Vật Chơi - Chương 46
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 46: Tôi thực sự muốn làm mẹ kế của cậu rồi.
Vì tin nhắn kia, trên đường về, Triệu Huyên
Dụ không vui, cũng chẳng còn líu lo như trước, hễ nghĩ ra chuyện gì lại muốn
nói vài câu với Nhậm Y. Nhận ra nàng có tâm sự, Nhậm Y cũng không hỏi nhiều,
chỉ im lặng đi bên cạnh, tạo một khoảng lặng vừa phải.
"Dì Nhậm, hôm nay cảm ơn dì ạ, em về tắm
trước đây." Về đến khách sạn, Triệu Huyên Dụ chào Nhậm Y một tiếng, hôm
nay cũng không có ý định xấu xa gì, nói xong liền về phòng.
Thấy vẻ mặt có chút buồn bã của nàng, Nhậm Y
không khó đoán ra nguyên nhân. Chỉ là cô cảm thấy khả năng chấp nhận của Triệu
Huyên Dụ rất mạnh mẽ, dù cô không nói gì, nàng cũng sẽ nhanh chóng tự điều
chỉnh được.
Về đến phòng, Triệu Huyên Dụ ném điện thoại
lên giường, nằm thả lỏng một lúc, trong lòng quả nhiên không còn khó chịu như
trước. Dù sao thì cha mẹ nàng kết hôn cũng chỉ vì lợi ích thương mại, nàng cũng
hiểu rõ tình cảm là thứ xa xỉ đến mức nào đối với gia đình họ.
Đã quen từ lâu rồi, chỉ là thỉnh thoảng vẫn
cảm thấy hụt hẫng, chuyện này không tránh khỏi.
Triệu Huyên Dụ đi tắm, định ra ngoài rót ly
rượu uống. Nàng đẩy cửa ra, phòng khách vẫn sáng đèn, Nhậm Y đang ngồi trên
sofa, có vẻ như đang gọi video với Nhậm Lê Sơ.
"Sao mắt con đỏ hoe thế? Khóc à? Có phải
đứa nhóc Tiểu Lục kia bắt nạt con không?" Đứng ở cửa, Triệu Huyên Dụ tự nhiên
nghe thấy giọng của Nhậm Y.
Nàng phát hiện ra rằng khi Nhậm Y nói chuyện
với Nhậm Lê Sơ, cô thường vô thức hạ giọng xuống, cảm giác đó khác hẳn khi nói
chuyện với nàng, là kiểu gỡ bỏ hết mọi lớp ngụy trang và vỏ bọc cứng rắn, chỉ
dùng sự dịu dàng nhất để trò chuyện.
Chỉ khi đối diện với Nhậm Lê Sơ, Nhậm Y mới
là chính mình nhất, lúc đó cô chỉ có một thân phận duy nhất, mẹ của Nhậm Lê Sơ.
Triệu Huyên Dụ chợt cảm thấy, ban đầu mình có
"hiểu lầm" lớn như vậy về Nhậm Y thực ra có liên quan mật thiết đến
sự chủ quan. Lần đầu tiên nàng gặp Nhậm Y là ở trường cấp ba, với tư cách là
bạn học của Nhậm Lê Sơ đến nhà cô.
Đến giờ Triệu Huyên Dụ vẫn nhớ lúc đó Nhậm Y
mặc bộ đồ ở nhà màu trắng, dịu dàng mời nàng ngồi xuống, còn mua rất nhiều đồ
ăn vặt và trái cây cho nàng, lại còn lì xì cho nàng một phong bao rất lớn.
Lúc đó Triệu Huyên Dụ thực ra còn khá trẻ
con, trong thâm tâm vẫn khao khát sự quan tâm của cha mẹ, nên khi thấy Nhậm Y
dịu dàng chăm sóc Nhậm Lê Sơ như vậy, trong lòng nàng có chút chua xót, lại còn
rất ngưỡng mộ.
Chính vì Nhậm Y lúc đó quá dịu dàng, mới để
lại ấn tượng ban đầu đó cho Triệu Huyên Dụ. Đến khi họ ngủ cùng nhau, Triệu
Huyên Dụ mới phát hiện ra, sự dịu dàng có lẽ chỉ là "hình tượng đặc
biệt" mà Nhậm Y dành cho Nhậm Lê Sơ, bình thường dì Nhậm còn
"quậy" hơn cả nàng.
Nghĩ đến sự dịu dàng độc nhất mà Nhậm Y dành
cho Nhậm Lê Sơ, dù biết rõ họ là mẹ con, Triệu Huyên Dụ vẫn không khỏi "ăn
dấm chua dưới gốc chanh", không khỏi ghen tị. Ngay cả nàng cũng cảm thấy
mình ghen tuông thật vô lý, người ta là mẹ con ruột, đâu đến lượt cái "yêu
ma quỷ quái" như nàng ghen tị chứ...
Nhưng nghĩ đến thái độ của mẹ mình, rồi nhìn
Nhậm Y, Triệu Huyên Dụ cụp mắt xuống, trong lòng thoáng có ý muốn quay về
phòng.
"Tiểu Dụ? Sao vậy?"
Triệu Huyên Dụ đứng ở cửa hồi lâu không nhúc
nhích, Nhậm Y thấy nàng cũng không có ý định đi ra, không khỏi hỏi.
"À? Không có gì ạ, em chỉ định ra rót ly
rượu, dì đang gọi video với Sơ Sơ ạ? Vậy em không làm phiền hai người
nữa."
Nói xong câu này, Triệu Huyên Dụ tự thấy mình
có chút "trà xanh".
"Không sao, nói chuyện xong rồi, chai ở
ngoài cùng bên phải ngon đấy, chắc em sẽ thích." Nhậm Y đi tới, giúp Triệu
Huyên Dụ lấy chai rượu đó ra mở, thấy cô định giúp mình rót rượu, Triệu Huyên
Dụ vội vàng chủ động nhận lấy chai rượu, nàng nào dám để Nhậm Y rót rượu cho
mình chứ.
Vị rượu hơi chát nhẹ nhàng lan tỏa, sau đó là
hương thơm nồng nàn, khiến tâm trạng tồi tệ của Triệu Huyên Dụ tốt hơn một
chút. Nàng thấy Nhậm Y ngồi bên kia cúi đầu nhìn điện thoại, liền bưng ly rượu
của mình ngồi xuống bên cạnh cô.
"Dì Nhậm, dì nói xem, so với Sơ Sơ, em có
phải tệ lắm không. Hồi cấp ba thành tích học tập của nàng đã tốt hơn em rồi,
nhìn thì có vẻ ham chơi, nhưng thực ra lại rất nỗ lực, lại còn thông minh nữa.
Nàng mới 26 tuổi đã là tổng giám đốc ở Nhậm thị rồi, còn em vẫn chỉ là một giám
đốc thiết kế."
Triệu Huyên Dụ bình thường rất ít khi suy
nghĩ về chuyện này, cũng biết rõ mình và Nhậm Lê Sơ chắc chắn có một khoảng
cách nhất định. Hơn nữa, nàng hỏi Nhậm Y những lời này, thực ra cũng hơi vô vị.
Nhưng có lẽ tin nhắn tối nay khiến Triệu
Huyên Dụ quá thất vọng, nói đúng hơn là nàng muốn tìm một cơ hội để trút bầu
tâm sự hơn là tìm kiếm một câu trả lời. Nàng muốn nói chuyện với Nhậm Y, dù đối
phương nói gì cũng được, không cần phải an ủi nàng cũng được.
Triệu Huyên Dụ cụp mắt nhìn ly rượu, vô thức
khẽ lắc nhẹ. Ngồi bên cạnh, Nhậm Y nhìn thấy vẻ mặt và sự lo lắng của nàng,
chăm chú quan sát dáng vẻ khác lạ của nàng so với ngày thường.
Lúc này, Triệu Huyên Dụ không còn giống con
công kiêu hãnh buổi chiều nữa, mà giống như một chú chim non bị thương cánh,
lạc lõng không tìm được tổ ấm.
"Tiểu Dụ, Sơ Sơ là con gái của tôi,
trong lòng tôi, đương nhiên không ai tốt hơn nàng." Nhậm Y nhẹ nhàng nói,
dù sớm đã biết cô sẽ nói như vậy, Triệu Huyên Dụ vẫn có chút hụt hẫng. Nhưng
không lâu sau, Nhậm Y lại tiếp tục:
"Nhưng em và Sơ Sơ đều là những cá thể
độc lập, tôi cũng không cho rằng giữa hai đứa cần phải so sánh bất cứ điều gì. Em
rất ưu tú, còn xuất sắc hơn em tưởng tượng nhiều. Chỉ cần là người hiểu em, đều
sẽ cảm thấy ở bên em là một điều vui vẻ."
"Dì cũng vậy sao?" Nghe Nhậm Y nói
vậy, mắt Triệu Huyên Dụ lại sáng lên. Khóe mắt cụp xuống của nàng hơi nhếch
lên, đôi mắt phượng tinh anh dường như đã tìm lại được sức sống, đôi mắt màu đỏ
sẫm ánh lên hình bóng của chính mình, Nhậm Y chợt nhận ra, trong mắt Triệu
Huyên Dụ, cô rất đẹp.
"Đương nhiên, mấy ngày ở bên em, tôi cũng
rất vui. Tiểu Dụ, muốn nghe đàn violin không?"
Nhậm Y nắm tay Triệu Huyên Dụ đứng dậy, dẫn nàng
về phía ban công, Triệu Huyên Dụ lúc này mới nhớ ra, cây violin vẫn luôn để ở
phòng khách, chỉ là nàng không ngờ Nhậm Y biết chơi.
"Muốn nghe ạ."
"Tôi lâu rồi không kéo, nhưng mà, tôi
kéo vẫn ổn đấy."
Nhậm Y khẽ nói, giọng cô rất bình thản, tuyệt
đối không phải cố ý khoe khoang gì, chỉ đơn giản là một lời trần thuật bình
thường. Triệu Huyên Dụ thấy cô đứng dậy, đặt cây violin lên vai, sau đó, nhẹ
nhàng kéo dây đàn.
Triệu Huyên Dụ bình thường rất ít khi nghe
nhạc không lời, nhưng nàng biết bài này, "Tears and Roses" (Nước mắt
và Hoa hồng). Giai điệu không hề bi lụy, nhưng âm sắc đặc trưng của violin đã
mang đến một cảm giác nghe khác lạ cho bài hát này.
Người phụ nữ cao ráo đứng bên ban công, ánh
trăng và ánh đèn đường xen kẽ, chiếu lên người cô một vầng sáng trắng lạnh. Cô
không mặc bộ trang phục biểu diễn lộng lẫy nào, cũng không trang điểm, chỉ đơn
giản là nhắm mắt đứng đó, Triệu Huyên Dụ lại không thể rời mắt khỏi cô.
Khoảnh khắc này, Triệu Huyên Dụ có một cảm
giác như được ưu ái. Cứ như thể nàng nhận được tất cả sự quan tâm và yêu chiều
của Nhậm Y, người phụ nữ lặng lẽ đàn cho nàng nghe, cô muốn dùng bản nhạc này
để an ủi nàng, và thực tế, cô đã làm được.
Những con phố yên tĩnh, dòng người qua lại,
ánh đèn neon náo nhiệt, hay cả những bực dọc trong lòng, dường như đều tan biến
thành sương mù theo giai điệu này. Những suy nghĩ hỗn loạn bị tách rời, xoay
tròn trên đỉnh đầu, từ từ nổi lên, bay đi, cuối cùng, biến mất.
"Đỡ hơn chưa em?" Bản nhạc kết
thúc, Nhậm Y quay đầu lại, nhìn Triệu Huyên Dụ. Trên mặt cô nở nụ cười, trán
còn lấm tấm mồ hôi.
Triệu Huyên Dụ không hề khoa trương, bởi vì nàng
thực sự đã dùng tất cả sự tự chủ của mình, mới có thể khống chế cơ thể lúc này,
không xông tới ôm chầm lấy Nhậm Y.
Sự giằng xé và cảm giác đạo đức ít ỏi còn sót
lại, vào lúc này xem ra trở nên chẳng đáng gì. Triệu Huyên Dụ phát hiện ra, nàng
không thể cưỡng lại Nhậm Y, giống như dòng sông cuối cùng sẽ đổ ra biển lớn.
Xin lỗi nha Lê Sơ, lần này, tôi thực sự muốn
làm mẹ kế của cậu rồi...
Hết chương 46.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét