Bạch Lộ Vi Sương - Chương 1
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 1
Đã gần đến hoàng hôn, Sở
kinh vừa vào trời thu liền tối đến sớm. Trần Hòa mới vừa dựng lên cái thang đem
đèn lồng của cửa trước đốt sáng, liền nghe thấy tiếng vó ngựa phía sau
"Lạch cạch".
Quay đầu nhìn lại, một
nữ tử áo gấm giày trắng tung người xuống ngựa, đem dây cương ném cho gã sai vặt
một bên. Trần Hòa vội xuống cái thang, đến gần vài bước dựa vào ánh nến nhìn
rõ ràng dáng dấp, cũng không nhận biết là vị thế gia tiểu thư nào. Nhưng mặc đồ
này tuyệt đối không thể thất lễ, đang muốn khom người dò hỏi, nữ tử cười yếu
ớt: "Nghe Thư Du đại nhân từ Tịnh Châu trở lại Sở kinh, mệt mỏi phong hàn,
chuyên tới để thăm viếng."
Trần Hòa chắp tay cười
nói: "Xin hỏi là vị thế gia tiểu thư nào, dung tiểu nhân đi vào thông báo
một tiếng?"
Gã sai vặt bên cạnh cô
gái vừa nghe, thẳng tắp sống lưng, ngẩng đầu nói rằng: "Nhị tiểu thư của
Thời gia."
Trần Hòa vừa nghe, vội ngã quỵ ở mặt đất, rập đầu lạy hành lễ không thôi. Sở
quốc này, họ Thời cũng chỉ có một nhà.
Tiểu Hà bưng thường phục
vào cửa, lại không phòng bị gió lạnh rót vào trong phòng, tập kích Thư Du chỉ
mặc phong phanh bên trong một trận lạnh run, che miệng ho một lát, Tiểu Hà
thoáng chốc gấp đến đỏ mắt, thả xuống thường phục, nhanh chóng cầm áo khoác
ngoài phủ thêm cho cô: "Tiểu tổ tông của ta, không phải kêu ngài nằm ở
trên giường trước, ta cầm quần áo liền đến sao?"
Thư Du nắm thật chặt cổ áo, nhấp một hớp trà nóng: "Nàng tới rồi
sao?" Tiểu Hà cầm cái lược chải đầu cho cô, rầu rĩ không vui: "Đang
cùng lão gia uống trà tán gẫu, chốc lát nữa thì tới thôi."
"... Nàng..."
Thư Du sững sờ một lúc, nối tiếp lời nói, "Cũng không biết trưởng thành bộ
dáng gì."
Tiểu Hà giễu cợt một tiếng, động tác trên tay càng nhanh hơn: "Không phải
thì giống như người bình thường hai con mắt một cái lỗ mũi sao, có thể trưởng
thành thành dáng dấp gì. Nha, nhiều nhất như đen đến ban đêm tìm không thấy
người."
"Tiểu Hà." Thư
Du có chút không vui, nghiêm nghị nói.
Tiểu Hà lẩm bẩm miệng: "Người Tống quốc không phải vừa đen lại khỏe sao?
Nàng ở Tống quốc lâu như vậy, ta chính là đoán một chút không được sao?"
Thư Du cau mày, còn chưa
nói chuyện, chỉ nghe cửa phòng "Kẹt kẹt" vừa vang, người kia toàn
thân áo trắng, ánh trăng lạnh lẽo làm nổi bật da trắng như tuyết của nàng.
Cao, gầy, chỉ có nốt
ruồi dưới mắt kia như lúc ban đầu.
Thư Du nhìn đến sững sờ, nhất thời quên đi hành lễ, người kia cũng nhìn đến
ngốc rồi, nhất thời quên đóng cửa đi vào. Tiểu Hà tức bực giậm chân, xông về
phía trước trước đem người kia kéo vào trong phòng, đem cửa phòng đóng lại, còn
không quên thấp giọng nói rằng: "Cũng thật là không thay đổi, còn là một
tên ngốc."
Thanh âm nàng không
nhỏ, bên trong phòng lại yên tĩnh, hai người đều nghe vào trong tai. Người kia
ho nhẹ một tiếng, quay người đưa lưng về phía hai người chủ tớ: "Còn không
mau thay quần áo cho tiểu thư nhà ngươi." Thư Du nhìn thấy lỗ tai nàng đã
ửng hồng, cúi đầu cười trộm.
Sau khi Tiểu Hà thay
xong quần áo cho Thư Du, lại đi lấy lò sưởi tay cho nàng sưởi ấm, lúc này mới
hầu ở ngoài cửa.
Trong phòng nhất thời
yên tĩnh không nói chuyện, người kia ăn khối bánh hạch đào trong đĩa: "Quả
nhiên vẫn là nơi này ăn ngon." Thư Du cười nói: "Ngươi còn yêu thích
là tốt rồi." Nói xong cũng phải ăn một khối, lại bị người kia bắt được
tay: "Ngươi bệnh, không nên ăn đồ vật đầy mỡ." Thư Du nhìn nàng tâm
ý tha thiết, không phải dáng dấp đứa nhỏ năm đó nữa, nhất thời khổ sở trong lòng,
trong mắt sản sinh cô đơn.
Người kia rút về tay bị
Thư Du lạnh cóng, không tự chủ giành lò sưởi tay của Thư Du, lại sưởi ấm mấy
phần.
"Ngươi là lạnh rồi? Ta để Tiểu Hà lấy thêm một lò sưởi tay."
"Lò sưởi tay không
đủ ấm sao?"
Hai người đồng thời mở
miệng, càng là tất cả quan tâm đối phương, mắt nhìn nhau nhịn không được cười
lên một tiếng, tựa hồ hóa giải không ít lúng túng nhiều năm không gặp. Thư Du
lắc đầu: "Thân thể của ta ngươi biết, vào thu cứ như vậy, nhiều lò sưởi
tay cũng vô dụng."
"Cho nên, ngươi
không muốn gặp ta đến mức nào?" Thư Du cả kinh, trong lòng cười khổ, Thời
Bạch Lộ, ngươi vẫn là giống như trước, nhìn rõ lòng người, không để lại chỗ
trống.
"Công chúa nói đùa
rồi, ngày nghênh tiếp điện hạ ấy trùng hợp Tịnh Châu có việc xấu."
Thời Bạch Lộ hừ lạnh một
tiếng, trong lời nói nghiễm nhiên mang theo tức giận: "Chỉ một quan viên
tứ phẩm có thể làm việc xấu, một mình ngươi tam phẩm cũng phải kéo thân thể ốm
yếu một đường bôn ba đến Tịnh Châu làm việc?"
Thư Du cười nhạt, nhíu
mày: "Nếu đã hưởng bổng lộc hưởng vinh hoa, tự nhiên ra sức vì nước, không
liên quan đến chuyện lớn hoặc nhỏ."
Thời Bạch Lộ lạnh lùng
nhìn chằm chằm Thư Du, thấy cô mặt không biến sắc, "Đùng" nột tiếng
đứng lên, cứng ngắc tiếng nói: "Thư đại nhân nói có lý, đúng là ta lòng dạ
nhỏ mọn kiến thức nông cạn rồi. Mong rằng Thư đại nhân sớm ngày khôi phục, vì
Sở quốc lao tâm khổ trí, tận hết đạo làm thần."
Thư Du đứng dậy hành lễ:
"Vi thần ghi nhớ điện hạ giáo huấn."
Thời Bạch Lộ nghe cô tự
xưng vi thần, tâm trạng càng là không yên, phất tay áo trực tiếp ra ngoài
phòng. Thư Du vẫn nhìn bóng lưng của nàng biến mất ở bên trong hành lang uốn
khúc, giống như chín năm trước như vậy, nhất thời thất vọng mất mát.
Cần Chính điện của Sở
Vương Cung, Sở Vương Thời Yến xoa xoa mi tâm, nghe người báo cáo dưới bậc:
"Nàng thì dẫn theo một tùy tùng? Cấm vệ quân còn chưa cấp người đi phủ
công chúa?"
"Cấp rồi, ngày đầu
điện hạ tới phủ công chúa nhân thủ đã theo qui cách phân phối xong rồi."
Thời Yến gật đầu:
"Còn có chuyện khác không?"
“Khi điện hạ từ phủ
Thượng Thư đi ra, tựa như mang theo tức giận, một đường khoái mã bay nhanh, hộ
vệ trong kinh còn không nhận biết điện hạ, suýt nữa nổi lên xung đột."
Thời Yến cau mày, cũng
không nói gì
Hết chương 1.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét