Vật Chơi - Chương 1
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 1: Tôi cho là em chết rồi.
Tháng 9, gần cuối mùa hè, không khí còn mang theo khô nóng
của nắng gắt cuối thu mang đến. Đứng ở đất trống không người đều có thể rõ ràng
cảm giác được hơi nóng của gió ấm thổi vào người. Không khí như vậy ở nhà hưởng
máy lạnh là một loại hưởng thụ, đứng ở bên ngoài, không thể nghi ngờ là dằn vặt
tự chuốc nhục nhã.
Chỉ là người làm công không thể không đi làm, học sinh cũng
phải đi học. Lãnh đạo trường học nói không mở lạnh là vì mài giũa ý chí, chỉ là
không nỡ chút tiền điện kia thôi.
Bọn họ là quen biết kiếm tiền, am hiểu nhất chính là dùng
đau khổ của học sinh để đổi lấy những "Thu nhập ngoại ngạch" kia.
Thời điểm ánh mặt trời sắc bén nhất, có loại quỷ hút máu đứng
dưới mái hiên đều sẽ bị sưởi thành vẻ đẹp của tro than.
Một thiếu nữ vóc người cao gầy bước nhanh ở trên thao trường
đi tới, chỉ là sau một lát lại từ đi đổi thành chạy. Mái tóc dài màu đen của cô
bị mồ hôi thắt thành bó, mắt kính cũng bởi vì mồ hôi quá nhiều hiện ra sương
mù.
Áo sơ mi trắng bị mồ hôi thấm ướt, mơ hồ lộ ra áo lót màu sắc
bên trong, cô chạy rất nhanh, như là vội vã đuổi theo chuyện gì. Mãi cho đến
hành lang đổi giày của lớp học, mới thở hổn hển dừng lại.
"Chị kêu tôi có chuyện gì?" Lục Nguyên Hề vốn là ở
phòng tự học, cùng lớp học nơi này cách cả sân luyện tập và kí túc xá con gái. Cô
vốn là không muốn quản, nhưng điện thoại từng cuộc gọi đến, tin nhắn liên tục
oanh tạc.
Chỉnh thành im lặng thực ra có tác dụng, nhưng chờ đợi cô sẽ
chỉ là sau đó càng phiền toái. Lục Nguyên Hề chỉ đành đến.
Cô nghỉ ngơi một lúc, lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn người
đứng phía trước.
Người này hôm nay lại không đồng phục học sinh, trên người
là sơ mi màu đen tay áo dơi, dưới thân mặc quần bò lỗ rách, phối hợp một đôi
giày chơi bóng hàng xa xỉ giới hạn. Mấy tòa nhà của trường học đều là mẹ của Nhậm
Lê Sơ dùng tiền đóng, chủ nhiệm phòng giáo vụ đối với hành vi của nàng mở một
con mắt nhắm một con mắt.
Tình huống như thế, để tới cổ đại, thì tương đương với có miễn
tử kim bài, tư bản kiêu ngạo toàn bộ để nàng vơ vét.
"Ồ, không có gì, quá nóng rồi, em giúp tôi mua chai nước
đi." Nhậm Lê Sơ liếc nhìn Lục Nguyên Hề đầu đầy mồ hôi, không để ý mà nói.
Nàng đứng địa phương khuất sáng, vẻ mặt không thể nói là rất
xấu, nói chuẩn xác đại khái chính là tâm tình bất định. Mái tóc dài màu xanh
lam sẫm bị ánh sáng nghiêng chiếu vào, hiện ra màu sắc của ánh mặt trời, lời
nói ra lại không sáng chói thế nào.
"Chị kêu tôi qua đây chính là vì giúp chị mua chai nước?"
Lục Nguyên Hề nhíu mày, cho dù cô đã sớm đối với sự xấu xa của Nhậm Lê Sơ có nhận
thức nhất định, nhưng mà gặp phải chuyện như vậy, không có ai có thể ôn hòa nhã nhặn.
"Thế nào? Bên ngoài nóng như vậy, chẳng lẽ còn muốn
tôi tự mình đi? Nói nữa, lúc trước sách giáo khoa em mượn dùm tôi còn ở chỗ
tôi, tôi trả em thế nào chứ."
Nhậm Lê Sơ nói đầy cái không thèm để ý, cuối cùng còn không
quên vén tóc một chút, lúc này đã có không ít bạn học kết thúc nghỉ trưa đi đến
phía bên này, thấy được Nhậm Lê Sơ và Lục Nguyên Hề, đều đại khái đoán được xảy
ra chuyện gì. Có tò mò sẽ nhìn thêm vài lần, nhưng cũng không dám dừng lại quá
lâu, sợ hãi bị Nhậm Lê Sơ nhìn chằm chằm.
"Được rồi, tôi đi." Lục Nguyên Hề không để ý tới
ánh mắt của người chung quanh, liếc nhìn Nhậm Lê Sơ, quay người lại đi ra ngoài.
Máy bán hàng tự động gần đây ở một bên khác của sân luyện tập, nói cách khác, cô
vừa rồi từ bên kia qua đây, thì lại phải một lần nữa đi trở về.
Ánh mặt trời cay độc chói mắt, mồ hôi ngấm vào trong đôi mắt,
chảy vào có chút đau. Bởi vì Nhậm Lê Sơ chưa nói muốn loại nào, Lục Nguyên Hề dứt
khoác mỗi loại đều mua một chai. Cô nâng những thứ nước kia qua đây, Nhậm Lê Sơ
đang ngồi ở trên ghế dài đổi giày, lật xem sách giáo khoa chính mình mượn cho
nàng.
"Nước của chị đây." Lục Nguyên Hề đem nước đặt ở
trên ghế dài, mà Nhậm Lê Sơ vừa rồi còn làm ồn muốn nước lại uống cũng không uống
một hớp. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn mình, cặp mắt màu vàng óng kia chuyển động,
như là lại đang suy tư cái gì.
Sau một lát, nỉ non mở miệng.
"Vừa rồi làm sao không trả lời tin nhắn của tôi? Tôi đợi
sắp nửa tiếng." Ngữ khí mệt mỏi, ý tứ đùa giỡn giữa những hàng chữ rất rõ
ràng.
Lục Nguyên Hề tâm trạng có chút trầm, cô không đếm xỉa tới
chính mình giờ khắc này ở trong mắt người chung quanh là cái cảm giác gì, chỉ
yên lặng nhìn giày của Nhậm Lê Sơ, nửa ngày, mở miệng.
"Vừa rồi ở phòng tự học làm bài tập, quên đi xem điện
thoại."
"Bỏ đi, phải rồi, tôi nói để em phải nhớ lưu ý tin nhắn
của tôi, một lần hai lần, em luôn quên. Có câu nói nói thế nào đây? Có một có
hai không thể có ba có bốn, đại học bá của chúng ta, có biết câu nói này không
hả?"
Trên mặt Nhậm Lê Sơ mang nụ cười, nàng muốn nghe thử xem,
Lục Nguyên Hề sẽ nói lời nhận lỗi cái gì, cũng hoặc là nguỵ biện một chút.
Nhưng người này cũng chỉ là đứng ở đó, không nói câu nào, như cây bông mềm mại,
dường như ai đi qua bên người cô đều có thể đâm cô mấy cái.
"Lục Nguyên Hề, kỳ thực tôi rất chán ghét em như vậy, em
có thể không biết rõ lắm, em như vậy để tôi đặc biệt phiền." Nhậm Lê Sơ
nói xong, bỗng nhiên đứng dậy, nàng cầm lấy nước bên cạnh ghế tựa dài, sau khi
vặn ra, không phải là vì uống, mà là nhắm vào đầu của Lục Nguyên Hề, rào rào tưới
xuống từng cái.
Nước lạnh lẽo ướt nhẹp lấy tóc, cũng ở trong khoảnh khắc ngấm
vào trong quần áo. Lục Nguyên Hề không hề nói gì, chỉ khẽ rũ đầu xuống nhìn dưới
mặt đất không nói một lời.
Lục Nguyên Hề cao hơn Nhậm Lê Sơ nửa cái đầu, vì thế, những
nước kia cũng có một phần tóe ở trên bản thân Nhậm Lê Sơ. Nàng nhíu mày lại, dứt
khoác đem sách giáo khoa lật xem ném xuống đất.
"Nước này, tôi không phải rất muốn uống, em đến muộn rồi,
để tôi rất không vui." Nhậm Lê Sơ dùng chân đạp sách giáo khoa bởi vì hút
nước mà bị ngâm hư. Nỗ lực từ trên mặt Lục Nguyên Hề nhìn ra chút tâm tình,
nhưng người này vẫn là cúi thấp đầu, vẻ mặt không rõ.
Xung quanh học sinh đi ngang qua xì xào bàn tán, có cười nhạo,
có muốn cầm điện thoại di động lên chụp ảnh lại bị Nhậm Lê Sơ trừng mắt sợ đến
thu hồi lại. Nước trên tóc từng giọt một lướt xuống, sau một lát, Lục Nguyên Hề
mới mở miệng.
"Xin lỗi, lần sau tôi sẽ không như thế nữa, tin nhắn của
chị tôi sẽ lập tức trả lời."
"Em như vậy không phải thì tốt rồi sao? Nhất định phải
chọc tôi tức giận."
Nghe Lục Nguyên Hề xin lỗi, ngữ khí Nhậm Lê Sơ rõ ràng có
chút hòa hoãn. Thanh âm nàng kỳ thực rất êm tai, không cay nghiệt, là loại nhẵn
nhụi trong suốt kia, tiếng nói cảm giác trong suốt rất rõ ràng.
Chỉ là tính cách của nàng quá mức tâm tình bất định, rất
nhiều lúc cũng giống như cục pháo nhỏ, vừa đốt thì nổ. Nàng sẽ nói sẽ nói những
lời châm chọc người, đến mức Lục Nguyên Hề nghe được liền cảm thấy lỗ tai khó
chịu đến ngứa ngáy.
"Ừm, tôi nhớ tới rồi." Lục Nguyên Hề lúc này mới
ngẩng đầu lên nhìn về phía Nhậm Lê Sơ. Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô nhìn thấy
chính mình bên trong cặp con mắt màu vàng óng kia. Cả người ướt đẫm, sợi tóc
còn có nước đang nhỏ. Tư thái như vậy, lấy trường học làm bối cảnh, mặc kệ nhìn
thế nào đều chật vật đến có chút buồn cười.
"Sớm thì nên như vậy, còn làm phiền tôi cố ý đến tìm em.
Đúng rồi, buổi chiều tôi không muốn lên lớp, em theo tôi đi ra ngoài xem phim
đi. Phim kia, tên là cái gì nhỉ? Dù sao lúc trước hình như em cũng từng nói cảm
thấy hứng thú."
Nhậm Lê Sơ không thèm để ý mà nói, dường như để Lục Nguyên
Hề người chật vật như thế không phải cô. Coi là thật phù hợp cái tên của Nhậm
Lê Sơ, tùy hứng vô độ, vừa suy nghĩ thì đi. Lục Nguyên Hề từ thời điểm tiểu học
liền biết sự xấu xa của nàng, rõ ràng Nhậm Lê Sơ con người này rất có cái tôi.
Lục Nguyên Hề không muốn đi, cô là nhảy lớp tới lớp mười một,
cô có rất nhiều chuyện muốn làm, không có gì tâm tình xem phim, càng không muốn
ở chung với Nhậm Lê Sơ. Nhưng ở thời điểm như thế này, không thể do cô nói
không.
"Được, tôi đi cùng chị." Lục Nguyên Hề thấp giọng
nói, cô nghe được chính mình đem chữ được phun ra.
Rất buồn cười, cũng rất đáng thương.
"Òh, vậy đi thôi, chút nữa tôi gửi tin tức cho giáo
viên là được, em không cần xin nghỉ." Nhậm Lê Sơ nói xong thì muốn đi, vừa
bước ra một bước, lại quay lại, đánh giá áo sơ mi bị ướt sũng của Lục Nguyên Hề.
Áo sơ mi trường học phát vải vóc rất kém cỏi, hút chút nước
thì trở nên rất trong suốt, áo lót bên trong thấy rất rõ ràng.
"Tôi nói nè, đều lớp 11 rồi, phẩm vị của em vẫn là tệ
như vậy, áo lót xấu chết rồi, đi cùng với tôi quả thực làm mất mặt tôi."
Nàng quay người mở ra tủ của mình, lấy ra đồng phục học sinh trước đó nàng để ở
chỗ này rất lâu vứt ở trên đầu Lục Nguyên Hề.
Lục Nguyên Hề đem quần áo lấy xuống, không nhìn những học
sinh xung quanh kia nhỏ giọng thảo luận, yên tĩnh đem y phục mặc xong. Cô đi
theo phía sau Nhậm Lê Sơ, mỗi một bước đi, tim đập kịch liệt, dường như muốn
thoát khỏi bộ thân thể này.
Ầm… Ầm…
Nhịp tim cổ động vang vọng, sau khi bị tiếng chấn động của
điện thoại đánh thức, tăng số nhảy lên dường như muốn từ trong thân thể nhảy ra
ngoài.
Lục Nguyên Hề nhíu mày, giơ tay lên lau mồ hôi trán, dùng
app di động đem nhiệt độ của máy điều hòa không khí lại chỉnh thấp một ít. Nhìn
về phía hơn 50 cái tin nhắn phía trên, cùng với hơn 30 cuộc cuộc gọi nhỡ. Những
thứ này đều là bắt nguồn từ một người, Nhậm Lê Sơ.
Nhậm Lê Sơ: Lục Nguyên Hề, em đang làm gì? Tại sao không trả
lời tin nhắn của tôi
Em được lắm, cố ý phớt lờ tôi phải không? Có phải gần đây em
có chút phiêu rồi? Lục Nguyên Hề, em được đó, em hay lắm.
Tin nhắn phía trên, trên căn bản đều là các loại đồng dạng,
ngoại trừ uy hiếp chính là chất vấn tại sao mình không trả lời tin nhắn, nội
dung một tin cuối cùng: Tôi ở dưới lầu nhà em.
Thời gian là mười phút trước...
Tin tức hỗn độn nhảy vào con ngươi, như là đốm lửa nhỏ nhen
lửa rơm rạ, thiêu đốt khô nóng cùng không vui. Lục Nguyên Hề giơ tay lên đem
tóc dài vén đến phía sau, đơn giản rửa mặt, tùy ý lấy ra thuốc lá trong ngăn
kéo ngậm lên miệng, thuần thục bật lửa bật lửa đốt lên.
Mùi vị của nicotin theo khoan họng hút vào, lại thuận theo hô
hấp cùng thở ra, dường như như vậy là có thể đem một giấc mộng phiền muộn mà Nhậm
Lê Sơ mang đến quét đi sạch sành sanh.
Bao lâu không mơ tới chuyện của lúc đó rồi? Tựa hồ bắt đầu
từ khi cô sống lại, cũng rất ít nhớ lại dáng vẻ bản thân uất ức như vậy.
Kiếp trước chính mình chết ở ngày 1 tháng 10, một buổi tối
vô cùng bình thường, địa điểm là đầu đường náo nhiệt ồn ào. Tất cả mọi người
đang thương lượng kỳ nghỉ đi nơi nào chơi, hôm nay trên đường kẹt xe phải mấy
tiếng, ăn cơm xếp hàng phải bao lâu.
Lục Nguyên Hề không có bạn bè, không có người có thể cùng
đi ra ngoài ăn cơm, cũng không có ai sẽ ở một ngày này rút ra thời gian thời
gian quý giá đến ở cùng cô. Cô như bình thường rời giường, ăn điểm tâm. Nhậm Lê
Sơ và bạn trai đi nghỉ phép, hiếm thấy không có đến làm phiền chính mình nữa.
Thế là cô trãi qua một ngày bình tĩnh đối lập, buổi tối, cô
bắt đầu khát vọng náo nhiệt phía ngoài, có trong nháy mắt như vậy, tựa hồ cũng
muốn làm một "người bình thường". Cô thay đổi quần áo đi ra ngoài, ở
trên đường bởi vì tim tắt nghẽn mà đột tử.
Cô ngã xuống, là phố thương mại náo nhiệt nhất của Tú Xuyên.
Đúng vậy đó, ngay cả tử vong đều đến đột nhiên mà bình
tĩnh. Như là một bắt đầu của quyển tiểu thuyết thối nát, cô chính là người đi
đường nhìn tầm thường nhất.
"Thật là buồn cười mà." Lục Nguyên Hề hút một ngụm
lớn khói, sau đó tự tiêu khiển phun vòng khói thuốc. Đột nhiên, cửa phòng bị
người đẩy ra, Lục Nguyên Hề quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Nhậm Lê Sơ đứng
trước cửa.
Nàng nhìn dáng vẻ đang nổi nóng, tự tiện xông vào đến nhà
mình cũng là thao tác Lục Nguyên Hề quen thuộc. Bất kể là kiếp trước, hay là kiếp
này trải qua một lần nữa, Nhậm Lê Sơ con người này, vĩnh viễn không học được gõ
cửa phòng của chính mình.
Nhậm Lê Sơ đẩy cửa mà vào, vốn là có một loại tức giận muốn
nổi giận, nhưng thấy được Lục Nguyên Hề hút thuốc, những câu nói kia cứ nghẹn ở
trong cổ họng vậy, để nàng quên đi lời vốn muốn nói.
"Em khi nào thì học được hút thuốc?" Trên mặt Nhậm
Lê Sơ có chút không thể tin tưởng, tựa hồ là bởi vì chuyện Lục Nguyên Hề hút
thuốc quá khiếp sợ, đến mức cả mục đích tới là vì nổi nóng đều quên đi.
"Nghiên cứu áp lực lớn, hồi trước học được, làm sao
lúc này qua đây? Tìm tôi có việc?" Lục Nguyên Hề đem thuốc bóp tắt, liếc
nhìn ngoài phòng.
Không khí không tính là tốt, bên ngoài mưa xuống, vào lúc
này còn không có dừng. Nhậm Lê Sơ không thích bung dù, cũng không có thói quen
bung dù, chỉ là nàng rất ít sẽ bị nước mưa xối ướt. Bởi vì nàng ra ngoài chính
là lên xe, xuống xe cũng sẽ ở trong bãi đậu xe, trực tiếp tiến vào nơi mục đích
của nàng. Người khác trời mưa phải bung dù, tuyết rơi phải thêm quần áo, mà
nàng vĩnh viễn không có loại quấy nhiễu này.
"Tôi
thật xa chạy tới? Em trực tiếp thì hỏi tôi có chuyện hay không? Cũng không rót
cốc nước cho tôi sao?" Nhậm Lê Sơ nói xong
từ cửa đi vào, trực tiếp ngồi ở trên ghế salông. Nàng mắt liếc cái gạt tàn
thuốc lá, lại tiếp tục mở miệng.
"Mấy ngày nay em không trả lời tin nhắn của tôi, tôi
cho là em chết rồi."
"Vậy sao."
Lục Nguyên Hề nhàn nhạt đáp lại, ngữ khí có vẻ quá mức mềm
nhẹ. Trên mặt cô mang theo nụ cười nhợt nhạt, tựa hồ cũng không để ý lời mang
theo gai của Nhậm Lê Sơ.
Giả vờ càng nhiều, mặt nạ đeo càng lâu cô thì càng rõ ràng:
Nhường nhịn sẽ không có được kết quả mình muốn, giả vờ mới có thể.
Nàng coi Nhậm Lê Sơ tưởng tượng thành hàng xóm phiền não,
người hàng xóm này đều sẽ làm chút chuyện đáng ghét lại không thể nói lý. Rạng
sáng nhảy dây, đêm khuya đi quẩy, chính mình không có cách nào mang đi, càng
không thể xông lên lầu đánh nàng một trận...
Mấy ngày nay không gặp, Lục Nguyên Hề lại cảm thấy mấy ngày
nay trôi qua rất nhanh, hình như thì mấy tiếng như thế. Không gặp mặt cùng Nhậm
Lê Sơ, thời gian đều trở nên nhanh rồi.
"Xin lỗi, mấy ngày này tôi đều đang bận bài tập, mỗi
ngày trở về ngã lưng thì ngủ, mới chưa kịp trả lời tin nhắn của chị. Làm sao vậy?
Có chuyện gì muốn tôi giúp sao? Tôi nhận lỗi với chị có được không?"
Lục Nguyên Hề cười khẽ, đi nhà bếp đrót nước đưa tới, một bộ
dáng dấp mặc kệ Nhậm Lê Sơ làm sao tức giận cô đều buông xuôi bỏ mặc.
Cô chủ động chịu thua để Nhậm Lê Sơ có chút được lợi, chỉ
có điều nghĩ tới con người này liên tục mất tích mấy ngày không trả lời tin nhắn
của chính mình, tính cách lại tìm tới. Mấy ngày nay nàng một mực tìm cô, nhưng
Lục Nguyên Hề cả cái tin nhắn cũng không trả lời cho chính mình, mới hại nàng
nhất định phải vào hôm nay cố ý qua đây một chuyến.
Rất nhiều người tức giận sẽ để khuôn mặt trở nên khó coi,
mà Nhậm Lê Sơ lại là loại hình vừa vặn như vậy. Ngũ quan nàng rất tinh xảo, bề
ngoài của con lai, góc cạnh so với rất nhiều người châu Á đều phải sâu sắc hơn,
hốc mắt càng là như vậy.
Không cần trang điểm mắt thật tinh xảo, cặp mắt hoa
đào kia thì đủ mê người. Nàng rất xinh đẹp,
loại tươi đẹp này không trộn lẫn hào nhoáng, là diễm lệ cao cấp, quyến rũ hào
hoa phú quý. Là rực rỡ không cần lấy lòng bất cứ người nào, càng là phô trương
quen sống trong nhung lụa tích lũy.
Nếu như muốn dùng một bức họa để diễn tả Nhậm Lê Sơ, đại
khái chính là hoa Phú Quý rực rỡ nhất nhân gian dưới ánh mặt trời, phía trên sẽ
rơi đầy bươm buớm đẹp đẽ, đến đêm tối, ánh trăng đều sẽ cho thêm một ít quan
tâm, đem trong sáng đều giao cho nàng.
Thời điểm nàng tức giận, chóp mũi sẽ hơi nhíu một hồi, môi
đỏ mím chặt, dường như sau một khắc sẽ phun ra lời cay nghiệt. Nhưng hình môi rất
đẹp, dường như từ trong cái miệng này nói ra, ác ý sẽ giảm phân nửa. Đương
nhiên, Lục Nguyên Hề không cho là như vậy.
Vào lúc này, cục pháo nhỏ dùng cặp mắt màu vàng óng kia nhìn mình chằm chằm, dường như chính mình
không cho ra một đáp án hợp lý sẽ lập tức nổ tung, ai cũng đừng hòng chiếm được
chỗ tốt.
"Em có thể giúp đỡ tôi cái gì hả? Tôi chính là cảm thấy
hình như em thay đổi không ít, gần đây còn càng ngày càng lớn lối rồi. Cho dù em
bận rộn, còn có thể bận hơn so với người đi làm tôi đây hả? Tôi đều có thể dành
thời gian gửi tin nhắn cho em, em có tư cách gì không trả lời tôi?"
Nhậm Lê Sơ hiển nhiên bất mãn đối với chuyện Lục Nguyên Hề
"mất tích" ba ngày này, phải biết, người này trước đây là gọi là đến.
Không chỉ như vậy, nàng còn cảm thấy mấy năm qua Lục Nguyên Hề trở nên rất kỳ
quái, khí chất đều có chút không giống với lúc trước rồi.
"Là tôi không tốt, vậy tôi đem tin nhắn của chị ghim lại,
sau này đều đầu tiên đáp lại chị." Lục Nguyên Hề cười khẽ, cúi đầu, để tóc
dài che khuất vẻ mặt trên mặt.
"Tốt nhất em nói được là làm được, em chừng nào thì
chuyển tới nhà tôi ở? Nơi này quá xa, tôi tìm em cũng không thuận tiện."
"Nơi này cách phòng thực nghiệm tôi càng gần
hơn." Nhắc tới dọn nhà, Lục Nguyên Hề không dự định nhượng bộ. Nghe cô lại
muốn từ chối chính mình, Nhậm Lê Sơ còn muốn nói điều gì, điện thoại vừa vặn
vang lên, là tin nhắn Triệu Huyên Dụ gửi.
"Khi nào đến, còn thiếu ngươi thôi, Nhậm đại tiểu
thư."
Lời Nhậm Lê Sơ muốn nói bị nàng nghẹn trở lại, nàng đứng
dậy, trừng mắt Lục Nguyên Hề.
"Tôi đi trước, ngày mai lại tới tìm em."
Nàng nói xong, đạp giày cao gót, lộc cộc lộc cộc rời khỏi.
Cứ như vậy đi rồi, cũng không có uống qua nước mình rót. Lục
Nguyên Hề giống như ngày xưa, đem nước đổ đi, lại đem cốc để lại chỗ cũ.
Hết chương 1
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét