Vật Chơi - Chương 21
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 21: Bây giờ còn không có khí lực xuống giường nè.
Ngủ cái
chữ này, hiện tại rất nhiều lúc đều thành động từ, đặc biệt là ở trong miệng Nhậm
Lê Sơ, ngủ bị nàng "Ô danh hóa". Còn về ngủ thế nào, ngủ bao lâu, Lục
Nguyên Hề vẫn là hi vọng Nhậm Lê Sơ đừng nhớ lại thì càng tốt.
Vì để
cho chuyện này mau chóng lật qua, Lục Nguyên Hề nhận mệnh, lấy ra thuốc mua
xong, nhìn vào hướng dẫn sử dụng thêm mấy lần. Viên thuốc loại nhét vào rất nhỏ,
biểu hiện ra cảm giác chu đáo nó không muốn cho "kẻ bị thương" tạo
thành cảm thương tổn hai lần.
Nhưng vấn
đề đến rồi, bởi vì nhỏ, cho nên phải tránh khỏi viên thuốc trượt ra ngoài, cũng
chỉ có thể dùng ngón tay nhét vào vị trí càng sâu. Bên trong hộp thuốc trang bị
thêm bao ngón tay, y khoa dùng trong suốt, một đồ vật rất thông thường, vào thời
khắc này nhìn ra, lại có thêm chút ý tứ tình dục không tên đặc biệt là, Nhậm Lê
Sơ trước mặt mình cái gì cũng không mặc.
"Cái
này là loại nhét vào, có người nói tác dụng tốt hơn, trong sách hướng dẫn viết
hiệu quả rất nhanh." Lục Nguyên Hề mang xong bao ngón tay, lấy ra viên thuốc
dài nhỏ dường như viên thuốc con nhộng kia.
Nhậm Lê
Sơ nhìn thuốc trong tay cô một chút, lại nhìn ngón tay cô mang theo bao ngón
tay có vẻ càng dài nhỏ, không khỏi liên tưởng tới một ít chuyện tối ngày hôm
qua.
Tuy chất
rượu đem ký ức ăn mòn không còn lại bao nhiêu, nhưng lãng quên chỉ là đối thoại
của mình và Lục Nguyên Hề, thân thể sẽ trợ giúp chính mình ghi chép những vui vẻ
kia.
Đây là
Nhậm Lê Sơ lần đầu tiên làm tình cùng người khác, cũng là lần đầu tiên bị tiến
vào. Thời đại này không có ai sẽ lưu ý cái gọi là lần đầu tiên, Nhậm Lê Sơ cũng
là như thế. Chỉ là nàng cũng không nghĩ tới, mình và Lục Nguyên Hề cứ như vậy
không giải thích được làm tình rồi.
Nói thật,
cảm giác cực kỳ tốt.
Đương nhiên,
Nhậm Lê Sơ ngoài miệng chắc là không biết thừa nhận, chỉ là ở trong lòng yên lặng
tán thành trải nghiệm mới của trận này.
Cảm giác
tự an ủi như là pháo hoa nhỏ nắm trong tay, chỉ có một cái, sau khi đốt, bất luận
là muốn cầm nó thưởng thức cái đẹp ngắn ngủi của nó, hay là tùy ý đem ném xuống
đất, đều là mong muốn của bản thân.
Nhưng mà
làm tình cùng Lục Nguyên Hề là một trận biểu diễn pháo hoa long trọng, một khi
nhen lửa, vô số pháo hoa sẽ liên tiếp không ngừng nổ tung. Không cách nào kêu
ngừng giữa chừng, lại càng không cam lòng đột nhiên rời sân.
Nhậm Lê
Sơ đếm không hết tối hôm qua cao triều mấy lần, bộ thân thể này không nên thời
kì quá ngắn, mỗi lần sau khi cao trào, chỉ cần Lục Nguyên Hề tiếp tục, nàng
cũng sẽ bị đối phương dễ như chơi trêu chọc cảm giác.
Bộ ngực
bị mú*t, môi â*m hộ bị quất, lỗ nhỏ bị Lục Nguyên Hề nhiều lần đâm sâu vào, cuối
cùng đạt đến cao triều.
Loại không
được chính mình này, cảm giác thân thể bị Lục Nguyên Hề khống chế kỳ thực rất
thoải mái. Thoải mái đến bây giờ hồi tưởng lại, Nhậm Lê Sơ đều cảm thấy hạ thân
có chút ướt át, hình như lại chảy tràn một ít một ít thủy dịch.
Nhậm Lê
Sơ ngẩng đầu lên, nhìn lên ánh mắt ý tứ sâu xa của Lục Nguyên Hề, liền biết cô
cũng phát hiện rồi.
"Tôi
đang suy nghĩ chuyện tối ngày hôm qua, nói nữa, tôi ướt rồi, thuốc này không phải
càng tốt tiến vào hơn sao? Lục Nguyên Hề, em giả bộ đoan chính cái gì, cũng ngẫm
lại tôi là bởi vì ai mới bôi thuốc."
Nhậm Lê
Sơ bắt lấy cái cơ hội nhắc đến việc này, thì tuyệt đối sẽ không buông tha bất
kỳ lần cơ hội nào.
Lục
Nguyên Hề có chút vô tội, kỳ thực cô đối với Nhậm Lê Sơ bỗng nhiên ướt rồi loại
chuyện này cũng không có quá nhiều ý nghĩ gì. Dù sao người này từng có nhiều
án lệ lắm, cũng thường thường sẽ động một chút là có dục vọng sinh lý.
Lục
Nguyên Hề đã quen thuộc từ lâu rồi, đương nhiên cũng sẽ không sinh ra tâm tư
chen nhau đổi tiền mặt.
"Tôi
không nghĩ nhiều, được rồi, tách chân ra chút nữa, tôi giúp chị đưa thuốc
vào." Lục Nguyên Hề thả mềm âm thanh, lấy ra lớp ngụy trang tốt nhất của
chính mình, chỉ hy vọng việc này mau chóng quá đi. Màu ngươi nàng đen thui, thời
điểm ánh mặt trời đầy đủ, con ngươi sẽ bị chiếu thành màu nâu thẫm đẹp đẽ.
Nhậm Lê
Sơ nhìn một chút, vốn còn muốn bôi nhọ Lục Nguyên Hề vài câu nữa, lại bị tiếng
nói dịu dàng này của cô nói quên đi, trong lúc nhất thời cũng không nói lời gì
nữa.
Trong
phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh, không khí trở nên hơi khô ráo. Như là rất
lâu không trời mưa, cả hạt nhân ẩn hình không nhìn thấy trong không khí sờ lên
đều có thể là nóng.
Lục
Nguyên Hề cầm thuốc mỡ giúp Nhậm Lê Sơ tách chân ra, vừa rồi cô chỉ là liếc mắt
nhẹ, vào lúc này thấy được mới phát hiện tối hôm qua làm quả thật có chút quá mức.
Đến bây
giờ, môi â*m h*ộ bị chính mình quất qua còn sưng đỏ, rõ ràng qua cả đêm, lại
hoàn toàn không có dấu hiệu biến mất. Nhậm Lê Sơ hơi tách chân ra, bờ môi khép
kín bao bọc miệng hu*yệt thật nhỏ, nếu như không phải có thủy dịch từ trong đó
chảy ra, e sợ đều khó mà phát hiện sự tồn tại của nó.
Lục
Nguyên Hề đem viên thuốc nắm ở lòng bàn tay, một cái tay khác đẩy ra môi â*m h*ộ,
đem viên thuốc nhét vào trong lỗ, dùng ngón tay nhẹ nhàng đẩy vào. Vì đem viên
thuốc đưa đến nơi sâu xa, Lục Nguyên Hề không thể không lần nữa thâm nhập đến
bên trong.
Lần này,
là một ngón tay.
Ngón tay
dài nhỏ dò vào bên trong khoang huyệt, dù cho cách bao ngón tay, đều có thể cảm
nhận được loại xúc cảm căng mịn bao lấy. Mị thịt bên trong khoang huy*ệt từ bốn
phương tám hướng chen chúc qua, giống như tối hôm qua gần như nịnh nọt liếm lấy
ngón tay.
Trên tay
Lục Nguyên Hề bị kẹp chặt run lên, không cẩn thận tiến vào có chút sâu hơn.
"Ân...
Em làm cái gì... Tối hôm qua đè còn chưa đủ?" Nhậm Lê Sơ nhỏ giọng thở dốc,
bụng đều bởi vì khoái ý đột nhiên xuất hiện căng thẳng cùng nhau. Nhưng nàng
cũng biết, lấy tình huống thân thể của mình mình bây giờ, nếu như làm tiếp, e sợ
thật sự muốn nằm trên giường chừng mấy ngày rồi.
Nằm vật vã
xuống là không đáng kể, lỡ như làm tổn thương nơi đó, làm ra bệnh gì thì thật sự
cái được không đủ bù đắp cái mất. Nghĩ đến chính mình nếu như bởi vì tình d*ục
quá độ nằm viện, Triệu Huyên Dụ không chắc sẽ làm sao boi nhọ chính mình.
Nghĩ như
thế, ánh mắt Nhậm Lê Sơ nhìn Lục Nguyên Hề mang theo mấy phần chế nhạo. Nàng cảm
giác mình suy đoán không sai, trước đó Lục Nguyên Hề không chịu cắt đứt quan hệ
với Mạnh Thập Duyệt, phỏng chừng cũng là bởi vì nàng cũng yêu thích nữ nhân,
muốn cùng Mạnh Thập Duyệt làm những chuyện biến thái kia.
Nghĩ đến
cái tay kia Lục Nguyên Hề sẽ sờ nữ nhân khác, còn cùng nữ nhân khác thân mật
như vậy. Nhậm Lê Sơ nhíu chặt lông mày, không nhịn được kẹp chặt ráp trải giường
dưới thân, thận trọng đạp mấy lần.
Thật là
ghê tởm... Nàng tuyệt đối sẽ không để loại chuyện đó phát sinh, không thể để
cho Lục Nguyên Hề trở thành biến thái.
"Xin
lỗi, tôi chỉ là muốn để vị trí thuốc càng tốt hơn chút, làm đau chị rồi?"
Lục Nguyên Hề ôn nhu hỏi, cho dù biết Nhậm Lê Sơ phản ứng vừa rồi tuyệt đối
không phải đau.
"Không
có, em tiếp tục đi, so với trước tốt chút rồi." Nhậm Lê Sơ hòa hoãn một
chút, cảm thấy cảm giác đau mỏi của hạ thân không rõ ràng như vậy, để Lục
Nguyên Hề tiếp tục nhét vào thuốc trong cơ thể chậm chạp hòa tan, một cách tự
nhiên mà thẩm thấu vết thương bên trong vết thương. Cảm giác hơi lạnh hóa giải
phần đau rát kia, Nhậm Lê Sơ lúc này mới cảm thấy hạ thân dễ chịu chút, chí ít
không hề như ngồi vào chậu than.
Lục
Nguyên Hề lại nhét vào trong một viên thuốc, sau khi xác định đủ, lại cầm thuốc
ngoại thương mở ra. Không giống với nhét vào, ở ngoài bôi chính là thuốc mỡ màu
nhàn nhạt trong suốt, thể dầu không có mùi vị đặc biệt, xúc cảm rất giống là
keo lô hội.
Cô nặn
chút ở trên tay, đều đặn bôi lên ở trên mép â*m v*ật sưng đỏ của Nhậm Lê Sơ. Bởi
vì ngày hôm qua số lần đánh không ít, có mấy cái mất khống chế, móng tay thậm
chí đem tầng biểu bì đều cào xước.
Lục
Nguyên Hề nhìn, hơi nhíu mày, động tác trên tay cũng cẩn thận rất nhiều. Cô là
chán ghét Nhậm Lê Sơ, cũng muốn rời xa người này, nhưng cũng không muốn ở loại
chuyện này hại người.
"Khá
hơn chút nào không?" Lục Nguyên Hề nhìn vẻ mặt trên mặt Nhậm Lê Sơ hòa
hoãn rất nhiều, lần nữa hỏi nàng. Nhậm Lê Sơ a một tiếng, mím môi không trả lời.
Muốn nói
khá hơn chút nào không? Vậy đúng là khá hơn nhiều, thuốc mỡ lạnh lẽo bôi ở hạ
thể rất thoải mái, cảm giác đau nóng ít đi, nhưng thay vào đó lại là một loại cảm
giác khác. Thuốc ở trong cơ thể từ từ hòa tan biến thành sương đọng tựa như thuốc
mỡ chuyển động ở trong hu*yệt đạo, mang ra một luồng ý ngứa nhỏ bé.
Nhậm Lê
Sơ có chút “ăn” được một lần thì càng muốn ăn thêm nữa, ngày hôm qua thì nàng
lần đầu tiên cảm nhận được khoái cảm loại tiến vào. Trước đây nàng chỉ cảm thấy
â*m v*ật mới là bộ phận của nữ tính thu được vui vẻ, nhưng ngày hôm qua bị Lục
Nguyên Hề mãnh liệt chọt như vậy, Nhậm Lê Sơ phát hiện, bị Lục Nguyên Hề dùng
ngón tay lấp kín, hình như cũng không tệ.
Ý thức
được chính mình lại đang suy nghĩ lung tung, Nhậm Lê Sơ trừng mắt Lục Nguyên Hề.
"Em
hỏi như vậy là có ý gì? Lại muốn chọt tôi? Lục Nguyên Hề, em đừng quá biến thái,
tôi đều cho em chọt một đêm rồi, đến bây giờ còn không có khí lực xuống giường
nè."
Bản lĩnh
Nhậm Lê Sơ kẻ ác cáo trạng trước vẫn là tốt, nghe ngữ khí của nàng, quả thực là
đem mình miêu tả thành nữ nhân điên cư*ỡng gi*an nàng. Lục Nguyên Hề nghẹn lời
không nói gì, nhìn thuốc mỡ trong tay, rất muốn xin lỗi đối với chính mình vừa
sinh ra chút hổ thẹn.
"Một số thời khắc tự
luyến cũng sẽ khiến người ta mù quáng." Lục Nguyên Hề nhẹ giọng nói, ý tứ
xem thường rất rõ ràng. Nhậm Lê Sơ nghe ngược lại cũng không tức giận, nàng biết Lục
Nguyên Hề vòng vo chửi mình, nhưng nàng chính là có tư bản tự luyến.
Cũng là
bởi vì chính mình quá đẹp đẽ rồi, Lục Nguyên Hề tối hôm qua mới có thể làm
nàng lâu như vậy, đem nàng làm cho nhức eo đau lưng, ngực và phía dưới đều
sưng lên.
Nhậm Lê
Sơ không phản bác cũng không xù lông, cái này ngược lại là có chút ngoài dự liệu
của Lục Nguyên Hề. Cô không nói nhiều, đang bôi thuốc. Môi â*m h*ộ là bôi thuốc
xong rồi, nhưng bên trong vẫn không có. Lục Nguyên Hề dùng tay đem môi âm hộ mập
mạp đẩy ra, hai bên bên trong kia càng nhỏ hơn cũng càng lộ ra mép thịt tươi đẹp.
Ngày hôm
qua quá kịch liệt, cho tới hai mảnh bờ môi kia cũng sưng đến lợi hại. Lục
Nguyên Hề đem thuốc mỡ thoa lên, chúng nó thẩm thấu đến bên trong nếp nhăn, lại
óng ánh treo ở phía ngoài, nhìn qua rất giống nhỏ một tầng chất lỏng mật đường
trong suốt, hình ảnh rất mê người.
Lục
Nguyên Hề cho rằng hai bên mép thịt kia sẽ tự mình thu về, nhưng chúng nó hút
no dược chất rồi, thì dứt khoác tê liệt ở bên ngoài bất động, ướt nhẹp lăn lộn
ra ngoài, đến mức hình ảnh cũng biến thành càng tình dục rồi.
Nhậm Lê
Sơ bị Lục Nguyên Hề hầu hạ thoải mái, đương nhiên, loại thoải mái này cũng
không phải trên sinh lý, mà là một loại sau khi sai khiến Lục Nguyên Hề. Thân
thể mệt mỏi khắp nơi đều mềm nhũn, địa phương khó chịu nhất cũng được bôi thuốc,
so với trước thoải mái hơn.
Nàng có
chút buồn ngủ, nửa khép mắt, thì thấy được Lục Nguyên Hề cúi người đến.
"Lục
Nguyên Hề, em làm gì thế...” Nhậm Lê Sơ mơ hồ hỏi, vốn là buồn ngủ đều bị gương
mặt bỗng nhiên phóng to của Lục Nguyên Hề kinh sợ chạy rồi.
"Giúp
chị bôi thuốc, ngực nơi này vẫn không có bôi."
"Oh,
vậy em nhanh lên một chút, tôi buồn ngủ rồi."
Nhậm Lê
Sơ miễn cưỡng nói qua, hai tay cứ như vậy mở rộng, làm cái động tác chờ đợi ôm ấp.
Hai viên thịt che kín dấu tay và vết cắn theo động tác của nàng khẽ run, Lục
Nguyên Hề không nhìn thêm, chỉ nhanh chóng đem thuốc mỡ đều bôi lên ở trền bề mặt
bộ ngực, lại ở đầu v*ú khu vực thiên tai nặng bôi thêm mấy tầng thuốc.
"Ngô...Ưm...
Tho*ải mái."
Đại khái
là bộ ngực bị xoa vui sướng, Nhậm Lê Sơ mơ hồ phát ra vài tiếng ngâm khẽ. Lục
Nguyên Hề thấy hết thảy vết thương đều bôi thuốc xong, dự định giúp Nhậm Lê Sơ
đem quần lót mặc vào.
Nàng hụp
người xuống, thấy được từ miệng hang chảy tràn ra tới một chút chất lỏng, tuy
lượng không nhiều, nhưng rơi vào trên giường, đặc biệt rõ ràng.
Thuốc
trước đó đặt vào bị nước trong cơ thể Nhậm Lê Sơ làm tan rồi, biến thành thuốc
màu trắng nhạt, một phần tan ra ở trong thân thể nàng, một phần khác thì theo
nước Nhậm Lê Sơ chảy tràn cùng nhau chảy ra.
Môi â*m
h*ộ óng ánh long lanh run rẩy, cái hang nhỏ mà chặt chẽ vừa mở vừa khép, chất lỏng
màu trắng chầm chậm chảy ra từ trong đó. Tình cảnh này nhìn ra hai mắt Lục
Nguyên Hề nóng lên, cô nhanh chóng di dời tầm mắt, mang tai phát nóng, không
dám nhìn thêm nữa.
"Không
ăn đồ ăn sao?" Lục Nguyên Hề cũng có chút buồn ngủ, cô nhìn Nhậm Lê Sơ
không có kêu la đói bụng nữa, cũng muốn đến sofa bên ngoài phòng khách ngủ bù.
"Ngô,
tỉnh ngủ rồi ăn, em nằm xuống."
Nhậm Lê
Sơ cảm thấy ổ chăn ấm áp, nhưng còn giống như thiếu cái gối. Nàng ngủ không
thích ôm đồ vật, nhưng tối ngày hôm qua, cảm giác ôm Lục Nguyên Hề cũng không tệ
lắm để nàng có chút “ăn” được một lần thì càng muốn ăn thêm nữa.
Không
sai, đây chẳng phải một loại “ăn” được một lần thì càng muốn ăn thêm nữa khác
ư?
Lục
Nguyên Hề nhíu mày, nếu như có thể, cô đương nhiên không muốn ngủ cùng Nhậm Lê
Sơ, thứ nhất là người này căn bản không mặc quần áo, thứ hai là... Cô không cảm
thấy quan hệ của hai người đạt đến cái trình độ này.
Nhưng
mà...
Cúi đầu,
một cái tay dưới vạt áo nắm chặt, không nên nói có khí lực tránh thoát khỏi hay
không, mà là có thể tránh ra hay không.
Lục
Nguyên Hề lựa chọn thỏa hiệp, dù sao cô cũng không phải lần đầu tiên thỏa hiệp.
Cởi quần áo phía ngoài, thay lên cái thoải mái, Lục Nguyên Hề thẳng tắp nằm lên
giường.
Quả
nhiên, sau một khắc Nhậm Lê Sơ cũng không khách khí chút nào dựa gần.
Hết chương 21.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét