Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Phiên Ngoại Kẻ Điên
Phiên ngoại kẻ điên. Ta vừa chuyển đến Tây Sơn không lâu, khi ra ngoài, ta nhặt được một đứa trẻ nhỏ dưới một gốc cây cổ thụ. Đứa bé vừa mới biết đi không lâu, ngồi dưới gốc cây, người lấm lem, điều đáng sợ là trước mặt nàng là một thi thể. Đứa bé dường như không biết khóc, hoặc là đã khóc mệt rồi, ánh mắt ngơ ngẩn, thấy ta thì đột nhiên òa khóc. Tây Sơn hẻo lánh, ngôi miếu trong núi không linh nghiệm lắm, vì vậy hiếm có người đến, chủ yếu là thợ săn đến săn bắn, đứa trẻ trước mặt ăn mặc sang trọng, trên cổ đeo một miếng ngọc, có thể thấy không phải con nhà thường dân. Ta không muốn để ý đến nàng, quay người định đi, đứa trẻ đó chạy đến, chặn đường ta, ngẩng đầu khóc lớn. Trong núi này có sói. Nếu ta không quản nàng, sói đến, chắc chắn sẽ ăn sạch nàng. Nàng thật sự rất đáng yêu, mắt to tròn như quả nho, da dẻ hồng hào, nói một câu trắng trẻo như ngọc cũng không quá. Do dự một lúc, cuối cùng ta không đành lòng, cúi người bế đứa trẻ đang khóc lóc thảm thiết lên, thở dài m...