Kim Chủ Nan Vi - Chương 24
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 24: (Cp phụ)Mình lại không phải đứa trẻ.
"Bác sĩ Giang, cô ăn nhiều chút, cô nhìn cô ốm như vậy." so với bình thường, nhà hàng hôm nay càng thêm náo nhiệt, dù sao cũng là buổi tối lễ giáng sinh, quá nhiều cặp tình nhân cùng người nhà ra ngoài liên hoan,quán bar, tiệm cafe, bao gồm KTV cơ hồ đều làkhông còn chỗ ngồi.Rất nhiều người thích náo nhiệt, màcàng nhiều người, lại là yêu thích yên tĩnh.
Hạ Úc An ngồi ở một chỗ, đồ ăn trên bàn của nàng không làm sao đụng đến, thỉnh
thoảng cũng là Giang Tầm Y thay mình gấp ítchút món ăn không dầumỡ,nàng
mới sẽ theo tính tượng trưng ăn mấy cái.Vốn dĩ lễ giáng sinh này
nàng muốn cùng Giang Tầm Y một mình trãi qua, nhưng chính mình đi bệnh viện tìm
cậu ấy, đối phương lại muốn tham gia liên hoan của bệnh viện, rõ ràng trường
hợp chính mình chán ghét nhất,nhưng nàng chỉ là muốn cùng Giang Tầm Y chung một
chỗ, liền đi theo, không có ai nói không thể dẫn người nhà đến, mà chính mình
lấy thân phận khuê mật đi theo đến.
"Hạ tiểu thư,cô hình như làm sao không ăn uống gì,có phải đồ ăn không hợp khẩu vị không?" khi Hạ Úc An đang phát ngẩng, bên cạnh bổng nhiên có người nhích qua, nàng chán ghét loại tiếp xúc khoảng cách gần này, chán ghét không phảibất luận người nào của Giang Tầm Y nhích lại gần mình,quả nhiên, quay đầu nhìn tới, đó là đồng sự của Giang Tầm Y,kêu cái gì cũng không ở trong trong phạm vi quan tâm chính mình, mặc dù hắn đã cùng mình nói qua rất nhiều lần nói, cũng có ý cùng mình trao đổi phương thức liên lạc, nhưng Hạ Úc An cũng không muốn để ý tới người này.
"Tôi trước khi đến đã ở nhà ăn qua một ít rồi, cho nênkhông ăn gì.” Hạ Úc
An nhẹ tiếng nói ra, cho dù nàng chán ghét loại người này, nhưng đối phương là
đồng sự của Giang Tầm Y, nàng không thể trở mặt, thậm chí còn phải treo theo nụ
cười.
"À, hóa ra là như thế, tôi còn cho rằng món ăn của chúng
tôikhông như tâm ý của cô,đúng rồi,cô áo
người đang hẹn hò không?"
Nam nhân vốn là nhỏ giọng hỏi, nhưng cũng không biết là xảy ra chuyện gì, toàn bộ bàn ăn trùng hợp đúng lúc này yên tĩnh xuống, cũng là hiện ra vấn đề này đặc biệt rõ ràng này. Không chỉ là Hạ Úc An, tất cả mọi người nghe được rõ rõ ràng ràng, người chung quanh cùng ồn ào lên, không ít bác sĩ nam vỗ bờ vai của nam nhân nói hắn thật tinh mắt. Hạ Úc An lúc này mới biết, nam nhân này tên là Trương Nham, là Bác sĩ chủ trị của bệnh viện, ở bệnh viện chắc có một địa vị có nhất định.
Bị hỏi
vấn đề này, Hạ Úc An phản ứng đầu tiên lại là nhìn Giang Tầm Y trước, thấy cô
cũng quay đầu lại nhìn mình, chỉ là trong cặp mắt kia, chính mình đọc không
được phẫn nộ hoặc bất mãn, ngược lại là mang theo quan tâm. Hạ Úc An trong lòng
khó chịu, nàng muốn sự quan tâm của Giang Tầm Y, một loại quan tâm vượt qua
bạn bè, nhưng mà, bây giờ nàng không thấy được.
"Xin lỗi, tôi đã có người đang hẹn hò rồi, tôi rất yêu người
đó." Hạ Úc An thấp giọng nói ra, cũng làm cho bầu không khí của bàn ăn hơi
lạnh xuống, Trương Nham có chút lúng túng cười nói cũng phải, mà một số nữ bác
sĩ lớn tuổi vì làm dịu bầu không khí, lại đem mũi dùi hướng đến Giang Tầm Y.
"Ta nói nè tiểu Trương, ngươi làm sao luôn nghĩ phía ngoài
chứ, bác sĩ Giang chúng ta tốt như vậy, tuổi trẻ lại xinh đẹp, năng lực làm
việc mạnh vẫn còn độc thân, ngươi làm sao thì không ngẫm lại bác sĩ Giang Tầm Y
chúng ta." nữ nhân vừa nhìn đến chừng năm mươi tuổi vỗ bờ vai Giang Tầm Y
nói ra, Trương Nham cũng vui lên cười nói hắn bày tỏ từng bị từ chối, mà đề
tài kế tiếp, thì là giới thiệu bạn trai cho Giang Tầm Y.
Hạ Úc An nhìn trên mặt Giang Tầm Y trước sau mang theo nụ cười
nhạt, cô không cự tuyệt, lại không tiếp nhận, thì chỉ là an tĩnh nghe, rõ ràng
nói một câu cô đã có người thích là có thể tránh khỏi, làm thế nào cô cũng
không nói… Hạ Úc An biết Giang Tầm Y sẽ không tiếp nhận những người này, bởi vì
nàng cảm thấy trong lòng đối phương còn không quên được người kia, nhưng cho dù
biết, những câu nói này nghe vào trong tai, vẫn để cho nàng cảm thấy cực kỳ
chói tai.
Hạ Úc An đứng dậy đi tới phòng rửa tay, nàng tự giam mình ở bên
phòng cách vách, dùng sức chống đầu. Nàng cảm thấy đầu rất đau, không phải
loại đâm nhói kia, mà là ngơ ngơ ngác ngác, đau như là treo thứ gì đó rất nặng.
Nàng chán ghét những người kia, chán ghét loại trường hợp kia, chán ghét bọn
họ chiếm giữ thời gian đơn độc của mình và Giang Tầm Y, chán ghét tất cả sự vật
ngoại trừ Giang Tầm Y ra.
Hạ Úc An không ngừng thở hổn hển, thân thể chảy ra mồ hôi rất
nhanh thấm đẫm quần áo, nàng vội vàng lấy ra thuốc trong túi, mặc dù không có
nước cũng gắng gượng bỏ vào trong miệng nuốt xuống. Nhưng hiệu quả thuốc cũng
sẽ không tác dụng nhanh như vậy, Hạ Úc An tựa ở trên tường không ngừng mà hít
sâu, nàng thậm chí không dám mở mắt, bởi vì vừa mở mắt ra, trước tầm mắt chính
là từng trận trời đất quay cuồng.
Vào lúc này, phòng rửa tay có người đi vào, là Giang Tầm Y đến
tìm mình, nghe được cậu ấy kêu tên của mình, Hạ Úc An nhíu mày, nàng vội vàng
lấy ra cái gương nhỏ soi soi chính mình, phát hiện ngoại trừ sắc mặt có chút
không tốt ra, cái khác cũng không có gì, lúc này mới mở cửa đi ra ngoài.
"A tầm, sao cậu tới đây?" Hạ Úc An cười, hoàn toàn là
một dáng vẻ không có gì.
"Tôi lo lắng cho cậu, cho nên qua đây xem thử."
"Lo lắng cái gì, mình lại không phải đứa trẻ."
Hạ Úc An quay người đi phòng rửa tay, cũng đơn giản bổ trang một chút, thấy nàng tựa hồ không có chuyện gì, Giang Tầm Y lúc này mới yên tâm. "Bọn họ chút nữa còn muốn đi chơi, tôi thì không tham gia, chúng ta đi thôi" Giang Tầm Y có thể nhìn ra Hạ Úc An rất không thích liên hoan đêm nay, cũng không ăn bao nhiều đồ, cô muốn dẫn Hạ Úc An đi ăn chút gì nữa.
"Ừm,
chúng ta đi thôi." Nghe được có thể đi, Hạ Úc An là vui vẻ, chờ một buổi
tối cuối cùng có thời gian một chỗ cùng Giang Tầm Y, đây mới là nàng hôm nay
muốn. Hai người đi ở trên đường, trên đường tràn đầy cây noel ngũ sắc, đương
nhiên còn có một chút con nai màu trắng. Tựa hồ không khí đều hợp theo với tình
hình, lại dần dần rơi tuyết nhỏ. Cùng Giang Tầm Y nắm tay đi ở trên đường, chí
ít thời khắc này, Hạ Úc An là hạnh phúc, nàng cảm giác mình cùng Giang Tầm Y
giống như là người yêu, mười ngón tay nắm lấy nhau, sít sao dựa chung một chỗ.
"A Tầm, mình chuẩn bị một món quà cho cậu."
"Là cái gì?"
Nghe Hạ Úc An có quà cho mình, Giang Tầm Y cũng không kinh ngạc,
hai người khi còn bé ở một số ngày lễ đặc thù thì luôn tặng nhau lễ vật. Chỉ là
thông thường Hạ Úc An cho mình đều rất quý trọng, lại cũng không thiếu dụng
tâm, chính mình hàng năm cho Hạ Úc An cũng đều là sau khi cô cẩn thận suy nghĩ
mới mua.
Nhưng mà, khi Hạ Úc An từ trong túi xách lấy ra một hộp, Giang Tầm
Y nhanh mắt thấy được nhãn hiệu kia, hẳn là châu báu hàng hiệu nổi danh, đúng
như dự đoán, sau khi mở hộp ra, bên trong an tĩnh nằm hai cái chiếc nhẫn nữ.
Nhẫn ở trong mắt người Trung Quốc ý vị như thế nào, mỗi người đều quá là rõ
ràng.
Giang Tầm Y đời này chỉ gặp qua hai người tặng cô nhẫn, một chính
là bạn trai cũ của cô, mà một người khác, chính là Hạ Úc An bây giờ. Thấy được
đôi nhẫn kia, biểu tình của Giang Tầm Y cứng ngắc, thậm chí có chút thất thần.
Nhận ra được sự khác thường của cô, Hạ Úc An mím miệng, trong lòng không khỏi
mất mác.
"A Tầm, cái này kỳ thực không có ý gì, là mình cảm thấy rất
đẹp thì mua, cậu nhận lấy đi." Hạ Úc An vội vàng giải thích, mà Giang Tầm
Y chỉ là lắc đầu một cái.
"Xin lỗi, Úc An, tôi không thể nhận quà quý giá như
vậy." lời này của Giang Tầm Y rõ ràng là từ chối, thậm chí không nghĩ bất
kỳ giải thích hợp lý giải thích hợp lý nào. Cặp nhẫn này xác thực rất quý, lại
không phải trên tiền tài, mà là ý nghĩa cất giấu của đôi nhẫn này để Giang Tầm
Y không cách nào nhận lấy, chung quy Hạ Úc An đối với mình...
"A Tầm, chỉ là một quà noel mà thôi, cậu thật sự không thể
chấp nhận sao?" Thanh âm của Hạ Úc An có chút đau thương, tuy trên mặt
nàng vẫn là treo nụ cười, nhưng nàng cũng không dám nhìn thẳng con mắt của
Giang Tầm Y. Nàng cúi đầu nhìn chiếc nhẫn, có hoa tuyết rơi ở trên nhẫn, rất
nhanh hòa tan thành giọt nước óng ánh, vào lúc này, Giang Tầm Y đã thay nàng
đậy hộp lại.
"Xin lỗi, Úc An, tôi vẫn là không thể nhận cái này, thật xin
lỗi." Thanh âm của Giang Tầm Y tràn ngập áy náy, biểu tình cũng là phức
tạp. Cô có hiểu ý nghĩa đôi nhẫn này của Hạ Úc An hay không, nếu rõ ràng, cô
thì càng không thể tiếp thu. "Ừm, mình biết rồi, vậy ngày mai mình lại mua
món quà khác cho cậu" Hạ Úc An không nói thêm nữa, cúi đầu đem nhẫn để về
trong túi. Bầu không khí giữa hai người trở nên trầm mặc, Giang Tầm Y như là có
tâm sự, luôn không lên tiếng đi ở phía trước, Hạ Úc An đi theo phía sau cô, đi
tới dưới lầu nhà cô.
"A Tầm, mình trở về đây." Sau khi đến dưới lầu, Hạ Úc An
lần đầu tiên không có yêu cầu ở lại, chủ động nhắc ra trở về. Điều này ngược
lại để Giang Tầm Y hơi kinh ngạc, cô suy đoán chắc là hành vi trước của mình để
Hạ Úc An giận rồi.
"Đêm nay cậu không ở lại đây sao? Nếu như là chuyện trước
đó..."
"A Tầm trở nên ngốc rồi sao? cậu không nhận quà, mình trái
lại còn tiết kiệm tiền rồi đó, hôm nay mình muốn trở lại bên cạnh ba mẹ, sẽ
không ở lại chỗ này."
Hạ Úc An nhẹ giọng cười, giọng nói nhẹ nhàng dường như nàng thật
sự không để ý. Giang Tầm Y tin là thật, cô gật gật đầu, do dự một hồi, vẫn là
mở miệng. "Úc An, cậu ở đây đợi tôi chút, tôi cũng có quà cho cậu."
Giang Tầm Y vừa nói, quay người chạy lên lầu, đợi khi cô lần nữa đi xuống, trên
tay có thêm một túi giấy. Thấy được cậu ấy đi đến trước mặt mình, đem khăn
quàng cổ trong túi giấy quấn quanh ở trên cổ mình. Từng trận cảm giác ấm áp
cùng mùi thơm ngát truyền đến, để mũi Hạ Úc An ê ẩm.
"Cậu sợ lạnh, nghe nói vật liệu này rất giữ ấm." Thanh
âm của Giang Tầm Y rất ôn nhu, mà quà của cô, hơn hai mươi năm qua, giống như
người của cô, săn sóc, cẩn thận, luôn là ở thời điểm bạn cần nhất cho bạn đồ
vật nên có. Bây giờ suy nghĩ một chút, chỉ sợ cũng chính là phần cảm giác này,
mới sẽ để chính mình càng hãm sâu, muốn ngừng mà không được.
"A Tầm, cám ơn cậu, mình đi nha."
"Uhm, trên đường cẩn thận, tới nơi liên lạc tôi."
"Được."
Hạ Úc An
quay người, hướng về ở ngoài tiểu khu chậm rãi đi mấy bước, nàng quay đầu lại,
thấy được Giang Tầm Y đã đi vào tầng lầu, lúc này mới đi tới bên dưới cây noel
của tiểu khu, an tĩnh ngẩng đầu nhìn cửa sổ nhà Giang Tầm Y. Nhìn gian phòng
kia sáng lên, Hạ Úc An khơi lên khóe miệng, lại không có rời khỏi. Đúng như lời
nói dối của Giang Tầm Y đối với mình, mà mình đối với cậu ấy, lại chẳng phải
nói dối quá nhiều.
Lễ Giáng Sinh về nhà cái gì, nhẫn có nhận hay không cũng không
đáng kể, lời nói dối như vậy ngay cả mình cũng gạt không được, nhưng Giang Tầm
Y luôn tin dễ như chơi như vậy.
Hạ Úc An cúi đầu lấy ra chiếc nhẫn, chậm rãi đem cái thuộc về mình đeo trên tay, mà cái kia của Giang Tầm Y, nàng biết có lẽ đời này cũng không biện pháp tặng ra, nhưng mà không sao, giữ lại ở chỗ mình, cũng là được mà.
Một phút,
mười phút, nữa tiếng, một tiếng qua đi. Hạ Úc An từ đầu đến cuốikhông có đi,
đứng nguyên tại chỗ, đứng đến hai chân phát tê, thân thể cũng bị đông đến cứng
ngắc. Cảm thấy chênh lệch thời gian không nhiều, nàng lấy điện thoại di
động ra, có chút tê dại gọi điện thoại cho Giang Tầm Y. Lần này rất nhanh được
nhận, Hạ Úc An cười ra, siết chặc điện thoại di động.
"A Tầm, mình đến nhà rồi."
"Đến rồi thì tốt, giúp tôi hỏi thăm bác trai bác gái."
"Mình biết rồi, mẹ nói, nếu như cậu lần sau cùng đến chơi qua
lễ thì tốt rồi, bà ấy rất nhớ cậu."
"Được a, nếu như có lần sau nhất định đi."
Hạ Úc An gác điện thoại, bắt đầu đến kết thúc, tầm mắt của nàng
trước sau ngưng tụ ở trên cửa sổ của Giang Tầm Y, nhìn cửa sổ kia hạ xuống, lúc
này mới để tay lạnh đến phát tê buông ra, làm cho điện thoại di động rơi trên
mặt đất. Hạ Úc An không nhặt, con ngươi dần dần ngưng tụ một tầng thủy quang.
Nàng không nỡ đi, nhưng cũng không dám vào nhà Giang Tầm Y. Bởi vì chỉ là gặp
được cô, lòng đều sẽ đau. Đứng ở nơi này, nhìn cửa sổ của Giang Tầm Y phát
ngẩng, là lựa chọn tốt nhất của nàng.
"A tầm, ngủ ngon."
Tác giả có lời bảo bối: khụ khụ, chúc mọi người buổi tối tốt lành,
hôm nay đến phiên update Kim chủ, cả người ta đều tràn đầy động lực. Thế là Hạ
bức khổ cùng Giang thẳng vũ login rồi, quả nhiên vừa login cp này thì là ngược,
so sánh cp chính lãng mạn trêu người bên kia, có phải siêu cấp chênh lệch rõ
ràng? Nếu như nói Kiều tao tao là con gái ruột ta, vậy Hạ bức khổ là khuê nữ ta
yêu nhất. Con gái ruột này là kế thừa các loại truyền thừa, có nữ chính buff các
đời khuê nữ nhà Bạo, xưng là con gái ruột. Như vậy khuê nữ yêu nhất là cái gì
vị trí nào đây chính là... Toàn bộ đảm nhận văn ngược. Vì sao muốn nói như vậy
chứ, mọi người biết ta là Hentai (biến thái trong tình dục) a, người càng thích
càng muốn ngược người đó, thấy dáng vẻ người đó vì ngươi mà thống khổ thật sự
vô cùng có niềm vui. Cho nên nói, mẹ ruột quá yêu Hạ bức khổ rồi, cho nên không
khống chế được luôn luôn ham muốn ngược nàng! Ngược = yêu = phần truyện. Cho
nên nói, ta đối với Hạ bức khổ là thật yêu. Kiều tao tao vẫn là con gái ruột
ta.
Tiếp theo đến một buổi biểu diễn dành riêng nên vẫn là Hạ bức khổ
cùng Giang thẳng vũ, có người nói Giang thẳng vũ có phải là quá vô tình, đối
mặt một nữ nhân xinh đẹp như vậy cư nhiên không động tâm? Ta biểu thị: Hai
người này là thanh mai trúc mã từ nhỏ cùng nhau lớn lên được không? Cũng không
phải nữ thẳng thấy được một nữ nhân ưu tú đều sẽ động tâm, đặc biệt là nữ nhân
này vẫn là khuê mật, tục ngữ nói: Ta coi ngươi là bạn ngươi lại muốn thượng ta?
chuyện này đối với Giang thẳng vũ mà nói quả thực là có độc a. Cô ấy còn chịu
cùng Hạ bức khổ liên hệ đã rất khá rồi, biểu hiện của cô ấy là hoàn toàn bình
thường.
So... Mọi người có thích Kim chủ nan vi hay không? Xu thế tiếp
theo của văn này sẽ càng thêm đặc sắc, yêu thích lẳng lơ, ngược, ngọt, thịt,
văn này đều có thể hài lòng mọi người nga. Cầu một sóng lời bình+ khen thưởng~
phía dưới cùng mọi người nhổ nước bọt một chuyện, không liên quan văn, không có
gì hứng thú không thể xem.
╭(╯^╰)╮
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét