Về Nhà - Chương 25
Chương 25: Lựa chọn.
Dưới hầm ngầm Liễu gia tửu lầu.
Ánh nến lúc tỏ lúc mờ không ngừng
bập bùng, trong mật thất lúc này yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở
của hai người. Bầu không khí giữa hai mẹ con căng thẳng như cung đã lên dây.
"Ta hỏi ngươi lần cuối cùng,
rốt cuộc tại sao lại giết Bạch Tư?"
"Muốn giết thì giết thôi."
Chát!
Dương Phương tát thẳng một cái nảy
lửa vào má Liễu Nhân Nhân: "Không chịu nói năng cho hẳn hoi thì ta để
ngươi tỉnh táo lại rồi mới nói."
"Ta ngứa mắt hắn lâu rồi, hắn
cứ liên tục phá hỏng kế hoạch của ta. Mẫu thân, một con chó hoang xu nịnh,
không có xương sống như haắn, lúc cận kề cái chết thì có thể đầu hàng ta, nhưng
ngày sau nếu rơi vào tay Phó Nhận, hắn cũng sẽ bán đứng chúng ta như vậy thôi. Ta
không biết người có hay không chuyện hắn tự ý muốn giết Ảnh Vô. Trên danh nghĩa
Ảnh Vô là nghĩa nữ của người, hắn ra tay lại không hề báo cáo với người. Ý đồ
của hắn thế nào đã quá rõ ràng rồi. Giữ hắn lại sớm muộn gì cũng làm hỏng đại
kế của người. Thay vì nuôi hắn, chẳng thà nuôi dưỡng Gián Truy. Nữ nhi đã có
được sự tin tưởng của nàng, ta tin mình có thể thuyết phục nàng quay xe. Chỉ
cần gieo vào lòng nàng hạt giống hận thù, một khi nó đâm chồi, nàng sẽ trở
thành lưỡi dao sắc bén nhất trong tay mẫu thân."
"Nữ nhi vốn không muốn giết hắn,
là do Bạch Tư hết lần này đến lần khác khiêu khích ta."
Dương Phương nhìn một bên má bị tát
đến sưng đỏ của con gái, nhưng nàng vẫn ngang bướng ngẩng cao đầu, một chút
cũng không chịu cúi đầu nhận sai: "Huênh hoang, tùy tiện! Làm những việc
này có từng bàn bạc với ta một lời nào chưa? Ngươi có còn để người mẫu thân này
vào mắt nữa không?"
Liễu Nhân Nhân ngoảnh mặt đi, không
thèm đáp lời.
"Được rồi, ngươi lui ra đi.
Chuyện ở Hoài Châu ta tự có sắp xếp, đừng tự tiện hành động nữa. Hãy nhớ kỹ,
mối thù giữa chúng ta và Phó gia là thù sâu như biển máu. Độc của Ảnh Vô không
được phép dừng."
"Nữ nhi đã rõ, nữ nhi xin phép
lui trước."
Khi Liễu Nhân Nhân đến phòng của Ảnh
Vô, Ảnh Vô đã thu dọn xong xuôi, đang chuẩn bị trở về tiêu cục.
Nhìn thấy một bên mặt của Liễu Nhân
Nhân, Ảnh Vô vội vàng bước tới hỏi: "Ngươi làm sao thế này, Nhân Nhân? Có
phải có kẻ bắt nạt ngươi không, là Bạch Tư đúng không? Ngươi không cần sợ làm
phiền ta đâu, ta sẽ không để ngươi phải chịu uất ức đâu."
Liễu Nhân Nhân gượng mở nụ cười đối
mặt với Ảnh Vô, nắm lấy tay nàng kéo ngồi xuống, rót cho nàng một ly nước:
"Không sao đâu, hôm nay có vị khách uống quá chén muốn gây sự với gia
đinh, lúc ta vào can ngăn không cẩn thận bị quẹt trúng một chút thôi."
Ảnh Vô khẽ áp lòng bàn tay lên má
Liễu Nhân Nhân, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy vẻ lo lắng: "Có đau lắm không?
Đã bôi thuốc chưa?"
"Bôi rồi, không còn đau nữa.
Ngươi chuẩn bị về rồi sao?"
"Phải, hai ngày nay tĩnh dưỡng
cũng đã tạm ổn, cũng đến lúc phải về rồi. Tiêu cục còn rất nhiều việc đang đợi
ta xử lý."
"Không vội, uống hết chén trà
này rồi hãy đi." Liễu Nhân Nhân đẩy chén trà về phía trước.
Ảnh Vô đón lấy chén trà rồi uống cạn
một hơi: "Trà ngon lắm. Sau này nếu lại gặp loại khách say xỉn như thế thì
cứ đến tiêu cục tìm ta. Ngươi cũng là con gái, bị bắt nạt thì biết làm sao.
Ta... ta... ta có thể giúp ngươi. Vậy ta đi trước nhé."
Liễu Nhân Nhân chăm chú nhìn theo
bóng lưng Ảnh Vô khuất dần sau cánh cửa tửu lầu. Từ trong góc tối, một bóng
người từ từ bước ra.
Nhìn thấy người vừa tới, tâm trí
Liễu Nhân Nhân không khỏi hoảng loạn: "Mẫu... mẫu thân."
"Tại sao?" Dương Phương
lạnh lùng chất vấn.
Liễu Nhân Nhân biết mình không thể
giấu nổi Dương Phương nữa, liền quỳ sụp xuống thẳng thắn thú nhận: "Mẫu
thân, Gián Truy từ khi sinh ra đã bị tính kế tất cả mọi thứ, nửa đời trước của nàng
đã sống đủ khổ cực rồi. Nếu có thể, ta không muốn nàng phải chết. Ta có lòng
tin có thể khiến nàng đứng về phía chúng ta. Tại sao cứ phải dùng thuốc để
khống chế nàng? Ta không muốn như vậy."
Dương Phương nhìn chằm chằm vào đứa
con gái chính tay mình nuôi nấng. Nàng thô bạo lôi nàng dậy, ném vào trong xe
ngựa rồi đi thẳng đến sơn trang.
Dương Phương kéo con gái đến trước
ba bài vị trong từ đường.
"Đây là bài vị của ngoại tổ
phụ, ngoại tổ mẫu và phụ thân của ngươi. Ngẩng đầu lên, nhìn họ đi!"
Liễu Nhân Nhân sụp đổ ngẩng đầu,
nước mắt đã giàn giụa khắp mặt.
"Cả nhà ngoại tổ của ngươi chết
vì ai? Liễu Nhân Nhân, ngươi nhìn kỹ gương mặt này của a mẫu đi, nhìn những vết
sẹo đáng sợ này đi, tất cả những chuyện này là vì ai?!" Dương Phương ép
Liễu Nhân Nhân phải nhìn vào gương mặt bị bỏng hủy hoại mất một nửa của mình.
"Là Phó Nhận! Kẻ thù của Dương
gia chúng ta là Phó Nhận, ta không quên, ta chưa từng quên! Nhưng ta... ta thật
sự không thể nhẫn tâm xuống tay với Gián Truy được nữa. Phó gia và nàng không
có liên quan gì cả. Nàng chưa từng làm điều gì có lỗi với chúng ta, nàng không
nên bị kéo vào những ân oán này. Tội nghiệt của Phó Nhận không nên để nàng gánh
chịu!"
"Nhân Nhân, ngươi nghĩ nàng vô
tội đúng không? Ngươi nghĩ thù oán với Phó gia không nên kéo lên người nàng
đúng không? Dù thế nào đi nữa, trong người nàng vẫn chảy dòng máu của Phó Nhận!
Ngươi tưởng nàng tên là Liễu Gián Truy thì có thể rũ sạch mọi quan hệ với Phó
gia sao?!"
"Nàng vô tội, nàng không nên bị
kéo vào cuộc mưu hóa này, vậy còn ngươi thì sao, Nhân Nhân? Tại sao ngươi không
được mang họ mẹ? Ngươi đáng lẽ phải là vị tiểu thư được cưng chiều nhất của
Dương gia, có ngoại tổ bao bọc, có tổ mẫu yêu thương. Ngươi đáng lẽ có thể tắm
mình dưới ánh nắng mùa xuân, chèo thuyền trên dòng sông Dương Châu. Nhưng bây
giờ ngươi lại chỉ có thể làm một con chuột lủi lút không thấy ánh mặt trời, tất
cả những điều này đều là vì Phó Nhận! Con của ta, ngươi thì lại vô tội đến
nhường nào?!"
"Phó Nhận năm đó đâu có nghĩ
đến việc chừa cho Dương gia chúng ta một đường sống! Nàng ép ngoại tổ của ngươi
vào đường cùng, nàng vì đạt được mục đích của mình mà chưa từng bận tâm đến
sống chết của người khác! Toàn bộ một trăm hai mươi bảy mạng người của Dương
gia đều táng thân trong biển lửa năm đó, nếu không phải cha ngươi liều chết cứu
mạng, ta và ngươi cũng đã sớm chết trong trận hỏa hoạn ấy rồi! Một trăm hai mươi
bảy mạng người đó, có ai là không vô tội?! Giữa chúng ta và Phó gia là mối thù
trời định, tất cả những gì liên quan đến Phó Nhận đều không có ai vô tội cả! Họ
phải đền mạng cho chúng ta!"
"Ta muốn ngươi đối diện với bài
vị của ngoại tổ phụ mà lập lời thề, từ nay về sau ngươi không bao giờ được mềm
lòng nữa! Hãy vứt bỏ hết thảy tình cảm của ngươi dành cho Ảnh Vô đi! Trước khi
đại thù chưa báo, việc duy nhất ngươi phải làm chính là giết chết Phó Nhận! Ta
muốn ngươi nhìn vào bài vị của họ mà lập lời thề!" Câu cuối cùng của Dương
Phương gần như là hét lên trong giận dữ.
Liễu Nhân Nhân khóc đến mức không
thể tự chủ được nữa. Nàng biết mình đã nảy sinh thứ tình cảm không nên có, nàng
biết Ảnh Vô vô tội, nhưng đối mặt với những bài vị trước mắt, nàng không còn
lựa chọn nào khác.
"Ta... Liễu Nhân Nhân xin thề
tại đây, quãng đời còn lại, ta sẽ chỉ lấy việc giết Phó Nhận làm mục đích duy
nhất. Ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để bắt họ phải hoàn trả nợ máu cho Dương
gia."
Rốt cuộc cũng phải đi đến bước đường
này rồi, Gián Truy...
Hết chương 25.

Nhận xét
Đăng nhận xét