Vật Chơi - Chương 17
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 17: Lê Sơ cũng muốn nhìn thân thể của tôi.
"Lục Nguyên Hề, tại sao em còn mặc quần áo?" Khó
cho Nhậm Lê Sơ ở vào thời điểm này còn có thể chú ý tới chuyện như vậy. Tia sáng
trong phòng là ấm, khi lần nữa tân trang tạo phòng này, Nhậm Lê Sơ cố ý thay đổi
tất cả đèn trong phòng.
Vào lúc này, dưới bầu không khí này, ánh sáng ấm không tính
sáng sủa mở ra một cánh cửa cho ám muội, để lưu động của tình dục trở nên để lại
dấu vết.
Chúng nó tràn ngập ở mỗi một góc gian phòng, thậm chí thông
qua ánh sáng chảy nhảy đến bên ngoài ban công. Nhậm Lê Sơ muốn nhìn rõ vẻ mặt của
Lục Nguyên Hề, nhưng đối phương lại dường như cố ý ẩn náu, cúi đầu rất thấp,
dùng toàn bộ sợi tóc che lấy.
Ánh sáng mờ nhạt đem áo khoác ngoài màu cafe của cô soi
sáng ra ý tứ ấm áp dễ chịu, nhưng chất liệu lông dù sao cũng hơi thô ráp. Điều
này làm cho Nhậm Lê Sơ cảm thấy không thoải mái, nói nữa, chính mình cũng cởi sạch
rồi, dựa vào cái gì Lục Nguyên Hề còn ăn mặc ngay ngắn?
Thế là, nàng đưa tay ra, muốn cởi áo khoác của Lục Nguyên
Hề, lại bị cô dùng sức đè lại hai tay, đặt ở đỉnh đầu. Không biết là duyên cớ
say rượu hay là khí lực Lục Nguyên Hề lén lút trở nên lớn nhiều như vậy, bị cô
áp chế, Nhậm Lê Sơ vậy mà khó có thể phản kháng.
"Làm cái gì?" Lục Nguyên Hề ngược lại mở miệng trước.
"Cởi quần áo."
Nhậm Lê Sơ không thích như vậy, có loại ảo giác thân phận
hai người trao đổi. Chính mình để trần thân thể bị cô đặt ở đây, mà Lục Nguyên
Hề lại quần áo ngay ngắn.
"Lê Sơ không phải muốn giúp tôi trị liệu sao? Nếu đã
như vậy, tôi là có cởi quần áo hay không cũng không quan trọng đâu? Hay là nói,
Lê Sơ cũng muốn nhìn thân thể của tôi?"
Lục Nguyên Hề hỏi ngược lại, trực tiếp đào cái lỗ cho Nhậm
Lê Sơ nhảy, nàng đang muốn nói ai thèm nhìn em, Lục Nguyên Hề vào lúc này có động
tác mới. Quần lót bị cô dùng tay kéo lên, sau khi đến độ cao nhất định thả ra,
khiến nó đột nhiên bắn trở về.
Tất cả áo lót quần lót của Nhậm Lê Sơ là chất liệu tốt nhất,
cho nên, bất luận là co dãn hay là tính thoáng khí đều rất tốt. Quần lót mỏng
manh bọc không được chất lỏng róc rách chảy ra, mà xúc cảm khi vải vóc bắn trở
lại, cơ hồ cùng thanh âm của nó mang ra rõ ràng như thế.
"Lách cách."
Tiếng vang lanh lảnh, là thanh âm của da thịt cùng niêm mạc
bị vải vóc đàn hồi. Vải mỏng hút quá nhiều chất lỏng, dùng tay vừa sờ đều có thể
bóp ra rất nhiều nước, nó bị cao cao kéo lên, lại đột nhiên bắn trở về.
Vải vóc kết thành một sợi không nghiêng không lệch đánh vào
trên â*m hạch, cuống thịt đỏ đậm lay động, như là khó có thể chịu đựng như vậy,
lấy mắt thường có thể thấy được tần suất run rẩy. Vì thế, hang nhỏ chảy ra nhiều
chất lỏng hơn, đều làm ướt sofa rồi.
"Lục Nguyên Hề, em muốn chết có phải không... Em đang
làm cái gì..."
"Xin lỗi, đây là chuyện tôi vẫn muốn làm. Muốn trị tận
gốc, để tôi làm thêm mấy lần, tôi đại khái sẽ không hiếu kỳ như vậy rồi."
Lục Nguyên Hề trợn tròn mắt nói mò, trước lúc này, cô căn bản
sẽ không nghĩ đến ở một buổi tối nào đó, chính mình sẽ cùng Nhậm Lê Sơ nằm ở
trên ghế sofa của phòng thuê làm tình.
Đây là viển vong không thể nào, ngay cả tưởng tượng đều có
chút thiên hoa loạn trụy, rồi lại chân thực đã xảy ra rồi.
Lấy Nhậm Lê Sơ đến xem, chính mình đối với thân thể của nữ
nhân có dục vọng, mới có thể nghĩ tới loại phương thức này để trị liệu cho
chính mính sao? Nhưng cô có phải quên đi một điểm quan trọng nhất, bản thân cô,
cũng không phải nữ nhân sao?
Lục Nguyên Hề không nói lời gì nữa, ánh mắt rủ xuống, rơi
vào hạ thân Nhậm Lê Sơ. Trước đó cô từng nhìn một lần rồi, nhưng còn lâu mới có
được chi tiết như bây giờ.
So với lần trước, thủy dịch lần này rõ ràng càng nhiều, quần
lót đều bởi vì nước giặt quá nhiều, do đó triệt để quấn quanh ở cùng nhau, kết thành nút buộc vặn
không ra. Nó bị chất lỏng óng ánh làm ướt đẫm, đúng lúc thì chống ở trong khe hở
của â*m vật và môi â*m hộ hình thành, thành tia đỏ bừng tô màu không ngờ nhất.
Lục Nguyên Hề thò tay qua, đem nó đẩy đến một bên, lộ ra
toàn bộ â*m hộ. Nơi này của Nhậm Lê Sơ rất no tròn, rõ ràng cả người tinh tế lại
thon thả, mà nơi này lại béo ị, cảm giác có thể bóp lên thật nhiều thịt.
Bởi vì động tình, mép thịt trắng như tuyết nhẹ nhàng đung
đưa, lỗ nhỏ vừa hút vừa khép, mơ hồ thấy được bên trong đỏ nhạt muốn nhảy ra
ngoài.
Quá trắng rồi, đây là cảm giác trực quan nhất của Lục
Nguyên Hề. Nhậm Lê Sơ là con lai, nghiêm chỉnh mà nói cũng không phải người da
vàng thuần túy, da thịt càng thiên hướng màu da của người da trắng.
Thêm vào chưa bao giờ trải qua ăn gió nằm sương, lại luôn ở
trên bảo dưỡng bỏ ra giá cao, da thịt của nàng có mùi vị quen sống trong nhung
lụa, chỉ dùng để thị giác đều có thể cảm nhận được nhẵn nhụi bóng loáng.
Â*m hộ, cũng là như thế. Nhậm Lê Sơ định kỳ cắt sửa bộ lông
nơi này, màu đen nhợt nhạt quản lý rất chỉnh tề, làm cho hai bên môi â*m hộ trắng
mịn hoàn mỹ lộ ra.
Lục Nguyên Hề nhìn theo, trong mắt lóe lên một chút tức giận.
Rất nhiều lúc, cô ghét "Hoàn mỹ" của Nhậm Lê Sơ. Đây là một trong tư
bản nàng bắt nạt chính mình, sau lưng, là giai cấp mình và nàng ở trên thân
phận địa vị khó có thể vượt qua.
Cho dù nàng hiện tại nằm ở dưới thân chính mình, hai chân
mở ra, lộ ra lỗ nhỏ đối với mình, nhưng vẫn thay đổi không được sự thật chính
mình chịu quản chế của nàng. Nghĩ tới đây, Lục Nguyên Hề nở nụ cười. Có lẽ
chính mình không nên nghĩ nhiều như thế, cô muốn làm, chỉ là tiếp tục chuyện tiếp
theo. Chọt Nhậm Lê Sơ.
Bàn tay giơ lên, sau đó lấy tốc độ cực nhanh và sức mạnh hạ
xuống, không nghiêng không lệch quất ở trên â*m hộ. Lục Nguyên Hề không có tháo
kính sát tròng, cho nên, cô có thể thấy được hai mảnh mép thịt no đủ kia dưới
cái quất của chính mình run ra một mảnh sóng thịt, màu sắc trắng mịn cũng bởi
vậy nổi lên hồng nhạt.
"Lục Nguyên Hề, em...Ân... Em nổi điên cái gì."
Cái đánh rơi vào trên môi â*m hộ để Nhậm Lê Sơ mở to hai mắt, không thể tin
nhìn Lục Nguyên Hề. Chỉ là, đối phương cũng không có ý tứ đáp lại, mà là tiếp tục
động tác giống nhau. Bốp, bốp, bốp.
Tiếng quát lanh lảnh vang vọng ở trong phòng, cực kỳ giống
thanh âm của đứa trẻ bị ba mẹ đánh cái mông liên tục. Nhưng thực tế lại là,
mình bị Lục Nguyên Hề đặt tại trên ghế sofa, hai chân mở ra, bị cô dùng sức mà quất
m*ôi â*m h*ộ.
Nhậm Lê Sơ vốn nên cảm thấy xấu hổ, nhưng thân thể lại bởi
vì hành động của Lục Nguyên Hề sinh ra một loại khoái ý cả bản thân nàng đều
khó mà giải thích.
Sắp tới chính là kỳ kinh nguyệt, Nhậm Lê Sơ mấy ngày nay vẫn
luôn cảm thấy thân thể mẫn cảm quá đáng. Quần lót đều cố ý lựa chọn tương đối
nhẹ mỏng, chỉ lo ma sát đến hạ thân thì sẽ sinh ra cảm giác.
Lực đạo Lục Nguyên Hề hạ xuống rất nặng, môi â*m hộ đầy đặn
bị lòng bàn tay dùng sức đánh, không quá mấy lần, môi â*m h*ộ đã bị đánh tê dại. Tê dại cùng khoái cảm hòa vào nhau, kích thích ra
ý ngứa khoét xương.
Lại như trên da một nơi nào đó rất ngứa, dùng sức đánh là
có thể giảm bớt ý ngứa, rồi lại mang ra tê dại và khoái cảm, lúc này để người
ta càng nghiện, số lần đánh cũng là càng ngày càng nhiều.
Đây là rất cảm giác tương tự, m*ôi â*m h*ộ dưới cái đánh nhiều lần
lại ngứa lại tê, thúc đẩy thoải mái khiến người ta điên cuồng, theo cái quất của
Lục Nguyên Hề lần lượt chồng chất.
Nước nóng bỏng
tràn ra, lỗ nhỏ run rẩy nhanh mà kịch liệt, như là đã khó có thể chịu đựng, muốn bị tàn nhẫn mà cắm vào, chọt
vào, ánh nước bị ánh đèn rọi sáng, khiến hình ảnh trở nên càng có thể thấy rõ
ràng.
M*ôi â*m h*ộ
trắng mịn triệt để nhiễm màu đỏ, nó bị đánh sưng đỏ, trở nên càng thêm ngon miệng mê người. Ánh nước treo ở phía trên,
ngưng tụ thành lớp đường áo đẹp đẽ, hai bên mô*i thịt run rẩy xóc nảy qua lại,
mép â*m hộ bên trong bao lấy cũng lăn ra theo.
"Thật nhiều nước, m*ôi â*m hộ của Lê Sơ thật lớn."
Lục Nguyên Hề vẫn cứ là ngữ khí vô cùng đoan trang, dường như đang nói lời nói
bình thường cỡ nào.
Lỗ nhỏ bởi vì câu nói này của Lục Nguyên Hề sản sinh co thắt kịch liệt,
từng luồng nước trong suốt chảy tràn ra ngoài, vốn là sofa ướt át làm cho càng
chật vật, thịt đùi đều cùng nhau bị thấm ướt rồi.
"Thật tho*ải mái...Ngô... Ngứa... Không... A....
Đau....Ân!"
Đến lúc này rồi, Nhậm Lê Sơ khó có thể lại duy trì lý trí
quá tỉnh táo. Chất rượu và tình dục cùng nhau xâm chiếm ý thức còn dư lại không
nhiều của nàng, vui vẻ càng là mãnh liệt, nàng vùi lấp trong cơn mông lung
càng sâu.
Con mắt màu vàng óng của nàng bị mờ mịt dục vọng lấp kín, vốn
là mắt hoa đào mê hoặc triệt để tan mất đi hùng hổ doạ người của trước kia,
trở nên câu người mà yêu hoặc. Lông mi theo sự run rẩy của nàng mà run rẫy, gò
má đỏ còn muốn tươi đẹp hơn hoa hồng.
Nàng khẽ mở môi mỏng, phát ra mỗi một lần ngâm nga đều phải
mềm mại yêu kiều hơn lúc trước, nghe vào yếu đuối lại dễ ức hiếp.
Đây là bộ tư thái Lục Nguyên Hề lần đầu tiên thấy được của
Nhậm Lê Sơ, cô không nghĩ tới, thì ra người này cũng sẽ có một mặt yếu đuối như
vậy, sẽ có thời điểm bị mình quản chế như thế.
Trong lòng một loại khoái ý vặn vẹo nào đó bị thỏa mãn, để
Lục Nguyên Hề cũng biến thành trở nên hưng phấn.
Cô tăng thêm tốc độ, cũng tăng nhanh sức mạnh, càng dùng sức
mà quất đánh m*ôi â*m v*ật.
Chỉ là ngón tay khép lại cùng nhau đánh còn chưa đủ, Lục
Nguyên Hề dứt khoác đem một cái chân buông xuống của Nhậm Lê Sơ gác ở trên bả
vai chính mình, ở dưới eo nàng lót một cái gối ôm, đem nó nâng lên.
Như vậy, cả bàn tay đều có thể chạm đến âm hộ của Nhậm Lê
Sơ, ngón tay phía trước khép lại, quất â*m vật và m*ôi â*m h*ộ, lòng bàn tay
cũng đang đánh, nặng nề đánh vào trên lỗ nhỏ không an phận.
Nước phun tung toé, lại nhiều lại cao bắn ra ngoài, rơi vào
trên ghế sofa, rơi vào trên xương m*u của Nhậm Lê Sơ, cũng rơi vào trên mặt Lục
Nguyên Hề. Nhưng cô không thèm để ý.
Â*m v*ật cương lên rất lợi hại, âm thần bên trong môi â*m vật
cao cao ló đầu ra, mỗi một lần bị quất cũng không thể thiếu nó. Hạt thịt thơ ấu bị
đánh sưng đỏ, run bần bật, như là
đang biểu đạt bất mãn của nó, nhưng đổi lấy chỉ là Lục Nguyên Hề càng dùng sức
mà quất đánh.
Thủy dịch ngưng ở trên mép â*m vật, thanh âm quất đánh bởi
vậy trở nên càng lanh lảnh. Chất lỏng tí tách tí tách như là vĩnh viễn chảy
không xong từ lỗ nhỏ tham lam chảy ra, rất nhanh thì làm ướt gối ôm rồi.
"A... Lục Nguyên Hề, thật tê... Tôi sắp không xong rồi...Ưm
ngứa, lại rất đau... Muốn...Muốn ra ng*oài rồi."
Nhậm Lê Sơ ngước đầu cao, xương gáy kéo thẳng, độ cong đẹp
đẽ làm lòng người say. Bụng dưới nàng căng thẳng, không ngừng mà chập trùng,
vòng eo cũng đang run rẩy, dường như không thể chịu đựng khoái ý Lục Nguyên Hề
cho nàng.
Sợi tóc nàng ướt rồi, đặc biệt là tóc rối trên trán, bị mồ
hôi làm ướt đẫm, ngổn ngang rời rạc rải rác trên trán nàng, để nàng nhìn qua
càng thêm gợi cảm.
Dái tai nàng hiện ra đỏ, trên mặt cũng tràn đầy đỏ ửng,
hai mắt mang theo nước mắt kia xuyên thấu qua hơi nước mông lung nhìn mình, có
lẽ cả nhậm Lê Sơ cũng không biết, ánh mắt của nàng vào thời khắc này vậy mà là
mang theo chút ý vị khẩn cầu.
Khoái cảm mãnh liệt ở trong người nổi lên sóng gợn, từ từ
hình thành hồ sâu không ngừng đi xuống, thu hút Nhậm Lê Sơ truỵ lạc.
Không có một lần khoái cảm tự an ủi càng mãnh liệt so với
khoái ý Lục Nguyên Hề mang cho chính mình, Nhậm Lê Sơ cảm giác mình triệt để đối
với khống chế đối với thân thể, bị Lục Nguyên Hề cướp đi rồi.
M*ép â*m v*ật bị đánh tê dại, ngứa ngứa nóng bỏng rừng rực
toàn bộ chân tâm mở rộng ra. Â*m v*ật rất ngứa, ý ngứa càng ngày càng nhiều,
cũng làm cho chính mình càng ngày càng thoải mái.
Sắp cao tri*ều rồi, chính mình... Liền muốn cao triều rồi.
Nhậm Lê Sơ ý thức được điểm ấy, nàng giơ tay lên muốn ôm
chặt Lục Nguyên Hề, muốn ở trong lòng cô cao triều, nhưng cách quá xa rồi,
nàng bắt rất lâu, cũng chỉ bắt được quần áo không rút đi ủa đối phương.
"A... Lục Nguyên Hề, tôi sắp đến rồi, ưm, c*ao tri*ều
muốn tới rồi, m*ép â*m vật thật tho*ải m*ái, rất ngứa, thật tê... Tôi không chịu
nổi rồi."
Nhậm Lê Sơ cao cao nhấc lên khe mông, mông thịt trắng như
tuyết theo căng thẳng của nàng mà gom lại cùng nhau. Lục Nguyên Hề nhìn nàng nghênh
đón, động động tay cũng hơi tê của mình, dùng sức mạnh lớn nhất quất xuống.
Lần này, lòng bàn tay mạnh mẽ sượt qua â*m v*ật, h*ạt thịt
sưng đỏ bị tầng tầng ma sát, mang theo ngâm nga cao giọng của Nhậm Lê Sơ. Một
luồng chất lỏng nóng tưới ra ngoài, suýt chút nữa rơi vào trên ngực Lục Nguyên
Hề. Bên trong của cô là áo sơ mi màu trắng, sẽ rất rõ ràng.
Thủy dịch
tí tí tách tách theo khe mông của Nhậm Lê Sơ
chảy xuống, nện ở trên gối ôm, phát ra tiếng vang rất nhẹ. Lục Nguyên Hề động động
tay phát tê, không nhớ được chính mình vừa rồi quất bao nhiêu cái, cho dù
không tới hai trăm, hơn một trăm cũng là có.
Nhậm Lê Sơ một cái chân khoát lên trên bả vai chính mình, Lục
Nguyên Hề cúi đầu, là có thể thấy được m*ép â*m vật bị chính mình đánh sưng.
Nơi đó tội nghiệp mà run rẩy, m*ép trong â*m h*ộ đỏ nhạt bên trong lăn lộn ra
ngoài, lỗ nhỏ cũng đang khép mở đối với mình, tựa như khiêu khích.
Lục Nguyên Hề động ngón tay, cảm thấy tốt hơn một chút rồi,
cô thì ra hai ngón tay, quay về cái miệng nhỏ hẹp của Nhậm Lê Sơ mà cắm vào.
Bên trong căng chặt đến mức độ nửa bước khó đi, điều này
làm cho Lục Nguyên Hề có chút không rõ, nhưng cô vẫn chưa nghĩ quá nhiều, mới vừa
vào thì chen vào làm lên.
Hết chương 17
"Lục Nguyên Hề, tại sao em còn mặc quần áo?" Khó
cho Nhậm Lê Sơ ở vào thời điểm này còn có thể chú ý tới chuyện như vậy. Tia sáng
trong phòng là ấm, khi lần nữa tân trang tạo phòng này, Nhậm Lê Sơ cố ý thay đổi
tất cả đèn trong phòng.
Vào lúc này, dưới bầu không khí này, ánh sáng ấm không tính
sáng sủa mở ra một cánh cửa cho ám muội, để lưu động của tình dục trở nên để lại
dấu vết.
Chúng nó tràn ngập ở mỗi một góc gian phòng, thậm chí thông
qua ánh sáng chảy nhảy đến bên ngoài ban công. Nhậm Lê Sơ muốn nhìn rõ vẻ mặt của
Lục Nguyên Hề, nhưng đối phương lại dường như cố ý ẩn náu, cúi đầu rất thấp,
dùng toàn bộ sợi tóc che lấy.
Ánh sáng mờ nhạt đem áo khoác ngoài màu cafe của cô soi
sáng ra ý tứ ấm áp dễ chịu, nhưng chất liệu lông dù sao cũng hơi thô ráp. Điều
này làm cho Nhậm Lê Sơ cảm thấy không thoải mái, nói nữa, chính mình cũng cởi sạch
rồi, dựa vào cái gì Lục Nguyên Hề còn ăn mặc ngay ngắn?
Thế là, nàng đưa tay ra, muốn cởi áo khoác của Lục Nguyên
Hề, lại bị cô dùng sức đè lại hai tay, đặt ở đỉnh đầu. Không biết là duyên cớ
say rượu hay là khí lực Lục Nguyên Hề lén lút trở nên lớn nhiều như vậy, bị cô
áp chế, Nhậm Lê Sơ vậy mà khó có thể phản kháng.
"Làm cái gì?" Lục Nguyên Hề ngược lại mở miệng trước.
"Cởi quần áo."
Nhậm Lê Sơ không thích như vậy, có loại ảo giác thân phận
hai người trao đổi. Chính mình để trần thân thể bị cô đặt ở đây, mà Lục Nguyên
Hề lại quần áo ngay ngắn.
"Lê Sơ không phải muốn giúp tôi trị liệu sao? Nếu đã
như vậy, tôi là có cởi quần áo hay không cũng không quan trọng đâu? Hay là nói,
Lê Sơ cũng muốn nhìn thân thể của tôi?"
Lục Nguyên Hề hỏi ngược lại, trực tiếp đào cái lỗ cho Nhậm
Lê Sơ nhảy, nàng đang muốn nói ai thèm nhìn em, Lục Nguyên Hề vào lúc này có động
tác mới. Quần lót bị cô dùng tay kéo lên, sau khi đến độ cao nhất định thả ra,
khiến nó đột nhiên bắn trở về.
Tất cả áo lót quần lót của Nhậm Lê Sơ là chất liệu tốt nhất,
cho nên, bất luận là co dãn hay là tính thoáng khí đều rất tốt. Quần lót mỏng
manh bọc không được chất lỏng róc rách chảy ra, mà xúc cảm khi vải vóc bắn trở
lại, cơ hồ cùng thanh âm của nó mang ra rõ ràng như thế.
"Lách cách."
Tiếng vang lanh lảnh, là thanh âm của da thịt cùng niêm mạc
bị vải vóc đàn hồi. Vải mỏng hút quá nhiều chất lỏng, dùng tay vừa sờ đều có thể
bóp ra rất nhiều nước, nó bị cao cao kéo lên, lại đột nhiên bắn trở về.
Vải vóc kết thành một sợi không nghiêng không lệch đánh vào
trên â*m hạch, cuống thịt đỏ đậm lay động, như là khó có thể chịu đựng như vậy,
lấy mắt thường có thể thấy được tần suất run rẩy. Vì thế, hang nhỏ chảy ra nhiều
chất lỏng hơn, đều làm ướt sofa rồi.
"Lục Nguyên Hề, em muốn chết có phải không... Em đang
làm cái gì..."
"Xin lỗi, đây là chuyện tôi vẫn muốn làm. Muốn trị tận
gốc, để tôi làm thêm mấy lần, tôi đại khái sẽ không hiếu kỳ như vậy rồi."
Lục Nguyên Hề trợn tròn mắt nói mò, trước lúc này, cô căn bản
sẽ không nghĩ đến ở một buổi tối nào đó, chính mình sẽ cùng Nhậm Lê Sơ nằm ở
trên ghế sofa của phòng thuê làm tình.
Đây là viển vong không thể nào, ngay cả tưởng tượng đều có
chút thiên hoa loạn trụy, rồi lại chân thực đã xảy ra rồi.
Lấy Nhậm Lê Sơ đến xem, chính mình đối với thân thể của nữ
nhân có dục vọng, mới có thể nghĩ tới loại phương thức này để trị liệu cho
chính mính sao? Nhưng cô có phải quên đi một điểm quan trọng nhất, bản thân cô,
cũng không phải nữ nhân sao?
Lục Nguyên Hề không nói lời gì nữa, ánh mắt rủ xuống, rơi
vào hạ thân Nhậm Lê Sơ. Trước đó cô từng nhìn một lần rồi, nhưng còn lâu mới có
được chi tiết như bây giờ.
So với lần trước, thủy dịch lần này rõ ràng càng nhiều, quần
lót đều bởi vì nước giặt quá nhiều, do đó triệt để quấn quanh ở cùng nhau, kết thành nút buộc vặn
không ra. Nó bị chất lỏng óng ánh làm ướt đẫm, đúng lúc thì chống ở trong khe hở
của â*m vật và môi â*m hộ hình thành, thành tia đỏ bừng tô màu không ngờ nhất.
Lục Nguyên Hề thò tay qua, đem nó đẩy đến một bên, lộ ra
toàn bộ â*m hộ. Nơi này của Nhậm Lê Sơ rất no tròn, rõ ràng cả người tinh tế lại
thon thả, mà nơi này lại béo ị, cảm giác có thể bóp lên thật nhiều thịt.
Bởi vì động tình, mép thịt trắng như tuyết nhẹ nhàng đung
đưa, lỗ nhỏ vừa hút vừa khép, mơ hồ thấy được bên trong đỏ nhạt muốn nhảy ra
ngoài.
Quá trắng rồi, đây là cảm giác trực quan nhất của Lục
Nguyên Hề. Nhậm Lê Sơ là con lai, nghiêm chỉnh mà nói cũng không phải người da
vàng thuần túy, da thịt càng thiên hướng màu da của người da trắng.
Thêm vào chưa bao giờ trải qua ăn gió nằm sương, lại luôn ở
trên bảo dưỡng bỏ ra giá cao, da thịt của nàng có mùi vị quen sống trong nhung
lụa, chỉ dùng để thị giác đều có thể cảm nhận được nhẵn nhụi bóng loáng.
Â*m hộ, cũng là như thế. Nhậm Lê Sơ định kỳ cắt sửa bộ lông
nơi này, màu đen nhợt nhạt quản lý rất chỉnh tề, làm cho hai bên môi â*m hộ trắng
mịn hoàn mỹ lộ ra.
Lục Nguyên Hề nhìn theo, trong mắt lóe lên một chút tức giận.
Rất nhiều lúc, cô ghét "Hoàn mỹ" của Nhậm Lê Sơ. Đây là một trong tư
bản nàng bắt nạt chính mình, sau lưng, là giai cấp mình và nàng ở trên thân
phận địa vị khó có thể vượt qua.
Cho dù nàng hiện tại nằm ở dưới thân chính mình, hai chân
mở ra, lộ ra lỗ nhỏ đối với mình, nhưng vẫn thay đổi không được sự thật chính
mình chịu quản chế của nàng. Nghĩ tới đây, Lục Nguyên Hề nở nụ cười. Có lẽ
chính mình không nên nghĩ nhiều như thế, cô muốn làm, chỉ là tiếp tục chuyện tiếp
theo. Chọt Nhậm Lê Sơ.
Bàn tay giơ lên, sau đó lấy tốc độ cực nhanh và sức mạnh hạ
xuống, không nghiêng không lệch quất ở trên â*m hộ. Lục Nguyên Hề không có tháo
kính sát tròng, cho nên, cô có thể thấy được hai mảnh mép thịt no đủ kia dưới
cái quất của chính mình run ra một mảnh sóng thịt, màu sắc trắng mịn cũng bởi
vậy nổi lên hồng nhạt.
"Lục Nguyên Hề, em...Ân... Em nổi điên cái gì."
Cái đánh rơi vào trên môi â*m hộ để Nhậm Lê Sơ mở to hai mắt, không thể tin
nhìn Lục Nguyên Hề. Chỉ là, đối phương cũng không có ý tứ đáp lại, mà là tiếp tục
động tác giống nhau. Bốp, bốp, bốp.
Tiếng quát lanh lảnh vang vọng ở trong phòng, cực kỳ giống
thanh âm của đứa trẻ bị ba mẹ đánh cái mông liên tục. Nhưng thực tế lại là,
mình bị Lục Nguyên Hề đặt tại trên ghế sofa, hai chân mở ra, bị cô dùng sức mà quất
m*ôi â*m h*ộ.
Nhậm Lê Sơ vốn nên cảm thấy xấu hổ, nhưng thân thể lại bởi
vì hành động của Lục Nguyên Hề sinh ra một loại khoái ý cả bản thân nàng đều
khó mà giải thích.
Sắp tới chính là kỳ kinh nguyệt, Nhậm Lê Sơ mấy ngày nay vẫn
luôn cảm thấy thân thể mẫn cảm quá đáng. Quần lót đều cố ý lựa chọn tương đối
nhẹ mỏng, chỉ lo ma sát đến hạ thân thì sẽ sinh ra cảm giác.
Lực đạo Lục Nguyên Hề hạ xuống rất nặng, môi â*m hộ đầy đặn
bị lòng bàn tay dùng sức đánh, không quá mấy lần, môi â*m h*ộ đã bị đánh tê dại. Tê dại cùng khoái cảm hòa vào nhau, kích thích ra
ý ngứa khoét xương.
Lại như trên da một nơi nào đó rất ngứa, dùng sức đánh là
có thể giảm bớt ý ngứa, rồi lại mang ra tê dại và khoái cảm, lúc này để người
ta càng nghiện, số lần đánh cũng là càng ngày càng nhiều.
Đây là rất cảm giác tương tự, m*ôi â*m h*ộ dưới cái đánh nhiều lần
lại ngứa lại tê, thúc đẩy thoải mái khiến người ta điên cuồng, theo cái quất của
Lục Nguyên Hề lần lượt chồng chất.
Nước nóng bỏng
tràn ra, lỗ nhỏ run rẩy nhanh mà kịch liệt, như là đã khó có thể chịu đựng, muốn bị tàn nhẫn mà cắm vào, chọt
vào, ánh nước bị ánh đèn rọi sáng, khiến hình ảnh trở nên càng có thể thấy rõ
ràng.
M*ôi â*m h*ộ
trắng mịn triệt để nhiễm màu đỏ, nó bị đánh sưng đỏ, trở nên càng thêm ngon miệng mê người. Ánh nước treo ở phía trên,
ngưng tụ thành lớp đường áo đẹp đẽ, hai bên mô*i thịt run rẩy xóc nảy qua lại,
mép â*m hộ bên trong bao lấy cũng lăn ra theo.
"Thật nhiều nước, m*ôi â*m hộ của Lê Sơ thật lớn."
Lục Nguyên Hề vẫn cứ là ngữ khí vô cùng đoan trang, dường như đang nói lời nói
bình thường cỡ nào.
Lỗ nhỏ bởi vì câu nói này của Lục Nguyên Hề sản sinh co thắt kịch liệt,
từng luồng nước trong suốt chảy tràn ra ngoài, vốn là sofa ướt át làm cho càng
chật vật, thịt đùi đều cùng nhau bị thấm ướt rồi.
"Thật tho*ải mái...Ngô... Ngứa... Không... A....
Đau....Ân!"
Đến lúc này rồi, Nhậm Lê Sơ khó có thể lại duy trì lý trí
quá tỉnh táo. Chất rượu và tình dục cùng nhau xâm chiếm ý thức còn dư lại không
nhiều của nàng, vui vẻ càng là mãnh liệt, nàng vùi lấp trong cơn mông lung
càng sâu.
Con mắt màu vàng óng của nàng bị mờ mịt dục vọng lấp kín, vốn
là mắt hoa đào mê hoặc triệt để tan mất đi hùng hổ doạ người của trước kia,
trở nên câu người mà yêu hoặc. Lông mi theo sự run rẩy của nàng mà run rẫy, gò
má đỏ còn muốn tươi đẹp hơn hoa hồng.
Nàng khẽ mở môi mỏng, phát ra mỗi một lần ngâm nga đều phải
mềm mại yêu kiều hơn lúc trước, nghe vào yếu đuối lại dễ ức hiếp.
Đây là bộ tư thái Lục Nguyên Hề lần đầu tiên thấy được của
Nhậm Lê Sơ, cô không nghĩ tới, thì ra người này cũng sẽ có một mặt yếu đuối như
vậy, sẽ có thời điểm bị mình quản chế như thế.
Trong lòng một loại khoái ý vặn vẹo nào đó bị thỏa mãn, để
Lục Nguyên Hề cũng biến thành trở nên hưng phấn.
Cô tăng thêm tốc độ, cũng tăng nhanh sức mạnh, càng dùng sức
mà quất đánh m*ôi â*m v*ật.
Chỉ là ngón tay khép lại cùng nhau đánh còn chưa đủ, Lục
Nguyên Hề dứt khoác đem một cái chân buông xuống của Nhậm Lê Sơ gác ở trên bả
vai chính mình, ở dưới eo nàng lót một cái gối ôm, đem nó nâng lên.
Như vậy, cả bàn tay đều có thể chạm đến âm hộ của Nhậm Lê
Sơ, ngón tay phía trước khép lại, quất â*m vật và m*ôi â*m h*ộ, lòng bàn tay
cũng đang đánh, nặng nề đánh vào trên lỗ nhỏ không an phận.
Nước phun tung toé, lại nhiều lại cao bắn ra ngoài, rơi vào
trên ghế sofa, rơi vào trên xương m*u của Nhậm Lê Sơ, cũng rơi vào trên mặt Lục
Nguyên Hề. Nhưng cô không thèm để ý.
Â*m v*ật cương lên rất lợi hại, âm thần bên trong môi â*m vật
cao cao ló đầu ra, mỗi một lần bị quất cũng không thể thiếu nó. Hạt thịt thơ ấu bị
đánh sưng đỏ, run bần bật, như là
đang biểu đạt bất mãn của nó, nhưng đổi lấy chỉ là Lục Nguyên Hề càng dùng sức
mà quất đánh.
Thủy dịch ngưng ở trên mép â*m vật, thanh âm quất đánh bởi
vậy trở nên càng lanh lảnh. Chất lỏng tí tách tí tách như là vĩnh viễn chảy
không xong từ lỗ nhỏ tham lam chảy ra, rất nhanh thì làm ướt gối ôm rồi.
"A... Lục Nguyên Hề, thật tê... Tôi sắp không xong rồi...Ưm
ngứa, lại rất đau... Muốn...Muốn ra ng*oài rồi."
Nhậm Lê Sơ ngước đầu cao, xương gáy kéo thẳng, độ cong đẹp
đẽ làm lòng người say. Bụng dưới nàng căng thẳng, không ngừng mà chập trùng,
vòng eo cũng đang run rẩy, dường như không thể chịu đựng khoái ý Lục Nguyên Hề
cho nàng.
Sợi tóc nàng ướt rồi, đặc biệt là tóc rối trên trán, bị mồ
hôi làm ướt đẫm, ngổn ngang rời rạc rải rác trên trán nàng, để nàng nhìn qua
càng thêm gợi cảm.
Dái tai nàng hiện ra đỏ, trên mặt cũng tràn đầy đỏ ửng,
hai mắt mang theo nước mắt kia xuyên thấu qua hơi nước mông lung nhìn mình, có
lẽ cả nhậm Lê Sơ cũng không biết, ánh mắt của nàng vào thời khắc này vậy mà là
mang theo chút ý vị khẩn cầu.
Khoái cảm mãnh liệt ở trong người nổi lên sóng gợn, từ từ
hình thành hồ sâu không ngừng đi xuống, thu hút Nhậm Lê Sơ truỵ lạc.
Không có một lần khoái cảm tự an ủi càng mãnh liệt so với
khoái ý Lục Nguyên Hề mang cho chính mình, Nhậm Lê Sơ cảm giác mình triệt để đối
với khống chế đối với thân thể, bị Lục Nguyên Hề cướp đi rồi.
M*ép â*m v*ật bị đánh tê dại, ngứa ngứa nóng bỏng rừng rực
toàn bộ chân tâm mở rộng ra. Â*m v*ật rất ngứa, ý ngứa càng ngày càng nhiều,
cũng làm cho chính mình càng ngày càng thoải mái.
Sắp cao tri*ều rồi, chính mình... Liền muốn cao triều rồi.
Nhậm Lê Sơ ý thức được điểm ấy, nàng giơ tay lên muốn ôm
chặt Lục Nguyên Hề, muốn ở trong lòng cô cao triều, nhưng cách quá xa rồi,
nàng bắt rất lâu, cũng chỉ bắt được quần áo không rút đi ủa đối phương.
"A... Lục Nguyên Hề, tôi sắp đến rồi, ưm, c*ao tri*ều
muốn tới rồi, m*ép â*m vật thật tho*ải m*ái, rất ngứa, thật tê... Tôi không chịu
nổi rồi."
Nhậm Lê Sơ cao cao nhấc lên khe mông, mông thịt trắng như
tuyết theo căng thẳng của nàng mà gom lại cùng nhau. Lục Nguyên Hề nhìn nàng nghênh
đón, động động tay cũng hơi tê của mình, dùng sức mạnh lớn nhất quất xuống.
Lần này, lòng bàn tay mạnh mẽ sượt qua â*m v*ật, h*ạt thịt
sưng đỏ bị tầng tầng ma sát, mang theo ngâm nga cao giọng của Nhậm Lê Sơ. Một
luồng chất lỏng nóng tưới ra ngoài, suýt chút nữa rơi vào trên ngực Lục Nguyên
Hề. Bên trong của cô là áo sơ mi màu trắng, sẽ rất rõ ràng.
Thủy dịch
tí tí tách tách theo khe mông của Nhậm Lê Sơ
chảy xuống, nện ở trên gối ôm, phát ra tiếng vang rất nhẹ. Lục Nguyên Hề động động
tay phát tê, không nhớ được chính mình vừa rồi quất bao nhiêu cái, cho dù
không tới hai trăm, hơn một trăm cũng là có.
Nhậm Lê Sơ một cái chân khoát lên trên bả vai chính mình, Lục
Nguyên Hề cúi đầu, là có thể thấy được m*ép â*m vật bị chính mình đánh sưng.
Nơi đó tội nghiệp mà run rẩy, m*ép trong â*m h*ộ đỏ nhạt bên trong lăn lộn ra
ngoài, lỗ nhỏ cũng đang khép mở đối với mình, tựa như khiêu khích.
Lục Nguyên Hề động ngón tay, cảm thấy tốt hơn một chút rồi,
cô thì ra hai ngón tay, quay về cái miệng nhỏ hẹp của Nhậm Lê Sơ mà cắm vào.
Bên trong căng chặt đến mức độ nửa bước khó đi, điều này làm cho Lục Nguyên Hề có chút không rõ, nhưng cô vẫn chưa nghĩ quá nhiều, mới vừa vào thì chen vào làm lên.
Hết chương 17.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét