Bạch Lộ Vi Sương - Chương 11
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 11
Thời Bạch Lộ vào lúc này mới hiểu
được Thời Yến chiếu nàng tiến cung đúng là một trận Hồng Môn Yến. Cũng phải,
Thời Yến vua của một nước, ở nơi nào không có tai mắt cô bố trí, Diệp Nhất vừa
là hộ vệ cô phái tới sau khi hồi kinh tự nhiên phải đem tất cả những công việc
tra án bẩm cho cô nghe. Nếu đổi thành bình thường, Thời Bạch Lộ khẳng định ôm
góc áo Thời Yến xin tha nhận sai chỉ cầu ít bị trách phạt rồi chút, nhưng bây
giờ nhìn trên cán chuôi roi mây tay kia mang theo gấm vóc Lưu Tô thì một
trận lạnh lẽo, đầu xoay chuyển chậm rất nhiều, chỉ muốn lừa bịp qua tránh trận
đánh này.
Thời Bạch Lộ cứng đờ cười cười:
"Mẫu thân, kỹ viện chẳng qua vì tìm sổ sách kia mới đi..."
Thời Yến như có suy tư, kéo dài
ra âm điệu "Ồ" một tiếng, ngón tay trỏ nắm chặt một góc roi mây, sau
khi cong đến một độ cong cấp tốc thả ra, nhìn thấy roi mây trên không trung run
rẩy qua lại mấy lần mới chậm rãi dừng lại, rất có tính dai. "Vậy đỗ quán
thì sao?" Thời Bạch Lộ nghẹn lời, sốt sắng mà nhìn roi mây cách mình vài
bước xa kia, càng xem càng cảm thấy cái tên kia như một cái miệng ác rục rà rục
rịch phun ra lưỡi rắn đối với mình, Thời Yến bỗng nhiên dùng roi mây mạnh mẽ
vỗ một cái về phía đất, dọa đến Thời Bạch Lộ dùng cả tay chân một mực thối lui
đến bên cột hành lang không còn chỗ lùi. "Ngươi thân thiên kim phải dè dặt,
kỹ viện và đỗ quán kia là địa phương ngươi có thể đi? Muốn sổ sách cần phải
ngươi đi sao? Thư Du không được, Diệp Nhất không được? Đỗ quán chỗ này đi đến
càng là không hề có đạo lý có thể nói, ngươi còn muốn nguỵ biện cái gì? Cần
phải bị đánh mới khóc lóc nhận sai hay sao? Làm sao sẽ không có một chút tiến
bộ."
Không hề có một chút tiến bộ...
Thời gian qua đi nhiều năm lại lần nữa nghe được câu cửa miệng khi còn nhỏ
thường bị Thời Yến treo ở bên miệng, sự kiện năm xưa dường như rõ ràng trước
mắt. Thời Bạch Lộ cắn môi dưới cố nén không vui nội tâm, chỉ gắt gao nhìn chằm
chằm sàn nhà, trầm mặc đối kháng cùng Thời Yến. Vương Thược thấy thế có chút
bận tâm nhìn sắc mặt Thời Yến một chút, thấy cô từ khóe miệng cong lên một tia
châm biếm, từ nhỏ Thời Yến thì căm ghét nhất dáng vẻ thời điểm Thời Bạch Lộ
phạm sai lầm không nói tiếng nào."
"Cút qua đây quỳ."
Thời Bạch Lộ ngẩng đầu có chút
không thể tin nhìn Thời Yến, hiên nghe mưa này tuy nói là nơi Thời Yến thanh
tĩnh nhàn nhã chỉ an bài số ít cung nữ thái giám theo hầu, thế nhưng nói thế
nào cũng là nơi bên ngoài bốn phía gió lùa, xung quanh thường có người đi lại,
cô lại muốn ở đây đánh nàng? Cái này cùng nhục nhã có gì khác biệt.
"Nghe không hiểu lời của
trẫm sao? Hay là cần người giúp ngươi?" Khi Thời Yến nói lời này cố ý sửa
lại xưng hô, hiển nhiên tức giận quá rồi.
Thời Bạch Lộ buồn cười lắc đầu
một cái, đúng rồi, Thời Yến nàng biết thì nên là như thế mới đúng. Trải
qua mẫu từ nữ hiếu mấy ngày nay chắc là diễn xuất ra tuồng hay cho đôi
bên và triều thần, vậy mà lúc này nơi đây không có khán giả, là nên hạ xuống
một đoạn màn che rồi. Nàng đi gối đến trước mặt Thời Yến, không nói một lời.
Thời Yến nhíu mày, trước đó vài
ngày đều là giả tạo hay sao? Vốn cho rằng sau khi nàng từ Tống quốc trở về
trở nên nguyện ý thân cận cùng người rồi, tuy vẫn là tính trẻ con, thế nhưng
chí ít không nên lại trở về dáng vẻ khi còn bé làm người ta ghét như vậy. Nói
nữa, làm sai chuyện nhận sai cho giỏi, bày ra dáng vẻ ấy là cho ai nhìn? Thực
sự là tật xấu đổi không được.
Thời Bạch Lộ nắm bắt góc áo có
chút lo sợ bất an, nàng có chút sợ hãi lại có chút hối hận. Thời Yến muốn đánh
để cô đánh thì được, mình bây giờ là đang trổ tài cái gì, ngang ngạnh cái gì,
rõ ràng thật vất vả tiêu trừ đi nghi ngờ của Thời Yến, lần này lại muốn uổng
phí khí lực rồi? Trên vai bỗng nhiên bị roi mây vỗ vỗ, thân thể một bên nhất
thời cứng ngắc lại hơn nửa, trên trán mồ hôi lạnh không thôi.
"Quần áo."
"Bệ hạ... Hiện nay gió nổi
lên rồi, giữa hồ lạnh vô cùng, lại nói chỗ này..." Vương Thược ở bên không
nhịn được khuyên lơn.
Thời Yến đương nhiên biết nơi này
nếu cởi quần áo chịu đòn sẽ lạnh, cũng biết cung nữ bọn thái giám đều ở đây, bí
mật khó giữ nếu nhiều người biết, lại sẽ tổn hại lòng tự ái của nàng. Thời Yến
chẳng qua là muốn ép nàng một chút, thử xem hiện tại nàng đến cùng tâm tính
làm sao. Thời Bạch Lộ khi còn bé kia, vào giờ phút này sợ là lập tức trốn
đến sau lưng Vương Thược nức nở rồi, mà bây giờ—
Thời Yến nhìn chăm chú Thời Bạch
Lộ một lát, thấy nàng hai, ba lần cắn răng chậm rãi nhấc tay, rồi lại vội vã
thả xuống, vẫn không dám ngẩng đầu nhìn Thời Yến. "Xem ra ta còn là phải
gọi người giúp ngươi cởi quần áo." Thời Yến vừa muốn vẫy tay gọi người,
Thời Bạch Lộ nhắm hai mắt cởi đi thắt lưng đầu tiên của áo bào, chờ khi cởi đến
cái thứ hai, lại bị đôi bàn tay lớn ấm áp ngăn lại.
Thời Yến đem nàng kéo lên, lại
tự tay giúp nàng buộc chặt thắt lung, đem roi mây ném cho Vương Thược, thản
nhiên nhìn Thời Bạch Lộ một chút: "Đi theo ta."
Kì lạ, hôm nay Thời Yến thực quá
kì quái. Thời Bạch Lộ đi theo phía sau Thời Yến, hai tay xen vào nhau suy nghĩ
các loại từ hôm nay sau khi tiến cung. Đột nhiên chiếu nàng tiến cung, chuyện
để nàng ăn ô mai, chất vấn nàng đi kỹ viện đỗ quán, cầm roi mây muốn đánh
nàng, mệnh nàng cởi quần áo rồi lại cuối cùng ngăn nàng lại, hiện tại lại
muốn dẫn nàng đi hướng khác...Ha, là đang thử nàng sao? Dù cho con gái của
chính mình bị đâm bị thương cũng vẫn là không có cách nào tiêu trừ nghi ngờ
của ngươi sao, quả nhiên là Thời Yến mà...
Thời Yến dẫn nàng một đường đi
vào thư phòng, sau khi cầm roi mây trong tay Vương Thược, mệnh lệnh tất cả mọi
người không được tự ý vào, khép cửa phòng lại.
Thời Bạch Lộ vén áo bào quỳ xuống
đất: "Nhi thần tạ mẫu thân khai ân, lưu bộ mặt nhi thần."
Thời Yến đi tới trước bàn đọc
sách, lượm một quyển sách ném tới trước mặt Thời Bạch Lộ: "Mở ra xem, bên
trong giấy chú thích có nhận ra chữ viết của ai không?"
《
Sơn Hà Chí 》? Đây không phải một quyển sách cuối cùng chính mình rời
khỏi Hà Châu đi vào Ngự Thư Phòng xem sao, Thời Bạch Lộ nghi hoặc lật tới một tờ
chú thích kẹp trong sách, mồ hôi lạnh thoáng chốc chảy ra ngoài. Nàng quá sơ
suất rồi, lúc đó đến trong góc Ngự Thư Phòng nhìn thấy quyển sách này, tự cho
là loại tản kí du lịch sông núi mà Thời Yến sẽ không xem này, nàng viết chú
thích nhất thời bất cẩn quên đi giấu dốt.
"Làm sao vậy? Không nhận ra
sao?"
Thời Bạch Lộ trong chốc lát nghĩ
ra một cái cớ, đem chú thích một lần nữa kẹp về trong sách cười nói:
"Đương nhiên nhận viết, đây là chữ viết của nhi thần. Nhi thần ở Ngự Thư
Phòng nhìn quyển sách này, thật là yêu thích, còn chưa kịp duyệt xong, liền đi
Hà Châu. Trong lòng vẫn nhớ nhung, đa tạ mẫu thân đem nó lật ra ngoài."
Thời Yến thấy nàng đàng hoàng
trịnh trọng, nhìn không ra kẽ hở chút nào, lại mở ra mấy cuốn giấy vẽ đặt trên
bàn sách: "Ta mấy ngày trước đây đi Ngự Thư Phòng lượm quyển 《 Sơn Hà Chí 》 này lật xem,
từ trong nhìn thấy chú thích của ngươi, thấy ngươi hành thư rõ ràng thanh tú,
rất là mừng rỡ. Liền gọi người đi chỗ ở của ngươi lấy bài tập trong ngày thường
của ngươi, chỉ không biết chữ viết này cách biệt sao lớn như vậy?" Ngươi
rốt cuộc là vô ý hay là cố ý giấu dốt.
Thời Bạch Lộ nghe vậy thật không
tiện gãi đầu một cái: "Mẫu thân, trong ngày thường bài học của tiên sinh
đa dạng, ta liền viết rất gấp, lại có chút qua loa, mới có thể viết thành bộ
dáng này. Nếu như nhi thần cố gắng viết, cũng sẽ là kiểu chữ giống như sách chú
thích, nếu như ngài yêu thích, nhi thần sau này đều cố gắng viết."
"Ồ?" Thời Yến nhíu mày
hỏi ngược lại, "Xác thực như vậy?"
Thời Bạch Lộ gật đầu: "Đúng
vậy đó, chính là như vậy, nhi thần yêu thích lười biếng, mẫu thân ngài không
biết sao? Hay là nói..." Thời Bạch Lộ dừng một chút, khi giương mắt nhìn
Thời yến nữa, trên mặt phát hiện vài tia vẻ mặt oan ức, "Ngăn cách những
năm này, nhi thần không có ở bên người ngài tận hiếu, ngài cũng không tin nhi
thần rồi sao?" Nói qua vành mắt lại vẫn ửng hồng rồi.
Thời Yến thấy nàng chân tình biểu
lộ, cũng bị nàng đâm trúng tâm sự — cô xác thực không tin Thời Bạch Lộ. Ho nhẹ
một tiếng, đi xuống ngồi xổm ở trước mặt Thời Bạch Lộ, vươn tay ra sờ sờ đầu
nàng, hài lòng nhìn thấy được lần này nàng có chút nũng nịu: "Trước dó ta
xác thực không tin ngươi, ngươi dù sao rời khỏi bên cạnh ta nhiều năm như vậy,
ta không thể nói một chút lòng phòng bị đều không có. Nhưng ngươi là con gái
của ta, ta không muốn ngươi và ta ở dưới tình hình khuyết thiếu tín nhiệm tiếp
tục sống. Cho nên hôm nay ta các loại đang thăm dò ngươi, ngươi đã nói ngươi
chỉ là viết chữ qua loa mới có thể như vậy, ta sẽ tin ngươi, ta chỉ hi vọng
ngươi đừng phụ lòng sự tin tưởng của ta."
Thời Bạch Lộ có chút không nghĩ
tới Thời Yến càng sẽ tự bạch như vậy, dễ dàng như thế thì tin tưởng lời nói dối
không có quá nhiều gia công của nàng, nhất thời sững sờ ở tại chỗ. Phụ lòng
sao? Rốt cuộc là ai phụ lòng ai trước đây...
Thời Yến đứng dậy, sửa lại một
chút áo bào: "Ta cũng rất vui vẻ, ngươi có thể nhận rõ sai lầm của mình.
Biết mình viết chữ qua loa, việc học đa dạng lại cũng không phải cái cớ ngươi
thờ ơ lãnh đạm, sau này đều cố gắng viết chữ cho ta. Nghe rõ rồi không?"
Thời Bạch Lộ theo tiếng đáp vâng.
Âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng tốt, cố ý đem chữ viết đến mức rất xấu cũng
là một chuyện khó.
"Nơi này ấm áp, bốn phía
cũng không có người, đem áo bào cởi đi, chúng ta tính sổ một chút đi."
Thời Yến lời này nói đến giọng nói vô cùng là bình thản, rồi cùng "Nơi này
ấm áp, bốn phía cũng không có người, chúng ta liền ở ngay đây dùng bữa
đi." Không hề khác biệt, mà Thời Bạch Lộ giờ khắc này lại chỉ muốn co
chân bỏ chạy.
Hết chương 11.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét