Bạch Lộ Vi Sương - Chương 7
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 7
"Vị trí kho báu này vô cùng
bí ẩn, tiểu nhân theo dõi bọn họ xuất phát từ rừng cây ngoại ô phía tây, con
đường một trấn nhỏ, lại rẽ hai sơn đạo, từ một chỗ địa đạo lâm viên thông qua
cuối cùng mới cũng coi như đến rồi."
Thư Du gật đầu, ho nhẹ một lát, mới
chậm rãi nói rằng: "Trông coi nhiều người không?" Thời Bạch Lộ ngồi ở
bên cạnh cô vẻ mặt có chút không vui, chỉ buồn buồn uống cháo trắng. Diệp Nhất
nhìn Thời Bạch Lộ một chút lại nhìn một chút Thư Du, mặc dù cảm thấy bầu không
khí quỷ dị, nhưng vẫn là báo cáo trước tiên. "Nghĩ là bọn họ tự tin địa
phương hẻo lánh không người tìm tới, bởi vậy vẫn chưa phái bao nhiêu người
trông coi. Hơn nữa tiểu nhân chú ý tới kho báu này có lẽ chỉ có một cái thông
đạo dưới lòng đất lâm viên, bởi vì hôm qua nhìn thấy có người qua lại đem hòm
báu trong bảo khố chuyên chở ra ngoài, thông đạo dưới lòng đất chật hẹp, chỉ có
thể một người ra ra vào vào, nhấc theo hòm báu càng là bất tiện, thế nhưng bọn
họ lại đều đi từ thông đạo dưới lòng đất."
"Bọn họ quả nhiên đã thu được
tin tức rồi." Thư Du đứng dậy, đi dạo mấy lần, sau đó lấy áo khoác ngoài
trên giá, sau khi khoác xong dặn dò nói với Diệp Nhất, "Hiện tại ta chạy
đi Hà Châu điều binh, nếu không có chuyện ngoài ý muốn, bọn họ đêm nay chắc
chắn vì Thủy Vân tới đây. Ngươi cần phải bảo vệ cẩn thận điện hạ và Thủy Vân cô
nương, lần đi Hà Châu không xa, ta hiện tại cố gắng càng nhanh càng tốt đi vào,
muộn nhất giờ tuất có thể mang binh chạy về."
"Khụ khụ khụ khụ
khụ..." Thư Du mới vừa mở ra cửa phòng, đã bị gió lạnh rót vào tập kích
đến mãnh liệt ho khan không thôi. Có lẽ là mấy ngày liên tiếp bôn ba mệt nhọc,
hơn nữa hôm qua ở đỗ quán chịu tà khí, đêm qua cô trở về liền ngã bệnh, vừa vặn
hôm nay Hà Châu gió thổi trời mưa, nhiệt độ cũng chợt giảm xuống không ít.
Diệp Nhất thấy tình cảnh này,
nhìn về phía Thời Bạch Lộ nói: "Điện hạ..."
Thư Du chống cửa phòng vừa bình
ổn khí tức, một lần nữa bó lấy cổ áo, bước chân hư yếu vượt qua ngưỡng cửa,
còn chưa đi ra vài bước, trước mắt u ám một mảnh, đỡ lấy khuông cửa mới tý nữa
đứng vững, bỗng nhiên eo nhỏ bị một cái tay đỡ lấy — Thời Bạch Lộ bồng cô lên,
thả lại trên giường, không nói một lời yên lặng đem bàn tay tiến vào trong lồng
ngực Thư Du, móc ra lệnh bài ném cho Diệp Nhất.
Thư Du kéo lấy vạt áo của nàng,
hô hấp ngắn ngủi mà trầm trọng: "Tiểu Lộ, đừng hồ đồ... Bọn họ đêm nay
phải tới, Diệp Nhất không ở, ai bảo vệ ngươi..." Thời Bạch Lộ đem tay cô
đẩy ra, thả lại trong chăn, lạnh lẽo quay người thét với Diệp Nhất hãy còn sững
sờ: "Còn không đi? Chờ ta phái người hộ tống sao?" Thời Bạch Lộ mấy
ngày nay hoàn toàn một bộ dáng dấp đứa trẻ mặt cười Bồ Tát, khi nào nổi giận,
vào lúc này Diệp Nhất cũng bị dọa cho phát sợ, co rúm lại dấu xong lệnh bài lập
tức từ bên trong phòng biến mất rồi.
"Ngươi... Ngươi tính khí này
nhắm vào ta thì được... Tội gì giận chó đánh mèo đến trên người người
khác?" Thư Du tuy từ nhỏ sinh trưởng ở Thượng Thư phủ, lại bởi vì duyên
cớ thân thể hàng năm sẽ tìm chút thời gian ở đạo quán tĩnh tu cầu phúc, vì vậy
mưa dầm thấm đất một chút đạo lý vạn vật linh trưởng, không thích nhất nhìn
thấy quan lại người ta con cháu ức hiếp hạ nhân.
Thời Bạch Lộ cười lạnh một tiếng:
"Giận chó đánh mèo? Ngươi cũng biết ta có tức giận?" Thư Du nghe vậy,
âm u tựa đầu xoay chuyển qua, nhíu chặt lông mày. "Ta chỉ coi ngươi là
thân thể toàn bộ rốt rồi, mới sẽ xin lệnh với mẫu thân đi cùng ta. Làm sao
biết..." Thời Bạch Lộ đột nhiên đứng dậy, ngực trên dưới chập trùng, tâm
tình hết sức kích động, "Ngươi quả nhiên là không đem sức khỏe của mình
coi là chuyện đáng kể sao? Đại phu nói ngươi lao lực lâu ngày quá độ, tích tụ
trong lòng, cần phải cực kì tu dưỡng, không thích hợp tàu xe mệt nhọc như vậy,
một đại phu hương dã có thể nhìn ra được bệnh, ta không tin đại phu của phủ
Thượng Thư sẽ chưa nói với ngươi!"
. . . . .
Trong phòng nhất thời lặng im
không nói gì, chỉ có tiếng hít thở của Thư Du cùng tiếng thở dốc dần dần trở
nên bằng phẳng của Thời Bạch Lộ. Một lát, Thời Bạch Lộ nghiêng thân thể lặng
lẽ liếc nhìn Thư Du, thấy cô mặc dù nhắm hai mắt, thế nhưng nhãn cầu khẽ nhúc
nhích, một mực nghe. Thế là dậm chân, mặt lộ vẻ ảo não, cô một bệnh nhân, tại
sao có thể đối phát hỏa với cô, ngươi thực sự là óc heo!
Thời Bạch Lộ ngập ngừng một lúc,
nhích lên, rủ đầu xuống: "Tiểu Du... Ta..."
"Vi thần muốn nghỉ ngơi rồi,
điện hạ có việc có thể sau đó lại bàn không?" Thư Du quay mắt về phía
tường, móng tay miễn cưỡng bấu lấy thịt của lòng bàn tay, mới có thể buộc chính
mình bình tĩnh nói ra những lời này. Nhìn đạo nhân ảnh phản chiếu trên tường kia
dần dần thu nhỏ, tiếng bước chân ở chính giữa dừng lại chỉ chốc lát sau dần dần
đi xa, nương theo lấy tiếng đóng cửa biến mất, mũi Thư Du đau xót, nước mắt
giấu ở đáy mắt như nước lũ thả lụt trút ra ngoài, trong khoảnh khắc liền đem
một mảnh gối nằm nhuộm ướt.
Phủ Thừa Tuyên Bố Chính Sứ.
Lưu Tuyên sờ sờ râu mép:
"Hình bộ nói như thế nào?"
Tham chính Đới Quyền có chút khó
xử nói: "Trương đại nhân phái người đến nói... Hai người kia đến tra án
một là công chúa một là Lại Bộ Thị Lang Thư Du, Thư Du kia khó chơi ngài là
biết đến."
"Công chúa kia thì sao? Ôi,
không đúng, năm đó ta từ Sở kinh đến Hà Châu nhậm chức có may mắn nhìn thấy qua
một lần, dung mạo tuy không nhớ rõ lắm, nàng khi đó tuổi cũng còn nhỏ, thế
nhưng đáy mắt rõ ràng không có một nốt ruồi đâu."
"Ngài có chỗ không biết, vị
tới này chính là trước đó vài ngày mới từ Tống quốc trở về, nghe nói bệ hạ rất
sủng, phái Tiết Trực làm thầy, lại lưu nàng ăn ngủ ở lại trong cung, còn để
nàng phê duyệt tấu chương."
"Tống quốc?" Lưu Tuyên
vừa nghe, cười ha ha, "Rất sủng? Ta xem không hẳn, bệ hạ dưới gối một trai
hai gái, năm đó nếu cam lòng đưa nàng vào Tống quốc làm con tin, làm sao cực
sủng với nàng? Bây giờ chỉ sợ là nhất thời áy náy bồi thường thôi." Lưu
Tuyên nắm một cái thỏi vàng rồng trong hộp ngọc trên bàn, trong mắt tham dục
phân tán, "Trương Tùng Đào này, đồ tốt như thế lại không thu, còn kêu ta
đem đồ vật trong bảo khố phá huỷ, nói đến trùng hợp. Nếu hắn không chịu giúp
nữa, vậy ta chỉ đành đi hạ sách này rồi."
Duyên Lai Cư, Hà Châu.
Thư Du lúc trước khóc đến hỗn
loạn liền ngủ thiếp đi, trong sương mù từng cảm giác có người đút cho chính
mình uống thuốc, đợi khi tỉnh lại sắc trời đã tối. Cô gắng gượng đứng dậy cầm
đèn, mới vừa cầm lấy hộp quẹt, Thời Bạch Lộ nhấc theo hộp cơm vừa vặn tiến
đến.
"Ngươi dậy làm cái gì, Hà
Châu còn chưa tới thời tiết, nhà trọ không có chuẩn bị lửa than, trong phòng
rất lạnh." Thời Bạch Lộ thả xuống hộp cơm, xông về phía trước giúp cô đốt
lên ánh nến, lại muốn giúp cô làm ấm tay, vừa mới chạm đến mới phát giác độ ấm
còn muốn lạnh hơn mấy phần với cô, liền lúng túng buông lỏng tay ra.
Thư Du ngược lại lập tức nắm lấy
tay nàng, hà mấy hơi nhiệt khí, qua lại xoa nắn: "Ngươi đi chỗ nào? Làm
sao tay lạnh thành như vậy?"
Thời Bạch Lộ cười đỡ cô đến bên
cạnh bàn ngồi xuống, ở bên trong ánh mắt nghi hoặc của Thư Du mở ra hộp cơm,
bưng ra mấy đĩa thức ăn tinh xảo, còn có — Cá sốt chua.
Thời Bạch Lộ vừa bày ra thức ăn,
vừa nói: "Ngươi không phải nói muốn thử một chút cá sốt chua của Tái Lai
Lâu sao? Ta nghĩ vụ án này khoảng một hai ngày thì kết thúc rồi, ngày mai phải
trở về kinh, không có thời gian cùng ngươi đi thử nữa rồi. Cho nên đi tới Tái
Lai Lâu một chuyến, mặt khác còn chọn chút thức ăn thanh đạm." Nàng gắp
khối thịt cá, lựa xương để vào trong bát Thư Du, "Ta còn mời Thủy Vân cô
nương, một lúc nàng liền tới. Ngươi trước tiên thừa dịp nóng nếm thử đi?"
Thư Du vào lúc này cách rất gần,
mới nhìn thấy trên trán nàng một tầng mồ hôi mỏng, cơm nước còn có nhiệt khí,
nơi này cách Tái Lai Lâu rõ ràng không gần. Thế là nhấc tay lên lau mồ hôi cho
nàng, lẩm bẩm nói: "Ngươi là tên ngốc sao? không biết tốn ít tiền gọi tiểu
nhị của nhà trọ giúp ngươi mua đến?"
"Ta sợ tiểu nhị tay chân
vụng về làm không xong chuyện."
Khi Thư Du còn muốn nói nữa,
ngoài cửa lại có người gõ cửa. Thời Bạch Lộ biết là Thủy Vân, vội đem nàng từ
ngoài cửa kéo vào cùng ngồi xuống ăn cơm. Thư Du lời ra đến khóe miệng chỉ đành
miễn cưỡng nuốt xuống.
Có lẽ là có Thủy Vân loại người
không giữ lễ tiết này cùng ở, một bữa cơm đến tiếng cười không ngừng, Thư Du
khẩu vị cũng khá hơn bình thường, đặc biệt là cá sốt chua kia, đến cuối cùng
ăn được chỉ còn lại có xương cá, cả đồ kèm theo món ăn đều được ăn cùng.
"Thủy Vân cô nương sau khi
án này chấm dứt ngươi có dự định gì?" Mấy ngày trước đây Thư Du và Thời
Bạch Lộ ở Xảo Phượng Lâu đã chuộc thân cho nàng.
Thủy Vân uống vào một ly rượu
thanh, hai gò má đỏ ửng, nhìn hai người một chút sau đó hai đầu gối quỳ xuống
đất rập đầu lạy: "Có lẽ số mệnh số như vậy, trước đó ta cùng với Hạo Nhiên
nhất kiến chung tình, hắn không để ý thân phận ta thấp hèn, đồng ý ở Hà Châu
sau khi kết án vụ hồng thuỷ thì cưới ta. Tuy sau đó sự cố liên tiếp đến, biến
số nảy sinh, rồi lại đụng phải hai vị ân nhân cứu ta rời khỏi nơi khói liễu kia
trả ta thân trong sạch, ta còn có thể làm nhân chứng lật lại án cho Hạo Nhiên,
thực sự cảm động đến rơi nước mắt. Vốn nên nửa đời sau vì hai vị làm trâu làm
ngựa không chối từ, thế nhưng biết được cô nhi duy nhất của Hạo Nhiên trên đời
này bị tham quan làm hại đến nỗi thân thể tàn tật, ta chỉ muốn chăm sóc con nối
dỗi cho hắn..."
Thời Bạch Lộ đỡ nàng lên, chỉ gật
đầu, Thư Du lại cau mày: "Ngươi tuổi con trẻ, làm sao khổ đem nửa đời sau
cho..."
Thủy Vân đau thương nở nụ cười:
"Tuổi trẻ thì lại làm sao, ta thân xử nữ từ lâu không còn, ai sẽ thèm chứ?
Sợ chỉ có Lưu Hạo Nhiên tên ngốc kia... Không có người nào nữa rồi...."
Thư Du còn muốn tiếp tục khuyên,
Thời Bạch Lộ ra thủ thế "Xuỵt" với nàng, lắc đầu một cái.
Bỗng nhiên đỉnh mái ngói tiếng
vang mãnh liệt, ngoài phòng tiếng bước chân theo nhau mà tới, mấy người áo đen
phá cửa mà vào, bay thẳng đến Thủy Vân.
Thời Bạch Lộ một hồi xông lên
phía trước nhấc chân đạp bay người cách Thủy Vân gần nhất, sau đó một cái trở
tay đoạt lấy con dao trong tay của một người, cùng người áo đen trong
phòng đọ sức. Thư Du mặc dù chỉ là khi còn bé luyện qua một ít quyền thuật
cường thân kiện thể, thế nhưng lúc này nhìn thấy Thời Bạch Lộ một mình cùng mấy
người ác đấu, dần dần rơi xuống hạ phong, cổ áo càng là miễn cưỡng cắt ra
một đao, khẽ cắn răng lượm đao trên đất, cũng vọt vào trong trận thế.
Sự gia nhập của Thư Du chỉ là
chậm thế cuộc, không bao lâu hai người đã bị dồn đến trong góc. Mắt thấy bên
này cơ bản bị kiềm chế, hắc y nhân nháy mắt lẫn nhau, một người áo đen trong đó
ngược lại đi đến phía Thủy Vân, Thủy Vân trong tay run rẩy cầm đao, thấy người
áo đen đi tới nhắm hai mắt quơ lung tung, người áo đen dễ dàng liền đá bay đao
trong tay của nàng, đâm đao về Thủy Vân.
"Không được!" Thư Du
thấy thế ra sức bổ ra giáp công của người áo đen, nghiêng thân bảo vệ Thủy Vân.
Mắt thấy đao của người áo đen liền muốn thương tổn đến Thư Du, Thời Bạch Lộ vội
vàng từ trong ống giày rút ra dao găm nhắm về phía người mặc áo đen kia, nhưng
không ngờ trong nháy mắt này bị người từ bụng đâm một đao, nàng cắn răng đá
văng người kia, che bụng chạy phía Thư Du, ngồi quỳ chân trên mặt đất:
"Ngươi không sao chứ?" Thư Du từ kinh ngạc quay người thấy là nàng,
hung hăng mà lắc đầu, ôm lấy nàng: "Ta không sao."
Người áo đen cầm đầu thấy nàng bị
thương, phất phất tay, thời điểm đang muốn đồng thời vây công ba người, Diệp
Nhất từ cửa sổ bay vào, cùng mấy người ác đấu, ngoài cửa sổ ánh lửa nổi lên bốn
phía. "Tổng đốc Hà Châu Lý Khải Tân cứu giá chậm trễ, xin điện hạ
giáng tội." Thời Bạch Lộ thấy Lý Khải Tân một thân giáp trụ dẫn một đội
tinh binh, người áo đen đã bị Diệp Nhất chế phục, không có nguy hiểm nữa, quay
đầu nhìn Thư Du cười cười: "Ngươi không có chuyện gì là tốt rồi."
Nàng vừa dứt lời liền hôn mê bất tỉnh.
Thư Du lúc này mới nhìn thấy
nàng vẫn che bụng chịu vết thương do dao chém, không ngừng chảy máu, nhiễm đỏ
áo trắng của eo nhỏ. Trong mắt rưng rưng: "Ngươi quả thật là cái tên ngốc
sao..."
Hết chương 7.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét