Về Nhà - Chương 26

Chương 26: Gặp nạn.

"Thuộc hạ Lý Nhị Ngưu bái kiến Liễu hành chủ." Một gã nam tử dáng người vạm vỡ quỳ rạp dưới đất hành lễ với Ảnh Vô.

Ảnh Vô đang lật xem sổ sách ghi chép mấy ngày qua của tiêu cục, bao gồm cả việc thu dọn tàn cuộc sau chuyến gặp nạn trong núi lần trước đều do một tay Lý Nhị Ngưu xử lý sạch sẽ. Tên này quả thực là một nhân tài, gia cảnh lại trong sạch, tổ tiên ba đời đều làm nông ăn chắc mặc bền, hoàn toàn có thể giữ lại làm cánh tay đắc lực cho mình.

"Không cần đa lễ. Ta đang xem ghi chép mấy ngày qua, Nhị Ngưu, ngươi làm tốt lắm. Hiện tại bên cạnh ta đang là lúc thiếu người, bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ là phó thủ lĩnh của tiêu cục."

Mấy tháng sau đó, Lý Nhị Ngưu hết lòng trung thành giúp Ảnh Vô gánh vác công việc. Tiêu cục dưới tay Ảnh Vô ngày một lớn mạnh, danh tiếng vang xa. Ngày tháng dường như đang tốt lên từng ngày, thế nhưng phía sau sự yên bình ấy lại đang ẩn giấu một âm mưu đen tối.

Sự bành trướng của Liễu gia tiêu cục tất nhiên sẽ động chạm đến chiếc bánh lợi ích của Phó Nhận. Nhân một cơ hội, Phó Nhận đã đích thân đến Hoài Châu, định bụng sẽ gõ đầu cảnh cáo Ảnh Vô một chút.

Vì kiêng dè tai mắt của Dương Phương, khi Ảnh Vô gặp Phó Nhận, hai người ở ngoài sáng vẫn giữ vẻ "kim châm đối mũi mác", tranh chấp gay gắt.

"Liễu hành chủ, việc làm ăn của ngươi dạo này ngày càng khấm khá lên nhỉ."

"Chưa vượt qua được Phó gia thì chưa tính là tốt."

"Ngươi nghĩ mình có mấy cái mạng mà dám hết lần này đến lần khác nhúng tay vào địa bàn của ta?"

"Phó gia chủ có ý gì? Một mình ngài muốn nuốt trọn toàn bộ mối làm ăn này sao?"

"Cái bụng của người chứa được bao nhiêu mà tham vọng lớn thế? Ăn nhiều quá liệu bộ xương già của người có tiêu hóa nổi không? Người cứ ăn chút trà bánh ở chỗ ta là được rồi, ăn no rồi thì đừng có tơ tưởng đến những thứ khác nữa."

"Lão đại, Lý nhị đương gia bên kia có việc gấp muốn mời ngài qua đó một chuyến."

"Vậy Phó gia chủ cứ thong thả dùng bữa, ta bận rộn quá, xin phép đi trước một bước."

Phó Nhận chậm rãi ăn miếng bánh trong đĩa, mắt nhìn xuống mảnh giấy đặt bên dưới: Dương đa tầm dược, phong vũ dục lai (Họ Dương đang ráo riết tìm thuốc, giông bão sắp đến).

Phó Nhận bỗng cảm thấy miếng bánh nghẹn ứ nơi cổ họng. Nhìn Ảnh Vô vừa rồi phải gồng mình dùng bộ dạng hung hăng để cãi nhau với cô, nhưng cô biết nửa năm qua Ảnh Vô đi tiêu gặp vô vàn hiểm nguy, vóc dáng và sắc mặt đều tệ hơn hẳn so với lần gặp trước. Thực ra trong lòng cô rất muốn nói một câu: "Trời lạnh rồi, nhớ mặc thêm áo, ngươi phải tự chăm sóc tốt cho bản thân."

Mảnh giấy nọ cũng tan biến không một dấu vết sau khi Phó Nhận ăn xong đĩa bánh. Giống như những lời quan tâm mà Phó Nhận giấu kín trong lòng, mãi mãi không thể thốt ra.

Sau khi trở về Thường Châu, Phó Nhận lập tức phái người mật tra chuyện một lượng lớn dược liệu quý hiếm đang đổ về sơn trang của Dương Phương. Càng tra lại càng phát hiện trong số đó có không ít loại thần dược hiếm có trên đời. Trong lòng Phó Nhận thầm dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ vài ngày sau, điềm báo trong lòng cô đã ứng nghiệm.

Phó Ngọc sống chết đòi đến Hoài Châu tìm Ảnh Vô: "Mẫu thân, người cho ta đi tìm a tỷ đi, a tỷ là tỷ tỷ ruột của ta, tỷ ấy nhất định sẽ bảo vệ ta thật tốt mà."

Phó Nhận không chịu nổi sự mè nheo của Phó Ngọc, đành phái mấy đội hộ vệ đi theo bảo vệ rồi tùy ý để con bé đến Hoài Châu. Thế nhưng Phó Ngọc vừa mới đặt chân tới Hoài Châu thì người đã bốc hơi mất tích. Thuộc hạ lùng sục khắp các khách điếm quanh vùng đều không thấy tăm hơi, đành ba chân bốn cẳng chạy về bẩm báo với Phó Nhận.

Tại một thung lũng.

"Chủ nhân, thuộc hạ ở Phó gia nhiều ngày như vậy vẫn chưa dò la được công thức thực sự của bí dược Phó gia. Thuộc hạ đã hỏi một số tiêu sư trẻ tuổi, họ đều nói chưa từng uống qua loại thuốc nào cả. Còn những người có thâm niên thì lại ngậm chặt miệng không hé nửa lời về chuyện này. Xem ra Phó gia đã từ rất lâu rồi không dùng đến thứ bí dược đó nữa."

"Không sao, giờ đây đại kế sắp thành, chỉ còn thiếu một vị thuốc cuối cùng nữa thôi. Đúng rồi, Phó Nhận vẫn còn tin tưởng ngươi chứ?"

"Thuộc hạ ẩn mình rất kỹ, nàng không hề mảy may nghi ngờ, ngược lại còn rất nuông chiều thuộc hạ."

"Tốt, vậy thì tốt. Nhân Nhân, ngươi đi gọi Ảnh Vô đến đây một chuyến đi. Sân khấu kịch đã dựng sẵn rồi, chỉ còn thiếu người diễn và người xem thôi."

"Vâng."

Liễu gia tiêu cục.

"Gián Truy, có một vị cố nhân muốn gặp ngươi. Nàng là một trong số ít người thân còn lại của ta trên đời này, nàng nói muốn gặp ngươi một lần, mời ngươi qua chỗ nàng dùng trà."

"Gặp ta?" Ảnh Vô có chút hoang mang, bởi vì trước đây nàng chưa từng nghe Liễu Nhân Nhân nhắc tới việc mình vẫn còn người thân trên đời.

"Phải, nàng nói muốn gặp người hằng ngày ở bên cạnh chăm sóc ta. Gần đây sức khỏe của nàng cũng yếu đi nhiều rồi, lúc nào cũng canh cánh trong lòng, sợ sau khi nàng đi rồi thì bên cạnh ta không còn ai nương tựa."

"Được, ta đi."

Ảnh Vô bước lên xe ngựa để đi đến thung lũng. Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, thứ cuối cùng nàng nhìn thấy là ánh mắt đầy tội lỗi và nghẹn ngào của Liễu Nhân Nhân.

"Xin lỗi ngươi..."

Đến khi Ảnh Vô tỉnh lại một lần nữa, nàng nhận ra mình đang ở một nơi vô cùng quen thuộc. Đầu óc nàng rối bời như tơ vò, tại sao Liễu Nhân Nhân lại bắt cóc nàng? Và tại sao nơi này nhìn lại có vẻ quen mắt đến thế?

Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Căn phòng tối tăm được thắp sáng bởi những ánh nến, Ảnh Vô ngước đầu nhìn kẻ vừa bước vào. Là Dương Phương, bên cạnh nàng còn có hai người: một kẻ không nhìn rõ mặt mũi, và người còn lại chính là muội muội của nàng — Phó Ngọc.

"Đứa trẻ ngoan, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Nhìn thấy Phó Ngọc, cảm xúc của Ảnh Vô lập tức kích động: "Ngươi thả con bé ra! Có gì thì cứ nhắm vào ta đây này!"

"Ngươi vội cái gì chứ, đứa trẻ ngoan. Chúng ta chơi một trò chơi đi, chọn một trong hai. Ngươi đoán xem mẫu thân của ngươi sẽ lựa chọn ai? Hoặc giả nàng chẳng cần phải chọn, ngươi nghĩ nàng sẽ tin ngươi sao? Ta đã phái người truyền tin ra ngoài rằng ngươi lén chế luyện bí dược, biến người thành dược nhân mất hết lý trí, mình đồng da sắt, rồi ra tay bắt cóc Phó Ngọc. Ngươi đoán xem khi nàng chạy đến đây sẽ làm gì? Đương nhiên, nếu nàng chọn ngươi, ta sẽ thả ngươi đi, và cũng sẽ dừng tay tại đây."

"Phó Ngọc, bây giờ ngươi chịu một chưởng của tên dược nhân này đi. Đến lúc đó Phó Nhận tới cứu ngươi, đại kế của chúng ta liền có thể thành công."

Phó Ngọc nghe lệnh bước lên, ngoan ngoãn chịu một chưởng của dược nhân, lập tức hộc ra một ngụm máu tươi.

"Tiểu muội! Tại sao muội lại nghe lời nàng?!"

"Bởi vì ta vốn dĩ  không phải là muội muội ngoan của ngươi."

Dương Phương nở nụ cười thâm độc, dắt theo dược nhân lùi vào trong bóng tối.

"Muội nói cái gì?!"

"Ngươi thật sự nghĩ ta là muội muội của ngươi sao? Đồ ngu xuẩn, ngươi nên tỉnh lại khỏi giấc mộng đó từ lâu rồi mới phải. Muội muội ruột của ngươi đã bị ngươi làm lạc mất từ mười mấy năm trước rồi!"

"Muội luôn gạt ta... Từ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, muội đã lừa dối ta đúng không?!"

"Đúng vậy, tất cả mọi chuyện đều là do chủ nhân một tay thiết kế. Chỉ có hai kẻ ngu ngốc là ngươi và Phó Nhận là cắn câu thôi. Phó Nhận thậm chí còn vì muốn cứu ta mà cho ngươi uống Hồi Hồn Thảo, nghĩ lại thôi đã buồn cười chết mất."

"Ngươi có tức giận không? Có phẫn nộ không? Cảm giác bị lừa dối, niềm vui tìm lại được muội muội hóa ra cuối cùng chỉ là một cú lừa trống rỗng. Muội muội của ngươi chết từ lâu rồi, sớm đã bị ngươi hại chết rồi! Bao nhiêu năm qua ngươi sống hoàn toàn hoài phí. Cái đồ kẻ sát nhân này, từ nhỏ trên người ngươi đã mang dòng máu của kẻ thất bại đê tiện rồi. Ngươi chỉ là một quân cờ bị vứt bỏ, đến cha ruột là ai cũng không biết, mẹ không thương, chẳng một ai yêu thích ngươi cả. Ngươi chính là một ngôi sao chổi triệt để! Giết ta để hả giận đi, tới đây, tới đây nào! Trút hết những uất ức bao năm qua ngươi phải chịu đựng lên người ta đi!"

Phó Ngọc dúi một con dao găm vào tay Ảnh Vô, lời nói thốt ra như tiếng nỉ non đầy bùa mê thuốc lú của loài rắn độc, điên cuồng đục khoét tâm trí Ảnh Vô.

Vào khoảnh khắc phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ, Ảnh Vô vung dao đâm mạnh xuống. Máu tươi bắn tóe nhuộm đỏ cả nhãn mi, nửa gương mặt nàng đẫm máu. Trong một mảnh huyết sắc nhạt nhòa ấy, Ảnh Vô ngước mắt lên, nhìn thấy Phó Nhận vừa vội vã lao tới.

Cô đang đứng ngay trước mặt nàng.

Hết chương 26.



 

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 19

Về Nhà - Chương 40

Dũng Khí Đã Qua - Chương 2