Vật Chơi - Chương 2
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 2: Giúp tôi tắm rửa, tôi mệt rồi.
Tú Xuyên
là thành thị rất trẻ trung, cũng không bởi vì kiến trúc rất mới, mà là đến buổi
tối, nơi này luôn náo nhiệt giống như ban ngày. Đặc biệt là một con đường đến
quán bar Xuyên Hà, ở trong đây, không khí làm từ chất rượu. Ngay cả gió bay qua
cũng phải mang theo mùi vị phô trương bừa bãi.
Con đường
này sát với Xuyên Hà, ôm lấy cảnh đêm, xung quanh cũng toàn là những căn nhà lớn
trang trí rất khác biệt. Ngửa đầu nhìn lại, là bầu trời không bị cao ốc che đậy,
dường như ánh trăng cũng ở trên con phố này thay đổi tư thái, trở nên thanh thấu
trong sáng.
Nhậm Lê
Sơ lái xe, từ cửa sau quán bar đi vào. Nguyên nhân như vậy là có thể ngăn ngừa
kẻ bắt chuyện, dù sao lần trước nàng trực tiếp từ cửa chính đi vào, cứ là bị một
đám người vây xem nửa tiếng mới có thể thoát thân.
Quán bar
tên PLNZE, là một quán bar xem như khá là thanh tĩnh, không quẩy cũng sẽ không
mở những âm nhạc điếc tai kia, rượu uống rất ngon, chủ cũng không tệ, Nhậm Lê
Sơ là khách quen của nơi này, mở party cũng hầu như chọn ở đây.
Một đường
tránh thoát những kẻ phiền phức thấy được
chính mình muốn đi qua bắt chuyện kia, Nhậm Lê Sơ đến vị trí nàng thường
đi, còn một khoảng cách liền nghe được Triệu Huyên Dụ kéo lấy cổ họng gọi mình,
chỉ lo nàng điếc rồi.
"Đừng
ầm ĩ, tôi thấy được cậu rồi." Nhậm Lê Sơ đi tới, dựa theo thông lệ, người
cuối cùng đến phải tự phạt ba ly. Nàng không cần những người này quấy rối, trực
tiếp ngửa đầu uống ba ly rượu, sau đó đặt mông ngồi ở bên người Triệu Huyên Dụ.
Một đám người ở đây hai mặt
nhìn nhau, đại khái đều nhìn ra được hôm nay tâm tình Nhậm Lê Sơ không tốt, rất
nhanh lại tự mình nói với mình tìm thú vui, chỉ có Triệu Huyên Dụ không có nhãn
lực mà nhìn.
"Tôi nói Nhậm đại tiểu
thư lại nổi
điên cái gì hả, sẽ không phải lại là Lục Nguyên Hề chọc giận cậu chứ?"
"Cậu
cố ý đúng không? Nhất định phải ở trước mặt tôi nhắc đến nàng?"
Tâm tình
xấu của Nhậm Lê Sơ đặt ở trên mặt, nếu như có thể, Triệu Huyên Dụ cũng không muốn
đánh úp chính xác như vậy. Nhưng cô từ cấp ba thì nhìn ân ân oán oán của hai
người, nói thật, muốn cô giả vờ không nhìn thấy, có chút khó mà.
"Ai
ya, tôi đây không phải thấy cậu tức giận, muốn cùng cậu mắng nàng ư." Triệu
Huyên Dụ thay đổi cách nói, quả nhiên để Nhậm Lê Sơ mở rộng câu chuyện. Nàng
thiếu kiên nhẫn vò vò tóc dài, sau đó lại bưng một ly rượu lên ngửa đầu uống.
"Cậu
nói, nàng có phải có bệnh không? Mấy năm qua trở nên càng ngày càng kì quái.
Trước đây tôi gửi tin nhắn cho nàng, nàng đều sẽ ngay lập tức trả lời tôi, thời
điểm gọi người một cú điện thoại thì đến rồi."
"Từ
khi tốt nghiệp trung học nàng lén lút sửa lại chí nguyện, sau khi đi chỗ trường
học khoa học kỹ thuật rách nát cái gì đó liền bắt đầu không trả lời tin nhắn,
vùi đầu đi phòng nghiên cứu gì kia của nàng, động một chút chơi mất tích, nàng
tùy hứng cũng phải có mức độ chứ?"
Nhậm Lê
Sơ rốt cuộc tìm được cơ hội nói ra, máy hát trực tiếp thì mở rồi. Hai người ngồi
ở trong góc, cơ hồ cũng không ai nghe thấy các nàng nói cái gì. Triệu Huyên Dụ
đã sớm đoán được đại khái là nguyên nhân này, bởi vì Nhậm Lê Sơ đã không chỉ một
lần từng nói móc Lục Nguyên Hề không để ý tới nàng, không trả lời tin nhắn của
nàng.
Mỗi lần
tức giận là tức giận, nói chuyện cũng rất độc, nhưng ánh mắt và vẻ mặt kia rõ
ràng lại như cái gì cái gì bị lạnh nhạt.... Đương nhiên, lời này Triệu Huyên Dụ
tuyệt đối không dám nói. Nếu như cô nói rồi, Nhậm Lê Sơ nhất định sẽ phát nổ.
"Đại
khái có chuyện phải làm thôi, tôi nói nè, nếu cậu thật sự chán ghét nàng, thì dứt
khoác tuyệt giao cùng nàng không phải tốt rồi hả? Từ tiểu học quen nhau phải
không? Nàng là người thế nào cậu không phải rõ ràng hơn tôi sao?"
Triệu
Huyên Dụ cảm thấy quan hệ giữa con người nếu như có chia tầng, Nhậm Lê Sơ và Lục
Nguyên Hề tuyệt đối là loại vặn vẹo nhất.
Ba người
là bạn học cấp ba, Triệu Huyên Dụ tự nhận quan hệ với Nhậm Lê Sơ không tệ, cũng
coi như hiểu rõ nàng, nhưng từ đầu đến cuối nhìn không hiểu quan hệ của Lục
Nguyên Hề và Nhậm Lê Sơ.
Nếu như
nói quan hệ hai người không tốt, nhưng Triệu Huyên Dụ luôn có thể nghe được Nhậm
Lê Sơ nhắc đến Lục Nguyên Hề, còn chính miệng chứng thực các nàng là thanh mai
trúc mã, khi còn bé thì quen nhau rồi.
Nhưng nếu
như nói quan hệ tốt, Triệu Huyên Dụ cũng không ít thấy được Nhậm Lê Sơ "Bắt
nạt" Lục Nguyên Hề. Lấy cái nhìn của cô, đó cũng không thể tính trò đùa trẻ
con thông thường. Nói lớn chuyện ra, thậm chí có thể quy về phạm vi trùm bắt nạt
rồi.
Nhậm Lê
Sơ thường thường sẽ để Lục Nguyên Hề chạy đi mua đồ, đem cơm thừa của mình cho người ta ăn, còn
không cho Lục Nguyên Hề từ chối, trào phúng ác miệng càng là chuyện thường như
cơm bữa. Tốt nghiệp trung học hồi đó là huyên náo lớn nhất, hình như là cả mẹ
Nhậm Lê Sơ đều đã kinh động rồi.
Triệu
Huyên Dụ không biết tình hình bên trong, nhưng Nhậm Lê Sơ rất am hiểu làm chút
chuyện khiến Lục Nguyên Hề khó chịu, cũng không thể nói một lần đó chính là quá
đáng nhất, mà là mỗi lần Nhậm Lê Sơ tính khí quá độ, Lục Nguyên Hề đều sẽ xui xẻo.
Tuy
không từng ra tay, nhưng Triệu Huyên Dụ cảm thấy nếu có người đối với mình như
thế, cô nhất định là không thể nhẫn nhịn.
Quan hệ
của hai người vặn vẹo đến để Triệu Huyên Dụ cảm thấy giới tính thay đổi rồi, đều
có thể diễn phim thần tượng ngược luyến tình thâm rồi.
"Bỏ
đi, đừng nhắc nàng, tôi không muốn lúc này còn tức giận." Nhậm Lê Sơ nhíu
mày, hiển nhiên không muốn tiếp tục nhắc đề tài này, thấy nàng một ly rượu tiếp
một ly rượu uống vào trong bụng, Triệu Huyên Dụ vội vàng ngăn nàng, nhét vào
trong miệng nàng một miếng dưa hấu.
"Được,
không nói nàng, vậy nói một chút bạn trai cậu, Triệu Tuần qua mấy ngày nữa
sinh nhật rồi đó, cậu chuẩn bị cái gì cho người ta?"
"Hở...
Triệu Tuần? Cậu nói... Hắn tên Triệu Tuần à?" Nhậm Lê Sơ uống chút rượu
nhưng không đến nỗi thần trí không rõ, mà khả năng duy nhất chính là, đồ này đến
bây giờ còn không nhớ tới tên của bạn trai, làm ơn, đều giao du một tháng rồi
chứ?
"Cậu
còn có thể càng quá đáng chút không? Tên của bạn trai cũng không nhớ tới? Ngược
lại là đem Lục Nguyên Hề mấy giờ lên lớp mấy giờ tan học phải nhớ rõ rõ
ràng." Triệu Huyên Dụ không nhịn được nói móc, Nhậm Lê Sơ nghe cô lại
nhắc lên Lục Nguyên Hề, lông mày đều phải nhướng đến muốn bay lên rồi.
"Đó
là tôi muốn sai nàng giúp tôi làm việc, đương nhiên phải nhớ thời gian của
nàng. Triệu Tuần đúng không, tôi biết rồi, hiện tại nhớ kỹ rồi. Hắn sinh nhật
ngày ấy, cậu giúp tôi tổ chức hoạt động, ở nơi này, chi phí đều tôi ra, làm lộng
lẫy chút."
Nhậm Lê
Sơ mệt mỏi nói qua, Triệu Huyên Dụ nghe xong, lén lút lườm một cái. Được được
được, Lê có tiền, Lê tùy hứng, chính mình giúp thì được rồi.
Nhậm Lê
Sơ đương nhiên không chú ý khinh thường của Triệu Huyên Dụ, nàng cúi đầu nhìn
điện thoại, phát hiện Lục Nguyên Hề chưa trả lời tin nhắn cho chính mình, lửa
giận thật vất vả bị chất rượu dội tắt lại tìm tới.
"Nhân
viên phục vụ, lên rượu, đem các loại rượu của các ngươi lấy ra cho ta."
Triệu
Huyên Dụ nhìn thẻ trong tay Nhậm Lê Sơ ném một cái trên tay người phục vụ, được
rồi, lại điên rồi...
Lục
Nguyên Hề hôm nay không có bài vở, dự định tự mình ở nhà ôn tập. Lúc trước sở
dĩ cô sẽ chọn đại học khoa học kỹ thuật, cũng là bởi vì nguồn năng lượng mới
chuyên ngành đặc biệt này. Thì hiện nay mà nói, cái chuyên ngành này ở trong mắt
rất nhiều người không được coi trọng, cho rằng nghiên cứu thứ này khô khan vô vị,
cũng không nhất định có thể kiếm được tiền.
Kiếp trước
cô thì đối với cái này cảm thấy rất hứng thú, nhưng khi đó cô quá mức yếu đuối,
thậm chí không dám cũng không thể vì chính mình tranh thủ cái gì. Sau khi sống
lại, cô vui mừng chính mình trở lại thời điểm lớp 12 mới vừa tốt nghiệp.
Nếu thêm
một phần nhu nhược, cô sẽ dần từng bước đi xuống, trải qua cuộc sống càng thêm
thất bại với kiếp trước. Cũng may, nhu nhược của cô đã sớm theo cái chết của cô
bị chôn vùi rồi.
Lục
Nguyên Hề suy tư tìm tòi, tàn thuốc mang theo trong tay rơi xuống trên bàn, bị cô
không lưu ý lắm phớt qua. Tiếng vang gõ cửa một hồi lâu, thời gian này, sức mạnh
này, nghĩ cũng biết sẽ là ai.
Lục
Nguyên Hề thở dài, xem ra hôm nay lại không được sống yên ổn rồi.
Cô đứng
dậy đi mở cửa, còn không kịp thấy rõ vẻ mặt của Nhậm Lê Sơ, đối phương thì lảo
đảo một cái đi vào. Trên người nàng ăn mặc chiếc váy buổi tối kia, mùi rượu và
mùi thuốc lá đầy người, có thể thấy là vừa ở quán bar suốt đêm mà đến.
Nhậm Lê
Sơ quay đầu lại liếc nhìn Lục Nguyên Hề, tựa hồ đang xác nhận có phải là chính
mình không, sau khi xác định, nàng mím môi môi khẽ cười lại. Sau đó liền bắt đầu
cởi quần áo.
Đầu tiên
là đạp đi giày cao gót, sau đó là dây chuyền, vòng tai, nhẫn, những thứ này đều
bị nàng tùy ý ném xuống đất. Tiếp theo là váy bó, áo lót, còn có quần chữ đinh
màu đen.
Nàng ở
trước mặt mình cởi sạch sành sanh, như là yêu tinh lười biếng bày ra thân thể.
Mặc kệ nhìn bao nhiêu lần, nhưng Lục Nguyên Hề vẫn phải là thừa nhận, thân là nữ
nhân, Nhậm Lê Sơ quả thật có tư bản tự kiêu.
Ném đi
tính cách nát bét kia, Nhậm Lê Sơ rất đẹp, vóc người cũng là đỉnh cấp. Lục
Nguyên Hề 1m75, thân là con gái mà nói kỳ thực có chút cao rồi, từ khi lên trung
học, thì luôn là bị an bài ở mấy hàng ghế cuối cùng. Nhậm Lê Sơ thấp hơn cô
5cm, xem như là một vóc người vừa vặn.
Nàng rất
gầy, nhưng không phải loại gầy của Lục Nguyên Hề kia, mà là gầy lồi lõm, gầy rất
biết phân bố mỡ.
Khung
xương nàng nhỏ, cân nặng khá thấp, bảo dưỡng quanh năm, da thịt trắng như tuyết
lại nhẳn nhụi. Bên dưới bờ vai mượt mà là xương quai xanh nhô cao lại thẳng tắp,
xương quai xanh hõm rất sâu, Triệu Huyên Dụ còn từng gọi đùa, người khác nuôi
cá là dùng hồ nước, Nhậm Lê Sơ trực tiếp dùng hõm xương quai xanh là có thể
nuôi cá.
Trước ngực
nàng trắng lóa như tuyết, hai khỏa vú đẫy đà mà đàn hồi đương nhiên hơi rủ xuống,
đại khái là gặp lạnh đầu vú có chút gồ lên, đỏ chói như hai quả lựu.
Nhậm Lê
Sơ có thói quen tập thể hình, cũng am hiểu yoga, bởi vậy bụng của nàng vĩnh viễn
không có duyên với thịt lồi, mỡ dưới da cũng là một lớp mỏng manh. Nàng hơi kẹp
chân, bộ lông giữa hai chân nhìn dáng dấp mới từng cắt sửa. Mười cái ngón chân
tô vẽ son màu đỏ cuộn lại, sau đó hững hờ nhìn mình.
"Lục
Nguyên Hề, giúp tôi tắm rửa, tôi mệt rồi, đau đầu." Đau đầu của say rượu
mang đến để Nhậm Lê Sơ rất phiền, nàng
vốn định về nhà, nhưng tưởng tượng đến trở lại cũng là một mình, thì dứt khoác
đến chỗ Lục Nguyên Hề.
Uống nhiều
rượu, tiếng nói của nàng có chút khàn khàn, ít một chút độ cao và trong suốt,
không thấy hùng hổ doạ người, trái lại có chút "Ngoan ngoãn". Lục
Nguyên Hề ừm một tiếng, ở bồn tắm mở nước, chờ nước ấm thích hợp, Nhậm Lê Sơ
không khách khí nằm vào.
Thân thể
của nàng nhẹ nhàng bồng bềnh ở trong nước, sóng nước hất lên hoa văn di động ở
trên người nàng, dư âm dập dờn thành hình dáng rau câu.
"Ưm,
xoa bóp đầu cho tôi." Nhậm Lê Sơ mơ hồ mà nói, nàng cảm thấy ngâm mình ở
trong nước rất thoải mái, để nàng đều có chút mệt rã rời rồi.
Lục
Nguyên Hề không trả lời, chỉ dùng tay vặn dầu gội đầu, giúp Nhậm Lê Sơ gội đầu,
thuận tiện vò vò đầu của nàng. Màu tóc Nhậm Lê Sơ rất đặc biệt, vừa bắt đầu tất
cả mọi người cho rằng nàng là nhuộm, sau đó mới biết màu tóc vốn có của nàng
chính là như vậy.
Mới nhìn
như là màu đen, nhưng thật ra là lam sậm, sau khi gặp nước sẽ rất giống tóc
đen, nhưng ở dưới ánh mặt trời, màu lam kia sẽ trở nên rất rõ ràng.
Đại khái
là cảm giác mình vò không thoải mái, Nhậm Lê Sơ rầm rầm rì rì, sau đó mở mắt ra
nhìn mình.
"Lục
Nguyên Hề, em nhẹ chút, đầu của tôi không phải trái bóng. Còn nữa, bồn tắm này
của nhà em cũng quá nhỏ, tôi ngay cả chân đều vươn không thẳng. Tuần sau khi em
chuyển tới bên kia của tôi cái gì cũng không cần mang, cần cái gì trực tiếp mua
thì được rồi.
Nhậm Lê
Sơ nhắm mắt lại, nói năng hùng hồn, như là đã ngầm nhận định chuyện Lục Nguyên
Hề phải dọn qua, không có bất kỳ ý muốn thương lượng.
Lục
Nguyên Hề trầm mặc nghe, cũng không có phản bác, bởi vì nàng rất rõ ràng, lúc
này phản bác căn bản vô dụng, trái lại còn có thể tăng cường cãi vã không quan
trọng.
Vẫn luôn
là như vậy, Nhậm Lê Sơ quyết định cái gì, chưa bao giờ trưng cầu trưng cầu ý kiến
của mình, thường thường đều là thông báo mà không phải thương lượng.
Trước
kia, Lục Nguyên Hề cũng coi chính mình chỉ cần thỏa hiệp, sự tình sẽ trở nên tốt.
Nhưng cô lần nữa thỏa hiệp, nhường nhịn, lại là cuộc sống hoàn toàn khác nhau với
chính mình tưởng tượng.
Cha mẹ cô
nói cho cô biết, muốn dựa thế Nhậm Lê Sơ, đối với ủy khuất của mình hoàn toàn
không để ý. Dường như tất cả mọi người cảm thấy cái gọi là "chống đối"
của cô là lập dị, là không biết tốt xấu. Thời gian dài rồi, bản thân Lục Nguyên
Hề cũng cảm thấy không là gì.
Người đều
không quan tâm đối với mình, nếu nói tôn nghiêm, cũng là không quan trọng như vậy
rồi.
Cho nên cô
chết rồi, chết đột nhiên lại như chuyện đương nhiên.
"Chị
có lý do gì tôi nhất định phải chuyển tới không?" Cô hỏi, trong lòng đã
đoán được, nhất định là việc nhỏ không quá quan trọng.
"Em
không ở đó, áo lót quần lót tôi mặc xong chỉ có thể ném đi, tôi không thích người
làm giặc quần áo lót cho tôi, chỉ có em có thể giặc."
Lý do rất
thái quá rồi lại rất phù hợp tính cách của Nhậm Lê Sơ, Lục Nguyên Hề nghe được,
phát hiện mìnhvậy mà có thể ôn hòa đối mặt lời nói của Nhậm Lê Sơ.
Cô sớm
muộn cũng sẽ thoát khỏi, Lục Nguyên Hề suy nghĩ, con mắt sau sợi tóc hơi rủ xuống,
con mắt nở nụ cười rồi.
"Gội
đầu xong rồi, tiếp theo chị tự tắm đi."
"Trực
tiếp đều giúp tôi tắm đi, tôi không có sức lực gì, cũng lười hoạt động."
Nhậm Lê
Sơ là thật không muốn tự mình ra tay, cũng là thật sự lười. Nàng đem hai chân
đan xen hơi mở ra, lại lôi kéo tay của Lục Nguyên Hề đè ở trước ngực.
Hết chương 2
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét