Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Phiên Ngoại Kẻ Điên
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Phiên ngoại kẻ điên.
Ta vừa chuyển đến Tây Sơn không
lâu, khi ra ngoài, ta nhặt được một đứa trẻ nhỏ dưới một gốc cây cổ thụ.
Đứa bé vừa mới biết đi không lâu,
ngồi dưới gốc cây, người lấm lem, điều đáng sợ là trước mặt nàng là một thi
thể.
Đứa bé dường như không biết khóc,
hoặc là đã khóc mệt rồi, ánh mắt ngơ ngẩn, thấy ta thì đột nhiên òa khóc.
Tây Sơn hẻo lánh, ngôi miếu trong
núi không linh nghiệm lắm, vì vậy hiếm có người đến, chủ yếu là thợ săn đến săn
bắn, đứa trẻ trước mặt ăn mặc sang trọng, trên cổ đeo một miếng ngọc, có thể
thấy không phải con nhà thường dân.
Ta không muốn để ý đến nàng, quay
người định đi, đứa trẻ đó chạy đến, chặn đường ta, ngẩng đầu khóc lớn.
Trong núi này có sói.
Nếu ta không quản nàng, sói đến,
chắc chắn sẽ ăn sạch nàng. Nàng thật sự rất đáng yêu, mắt to tròn như quả nho,
da dẻ hồng hào, nói một câu trắng trẻo như ngọc cũng không quá.
Do dự một lúc, cuối cùng ta không
đành lòng, cúi người bế đứa trẻ đang khóc lóc thảm thiết lên, thở dài một câu:
"Mẹ của ngươi mà thấy ngươi như vậy, chắc chắn sẽ đau lòng lắm."
Điều kỳ lạ là sau khi ta bế nàng
lên, nàng không khóc nữa, nằm trên vai ta nức nở, chưa kịp hỏi nàng là ai, nàng
đã ngủ thiếp đi.
Đứa nhỏ thì dễ xử lý, còn người
chết thì sao? Ta quay đầu nhìn thi thể trên đất, là một phụ nữ, trên người có
vết dao, có vẻ như bị truy sát đến đây, đường cùng, mất máu quá nhiều, không
chữa trị kịp mà chết. Ta biết, người phụ nữ trên đất không phải mẹ của nàng.
Vì đường sống của đứa nhỏ, chỉ có
thể để người chết chịu một chút tủi thân. ta bước tới, nhìn trước, xác nhận
người đã chết thật, ta cầm con dao rựa mang theo, rạch thêm vài nhát trên thi
thể, mùi máu tanh xông lên khiến ta muốn nôn.
Vừa rạch xong, một con sói lao
tới, ta trơ mắt nhìn con sói gặm nhấm thi thể.
Sau đó, ta cởi áo ngoài của đứa
nhỏ ra, ném lên thi thể, con sói lao tới gặm nhấm, xé nát thành vài mảnh vải,
sau đó, ta bế đứa bé trong lòng rời đi.
Hang núi không thể ở được nữa, ta
bế đứa trẻ tạm thời rời khỏi Tây Sơn, thành thạo thuê một căn nhà.
Đứa bé tỉnh lại, không nói
chuyện, ánh mắt ngơ ngẩn, khi ngồi ở cửa sẽ nhìn lên trời.
Ta ngồi xuống, nàng nhìn ta, sau
đó, bò dậy, đi đến gần, thành thạo trèo lên đầu gối ta, ta nghĩ, ở nhà nàng
cũng chơi với a nương nàng như vậy.
Đã mang về rồi, không thể không
quản, nếu không hướng dẫn sẽ để lại bóng ma, sẽ hủy hoại cuộc đời nàng.
Cuộc đời của một con người quá
dài. ta thở dài, bế đứa trẻ lên, vỗ vỗ lưng nó: "Ngươi có tên không?"
Không trả lời, nhưng lại khóc, ôm
lấy cổ ta, gào khóc thảm thiết.
Thôi đi, không hỏi nữa. Dù sao
cũng chỉ là một cái tên, không có tác dụng, ta suy nghĩ hồi lâu, nói với nó:
"Ta đặt tên cho ngươi nhé, gọi là Tuần Tề, sau này, ta gọi ngươi là Tiểu
Tề. Ừm, ta gọi Tiểu Tề, ngươi phải đáp lại. Được không?"
Nàng ngẩng đầu, mắt đẫm lệ, viền
mắt đỏ hoe, da nàng quá trắng, trông cực kỳ đáng thương.
Ta cũng không còn cách nào, chỉ
đành nói: "Ngươi phải ăn uống đầy đủ, lớn lên khỏe mạnh, đợi ngươi lớn
lên, a nương sẽ đến đón ngươi về nhà, được không."
"A nương, ta muốn a
nương."
Quả nhiên, là đứa trẻ muốn mẹ, ta
thở dài, xoa xoa đầu nàng, bế nàng vào lòng, "Được, chúng ta ăn cơm, được
không? Không ăn cơm thì sẽ không lớn, a nương sẽ giận, sẽ không đến đón Tiểu Tề
về nhà."
Điều khiến ta ngạc nhiên là cảm
xúc của nàng, ngoài lúc nhớ nương thân thì khóc, còn lại không khóc, thậm chí
còn ngoan ngoãn nhìn ta, đôi mắt sáng long lanh khiến lòng ta mềm nhũn.
Nàng thật sự rất ngoan. Ta nghĩ,
đứa trẻ mất mẫu thân, sẽ đột nhiên lớn lên. Em gái ta từ nhỏ đã mất cha mẹ,
biểu hiện đặc biệt kiên cường.
Ở được nửa tháng, bên ngoài dán
cáo thị, hoàng gia mất một đứa trẻ, vừa đầy một tuổi, giờ đang tìm kiếm khắp
thiên hạ.
Ta nhìn đứa trẻ đang chơi trò
người gỗ trên bậc thang, là nàng sao? Ta không dám chắc, nhưng ta càng không
dám hành động thiếu suy nghĩ, lỡ như bắt về rồi bị giết thì sao.
Đợi thêm nửa tháng, lại dán cáo
thị, triều đại của ta đã thay hoàng đế, Tiên đế chết vì bệnh, anh chết em nối,
lập chị dâu của hắn làm hậu.
Chậc chậc, vẫn là người trong
hoàng tộc biết chơi.
Ta đại khái đã đoán ra thân phận
của Tiểu Tề, nàng có nương thân, nhưng không có cha, có thể đưa về không?
Không thể, vì mẹ nàng thân bất do
kỷ, không bảo vệ được nàng
Ta còn nghĩ sẽ tìm mẹ cho nàng,
nhìn thế này, ngày nàng tìm thấy mẹ, cách ngày chết không còn xa.
Nơi đây không thể ở lâu, tiền
thuê cũng quá đắt, đi nhanh thôi. ta thuê ba tháng, ba tháng vừa đến, ta đưa
Tiểu Tề nhanh nhẹn dọn đi.
Khi đóng cửa, Tiểu Tề tò mò hỏi
ta: "Đi rồi sao?"
"Hết tiền rồi, ngươi muốn ăn
ngon, còn muốn mặc đẹp, lấy đâu ra tiền." Ta thở dài, không phải ta không
cố gắng, mà là ta cái gì cũng không biết làm, những bức tranh của ta không bán
được, người nghèo mua không nổi, người giàu không thèm nhìn, nuôi sống bản thân
thì được, nhưng còn phải nuôi đứa trẻ, thật sự không thể.
Và tiền thuê nhà quá đắt, thực sự
là không thể chi trả nổi.
"Tiểu Tề à, chúng ta sau này
kiếm được tiền rồi sẽ quay lại."
Có lẽ là do ta nói quá sâu sắc,
đứa trẻ bảy tuổi không hiểu, nhưng nàng rất ngoan, không khóc quấy, cũng chầm
chậm theo ta.
Trẻ con trước khi hiểu chuyện đều
không nhớ được mọi thứ, vì vậy nó rất nhanh sẽ quên những chuyện này, ngay cả
chuyện nó là con gái duy nhất của tiên đế cũng sẽ không nhớ.
Muốn sống sót, thì chỉ có thể trở
về với sự bình thường, làm một người dân thường.
Quả nhiên, Tiểu Tề không nhớ
chuyện trước bảy tuổi, càng sẽ không gọi a nương nữa, nàng sẽ vui vẻ chạy khắp
núi khắp đồng, sau đó làm nũng lăn lộn đòi đồ chơi.
Diều giấy đắt như vậy, vậy
mà nàng lại muốn.
Thôi vậy, tuy ta nghèo, nhưng không
thể so đo với đứa trẻ, ta chỉ có thể cắn răng mua cho nàng một cái.
Cái đứa trẻ xui xẻo này thật đáng
ghét, chưa về đến nhà đã làm hỏng mất, ta tức lắm, nhưng nàng sắp khóc rồi, ta
chỉ đành thỏa hiệp, nói với nàng, thứ này không thuộc về nàng, nếu thuộc về
nàng thì đã không tự mọc chân mà chạy rồi, về nhà làm lại một cái khác.
Nàng biết giãy giụa làm mình làm
mẩy, ta thì không, phải làm sao đây?
Năm nàng sáu tuổi, a nương của
nàng lại sinh thêm một đứa trẻ, ta biết, nàng đã hoàn toàn không thể trở về.
Kinh thành đều ăn mừng, tung hô đứa trẻ đó, không ai thấy Tiểu Tề vì một miếng
bánh mà buồn bã nửa tháng.
Nàng muốn ăn, nhưng ta không có
tiền mua. Nhưng khi em trai nàng đầy tháng, ta vẫn mua cho nàng một miếng.
Nàng rất ngạc nhiên, mắt mở to
nhìn ta: "Sao ngươi lại mua cho ta thứ đắt như vậy."
Ta nói: "Bởi vì Tiểu Tề của
chúng ta xứng đáng."
Nàng cười rộ lên, mắt cong cong,
vô cùng đáng yêu, cũng hoàn toàn quên đi chuyện cũ, không nhớ mình là con gái
của Hoàng hậu, không nhớ mình mới là cành vàng lá ngọc. Chỉ vì một miếng bánh
hoa sen đẹp mà vui sướng.
Nhưng trời không chiều lòng
người, hoàng đế chết, chết trong bữa tiệc đầy năm của con trai mình, vô cùng
thú vị.
Lúc đó, Hoàng hậu đăng cơ xưng
đế, ta vô cùng kinh ngạc, nàng muốn làm gì?
Tiếp theo có phải sẽ nuôi nam
sủng không?
Nhưng không, nữ đế chuyên tâm xử
lý chính sự. Ta thường nghĩ, ta có thể đưa Tiểu Tề về không?
Nữ đế không tìm, chứng tỏ cô đã
quên đứa con gái này. Tiểu Tề bây giờ đang sống, tuy có chút nghèo khổ, ta có
thể nuôi nàng, về cung rồi thì sao?
Nàng là con gái của Minh Đế, còn
có một em trai, phải làm sao?
Ta nghĩ nửa tháng, kiên quyết
không cho Tiểu Tề trở về. Cứ thế mà sống tiếp. Tiểu Tề rất thông minh, học cái
gì cũng nhanh, chỉ có chữ viết là không đẹp lắm, ta biết đó là vì không có giấy
để luyện, cũng không sao, từ từ rồi sẽ quen.
Ta dựng một căn nhà tre ở Tây
Sơn, ta và Tiểu Tề cùng nhau dựng, nàng rất vui, nhảy nhót tưng bừng, dựng
xong, nàng đi vòng quanh căn nhà tre rất lâu, chắp tay sau lưng, vừa đi vừa gật
đầu, không hề than khổ, cảm thấy rất mãn nguyện.
Một căn nhà tre nhỏ còn bị gió
lùa, không thể coi là nhà, càng không thể coi là một ngôi nhà kiên cố.
Tiểu Tề à, ngươi quá dễ hài lòng
rồi.
Ta không thể nói ra thân thế, sợ
nàng nảy sinh bất mãn, sợ nàng đi vào con đường sai trái, cách duy nhất là dạy nàng
cách sống sót.
Tự chủ về kinh tế là quan trọng
nhất, ta dạy nàng nhiều nghề, vẽ tranh, mộc, thi ca, nàng có thể sống tốt.
Không cần dựa dẫm vào người khác cũng có thể sống tốt.
Ta từng oán hận sự bất công của
gia tộc Thượng Quan, thậm chí là kinh tởm, nhưng đến hôm nay, ta càng oán hận
hơn, tại sao những người ta quan tâm đều phải chịu đựng sự bất công như vậy.
Người ta nói "nhân chi sơ,
tính bản thiện", đứa trẻ vừa mới sinh ra có lỗi gì chứ?
Tiểu Tề tâm thiện, có lỗi gì chứ?
Sự tự lập của Tiểu Tề, từ từ an
ủi ta, ta biết nàng có thể sống tốt, ta có thể bầu bạn với nàng, đến khi nàng
lập gia đình, sau này, có lẽ sẽ có người chăm sóc, thương yêu nàng.
Ta nghĩ rất nhiều, không ngờ, một
cơn phong hàn ở đây lại có thể gây chết người.
Có lẽ nhiều năm lao động vất vả
khiến cơ thể ta không bằng người thường, sau khi phát sốt cảm thấy lực bất tòng
tâm, đầu óc choáng váng, cổ họng khô rát.
Ta vẫn cố gắng ngồi dậy, nhìn
Tiểu Tề lo lắng đi đi lại lại, ta vươn tay, nắm lấy miếng ngọc bội nhỏ trên cổ nàng,
trong khoảnh khắc đó, ta cảm thấy có lỗi với nàng.
Nuôi nấng nàng, nhưng lại không
thể cho nàng một cuộc sống bình thường. Nàng rõ ràng có thể sống rất tốt, vì sự
sợ hãi và lo lắng của ta, ta trốn trong núi sâu, sống thảm thương.
Ta cố gắng chống đỡ để hỏi nàng:
"Tiểu Tề, ngươi còn nhớ a nương của ngươi không?"
"Ngươi không phải a nương
ương của ta sao?" Tiểu Tề khóc thảm thiết, nhưng kiên cường không để nước
mắt rơi xuống.
"Không phải, a nương của
ngươi..." Ta không biết phải miêu tả như thế nào, người phụ nữ có thể làm
nữ đế chắc chắn không tệ, nhưng cô đối xử với con gái mình quả thật không tốt.
Thôi vậy, không có gì để nói. Ta lại hỏi Tiểu Tề: "Ngươi thấy cuộc sống
bây giờ có tốt không?"
"Đương nhiên là tốt."
"Vậy là tốt rồi." Ta
gật đầu, trong lòng cũng không còn áy náy, còn những chuyện đã qua cũng không
cần nói lại nữa, ta cố gắng hết sức nói với nàng: "Đừng lãng phí tiền nữa,
ngươi đã mười ba tuổi rồi, ta ra khỏi nhà cũng là mười ba tuổi. Trong hòm tiền
còn một ít tiền, ngươi phải cố gắng sống tiếp. Nhớ kỹ, nương ngươi đã chết rồi,
nàng không cần ngươi."
Đừng quay đầu lại, Tiểu Tề!
ta cảm thấy cổ họng rất đau, đầu
cũng đau, dường như có ai đó cầm búa đập vào đầu ta, không nhịn được nằm xuống.
Khi tỉnh lại lần nữa, ta ngửi
thấy mùi thuốc, đứa trẻ này thật lãng phí tiền.
Ta đã không còn sức để ngồi dậy,
nhưng Tiểu Tề có sức, nàng đỡ ta ngồi dậy, đưa bát thuốc đến miệng ta, ta không
muốn uống, nhưng tiền đã tiêu rồi, lỡ uống vào lại khỏi bệnh thì sao.
Bị ánh mắt nhiệt tình của Tiểu Tề
nhìn chằm chằm, ta bắt đầu mềm lòng, lỡ như ta chết, có ai đó bắt nạt Tiểu Tề,
nàng phải làm sao đây?
Phải sống, phải sống đến khi có
người chăm sóc Tiểu Tề.
Sống trở thành niềm tin của ta,
ta nén lại sự buồn nôn uống thuốc, nhìn Tiểu Tề cười rộ lên, đúng là một đứa
trẻ ngốc, cười cái gì chứ, tiền đã tiêu hết rồi.
Nếu ta có thể sống sót, ta có thể
nhận nhiều công việc làm đồ giả hơn, có thể dành dụm tiền cho nàng, có thể nhìn
nàng kết hôn.
Tốt biết bao.
Có lẽ nhiệm vụ của ta đã kết
thúc, đứa trẻ này đã lớn rồi. Dạ dày bắt đầu cuộn trào, một mùi tanh xông lên
cổ họng, có lẽ ta sắp chết rồi.
Ta nghe thấy Tiểu Tề đang khóc,
giống như lúc mới gặp ta vậy, gào khóc thảm thiết. Ta cố gắng mở mắt, nói với
nàng, đừng khóc.
Tiểu Tề, tiền đã tiêu, ngươi cũng
mất đi người thân, thật không đáng.
Nhưng ta đã không thể nói thêm
một lời nào nữa.
Hết.
Edit: Rải hoa hoàn kết bộ này nha mọi người, thank cù mấy bồ đã theo dõi trong thời gian qua, mn có bộ nào hay thì giới thiệu cho tui biết với nghen, ngoài ra bộ này còn hai chương PN nữa mà tác giả bảo là phải mua full bộ của bả bả mới cho mà tui nghèo nên thui mình kết thúc ở đây là được rồi kaka.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét