Vật Chơi - Chương 3
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 3: Kết
giao bạn mới, cũng không nói một tiếng với bạn cũ tôi đây?
Phòng tắm
nhỏ hẹp bởi vì nóng bức của nước nóng dâng lên sương trắng, trên thủy tinh cũng
mông lung một tầng sương mù mơ hồ không rõ. Bốn phía tất cả rất yên tĩnh, có thể
nghe được cũng chỉ có thanh âm của sóng nước di động, tiếng hít thở nặng nề mà
dài lâu.
Yêu cầu
của Nhậm Lê Sơ so với những cái trước kia của nàng không coi là quá đáng, lại
là lần đầu tiên nói ra. Cho dù hai người quen nhau rất lâu, mà thân thể của Nhậm
Lê Sơ cô đã sớm xem qua vô số lần, nhưng cũng chưa từng "Đạt đến" bước
hỗ trợ tắm rửa này.
Các nàng
không tính là khuê mật thân mật không kẽ hở, ở trong lòng Lục Nguyên Hề, cô và
Nhậm Lê Sơ cả bạn bè đều không thể nói là phải.
"Phát
ngốc cái gì chứ?" Sau khi thấy mình nói xong, Lục Nguyên Hề rất lâu không
có động tác, Nhậm Lê Sơ có chút không nhịn được phiền rồi. Tối qua bận rộn một
đêm, hiện tại nàng buồn ngủ đến mí mắt đánh nhau, thì muốn cố gắng tắm rửa, sau
đó ngủ một giấc.
"Không
có gì...” Lục Nguyên Hề trả lời kiểu ứng phó, cuối cùng quay người cầm lấy sữa
tắm nặn trong lòng bàn tay, bôi đều ở trong tay, xoa lên bờ vai Nhậm Lê Sơ.
Người
này từ trước đến giờ đối với thân thể của bản thân rất là để bụng, dù sao người
không cần "Cân nhắc" tương lai như Nhậm Lê Sơ, cũng không có chuyện
phiền lòng gì, tất nhiên có thời gian rất
nhiều đến bảo dưỡng cái túi da này.
Lớp da
Nhậm Lê Sơ rất tốt, loại tựa như đã vượt qua nhận thức của Lục Nguyên Hề kia.
Lỗ chân lông nàng rất nhỏ, da thịt sờ lên vô cùng nhẵn nhụi.
Vào lúc
này bởi vì ở trong nước, lại có thêm sữa tắm, cảm giác xoa lên mềm mượt như tơ
mà mềm mại, như là một cầu trượt đá to lớn, dễ dàng là có thể vừa chạm tới đáy.
Lục
Nguyên Hề cụp mắt, tận lực không nhìn lung tung, tay hạ xuống ở bờ vai Nhậm Lê
Sơ, sau đó đem sữa tắm bôi lên ở trên người nàng. Từ bờ vai đến xương quai
xanh, lại tới trước ngực.
"Ưm...
Không nghĩ tới, em còn thật biết tắm, rất thoải mái." Nhậm Lê Sơ mở mắt
ra, nhìn về phía Lục Nguyên Hề. Để cô giúp mình tắm rửa là nhất thời hứng thú,
bởi vì tính tình Nhậm Lê Sơ có chút kỳ quái, càng trực tiếp mà nói, chỉ là có
chút hiếm có.
Nàng
không thích người làm đụng vào đồ riêng tư và quần áo của chính mình, lại đồng
ý Lục Nguyên Hề chạm, cũng sẽ mặc áo lót quần lót Lục Nguyên Hề từng đích thân giặc.
Đồng dạng, chưa bao giờ sẽ để người khác chạm thân thể của chính mình, nhưng để
Lục Nguyên Hề chạm, rồi lại là một loại cảm giác khác.
Nhậm Lê
Sơ không dễ giải thích cái cảm giác này là cái gì, trực tiếp quy về nguyên do
vì chính là thích nhìn Lục Nguyên Hề hầu hạ mình.
"Ừm."
Lục Nguyên Hề không có gì có thể nói, chỉ ừm một tiếng coi như đáp lại. Cô lại
thêm chút sữa tắm, dùng hai tay xoa quầng vú của Nhậm Lê Sơ, bụng ngón tay nhẹ
nhàng chà xát đầu vú.
Bộ động
tác này kỳ thực chính là quy trình thanh tẩy thông thường, nhưng bởi vì vị trí
xoa xoa đặc biệt, bởi vậy động tác này thì mang theo ý tứ khác.
Hai mắt
Nhậm Lê Sơ đang nhắm lại mở ra, gò má trắng nõn, bởi vì cái xoa của Lục Nguyên
Hề sinh ra chút đỏ ửng nhàn nhạt.
Nàng là
biết, Lục Nguyên Hề vẫn chưa từng nói yêu đương, nhìn qua một bộ dáng vẻ thanh
tâm quả dục, nghĩ cũng biết khẳng định không hiểu phương diện chuyện kia.
Nhưng Nhậm
Lê Sơ không giống, nhà nàng có tiền, tiếp xúc internet cũng sớm, lên mạng càng
là chuyện đơn giản vô cùng. Ngoài tường cái gì cũng có, dùngmột thế giới khác
để hình dung cũng không quá đáng.
Cho nên,
Nhậm Lê Sơ ở vài phương diện khác xem như là trưởng thành sớm. Nàng 16 tuổi
thì từng tự an ủi, lĩnh hội qua loại sau khi thoải mái kia, ngoại trừ kỳ sinh
lý ra, cơ hồ một tuần sẽ làm mấy lần, có lúc một ngày sẽ nhiều lần.
Lục
Nguyên Hề động vào không có gánh nặng tí nào, nhưng Nhậm Lê Sơ lại bị cô sờ ra
một chút cảm giác, đầu vú vểnh lên. Cũng may Lục Nguyên Hề tựa hồ đối với thay
đổi của mình cũng không cảm thấy hứng thú, động tác trên tay dừng lại chốc lát,
thì lại tiếp tục tắm những nơi khác rồi…
"Lục
Nguyên Hề, tôi cảm thấy em thật giống một ni cô." Nhậm Lê Sơ tựa ở trên bồn
tắm, hơi híp mắt, tùy ý đánh giá Lục Nguyên Hề.
Sau khi
tốt nghiệp trung học, Lục Nguyên Hề biến hóa rất lớn, hiện tại học năm nhất sau
đại học, vẻ nhã nhặn lịch sự lại tự nhiên khí chất này trên người cũng càng rõ
ràng… Ở trên người cô, cơ hồ không tìm được bóng dáng trước đây.
Cùng
mình không giống, Lục Nguyên Hề là tướng mạo người phương Đông điển hình, càng
đơn giản nói, chính là trưởng thành "chính thức". Loại chính thức này
đương nhiên không phải khô khan, mà là như nữ sinh dự tiệc tối cảm giác hoa lệ
lên sân khấu như vậy, phổ thông mà nói, chính là đặc biệt đẹp đẽ.
Lông mày
nàng không nhạt, mọc rất hợp quy tắc, cách rất gần đầu lông mày, đuôi lông mày
hơi hướng lên, tương tự mày kiếm, lại có thêm chút nhu hòa hơn lông mày kiếm.
Lục
Nguyên Hề thời cấp ba yêu thích mang mắt kính dày nặng, mái tóc rất dài, lại
thích cúi đầu, bởi vậy phần lớn người đều cảm thấy dáng dấp Lục Nguyên Hề chắc
rất thông thường.
Nhưng Nhậm
Lê Sơ biết, ngũ quan của Lục Nguyên Hề rất tinh xảo, mỗi một thứ đều không chê
vào đâu được, cùng nhau tạo thành khuôn mặt Lục Nguyên Hề này, con người này,
tại sao có thể là bình thường đến mức có thể mô tả được?
Đại học vẻ
đẹp y học tốt nhất, câu nói này đối với Lục Nguyên Hề mà nói là đồng dạng thích
hợp dùng. Cô tháo xuống kính mắt dày nặng, đổi thành kính sát tròng, chỉ có thỉnh
thoảng khi đọc sách mới sẽ lần nữa đeo lên.
Mái tóc
dài màu đen của cô xõa xuống vài sợi, còn lại cô buột ở phía sau. Độ cong của sống
mũi từ cái góc nhìn của Nhậm Lê Sơ mà nhìn rất đẹp, đại khái là quá nóng, trên mũi
cô ngưng tụ một tầng hơi nước nhợt nhạt, khiến người ta thật muốn giơ tay đi sờ
một chút.
"Nơi
này, cũng phải tôi giúp chị tắm sao?" Lục Nguyên Hề bỗng nhiên quay đầu hỏi,
trên mặt cô vẻ mặt rất nhạt, cả khí chất của người dịu dàng lại giản lược, rất
thích hợp hơi nước trong phòng này. Nhậm Lê Sơ hồi phục tinh thần, ý thức được cô
là hỏi cái gì, suy nghĩ một hồi, gật gật đầu.
Nàng
không có sở thích hư quái dị gì, cũng là thật sự lười. Bộ ngực đều để Lục
Nguyên Hề giúp mình tắm rồi, phía dưới kia chắc cũng không có vấn đề gì. Nói nữa,
nàng và Lục Nguyên Hề đều là nữ nhân, hỗ trợ tắm nơi đó cũng rất bình thường
chứ?
"Vậy
chị tách chân ra chút." Lục Nguyên Hề thấp giọng nói, ngữ khí và vẻ mặt đều
mềm mềm như bình thường, cũng không có biểu hiện ra phản cảm gì, bình tĩnh quá
độ, cũng làm cho Nhậm Lê Sơ cảm thấy không là gì. Nàng dứt khoác tách ra hai
chân, đem nơi bí ẩn nhất của mình lộ cho nàng xem. Hồi trước mới cắt sửa bộ
lông, chắc cũng không tệ lắm.
Nhậm Lê
Sơ nghĩ như thế, sau một khắc, Lục Nguyên Hề đã cầm sửa tắm nơi riêng tư bôi
lên phía trên. Cô chiều cao và chân dài, tay cũng khá lớn, lòng bàn tay ấm áp
xoa nơi đó, môi âm hộ bị cô nhẹ nhàng xoa xoa, chính giữa mang theo sữa tắm, để
mỗi một lần xoa nắn trở nên trơn trượt. Bờ môi căng đầy bị lòng bàn tay ấm áp
đè ép qua lại, xoa xoa, từng trận ngứa ngáy tê dại để Nhậm Lê Sơ mím mím môi,
hít sâu một hơi.
Nói như
thế nào đây... Cái cảm giác này, rất vi diệu, thật thoải mái... Thoải mái đến
Nhậm Lê Sơ đều muốn để Lục Nguyên Hề xoa một lúc.
"Tắm
xong rồi."
"Ngô...
Được, vậy tôi ngủ trước."
Nhậm Lê
Sơ từ trong bồn tắm đi ra, tùy tiện lau đầu và thân thể, trực tiếp đi đến phòng
ngủ của Lục Nguyên Hề. Đầu nàng cũng không sấy cứ như vậy nằm chết dí trên giường
của chính mình, cuốn lấy chăn ngã đầu thì ngủ.
Lục
Nguyên Hề bỏ đi dự định hỏi nàng có muốn sấy tóc hay không, nhìn quần áo, giày
còn có quần lót và áo lót nàng ném đầy
đất. Cô cau mày, đi tới từng cái từng cái nhặt lên, rồi đến phòng tắm giặc sạch
sẽ.
Nhậm Lê
Sơ này một giấc ngủ ngủ đến rất ngon, bởi vì chất lượng quá tốt, cho tới đến tối
khi tỉnh lại, nàng cảm thấy tinh thần cũng biến thành rất tốt.
Cảm giác
bụng trống không để nàng ý thức được mình đã sắp hai ngày không từng đàng hoàng
ăn đồ ăn, nàng rời giường mở ra cái tủ, tìm ra quần áo của chính mình mặc vào,
để trần chân đi ra ngoài.
"Lục
Nguyên Hề, nấu cơm cho tôi, tôi đói rồi." Nhậm Lê Sơ không chút khách khí,
hoàn toàn như là ở nhà mình sai khiến người làm vậy. Thấy được nàng lẫm lẫm liệt
liệt chỉ mặc một bộ áo ba lỗ và quần lót thì ra ngoài, Lục Nguyên Hề cúi đầu liếc
nhìn báo cáo thí nghiệm chính mình không viết xong, vẫn là đóng lại tạm dừng.
"Muốn
ăn cái gì?"
"Ưm,
mì nước đi, lần trước em làm mì nước cà tím cũng không tệ lắm."
"Biết
rồi."
Lục
Nguyên Hề đến nhà bếp làm một tô mì, cô không làm sao đói bụng, buổi tối cũng sẽ
không ăn quá nhiều. Mì nước nóng hổi rất nhanh đặt ở trước mắt, Nhậm Lê Sơ cầm
lấy đũa, bới lên một đống thổi thổi, đưa đến trong miệng.
Ừm,
không thể không nói, trù nghệ của Lục Nguyên Hề cũng không tệ, tuy không sánh
được người làm trong nhà, nhưng rất hợp khẩu vị của mình.
"Hương
vị không tệ, hình như so với lần trước ăn càng ăn ngon rồi. Chờ em chuyển tới,
nếu tôi ăn ngán đồ ăn người ở làm, thì em tới làm được rồi. Còn có, những thứ vật
dụng trong nhà vô dụng kia của em cũng không cần cầm tới, trực tiếp mua mới là
tốt rồi."
Nhậm Lê
Sơ bình thường ăn cơm không thích nói chuyện, chỉ khi nào ở chỗ Lục Nguyên Hề,
ăn xong đồ ăn trong miệng, thì không nhịn được cằn nhằn vài câu. Nghe nàng
nhắc lên chuyện dọn nhà, Lục Nguyên Hề tiếp tục trầm mặc, trong lòng cô có quyết
định của chính mình.
"Ăn
ngon thì ăn nhiều chút." Lục Nguyên Hề ngữ khí ngữ khí nhàn nhạt, vẻ mặt mệt
mỏi.
"Hôm
nay làm sao nghe lời như thế? Nhưng mà tôi thật hài lòng, Lục Nguyên Hề, sau
này ít chọc tôi tức giận."
Nhậm Lê
Sơ lại ăn một miếng mì, dùng cái thìa uống chút canh liền không ăn nữa. Chén mì
kia cơ hồ còn sót lại hai phần ba, nàng lau miệng, theo thói quen đem mì đẩy
ra.
Nhìn thấy
động tác của nàng, Lục Nguyên Hề giơ tay lên kéo qua, cũng không đổi, thậm chí
không lau một cái, trực tiếp bắt đầu ăn hơn nửa bát mì còn dư lại. Thấy được cô
chủ động ăn mì còn lại của chính mình, ý cười Nhậm Lê Sơ sâu hơn.
"Bây
giờ em đúng là quen rồi, trước đây tôi kêu em ăn cơm thừa của tôi, em đều dáng
vẻ rất chống cự."
"Phải
không." Lục Nguyên Hề không muốn trả lời quá nhiều, chỉ nói hai chữ, lại
cúi đầu ăn mì.
Đúng
vậy a, ai cũng sẽ không đồng ý ăn đồ còn dư lại của người khác, Lục Nguyên Hề
có bệnh thích sạch sẽ, càng là như vậy. Nhưng đâu lại thế nào? Cô chỉ có thể
ép buộc chính mình quen.
Cấp ba
khi đó, Lục Nguyên Hề sẽ tìm chính mình ăn cơm, mỗi lần cơm nước còn dư lại sẽ
giao cho chính mình, yêu cầu mình giúp nàng ăn hết. Khởi đầu Lục Nguyên Hề còn
có thể thử chống cự, sau đó thẻ ăn cơm của cô luôn là sẽ bị Nhậm Lê Sơ đình chỉ,
không ăn cơm thừa của Nhậm Lê Sơ, cũng chỉ có thể đói bụng.
Lần đầu
tiên ăn, Lục Nguyên Hề đi nhà vệ sinh ói ra. Sau đó lần thứ hai, lần thứ ba, vô
số lần, cô thì quen với điều lố bịch đó rồi.
Chỉ có
thể an ủi mình như thế, Nhậm Lê Sơ rất sạch sẽ, lúc ăn cơm rất tao nhã cũng rất
chậm, dù sao không dơ. Lục Nguyên Hề rất nhanh đem một tô mì ăn hết, cầm đến
nhà bếp rứa chén. Cô vốn là muốn hỏi Nhậm Lê Sơ lúc nào trở về, chuông cửa đột
ngột vang lên.
Lục
Nguyên Hề tưởng chuyển phát nhanh đi qua mở cửa, phát hiện là Mạnh Thập Duyệt đứng
trước cửa. Nữ nhân mặc vào thân váy ngắn bó eo màu đen, bên ngoài khoác một cái
áo khoác màu trắng của viện nghiên cứu thì đến. Thấy được chính mình, quơ quơ
văn kiện trong tay, lại đem mấy cái trái cây ném cho cô.
"Mạnh
giáo sư? Sao chị lại tới đây?"
"Ôi
tôi nói em nè, trước đây không phải là nói với em rồi kêu tôi học tỷ là được,
cái gì giáo sư không giáo sư, có vẻ tôi như rất già. Tôi sợ một mình em ở nhà
quên ăn đồ ăn, mua cho em chút thích ăn, còn có tư liệu, cầm xem."
Lục
Nguyên Hề tiếp nhận đồ vật Mạnh Thập Duyệt cho mình, nói tiếng cám ơn. Nếu như
là bình thường, cô nhất định sẽ mời Mạnh Thập Duyệt đến nhà ngồi một chút.
Nhưng lúc này, hiển nhiên không phải thời cơ tốt. Nghe động tĩnh của hai người
bên ngoài, Nhậm Lê Sơ đi tới cửa, ánh mắt trói chặt ở trên người Mạnh Thập Duyệt.
"Lục
Nguyên Hề, đây là bạn mới em quen biết? Còn cố ý đến đây tặng trái cây cho em. Em
đúng là có bản lĩnh rồi, kết giao bạn mới, cũng không nói một tiếng với bạn cũ
tôi đây?"
Hết chương 3
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét