Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Thế Thân - Chương 18

Chương 18: Đó là nụ cười đầu tiên của chị, thuộc về riêng em.

Khoảng cách Lam Mạt Lê rời đi nửa năm, An Cẩn dường như trở về quá khứ, đối với chuyện gì, cũng không cảm thấy một chút hứng thú. Chỉ có viết, có thể để cho nàng nhấc lên từng tia một hứng thú. Còn lại, bất kể là An Kính, Trình Cẩm U hay là Lạc Dư Thanh, đều không thể làm cho nàng dời đi sự chú ý.

An Kính bất đắc dĩ, chỉ có thể khuyên can đủ đường, đem nàng mang đi giải sầu, tốt nhất là có thể vui vẻ lên. Vì để cho An Cẩn vui vẻ, họ đặc biệt dẫn nàng đến cạnh biển, đi tới nhà gỗ nhỏ của Lệnh Hồ Thiên ở đó, chơi năm ba ngày.

Nhưng mà, buổi chiều ngày nào đó, An Cẩn cự tuyệt yêu cầu của họ đi cạnh biển chơi đùa, một thân một mình ở trong nhà gỗ nhỏ, đối mặt lấy quyển vở, vùi đầu lay động bút viết nhanh, hoàn toàn không có phát hiện ngoài phòng có một bóng người lén lén lút lút, lén lút đổ xăng, đốt nhà gỗ.

Khi An Cẩn lấy lại tinh thần, thế lửa đã xảy ra là không thể ngăn cản rồi, bình tĩnh vọt tới phòng tắm đem mình xối ướt, sau đó bịt lại miệng mũi, thì muốn xông ra ngoài. Không ngờ, khi cách cửa năm sáu bước, bị một cái cột chống trong nhà gỗ kia nện trúng, ngất đi.

Một bên khác, đám người An Kính vốn vui vui vẻ vẻ xách theo một ít nguyên liệu nấu ăn, khi nhìn thấy nhà gỗ nhỏ nổi lửa, trong nháy mắt kinh hãi đến biến sắc, nhanh chóng gọi điện thoại báo cảnh sát.

Bởi vì cả người còn ướt đẫm, An Kính cũng không quản chính mình có thể gặp phải nguy hiểm hay không thì vọt vào. Cả đầu chỉ suy nghĩ, An Cẩn còn đang bên trong, em gái của cô ấy còn đang bên trong!

Đợi đến sau khi An Cẩn đẩy ra ngoài, Trình Cẩm U ở bên cạnh chuẩn bị xong lập tức tiến lên kiểm tra, bởi vì trong tay không có máy móc chuyên ngành, cho nên chỉ có thể xác định đầu An Cẩn bị thương khá là nặng, đường hô hấp chỉ là bỏng nhẹ, đám người An Kính mới hơi buông xuống một chút lòng.

———

Đưa đến bệnh viện, An Cẩn bị đẩy lên đi làm kiểm tra toàn thân, bước đầu sau khi xác nhận căn bản không có trở ngại lớn, thì được đưa đến phòng bệnh một người

Mà đám người An Kính triệt để yên tâm, cũng bắt đầu điều tra nhà gỗ nhỏ tại sao lại cháy, nếu như là ngoài ý muốn, họ dự định sau này có ít nhất một người ở bên cạnh An Cẩn, nhưng nếu như là người làm, ha ha... vậy họ thì không xác định chính mình sẽ làm ra chuyện gì.

Chờ đến chạng vạng, An Cẩn mới từ trong mê man thong thả tỉnh lại, khi nàng vừa mở ra, chỉ cảm thấy trước mắt một mảng tối tăm. Nhíu mày lại, An Cẩn tới lui chớp mắt, mới xác nhận.

Ừm, mù rồi.

"Cẩn, có khỏe không? Có nơi nào không thoải mái hay không?" Bên tai truyền tới âm thanh, mang theo chút dịu dàng, An Cẩn nghe ra, đây là tiếng nói ôn nhu thuộc về Trình Cẩm U.

 

Mím mím môi, An Cẩn mới nhắm mắt lại, lạnh nhạt nói một câu: "Em nhìn không thấy."

"......"

Bộp!

"Kính!"

"Tra cho ta! Triệt để điều tra rõ ràng! Là tên đần độn nào phóng hỏa đốt nhà gỗ!"

Bên tai truyền đến thanh âm hỗn tạp, An Kính tức giận mắng, Lạc Dư Thanh gào khóc, Trình Cẩm U động viên, Lệnh Hồ Thiên an ủi.

 

Từng trận từng trận truyền tới trong tai của An Cẩn, khiến nàng không biết nên nói cái gì, nên có phản ứng gì.

Nàng chỉ là đưa tay xoa lấy hai mắt của nàng, cúi đầu nở nụ cười.

Lam Mạt Lê, chị luôn muốn để hai con mắt nhìn thấu tất cả mọi người này của em bị mù, chị sẽ vui vẻ không? Sẽ cao hứng không? Sẽ cười không?

Sẽ chứ?

Thật tốt....Em thật muốn xem chị cười, cho dù là cười trên sự đau khổ của em, em cũng muốn xem....

Bởi vì, đó là nụ cười đầu tiên của chị, thuộc về riêng em.

Đáng tiếc, em nhìn không được rồi.

Hết chương 18.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45