Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn gl

Về Nhà - Chương 37

Chương 37: Bình thường. Ảnh Vô tỉnh lại, cơ thể vẫn còn rất suy nhược. Y sư đến khám cũng chỉ bảo do khí huyết hư tổn, đành phải từ từ điều dưỡng. Phó Nhận do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn đến thăm Ảnh Vô. Đối mặt với sự xuất hiện của gia chủ, phản ứng đầu tiên của Ảnh Vô là chống chọi với thân thể yếu ớt, xoay người xuống giường hành lễ với Phó Nhận. Phó Nhận vội vàng đỡ lấy Ảnh Vô, dìu nàng từ từ ngồi lại lên giường. Ảnh Vô ngồi trên mép giường mà lòng đầy hoang mang, lo sợ, bởi vì xét theo lễ nghi thì điều này hoàn toàn không đúng mực. Nhìn đỉnh đầu với mái tóc mềm mại của đứa trẻ, Phó Nhận bỗng nhiên muốn vươn tay ra xoa thử, thế nhưng Ảnh Vô đã lập tức né tránh sự đụng chạm của cô. Phó Nhận có thể nhận ra đứa trẻ đang trốn tránh mình, cơ thể run rẩy không kiềm chế được chứng tỏ nàng vẫn còn sợ hãi cô, nàng đang sợ. Phó Nhận đành phải thu hồi bàn tay đang khựng lại giữa không trung của mình, khẽ ho một tiếng: "Lo dưỡng thương cho tốt đi, sau khi khỏe lại thì đi dạy Ngọc Nhi....

Về Nhà - Chương 36

Chương 36: Nhà. "Đừngđi, đừng bỏ lại một mình ta." Ảnh Vô vật vã dữ dội trong cơn mê, dường như đang phải trải qua một trận ác mộng đầy đau đớn. Những giọt mồ hôi lớn thi nhau tuôn ra trên trán nàng, cả người ướt đẫm như vừa mới được vớt từ dưới nước lên. "Đừng đi, đừng đi, cầu xin ngươi đừng đi." Phó Nhận vội vàng nắm lấy tay Ảnh Vô, cố gắng mang lại cho nàng chút cảm giác an ủi. Thế nhưng khi tay Phó Nhận vừa chạm vào, Ảnh Vô lại càng giãy giụa kịch liệt hơn, dường như bàn tay này chỉ làm cho cảm giác bất an của nàng thêm tột cùng. Trong lúc vùng vẫy, Ảnh Vô lại rút tay mình ra. Trong giấc mơ, Ảnh Vô thấy Liễu Nhân Nhân đang ngồi bên bờ sông Hoài, mỉm cười nhìn nàng. " Nhân Nhân?" Ảnh Vô nhấc bước muốn đi về phía nàng, nhưng nàng càng đi tới gần thì Liễu Nhân Nhân lại càng lùi ra xa. Ảnh Vô lo sốt vó, bắt đầu chạy thục mạng, thế nhưng đến cả một góc áo của Liễu Nhân Nhân nàng cũng không thể chạm tới. Ảnh Vô loạng choạng ngã nhào xuống đất. ...

Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 147

Chương 147: Lập hậu (8). Hoàng đế chưa từng giết người ngay trên triều đường. Hôm nay đánh chết triều thần tại chỗ khiến đám thần tử sợ đến ngây người. Vẫn là Lương Đình Ngọc quỳ xuống cầu xin trước, hoàng đế giận dữ đập bàn, chỉ tay mắng nàng: "Lương Đình Ngọc, hắn dùng luật cũ của tiền triều để trói buộc trẫm, trẫm là hoàng đế, không phải tàn dư của tiền triều." Lương Đình Ngọc mấp máy môi, khô khốc thốt ra một câu: "Bệ hạ bớt giận." Những người khác cũng quỳ theo, hô vang bệ hạ bớt giận. Hoàng đế không hề lay chuyển: "Trẫm mà còn nghe thấy lời này một lần nữa, sẽ tru di cửu tộc." Nói xong, hoàng đế tuyên bố bãi triều rồi rời đi trước. Triều thần quỳ trên mặt đất hồi lâu không dám lên tiếng. Thiên tử giận dữ, xác chất đầy đồng, bọn họ sợ đến mức không dám đứng dậy, đầu như đã bị chém mất một nửa, nửa còn lại chỉ biết thoi thóp. Không biết là ai đỡ Lương Đình Ngọc đứng dậy,...

Về Nhà - Chương 26

Hình ảnh
Chương 26: Gặp nạn. "Thuộc hạ Lý Nhị Ngưu bái kiến Liễu hành chủ." Một gã nam tử dáng người vạm vỡ quỳ rạp dưới đất hành lễ với Ảnh Vô. Ảnh Vô đang lật xem sổ sách ghi chép mấy ngày qua của tiêu cục, bao gồm cả việc thu dọn tàn cuộc sau chuyến gặp nạn trong núi lần trước đều do một tay Lý Nhị Ngưu xử lý sạch sẽ. Tên này quả thực là một nhân tài, gia cảnh lại trong sạch, tổ tiên ba đời đều làm nông ăn chắc mặc bền, hoàn toàn có thể giữ lại làm cánh tay đắc lực cho mình. "Không cần đa lễ. Ta đang xem ghi chép mấy ngày qua, Nhị Ngưu, ngươi làm tốt lắm. Hiện tại bên cạnh ta đang là lúc thiếu người, bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ là phó thủ lĩnh của tiêu cục." Mấy tháng sau đó, Lý Nhị Ngưu hết lòng trung thành giúp Ảnh Vô gánh vác công việc. Tiêu cục dưới tay Ảnh Vô ngày một lớn mạnh, danh tiếng vang xa. Ngày tháng dường như đang tốt lên từng ngày, thế nhưng phía sau sự yên bình ấy lại đang ẩn giấu một âm mưu đen tối. Sự bành trướng của Liễu gia tiêu cục tất nhiê...

Về Nhà - Chương 25

Hình ảnh
Chương 25: Lựa chọn. Dưới hầm ngầm Liễu gia tửu lầu. Ánh nến lúc tỏ lúc mờ không ngừng bập bùng, trong mật thất lúc này yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở của hai người. Bầu không khí giữa hai mẹ con căng thẳng như cung đã lên dây. "Ta hỏi ngươi lần cuối cùng, rốt cuộc tại sao lại giết Bạch Tư?" "Muốn giết thì giết thôi." Chát! Dương Phương tát thẳng một cái nảy lửa vào má Liễu Nhân Nhân: "Không chịu nói năng cho hẳn hoi thì ta để ngươi tỉnh táo lại rồi mới nói." "Ta ngứa mắt hắn lâu rồi, hắn cứ liên tục phá hỏng kế hoạch của ta. Mẫu thân, một con chó hoang xu nịnh, không có xương sống như haắn, lúc cận kề cái chết thì có thể đầu hàng ta, nhưng ngày sau nếu rơi vào tay Phó Nhận, hắn cũng sẽ bán đứng chúng ta như vậy thôi. Ta không biết người có hay không chuyện hắn tự ý muốn giết Ảnh Vô. Trên danh nghĩa Ảnh Vô là nghĩa nữ của người, hắn ra tay lại không hề báo cáo với người. Ý đồ của hắn thế nào đã quá rõ ràng rồi. Giữ hắn lại ...

Về Nhà - Chương 24

Hình ảnh
Chương 24: Báo thù. "Bùm!" Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bến tàu, lửa lập tức bốc lên ngùn ngụt, ngọn lửa khổng lồ nuốt chửng cả kho hàng. Đến khi Bạch Tư chạy tới nơi, phần lớn hàng hóa trong kho đã bị thiêu rụi gần hết. Trước mắt hắn chỉ còn là một mảnh cháy đen thui. Bạch Tư tức đến méo cả mặt, nghiến răng nghiến lợi: "Liễu Gián Truy, ngươi cứ đợi đấy, mối thù này ta nhất định sẽ báo!" Bạch Tư chỉ huy thuộc hạ thu dọn số hàng hóa ít ỏi còn sót lại. Sau khi kiểm kê, chỉ còn trơ trọi vài kiện hàng rải rác. Hắn hận không thể lập tức lao ngay đến tiêu cục để giết chết Ảnh Vô. Nhưng vì kiêng dè thể diện của Dương Phương, cuối cùng Bạch Tư cũng đành phải nuốt trôi cục tức này. Trong kho vẫn còn một số món đồ mà Dương Phương đang cần, nên Bạch Tư quyết định báo cáo lại toàn bộ sự việc cho Dương Phương, dĩ nhiên hắn đã giấu nhẹm chuyện mình thuê người ám sát Ảnh Vô. Thế nhưng, Bạch Tư chưa đợi được Dương Phương đến, mà lại đợi được một kẻ hoàn toàn nằm ngoài ...

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 19

Về Nhà - Chương 40

Dũng Khí Đã Qua - Chương 2