Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 3
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 3: Lão sư của tôi đại khái là một bệnh hoạn.
Nhưng mà, sự thực rất nhanh thì chứng
minh rồi, Tần lão sư quả nhiên là trọng nữ khinh nam.
Lớp chúng tôi tuy kết quả học tập
không tốt, thế nhưng ở trên các loại thi đấu thể dục tổ chức của trường học, lớp
chúng tôi vẫn là rất sôi nổi.
Trường học lại tổ chức một trận
bóng rổ mùa đông trong học sinh, hơn nữa còn yêu cầu nam sinh và nữ sinh đều phải
tham gia.
Nam sinh còn may, nam sinh trên lớp
chúng tôi vốn là khá là yêu thích chơi bóng rổ, thế nhưng nữ sinh của lớp chúng
tôi trên căn bản đều là đóa hoa yểu điệu của tổ quốc.
Nhưng mà món ăn quy về món ăn, cuộc
so tài này chúng tôi vẫn là phải tham gia.
Ngày nữ sinh đấu vòng loại kia, Tần
lão sư lại đến.
Còn mang đến hai thùng đồ uống.
"Tần lão sư không đến bên nam
sinh kia xem so tài sao?" Lâm Tuyết lắm miệng hỏi một câu.
Tần lão sư lắc đầu một cái:
"Nam sinh có gì đáng xem?"
Vừa nói nàng thì hai mắt sáng lên
nhìn chằm chằm Lưu San San trong thi đấu bóng rổ của chúng tôi nhảy đến cao nhất
cũng sôi nổi nhất.
Ánh mắt kia để Lưu San San không nhịn
được rùng mình một cái, làm mất đi quả bóng.
Tất cả mọi người cảm thấy đáng tiếc,
Tần lão sư cũng đang thì thầm: "Quả thực công đến nổ tung! Tương tác với bạn
học bên cạnh cũng rất có yêu!"
"Tần lão sư, người đang nói
cái gì?"
Lâm Tuyết hỏi nàng.
Tần lão sư nâng lên mắt kính:
"Không có gì, các em cố gắng chơi bóng, không cần phải để ý đến tôi."
Tất cả mọi người cảm thấy Tần lão
sư có chút quái quái, đang nhìn theo Tần lão sư, Phùng Hiểu Lộ bên kia dưới
chân vấp một cái, không cẩn thận ngã một phát.
Trương Nam Nam lấy bóng, vội vàng
liền đem bóng ném cho Lưu San San, nhanh chóng qua đỡ lấy Phùng Hiểu Lộ.
Phùng Hiểu Lộ nói mình không có
chuyện gì, nhưng mà nhìn dáng dấp thì đứng không vững, Trương Nam Nam giúp nàng
đem váy vận động vén lên, đã nhìn thấy đầu gối của Phùng đã bị tróc da rồi.
"Không có sao chứ?"
Tần lão sư cũng đi tới, quan tâm hỏi.
Nhưng mà ánh mắt kia, làm sao không
nhìn chằm chằm vết thương của Phùng Hiểu Lộ, thì nhìn động tác Trương Nam Nam
cõng lấy Phùng Hiểu Lộ?
"Trương Nam Nam, em dẫn em ấy
đến phòng y tế trước. Thay người khác vào trận. Ừm....Là các em, Lý Lương,
Trương Tiếu Tiếu."
Tần lão sư chỉ vào tôi và Trương Tiếu
Tiếu.
Tôi sửng sốt một chút, nhanh chóng
thay đổi quần áo cùng Trương Tiếu Tiếu cùng nhau ra trận.
Thần kinh vận động của tôi không yếu,
thế nhưng sự chịu đựng không tốt, theo Lâm Tuyết chạy hai vòng thì mệt đến thở
hồng hộc.
Thật vất vả tôi từ bên kia đối thủ
cướp được quả bóng, sau đó khoảng cách gần ném vào rổ, toàn trường hoan hô.
Tôi theo bản năng mà quay đầu hướng
về Tần lão sư nhìn tới, nghĩ thầm tôi đây có thể cho ban sáu lớp 11 chúng tôi mặt
mũi rồi, kết quả là nhìn thấy Tần lão sư hai mắt sáng lên nhìn chằm chằm đối thủ
của chúng tôi, nữ sinh cao to ban ba lớp 11 kia! Mắt kiếng gọng vàng kia ở phía
dưới ánh sáng tươi đẹp, rạng ngời rực rỡ.
Lão sư của tôi, đại khái là một người
bệnh hoạn.
Tôi đã hoàn toàn từ bỏ cách nghĩ đi
giúp đỡ Tần lão sư biện giải.
Sau khi trận bóng rổ tiến hành được
nửa giờ, thể lực tôi nghiêm trọng hao tổn, Trương Nam Nam vừa vặn trở về, thay
vị trí của tôi.
Tôi ngồi ở bên cạnh giải lao, vào
lúc này, Tần lão sư ném cho tôi một viên kẹo.
Bao bì màu sắc rực rỡ.
Nhìn lên giống như loại học sinh tiểu
học thường dùng.
"Bổ sung năng lượng."
Nàng một mặt nghiêm túc nói ra.
Tôi "nga" một tiếng,
không dám nói "cám ơn."
Mùi vị của kẹo rất ngọt, giống như
nụ cười trên mặt của Tần lão sư.
Sau một tiếng, trận bóng rổ nữ sinh
sắp đến hồi kết thúc.
Cuộc thi đấu nam sinh của lớp chúng
tôi cũng đã kết thúc, đi ở thật xa thì gào thét: "Ha ha.... Tần lão sư tặng
cho tụi mình một thùng nước...."
Sau khi đến gần, Dương Phong kêu một
câu trước: "Không đúng! Các cậu làm sao cũng có nước? Còn là hai
thùng...."
"Tần lão sư cũng ở
đây...."
"Tần lão sư, người vẫn thật sự
là trọng nữ khinh nam a..."
Oán giận như vậy để Tần lão sư nở nụ
cười, sau đó.... Cả người nàng thì ngã xuống.
Vừa vặn nện ở trên bụng của tôi.
Trọng lượng này, nện đến tôi suýt
chút nữa cũng hôn mê đi.
Đau nhức để tôi lập tức gọi ra tiếng.
Lưu San San bị tiếng kêu của tôi ảnh
hưởng tới một chút, không cản lại được người của ban ba, sau đó, lớp chúng tôi
thua.
Đây là lần đầu tiên Tần lão sư ngất,
làm hại chúng tôi thua cuộc thi đấu.
Mọi người rất ăn ý không có nói thật
với Tần lão sư, chỉ nói sau khi chúng tôi thua, Tần lão sư mới ngất.
Sau đó, tôi thì thường thường ở
trên người mang theo mấy viên kẹo, thói quen này vẫn kéo dài đến rất lâu.
Hết chương 3.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét