Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Kim Chủ Nan Vi - Chương 45

Chương 45: (Cp phụ) Tình yêu chân thật, lòng không thay đổi.

"Giang tiểu thư, tôi nghe bác gái nói cô khá là thích ăn món ăn thanh đạm, cho nên tự chủ trương chọn nhà hàng này, hi vọng cô bỏ qua cho." Trong phòng khách an tĩnh truyền đến giọngđầy ấp áy náy của nam nhân, Giang Tầm Y lắc lắc đầu, cũng biểu thị chính mình rất yêu thích hoàn cảnh phòng ăn này, thấy được Giang Tầm Y yêu thích, nam nhân cũng yên lòng.

Đây là hai người lần thứ hai gặp mặt, nam nhân tên Vương Nham, là mẹ Giang giới thiệu cho Giang Tầm Y, lúc trước hai người vội vàng gặp mặt một lần, sau đó Giang Tầm Y cũng sắp quên đi chuyện này, lại không nghĩ rằng hôm nay sau khi tan tầm Vương Nham lại liên lạc chính mình. Giang Tầm Y đánh giá người đối diện không dấu vết, có thể nói ánh mắt của mẹ Giang không tệ cũng hiểu rõ chính mình, Vương Nham từ mọi phương diện mà nói, xác thực sẽ là loại hình mình thích.

Làn da của hắn rất trắng, lông mày rậm mắt to, tóc chải chỉnh tề đến cực kỳ cẩn thận, âu phục mài giũa khéo léo nhìn qua cũng không rẻ. Mẹ Giang nói Vương Nham là tổng giám công ty, thu nhập tháng và gia thế cũng không tệ, tuổi cũng chỉ lớn hơn mình ba tuổi. Giang Tầm Y nhớ ở trong lòng, cũng là ứng phó cùng Vương Nham gặp mặt.

"Giang tiểu thư, sau khi lần trước gặp mặt, tôi suy tính rất lâu, kỳ thực tôi cũng không hy vọng hai chúng ta là bởi vì ba mẹ thúc giục mà ở với nhau, cho nên bây giờ mới liên hệ với cô. Nếu như cô cũng không chán ghét tôi, chúng ta có thể làm bạn bè trước, từ từ tiếp xúc giao lưu, cô thấy thế nào?" Vương Nham nhẹ giọng nói ra, dùng đũa sử dụng chung gắp món ăn cho Giang Tầm Y, thấy được chi tiết nhỏ gắp rau của hắn, Giang Tầm Y biết Vương Nham chắc là một người thận trọng mà có lễ, cô gật gật đầu xem như là đồng ý, nhưng tâm tư lại bay tới xa xa.

Từ sau khi ăn tết, thái độ của Hạ Úc An đối với chính mình đã xảy ra chuyển biến rất lớn, trước đây nàng chưa bao giờ sẽ cưỡng cầu chính mình, nhưng gần đây lại thay đổi dáng vẻ. Hạ Úc An thường thường sẽ đến bệnh viện tìm chính mình, cũng sẽ động một chút là kiếm cớ đến nhà mình. Nếu như chính mình không ở nhà, nàng sẽ ở cửa chờ chính mình. Thậm chí thường thường sẽ tặng một ít bó hoa cho mình, để người của cả bệnh viện đều đang suy đoán là ai đang theo đuổi cô.

Nói thật, Giang Tầm Y cũng không có gặp qua dáng vẻ ấy của Hạ Úc An, nàng trở nên mê hoặc câu, mỗi ngày đều trang điểm cực kỳ xinh đẹp tìm đến mình. Giang Tầm Y thừa nhận, hành động của Hạ Úc An cũng không phải không có xúc động đến nội tâm của cô. Cô thường xuyên sẽ suy nghĩ, Hạ Úc An tại sao sẽ yêu thích chính mình, mà chính mình đối với Hạ Úc An lại nên làm sao. Nhưng vấn đề này quá khó khăn, dù là Giang Tầm Yvẫn luôn là học bá cũng không tìm được đáp án.

"Giang tiểu thư? Làm sao vậy?" Giang Tầm Y lấy lại tinh thần mới phát hiện Vương Nham luôn đang gọi mình, đối với sự thất thần của mình Giang Tầm Y cảm thấy rất có lỗi.

"Thật xin lỗi, vừa rồi tôi đang suy nghĩ công việc ngày mai." Giang Tầm Y tùy tiện kéo lấy một lời nói dối.

"Không sao đâu, tôi cũng thường thường thời điểm đang dùng cơm suy nghĩ chuyện công việc, điểm này chúng ta đúng là ăn nhịp. Vậy.... Chúng ta xưng hô đối phương như vậy tựa hồ có hơi xa lạ, tôi có thể gọi cô tiểu Y không?"

Vương Nham vừa nói có chút xin lỗi sờ sờ mũi, nghe hắn nói như vậy, Giang Tầm Y cũng chấp nhận, cô là thật sự dự định đi ra chuyện trước kia, mà Vương Nham xác thực là một lựa chọn không tệ

"Vậy cô cũng đừng gọi tôi Vương tiên sinh, gọi tôi Vương Nham thì được rồi."

"Được." Sau bữa ăn, Vương Nham nhất định muốn đưa Giang Tầm Y trở về, bởi vì không lay chuyển được hắn, Giang Tầm Y cũng chỉ có thể đồng ý. Đến dưới lầu, Giang Tầm Y quay người nói cám ơn với Vương Nham.

"Hôm nay cám ơn anh." Giang Tầm Y nhẹ giọng nói ra, gió đêm thổi rối loạn sợi tóc của cô, Vương Nham sững sờ nhìn theo, quên mình đưa tay ra, giúp cô đem tóc ngổn ngang chỉnh lý tốt. Chỉ là vào lúc này, Vương Nham chú ý tới ở phía sau Giang Tầm Y, có một nữ nhân đang đứng ở đó, dùng một loại ánh mắt không cách nào hình dung nhìn họ. Vương Nham rất xác định chính mình không quen biết nữ nhân này, hắn cau mày suy nghĩ một chút, nữ nhân đã đi lại đây rồi.

"A Tầm, hắn là ai?" Mãi đến tận nữ nhân nói chuyện, Vương Nham mới biết thì ra nữ nhân là quen biết Giang Tầm Y

"Sao cậu lại ở đây?" Thấy được Hạ Úc An xuất hiện, tâm trạng Giang Tầm Y chìm xuống, bỗng nhiên có loại cảm giác kỳ quái, như là chồng lạc lối lại bị vợ bắt gian tại trận, cô cũng biết cách nghĩ này của chính mình không làm sao, dù sao cô và Hạ Úc An cũng không có quan hệ đặc thù gì.

"Mình làm sao ở chỗ này.... Lại là câu nói này sao? Hắn có thể tới, mình thì không thể tới sao?" Hạ Úc An bị câu hỏi ngược lại của Giang Tầm Y làm cho lùi lại mấy bước, nàng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Vương Nham, người sau bị nàng trừng đến không hiểu ra sao, Vương Nham lúng túng ho khan vài tiếng, tìm cái cớ thì đi, Giang Tầm Y thì là cau mày không nói câu nào, lại còn đi về nhà.

Nguyên nhân cô tức giận cũng không phải bởi vì Hạ Úc An, mà là bởi vì chính mình vừa rồi ở thời điểm phát hiện nàng ở đó cư nhiên sinh ra một tia bất an, phần bất an này là chính mình không nên có. Bởi vì cô chỉ xem Hạ Úc An là bạn bè, chính mình làm bất cứ chuyện gì, bao gồm cùng Vương Nham qua lại cũng không có quan hệ gì với cậu ấy. Nhưng mà, tại sao thấy được Hạ Úc An cô sẽ cảm thấy kinh hoảng chứ? Lý trí nói cho Giang Tầm Y biết, chính mình không nên lại mặc cho Hạ Úc An tiếp tục làm mấy chuyện kỳ quái, cuộc sống của cô đều đi vào quỹ đạo.

"Đêm nay cậu muốn ở lại chỗ này hay là trở về?" Sau khi vào đến nhà, Giang Tầm Y thấy được Hạ Úc An ngồi ở trên ghế sofa không có ý muốn đi, nàng theo lễ phép hỏi. Nhưng Hạ Úc An chỉ là đỏ mắt lên nhìn cô, đôi tròng mắt kia ngưng tụ thủy quang, để Giang Tầm Y nhìn khó chịu.

"A Tầm, chuyện như vậy lại phải đến rồi sao? nam nhân kia là ai? đừng dùng loại thân phận bạn bè này qua loa lấy lệ với mình." Thanh âm của Hạ Úc An mang theo run rẩy, nhưng thật ra là toàn thân nàng đều đang không kìm được phát run. Hôm nay nàng ở bên ngoài đi cả một ngày, muốn đem quà lễ Giáng Sinh lần trước không có tặng đi mua cho Giang Tầm Y, cuối cùng ở một tiệm trang sức mua được lắc tay Giang Tầm Y nhất định sẽ thích. Lòng nàng tràn đầy vui mừng qua đây, đang mong đợi Giang Tầm Y tan tầm có thể trở về thấy được chính mình.

Nhưng mà nàng ở trước cửa đợi mấy tiếng, đợi được lại là hình ảnh Giang Tầm Y và một người đàn ông trở về. Cảnh tượng như vậy nàng quá quen thuộc, quen thuộc đến chỉ nhìn một chút thì đâm nhói toàn bộ thần kinh của nàng. Nàng còn nhớ khoảng tháng ngày địa ngục kia, nhìn theo người chính mình yêu cùng một người khác đi chung với nhau, nàng lại không thể ngăn cản, không thể cướp, loại cảm giác đó, so với giết nàng còn làm cho nàng khó chịu hơn.

"Úc An....tôi....ngô!" Giang Tầm Y vừa định nói chút lời an ủi nàng, nhưng Hạ Úc An bỗng nhiên đột nhiên nhào tới, dùng sức hôn lấy cô. Nụ hôn này không tồn tại ôn nhu, mà là lỗ mãng thô bạo, mãnh liệt chiếm hữu muốn để Giang Tầm Y thấy được một con báo con bị chọc giận. Cảm thấy Hạ Úc An không ngừng mà gặm cắn bờ môi chính mình, Giang Tầm Y cau mày đem nàng đẩy ra, cái đẩy này dùng sức lực rất lớn, Hạ Úc An bị đẩy đến ngồi sập xuống đất, lại cố chấp ngẩng đầu nhìn Giang Tầm Y.

"A Tầm, tại sao vậy a... Tại sao mình thì không được chứ? là bởi vì mình là nữ nhân sao?" Hạ Úc An cuối cùng đã rõ ràng rồi, cái gì gọi là một động tác thì có thể đem trái tim đập nát. Sự bài xích của Giang Tầm Y rõ ràng như vậy, để dũng khí của nàng cả tiếp tục hôn môi đều không có. Mình rốt cuộc kém ở nơi nào? Hạ Úc An có thể khẳng định trên thế giới này không có ai có thể so với chính mình yêu Giang Tầm Y hơn. Nàng yêu cô yêu đến mạng cũng có thể không cần, nhưng tại sao.... Chính mình thì không được chứ?

"Úc An, tôi không có cách nào tiếp nhận cậu, nhưng nguyên nhân cũng không phải bởi vì giới tính của cậu. Tôi chỉ coi cậu là bạn bè, cậu hiểu không?" Giang Tầm Y biết nói như vậy rất tàn nhẫn, thế nhưng cô nhất định phải để Hạ Úc An nhanh chóng cắt đi ý nghĩ của nàng đối với mình.

"Bạn bè.... Bạn bè.... Nhưng mình không muốn làm bạn bè với cậu, A Tầm, đừng tàn nhẫn như vậy có được hay không? mình yêu cậu, thật sự rất yêu cậu, mình không có cách nào tiếp nhận thân phận bạn bè này a" Hạ Úc An vô trợ quỳ trên mặt đất, nàng vô thố cúi đầu, không ngừng mà lẩm bẩm, thấy được dáng vẻ của nàng, Giang Tầm Y đau lòng đem nàng kéo lên.

"Úc An, đừng như vậy, xin lỗi.... Thật sự xin lỗi. Nhưng mà, cậu cũng đừng ép tôi được không? Tôi không thích cậu, tôi thật sự hết cách" Giang Tầm Y cúi đầu, xưa nay đều rất ít sẽ rơi lệ cô cũng đỏ cả vành mắt. Nghe được không thích trong miệng cô, Hạ Úc An bỗng nhiên cười lên, nàng lui về phía sau vài bước, lệ rơi đầy mặt nhìn người trước mặt luôn miệng nói không thích chính mình.

"Cho nên, cậu yêu thích nam nhân vừa rồi kia sao?" Hạ Úc An lòng đang không ngừng mà nhảy loạn, nàng biết, chuyện chính mình sợ nhất vẫn là phải xảy ra rồi. Đã từng nàng định xuống yêu cầu cho chính mình, chỉ cần Giang Tầm Y không thích chính mình, nàng thì phải luôn nỗ lực, mãi đến tận cậu ấy tiếp nhận chính mình mới thôi. Nhưng mà.... Nàng bỏ quên người khác, bỏ quên Giang Tầm Y còn có thể thích người khác.

Hạ Úc An, đáng thương sao? Rõ ràng là làm bạn dài đến mười năm, nhưng mà sự yêu thích của cô thậm chí không bằng một nam nhân mới vừa cùng Giang Tầm Y quen biết mấy tháng. Nếu như cậu ấy nói yêu thích, cô thì liền buông tay đi, dù sao cô không có tư cách đi quấy nhiễu cậu ấy, thì giống như trước đây.

"Không, tôi không thích hắn, thế nhưng mẫu thân giới thiệu cho tôi, mà hắn cũng là đối tượng thích hợp kết hôn. Úc an, tôi muốn yên ổn xuống." Giang Tầm Y nhẹ giọng nói ra, yên ổn, một cái lý do rất nhiều người đều sẽ nói ra khỏi miệng, để năng lực phản bác của Hạ Úc An đều không có. Đúng vậy a, nàng không có cách nào cho Giang Tầm Y yên ổn, mà chủ yếu nhất là, A Tầm nói cậu ấy không thích chính mình.

"A Tầm, hôm nay mình mua quà lễ Giáng Sinh trước đó cấp bù cho cậu. Lắc tay này, mình nghĩ cậu sẽ thích." Hạ Úc An bỗng nhiên quay người, từ trong túi lấy ra một cái hộp. Đó là một cái lắc tay điêu khắc cánh hoa Salem, sạch sẽ đơn giản, trang sức không có quá nhiều, Giang Tầm Y biết đây là loại hình mình thích, cô cúi đầu nhìn Hạ Úc An đem lắc tay đeo vào tay mình, trong lòng lại càng thêm khổ sở.

Hoa ngữ của hoa salem, tình yêu chân thật, lòng không thay đổi.

"Úc An xin lỗi." Ngoại trừ xin lỗi, Giang Tầm Y không tìm được lời khác có thể nói, nhưng cô chưa hề biết, ba chữ xin lỗi này, là từ Hạ Úc An không muốn nghe nhất.

"Không sao, A Tầm chẳng qua là không thích mình mà thôi, không cần xin lỗi, cậu không làm sai cái gì. Ngược lại là mình, luôn đang miễn cưỡng cậu. Mình có thể sẽ xuất ngoại giải sầu, trong ngắn hạn.... Không dự định trở về."

Hạ Úc An nói xong, đã đầu cũng không quay lại ra khỏi phòng, một khắc đóng cửa lại kia, nước mắt cố nén theo cằm lướt xuống, rơi trên mặt đất, ẩn trong đó. Nàng ngẩn ngơ trở về nhà, đem cửa khóa trái, cũng đem điện thoại di động tắt máy, thân thể rất lạnh, nước mắt cũng làm sao đều không ngừng được.

Trong đầy óc đều quanh quẩn lời của Giang Tầm Y.

Úc An, tôi không thích cậu.

Hạ Úc An không ngừng tự ngược để câu nói này vang vọng ở trong đầu của chính mình, tựa hồ chỉ là như vậy thì có thể làm cho nàng quên tình yêu của chính mình đối với Giang Tầm Y. Nhưng mà, đau đớn rõ ràng như vậy, nàng vẫn là không có cách nào nói ra nàng cũng có thể làm được không thích Giang Tầm Y.

A Tầm, cậu luôn là có thể dễ dàng nói ra lời tàn nhẫn với mình như vậy, cậu có biết một câu không thích của cậu, trái tim của mình đều sắp nứt ra rồi hay không.

Hết chương 45

Tác giả có lời bảo bối: Khụ khụ, cp phụ giai đoạn thứ nhất ngược đến rồi, có người sẽ hỏi ta, cái gì? cp phụ bây giờ mới ngược sao? Là như vậy, tuy trước đó luôn đang ngược Hạ bức khổ, nhưng thực ra cũng không phải ngược rất nghiêm trọng, chỉ là một loại, ngược khá là di tình, hiện tại mới bắt đầu, để Hạ bức khổ tuyệt vọng một chút, tiếp đó sẽ đem một chút chuyện năm đó thông qua thủ đoạn đặc thù bày ra, cho nên ba chương sau đều là cp phụ, sẽ hơi có một chút xíu ngược, nhưng mà phạm vi không phải rất để người khó chịu.

Hạ bức khổ là sẽ không hắc hóa, trước đó thì từng nói, thống khổ lớn nhất của nàng không phải bắt nguồn từ sự từ chối của Giang Tầm Y cho nàng, mà là nàng rõ ràng đã ở mép tan vỡ lại còn lưu lại một tia lý trí, đây mới là để người đau lòng nhất. Trước đây vai chính của ta tâm thái sụp đổ thậm chí có thể chơi giam cầm, nhưng mà Hạ bức khổ tâm thái sụp đổ rồi, nàng cũng chỉ có thể dằn vặt chính mình, đây chính là khác nhau, cho nên Hạ bức khổ cho dù hắc hóa, cũng sẽ không xuất hiện nội dung giam cầm gì, nhiều lắm là.... Ta sẽ không tiết lộ truyện....



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45