Kim Chủ Nan Vi - Chương 57
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 57: Hiệp ước của chúng ta liền đến đây hết hiệu lực.
"Kiều
tổng, hôm nay muốn uống cái gì?"
Ánh mặt trời của buổi chiều vừa vặn, vừa qua khỏi trời đông giá rét
nghênh đón mùa xuân, khó có được nghỉ ngơi để cả người Kiều Mạn Tích đều phạm
vào lười rồi, cô mặc quần ống dài màu trắng ở nhà, để trần chân nằm ở trên
xích đu, lười biếng giống như con mèo co rúc ở đó. Nghe được âm thanh, cô
không có mở mắt, chỉ là ngoắc ngoắc ngón tay để người nói chuyện đi qua. Bùi
Nhan thấy được dáng vẻ của cô, lấy rượu đỏ Kiều Mạn Tích gần đây thích rót
vào trong ly đưa cho cô.
"Ngươi
ngược lại càng ngày càng hiểu sở thích của ta." Kiều Mạn Tích hơi
híp mắt, hơi nhấp một ngụm rượu, hương rượu làm cho cô hơi thanh tỉnh một
ít, quay đầu lại thì thấy được Bùi Nhan chỉ mặc một cái quần lót màu trắng và
áo lót đồng bộ đứng ở trước mặt mình. Làm người mẫu, vóc người của Bùi Nhan
thon dài, tỉ lệ cân xứng, Kiều Mạn Tích chơi đùa không ít người mẫu, nhưng Bùi
Nhan tuổi trẻ lại rất lạc quan, gần đây một tháng này, Kiều Mạn Tích cũng cơ hồ
đều là pha trộn cùng với cô ấy.
Nhớ
tới một tháng trước cùng Trầm Thư Đường tan rã trong không vui, Kiều Mạn Tích
lúc này mới chợt phát hiện, tựa hồ mình đã có rất lâu không đi tìm Trầm Thư Đường
rồi. Tuy người kia thường thường còn sẽ gọi điện thoại cho mình, nhưng Kiều Mạn
Tích lại không có tính nhẫn nại tán gẫu. Thường xuyên qua lại, cũng là có cả
hơn một tháng không có gặp mặt nữa.
"Kiều
tổng đang nhớ ai?" Thấy được Kiều Mạn Tích hai mắt có chút trống rỗng,
Bùi Nhan nửa quỳ ở trước mặt cô, nhẹ giọng hỏi
"Đang
nhớ một tiểu khả ái." Lời này vừa nói ra, Kiều Mạn Tích nhìn ra Bùi
Nhan tuy trên mặt có đố kị, nhưng ý cưới lại không.
"Xem
ra tôi hầu hạ còn chưa đủ tốt, để Kiều tổng còn có thời gian nhớ người khác."
Bùi
Nhan nói xong, bỗng nhiên há mồm, cúi đầu ngậm lấy chân của Kiều Mạn Tích
bắc ở phía ngoài, chân của cô trắng mịn bóng loáng, hoàn toàn không có mặc một
chút xíu vết chai do giày cao gót mài ra, móng chân chỉnh tề tô vẽ màu đỏ tươi
đẹp, đem cặp chân kia nổi bật lên càng thêm trắng nõn. Rất hiển nhiên, Kiều Mạn
Tích yêu thích phương thức lấy lòng này, cô nhẹ nhàng thẳng thẳng eo, thoải
mái hừ một tiếng. Lúc này, điện thoại đặt ở trong túi bỗng nhiên chấn động lên,
cô ra hiệu Bùi Nhan tiếp tục, nhìn trên điện thoại hiện ra ghi chú Tiểu Đường
Đường, chậm rãi nhận lấy.
"Tiểu
Đường Đường, lại nhớ tôi rồi?" Kiều Mạn Tích tuy không hề đi gặp Trầm Thư
Đường, nhưng trong điện thoại vẫn nhiệt tình, nghe được mở màn thường có của
cô, Trầm Thư Đường có chút vui vẻ. Nghe được nàng nói mẹ của nàng làm chút
món ăn muốn đưa tới, Kiều Mạn Tích do dự một hồi, tựa hồ có chủ ý mới, thì đồng
ý để Trầm Thư Đường qua. Nghe có người lại đây, Bùi Nhan cũng không có biểu hiện
ra không vui, vẫn đem mình làm cho rất thoải mái.
"Kiều
tổng, một hồi có người đến?"
"Ân,
là tiểu gia hỏa đáng yêu."
"Tiểu
gia hỏa này chính là người Kiều tổng vừa rồi nghĩ tới? Nhưng mà. Tôi ngược
lại là không ngại cùng với người khác đồng thời hầu hạ Kiều tổng đâu."
Nguyên
nhân Bùi Nhan có thể có thể để Kiều Mạn Tích vừa ý không ngoài ba điểm, một
là mục đích của cô ấy sáng tỏ, chỉ cần thế lực và tiền của Kiều Mạn Tích,
hai là bề ngoài và tuổi tác đều phù hợp yêu cầu của chính mình, ba tự nhiên là ở
trên chuyện giường chơi đến vui, để Kiều Mạn Tích cảm thấy thoả mãn. Ngoại trừ
điểm thứ hai này, hai cái khác là Trầm Thư Đường xa xa không làm được. Kiều
Mạn Tích dùng chân câu lấy cái cổ của Bùi Nhan, ám chỉ quá mức rõ ràng để
Bùi Nhan hiểu rõ, cô ấy kéo đi quần của Kiều Mạn Tích, nhìn quần lót ren
màu đen bên trong kia, si mê thưởng thức lớp vải không cách nào che đậy mỹ cảnh.
Áo
lót quần lót của Kiều Mạn Tích luôn luôn lớn mật, quần lót càng là khuôn mẫu
chồng chất. Chính giữa quần lót này cũng chỉ có một tầng lưới đơn bạc, cách
lớp vải ren này không có tác dụng gì, Bùi Nhan có thể thấy rõ ràng phong
cảnh bên trong kia. Nơi địa phương kia trắng mịn, ướt át, xinh đẹp vô cùng.
Bùi Nhan si mê cách lớp vải liếm láp lên, được toại nguyện nghe được Kiều Mạn
Tích hài lòng hừ nhẹ.
Trầm
Thư Đường đã một tháng không có gặp mặt Kiều Mạn Tích, mà lần này gặp lại nàng
có vẻ càng hưng phấn. Nàng tìm ra váy ngắn màu xanh lam Kiều Mạn Tích đã từng
đưa cho chính mình, phối với áo lông, lại nghiêm túc trang điểm, lúc này mới
cầm lấy cơm nước mẹ Trầm cho nàng đem tới biệt thự Kiều Mạn Tích, ở cửa biệt
thự nàng nghe quản gia nói Kiều Mạn Tích ở bể bơi bên kia, hưng phấn trong
lòng và nhớ nhung đối với người yêu làm cho nàng bước nhanh chạy tới. Nhưng mà,
Trầm Thư Đường không nghĩ tới, có lẽ nói đời này nàng cũng không ngờ tới sẽ
gặp phải chuyện như vậy.
Ánh
mặt trời rất sáng, chiếu vào trên mặt người kia, đem vẻ mặt của cô chiếu
càng duy duy. Nữ nhân chính mình tâm tâm niệm niệm, nhớ đến một tháng, giờ
khắc này lại cùng cô gái khác làm chuyện thân mật. Hộp cơm trong tay của
Trầm Thư Đường rơi trên mặt đất, sau đó nàng thì thấy được Kiều Mạn Tích và
nữ nhân kia đều ngẩng đầu lên nhìn chính mình. Nàng chật vật, nàng luống cuống,
tất cả đều bị họ nhìn ở trong mắt.
"Là
tiểu Đường Đường đến rồi a, nè, qua đây." Kiều Mạn Tích hiển nhiên
cũng không có bị thấy được mà lúng túng, trái lại ngoắc ngoắc tay để Trầm
Thư Đường đi qua. Trầm Thư Đường không biết Kiều Mạn Tích rốt cuộc là nghĩ như
thế nào, nàng bước chân cương ngắc, từng bước một đi tới. Rõ ràng là lộ trình
rất ngắn, lại làm cho nàng cảm thấy đoạn này đường so với con đường nàng
từng đi hơn 20 năm lúc trước còn muốn gian khổ hơn.
"Kiều...
Kiều Mạn Tích." Trầm Thư Đường có thể cảm giác được thân thể của chính
mình đang phát run, nàng vành mắt đỏ ửng, lại không để nước mắt rơi xuống.
Nàng nhìn chòng chọc vào Bùi Nhan, để Bùi Nhan cảm giác được địch ý của nàng,
rõ ràng như thế, tự nhiên Kiều Mạn Tích cũng cảm thấy. Cô phất tay một cái để
Bùi Nhan đi vào phòng trước, tuy không muốn, nhưng cô ấy sẽ không không hiểu
chuyện vi phạm mệnh lệnh của Kiều Mạn Tích, cũng chỉ có thể trừng Trầm Thư Đường
một chút thì đi.
Bên
bể bơi cũng chỉ còn sót lại Kiều Mạn Tích và Trầm Thư Đường hai người, nhìn
thân thể của Trầm Thư Đường không ngừng mà run, Kiều Mạn Tích biết chuyện như
vậy đối với cô gái sạch sẽ trước mặt này mà nói đã là cực hạn. Nhưng nàng
lại cố chấp ở lại chỗ này, thậm chí không khóc ra.
"Tiểu
Đường Đường, nhớ tồi rồi sao?" Kiều Mạn Tích cười hỏi, Trầm Thư Đường
lại không có trả lời, nàng không ngừng mà miệng lớn hô hấp, như là người chạy
rất lâu, mãi đến tận tâm tình bình phục lại, mới chậm rãi mở miệng.
"Kiều
Mạn Tích, tại sao vậy..." Trầm Thư Đường không hiểu Kiều Mạn Tích tại sao
còn muốn cho chính mình đến, rõ ràng bên người cô đã có người khác, lại vẫn là
đồng ý chính mình sang đây nhìn cô.
Một
tháng qua, Trầm Thư Đường gầy rất nhiều, vốn dĩ còn có chút gò má mượt mà
cũng nhanh chóng lõm sâu xuống, cả quần áo gần đây mua cũng căn bản chống đỡ
không lên. Nàng ở nhà nhớ nhung Kiều Mạn Tích, ngay cả thời điểm đi công ty thực
tập cũng đầy đầu đều là bóng dáng của Kiều Mạn Tích. Nàng quá nhớ cô rồi,
thậm chí có thời gian sẽ ở trong phòng vẽ những chân dung của Kiều Mạn Tích
kia, dần dần bày đầy cả phòng.
Không
ai biết hôm nay khi Kiều Mạn Tích để nàng đến nàng có bao nhiêu vui vẻ,
nhưng mà, hi vọng càng lớn, tuyệt vọng cũng là càng lớn. Đây là nàng lần đầu
tiên cảm thấy Kiều Mạn Tích tàn nhẫn, chị ấy biết rõ ràng, rõ rõ ràng ràng
chính mình yêu chị ấy. Nhưng chị ấy làm sao có thể... Tại sao có thể như vậy
chứ.
"Cái
gì tại sao? Tiểu Đường Đường, em a, nơi nào cũng tốt, chính là có một chút,
quá tích cực rồi. Tôi có rất nhiều người, không chỉ chỉ có một mình em, quan hệ
của em và tôi, tôi nghĩ em nên rất rõ ràng. Nếu như em không thể nào tiếp
thu được chuyện như vậy, hiệp ước của chúng ta liền đến đây hết hiệu lực"
Kiều
Mạn Tích quay đầu lại nhìn theo Trầm Thư Đường, cô đã có chút mất hứng cô gái
này, nếu đã như vậy, cũng là thời điểm nên kết thúc, cô không thích treo người
khác, đặc biệt là Trầm Thư Đường hiện tại yêu thích chính mình, cô lại càng nên
sớm một chút kết thúc. Cô đối với thân thể của Trầm Thư Đường thoả mãn, nhưng
không muốn đùa bỡn tình cảm của nàng. Trầm Thư Đường nghiêm túc rồi, mình
cũng nên buông tay.
"Hiệp
ước... Hết hiệu lực.... Cho nên, cho tới nay, Kiều tổng chị đối với em, cũng
chỉ là quan hệ bao nuôi." Trầm Thư Đường nói xong, bỗng nhiên nở nụ cười.
Nàng cúi đầu, không ngừng mà cười yếu ớt, nhưng tầm mắt lại càng ngày càng mơ
hồ, cuối cùng để nước mắt nặng trình trịch rơi xuống đất. Kỳ thực nàng biết,
nàng biết Kiều Mạn Tích không thích chính mình, thế nhưng nàng cho rằng, quan
hệ của họ, đã sớm không phải bao nuôi đơn giản như vậy.
Kiều
Mạn Tích có thể nói cô không thích chính mình, nếu như chỉ là như vậy, nàng
còn có thể nỗ lực, nàng sẽ trở nên càng ưu tú, nỗ lực để cho mình xứng với Kiều
Mạn Tích. Nhưng mà.... Cả cơ hội này, Kiều Mạn Tích cũng không chịu cho nàng.
Đúng vậy a, bao nuôi... Từ đầu tới đuôi, Kiều Mạn Tích đều không có từng cho
chính mình quyền lợi yêu thích, chính mình chỉ là người bị cô bao nuôi. Ngay
cả... Ngay cả nhìn người khác và Kiều Mạn Tích làm loại chuyện người yêu mới
có thể làm, nàng cả tư cách chất vấn cũng không có.
"Tôi
có thể cho em rất nhiều tiền, thế nhưng yêu thích loại đồ vật tẻ nhạt kia,
tôi không có hứng thú gì. Tôi không cách nào yêu thích một người, cô gái ngốc,
em hiểu không?" Kiều Mạn Tích nhẹ giọng nói ra, cô nhíu nhíu mày, cảm thấy
thân thể bị kéo lên lửa vẫn chưa xuống, đáng tiếc hiện tại lại không thể gọi
Bùi Nhan trở lại giúp chính mình. Nhưng vào lúc này, Trầm Thư Đường lại quỳ gối
bên người cô, ngẩng đầu nhìn chính mình.
"Kiều
Mạn Tích, chị tại sao phải đem quyền lựa chọn cho em chứ? em...em vẫn luôn là
người không có chủ kiến gì, nhưng mà vì em gái và mẹ, em nhất định phải làm
rất nhiều chuyện em không làm được. Em yêu chị, cho dù hiện tại, em cũng có thể
không chút do dự nói với chị câu nói này. Chị để em...làm sao cùng chị giải
trừ quan hệ đây?"
Trầm
Thư Đường nhẹ giọng cười, nhưng trong mắt tràn đầy tuyệt vọng, thấy được
nàng thuận theo, Kiều Mạn Tích cười cười, cô lau nước mắt của Trầm Thư Đường,
mang nàng tới dưới thân, "Nếu Tiểu Đường Đường không muốn kết thúc quan hệ,
liền giúp tôi đi. Ầy, vừa rồi không làm xong, tôi còn khó chịu." Kiều Mạn
Tích tách ra chân, ra hiệu Trầm Thư Đường làm chuyện Bùi Nhan chưa làm xong.
Trầm
Thư Đường ngẩn người, sau đó ngẩng đầu lên, chậm rãi nhìn Kiều Mạn Tích. Trong
mắt của Kiều Mạn Tích nàng chỉ có thể nhìn thấy nghiền ngẫm và dục vọng,
không có bất luận cảm tình gì khác. Trầm Thư Đường tay run run, cởi quần lót ướt
đẫm của Kiều Mạn Tích, đến gần, giống như mỗi một lần đã từng như thế, yêu
thương đem nơi đó ngậm vào trong miệng.
Một
khắc đó, Kiều Mạn Tích cũng có chút kinh ngạc, cô không nghĩ tới Trầm Thư Đường
thật sự sẽ tiếp tục, cũng không nghĩ tới Trầm Thư Đường kiêu ngạo trong xương
sẽ để nàng thỏa hiệp, Nhìn cô gái ở dưới thân chính mình nỗ lực, đã từng Kiều
Mạn Tích rất yêu thích con mắt toả sáng của Trầm Thư Đường, cặp mắt kia đen kịt
long lanh, như là bỏ thêm kim cương ánh sao. Nhưng mà thời khắc này, ánh sáng
của đôi tròng mắt kia đã không có, ánh sáng của con mắt mất tiêu cự, màng
mắt màu đen âm u đến dường như bị che khuất tất cả ánh sáng.
Kiều
Mạn Tích cau mày muốn đứng dậy, nhưng Trầm Thư Đường lại dịu dàng ôm lấy cô,
nhẹ nhàng ấn xoa thắt lưng của cô, để cô lại mềm xuống. Kiều Mạn Tích có
thể cảm giác được Trầm Thư Đường hôm nay phá lệ ra sức, cô không nhịn được luân
hãm vào bên trong dục vọng, bị Trầm Thư Đường lần lượt đưa lên đỉnh điểm. Mỗi một
lần Trầm Thư Đường đều sẽ đem nhiệt lưu của mình chảy ra nuốt lấy, mãi đến tận
Kiều Mạn Tích mệt đến cũng lại không nhúc nhích được mới dừng lại.
Trầm
Thư Đường chu đáo thay Kiều Mạn Tích lau khô ráo, lại tìm đến áo lót quần lót
mới giúp cô mặc, nhìn Trầm Thư Đường giống như bình thường làm những
chuyện này, Kiều Mạn Tích luôn cảm thấy có chút cảm giác khó chịu. Cô vừa muốn
nói gì, Bùi Nhan đã bưng lấy người giao hàng đưa đến, là cơm tây chính mình
thích ăn nhất, Kiều Mạn Tích vừa định nói Bùi Nhan làm sao cũng chỉ mua hai phần,
cô là muốn lưu lại Trầm Thư Đường ăn cơm, nhưng người sau lại chỉ là yên lặng
quay người, cầm đi hộp cơm trước đó nàng đến làm rơi ở đối diện bể bơi,
cúi đầu rời đi.
Kiều
Mạn Tích biết Trầm Thư Đường đại khái cần yên tĩnh một chút, cũng không kêu
nàng, quay người cùng Bùi Nhan uống lên rượu. Cô không chú ý tới Trầm Thư Đường
quay đầu lại, thấy được lại là tình cảnh cô và Bùi Nhan trò chuyện với
nhau thật vui. Một giọt nước mắt rơi xuống trong bể bơi, lẫn vào trong nước
của bể bơi, ai cũng chưa từng phát hiện.
"Alo,
Đường Đường, làm sao vậy, tiểu Kiều đứa bé kia thích không? Ngươi học món
ăn này học lâu như vậy, cô ấy chắc rất yêu thích chứ?" Trầm Thư Đường mới
vừa đi ra biệt thự, điện thoại của mẹ Trầm thì gọi tới. Nghe thanh âm của
mẫu thân vui vẻ, Trầm Thư Đường gật gật đầu, hai chân cũng rốt cuộc không
chống đỡ nổi, nàng quỳ gối bên lề đường, ôm chặt hộp cơm trong tay đã rơi
nát, nuốt xuống tất cả tiếng ngẹn ngào.
"Mẹ,
chị ấy rất thích, cám ơn người."
"Đứa
nhỏ ngốc, nói cái gì cám ơn, mẹ không quấy rầy ngươi, hôm nào trở về ăn cơm."
"Được."
Nhìn
theo điện thoại ngắt đi, Trầm Thư Đường co rúc lại với nhau, nàng dùng tay
nắm thật chặt mặt đất, ngón tay bị bùn đất và cục đá trên mặt đất đâm thủng, vẫn
như cũ không ngừng mà dùng sức.
"Kiều
Mạn Tích.... Kiều Mạn Tích..."
Hết
chương 57.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét