Thế Thân - Chương 16
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 16: Cho nên ta là chó sao?
Cuộc sống ngày ngày trôi qua, theo
mùa biến hóa, bất tri bất giác Lam Mạt Lê đã ở dưới quê được nửa năm rồi.
Trong nửa năm này, Lam Mạt Lê chưa
từng nhớ tới Trình Cẩm U, cuối cùng cô suy nghĩ rõ rồi, quá khứ bởi vì Trình Cẩm
U mà cảm xúc phập phồng, chẳng qua là chính mình cho rằng khuê mật tốt sẽ vì
tình yêu mà mất đi, mới căng thẳng, lầm tưởng chính mình là yêu cậu ấy.
Cuối cùng cô đã rõ ràng rồi, mấy
ánh mắt mỉm cười nhìn thấu của nàng kia, cũng chỉ là như nói, cái yêu cô đối với
Trình Cẩm U chỉ là tình bạn, mà không phải cái yêu của người yêu.
An Cẩn, cho tới nay đều là ít nói,
nhưng ánh mắt của nàng biết nói, cho nên mọi người đều biết lời nàng muốn biểu
đạt, muốn nói.
Chỉ có chính mình
Bởi vì không muốn bị nàng nhìn thấu,
cho nên không nhìn ánh mắt của nàng, cho nên bỏ qua thứ nàng muốn biểu đạt....
Thật ngốc....
Tại sao chính mình đến bây giờ mới
nhìn thấu chính mình? Tại sao An Cẩn cái gì cũng không nói?
Không, cho dù em ấy nói rồi, mình
cũng sẽ không ngừng không thèm để ý, châm biếm em ấy chứ? Em ấy vẫn luôn là
thông minh như vậy.... Em ấy nhất định đã sớm nhìn thấu ý nghĩ của cô, cho nên
mới không nói thôi....
Hối hận.... Tại sao chính mình đều
là muốn đi thương tổn em ấy chứ? Tại sao không đối xử thật tốt với em ấy?
Những lúc trốn tránh An Cẩn, An Cẩn
đang làm gì? Đang suy nghĩ gì? Sau khi em ấy biết mình ở lúc em ấy ngủ say rời
đi, có phải là khổ sở không? Có phải là mất mác không? Em ấy ở lúc chính mình
trốn tránh, có phải em ấy thất vọng không? Có phải là đang rơi lệ không?
Lam Mạt Lê thậm chí không biết... Ở
thời điểm cô say rượu thượng An Cẩn, cô có quá thô lỗ hay không? Có để An Cẩn rất
đau hay không?
Nhất định có đó? Cho nên viền mắt
An Cẩn mới đỏ như vậy?
Lòng đau quá... Mỗi khi nhớ tới buổi
sáng kia, viền mắt sưng đỏ nghiêm trọng của An Cẩn, lòng của cô thì đau quá...
Muốn trở về, trở lại thành phố, trở
lại bệnh viện, càng muốn đi đến nhà An Cẩn, muốn ôm lấy em ấy... Muốn hôn nhẹ em
ấy... Nhưng mà cô sợ hãi...
Cô không biết sau khi nhìn thấy An
Cẩn, cô nên nói cái gì?
Xin lỗi, đêm đó uống say thượng em...lúc
này bị đánh chứ....
Xin lỗi, đêm đó làm đến tàn nhẫn rồi,
em rất đau chứ....Chuyện này chắc trực tiếp thì bị từ chối đuổi khỏi cửa...
Hay là trực tiếp biểu lộ với An Cẩn?
Em ấy có tin hay không? Sẽ không đâu? Dù sao mình vẫn luôn nói với em ấy chính
mình chán ghét em ấy... Em ấy cũng nói em ấy biết....
Làm sao bây giờ... Đột nhiên cảm thấy
chính mình vả mặt vả đến rất nghiêm trọng rồi.....
Lặng yên suy nghĩ chuyện thường
ngày chính mình làm, theo như lời nói, Lam Mạt Lê hận không thể có một cái máy
máy thời gian để cô trở lại quá khứ đem mình trước kia bắt lại đánh một trận....
Để cô tìm đường chết! bây giờ hay rồi!
Muốn biểu lộ với vợ cũng còn phải lo lắng vợ không tin!
Ngửa đầu nhìn trời, Lam Mạt Lê
trong nháy mắt khóc không ra nước mắt, đứa trẻ bên cạnh nhìn bác sĩ vẻ mặt đưa
đám, vẫn là vỗ vỗ bờ vai của cô, "Bác sĩ, chị làm sao vậy?"
"Không...Chỉ là cảm thấy bản
thân đào một cái hố to sau đó đem chính mình chôn đi rồi, không ra được...."
"???" Có người sẽ ngốc đến
đem mình chôn ở trong hố sao? "Bác sĩ, chị có muốn nói thử phiền não của
chị không, có lẽ em có thể giúp chị nghĩ kế?"
Lam Mạt Lê quay đầu nhìn đứa trẻ lớp
9 trước mắt, suy tư chốc lát, mới do dự nói đến mấy chuyện kia của An Cẩn.
Sau đó, khi đứa trẻ nghe xong câu
chuyện của bác sĩ, trong nháy mắt trầm mặc. "Bác sĩ, em cảm thấy chị không
chỉ đem mặt cho đánh cho nứt chui vào trong hố, quan trọng nhất, em cảm thấy hố
chôn chị cũng đem chị dìm chết rồi..."
.... Cả một đứa bé cũng ghét bỏ
chính mình, nên làm gì?
"Bác sĩ, em cảm thấy chị vẫn
là trở lại thành phố, cố gắng đuổi theo vợ đi!"
"Nhưng nếu như Cẩn không tin
còn từ chối phải làm sao?"
"Bác sĩ, cây vô số da chắc chắn
phải chết, người không có da mặt thiên hạ vô địch! Đem mặt mũi ném hết đi! da mặt
lột đi! Dính chặt lấy đuổi theo tiểu tỷ tỷ thì được rồi! Mỗi cái thuộc tính đều
có một nhược điểm! Nhược điểm thông thường chính là sợ con chó què mặt
dày!"
.... Cho nên ta là chó sao?
Hết chương 16.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét