Về Nhà - Chương 19
Chương 19: Ta muốn cả nhà đoàn viên, nhưng căn nhà đó dường như lại không có ta.
Tại phòng của Phó Ngọc.
Phó Nhận xót xa nhìn người đang nằm
trên giường. Gương mặt của Phó Ngọc đã không còn nét phúng phính trẻ con của
năm đó, bởi vì phải chịu đựng nhiều năm tra tấn nên hai má đã sớm hóp lại, lộ
ra sắc mặt bệnh tật trắng bệch. Đại phu đến xem đã nói, các loại độc dược ngấm
vào người đã sớm phá hủy nội tạng bên trong, chỉ có thể từ từ điều dưỡng. Bản
thân cô nợ đứa trẻ này thực sự quá nhiều.
Người trên giường bất an cử động
thân mình, nỉ non: "A mẫu, đừng bỏ lại một mình ta."
Phó Nhận cúi người lắng nghe lời nói
của con gái. Nghe thấy cô bé gọi mẹ trong giấc mơ, lại nghĩ đến đứa trẻ của
mình bao nhiêu năm qua phải lưu lạc một mình bên ngoài, sau đó còn bị bắt đi
làm dược nhân, không biết đã phải chịu bao nhiêu đau khổ, cô tự nhủ bản thân
nhất định phải bù đắp thật nhiều cho cô bé.
Phó Ngọc từ từ mở mắt, nhìn thấy Phó
Nhận, hốc mắt lập tức đong đầy nước mắt: "A mẫu, thực sự là người
sao?"
"Con ngoan, là ta, là a mẫu
đây."
Phó Ngọc ôm chặt lấy Phó Nhận, khóc
đến mức hụt cả hơi: "A mẫu, Ngọc Nhi nhớ người lắm. Một mình ta ở bên ngoài
sợ lắm, ta cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ được gặp lại người nữa."
"Về được là tốt rồi, Ngọc Nhi,
ngươi giờ đã về rồi là tốt rồi. A mẫu sẽ không bao giờ để ngươi rời xa ta
nữa."
Phó Nhận cũng đồng thời ôm ngược lại
Phó Ngọc. Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau.
Ngoài cửa sổ, Ảnh Vô lặng lẽ nhìn
Phó Nhận và Phó Ngọc ôm nhau thắm thiết. Nàng cứ im lặng đứng đó, đến ngay cả
chính nàng cũng không biết bản thân đang nghĩ gì.
Đêm xuống, gió lùa vào phòng, lạnh
đến mức khiến người ta phải run rẩy.
Trận gió này cũng thổi tỉnh Ảnh Vô.
Nàng một mình đi đến thư phòng của Phó Nhận, lặng lẽ quỳ ở góc tối tăm kia, chờ
đợi sau khi mẹ con Phó Nhận ấm áp bên nhau xong xuôi thì sẽ hướng dẫn, báo cáo
nhiệm vụ của mình. Gương mặt nàng cũng đang ửng hồng vì phát sốt, cơn gió lạnh
đêm muộn thổi qua khiến cả người nàng đứng không vững, thế nhưng nàng lại như
không có tri giác, từng bước chậm rãi đi về phía thư phòng.
"Hắt xì." Phó Ngọc bị cơn
gió này kích thích liền hắt hơi một cái. Phó Nhận hoảng hốt dém lại chăn cho
Phó Ngọc, đỡ cô bé nằm xuống, rồi đứng dậy đi đóng cửa sổ lại.
"Ngọc Nhi, đêm đã khuya, sương
xuống lạnh rồi, giờ bệnh của ngươi vẫn chưa khỏi, nên nghỉ ngơi cho tốt. A mẫu
nhất định sẽ tìm khắp danh y để chữa khỏi bệnh cho ngươi."
Phó Ngọc nắm lấy tay Phó Nhận:
"A mẫu, người đừng đi. Ngọc Nhi sợ."
Phó Nhận ngồi bên mép giường, khẽ vỗ
nhẹ lên chăn theo từng nhịp: "A mẫu không đi, a mẫu hát cho ngươi nghe có
được không?"
"Trăng
sáng tỏ, mây dần thưa, nguyện con mơ giấc mộng lành nơi xứ mây. Con chớ khóc, lòng ta đau, ta ở bên, con có chi phải sợ. Hỡi đứa trẻ của ta, con đừng lo lắng, ta bầu bạn cùng con, đêm dài chẳng u sầu."
Khúc nhạc dứt, Phó Ngọc đã ngủ say.
Phó Nhận nhìn đứa trẻ bằng ánh mắt hiền từ, lại dém góc chăn cho cô bé một lần
nữa, rồi đứng dậy đi đến thư phòng. Vừa bước ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt Phó
Nhận lập tức tan biến, khôi phục lại vẻ nghiêm nghị như thường ngày.
Tại thư phòng.
"Gia chủ."
"Sao ngươi lại ở đây?" Phó
Nhận thực chất đã nuốt lại vế sau đầy quan tâm: "Bệnh của ngươi còn chưa khỏi."
"Thuộc hạ có đối sách muốn báo
cáo với ngài. Thuộc hạ lần này có thể mang theo tiểu thư trốn thoát khỏi chỗ
Dương Phương, hẳn là do Dương Phương cố ý thả thuộc hạ đi. Thuộc hạ vẫn chưa
nhìn thấu được ý đồ của Dương Phương. Thuộc hạ muốn tìm một thời cơ thích hợp
để quay lại bên cạnh Dương Phương lần nữa nhằm thăm dò tình hình, để mắt xem ả
có động thái gì rồi báo cáo lại với ngài."
Phó Nhận nghe Ảnh Vô báo cáo, ý tứ
là muốn quay lại bên cạnh Dương Phương, trong lòng không khỏi dâng lên một ngọn
lửa giận. Cô tung một cước đá thẳng vào người Ảnh Vô: "Ngươi muốn quay lại
bên cạnh nàng đến thế sao?"
Sau khi quỳ thẳng lại, Ảnh Vô cẩn
thận từng li từng tí mở lời: "Kế hoạch ban đầu của gia chủ chẳng phải là
phái thuộc hạ qua đó làm tai mắt sao?" Đầu óc Ảnh Vô cảm thấy choáng váng,
thực sự là không thể xoay chuyển nổi nữa, nàng nghĩ mãi không ra điểm tức giận
của Phó Nhận là ở chỗ nào.
Phó Nhận bị nghẹn lời, không nói ra
được câu nào. Đúng vậy, ban đầu người đẩy nàng ra ngoài cũng chính là cô, tại
sao giờ nàng thực sự muốn đi thì trong lòng cô lại khó chịu như vậy.
"Ngươi trước mắt cứ tạm thời ở lại
bên cạnh Dương Phương, nếu nàng có động tĩnh gì thì lập tức báo cho ta
biết."
"Ngươi... tối nay ngươi vào
trong phòng hầu hạ gác đêm đi." Trong phòng dù sao cũng ấm áp hơn ở bên
ngoài, Phó Nhận thầm nghĩ trong lòng như vậy vì bệnh của nàng vẫn chưa khỏi.
Nửa đêm khi Phó Nhận thức giấc, nhìn
thấy Ảnh Vô vốn luôn quy củ thủ thế nay lại đang cuộn tròn trên mặt đất mà ngủ.
Cô gọi vài tiếng nhưng thiếu nữ dưới đất lại không hề đáp lại, ngược lại còn
cuộn người chặt hơn, kèm theo đó là những cái rùng mình vô thức. Phó Nhận cúi
người xuống, vừa mới chạm vào đầu Ảnh Vô liền bị nhiệt độ nóng bỏng tay kia làm
cho rụt tay lại.
Cô vừa mới bế Ảnh Vô lên giường thì
Ảnh Vô liền bắt đầu ho khan. Ngay lúc này, ngoài cửa có người vào báo cáo: Tình
hình của Phó Ngọc không được tốt lắm, lại bắt đầu lên cơn sốt cao.
Phó Nhận chẳng kịp suy nghĩ gì
nhiều, liền muốn đẩy cửa bước ra. Ngay khoảnh khắc cô đẩy cửa, Ảnh Vô cũng ho
ra một ngụm máu.
"A mẫu..."
Trước khi rời đi, từ cuối cùng mà
Phó Nhận nghe thấy chính là hai chữ này. Thế nhưng cô không hề do dự mà tiếp
tục bước đi, chỉ dặn dò quản gia tìm một đại phu đến xem cho Ảnh Vô.
Hết chương 19
Viết đoạn này mà tôi thực sự xót cho Ảnh Vô
quá chừng. Chắc là ta quyết định sẽ viết SE rồi, nhưng từ giờ cho đến lúc viết
tới đoạn đó thì vẫn còn một khoảng thời gian dài nữa.

Đọc ngược tâm quá, huhu, mà lại thích vậy mới cay chứ
Trả lờiXóa