Thế Thân - Chương 2
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 2: Lúc nào em mới có thể không nhìn
theo bóng lưng của chị.
Khi An Cẩn
đến sân bay, thấy được chính là trên mặt tỷ tỷ An Kính mang theo thần sắc có bệnh
lại còn là đùa giỡn tỷ tỷ ôn nhu tinh tế hàng xóm sát vách của nhà mình
Trình Cẩm U, mắt thấy Trình Cẩm U mặt đã đỏ tới mang tai hoàn toàn không chống
đỡ được dáng vẻ của An Kính, An Cẩn mới chậm rãi đi tới bên cạnh họ.
"Tỷ
tỷ, chị đang chọc ghẹo Cẩm U tỷ, cẩn thận chị ấy sẽ thẹn quá thành giận
ó."
"...."
Đối mặt em gái của mình, nụ cười An Kính cứng ngắc, khóe miệng vừa kéo, nhìn
theo An Cẩn, An Kính chỉ cảm thấy não thật đau, từ nhỏ đến lớn, lạc thú lớn nhất
của An Cẩn chính là giội An Kính nước lạnh, cái lạnh này vẫn là đầy đủ
đem nhiệt tình của An Kính dội cho tắt....
Đồng dạng
thấy được bóng người của An Cẩn xuất hiện, lại làm cho Trình Cẩm U cuối cùng
thở phào nhẹ nhõm, lại tiếp tục đối mặt sự đùa giỡn của An Kính, chỉ sợ
nàng ấy thật sự thì muốn tìm một động nhảy vào đem mình chôn đi, đối mặt An
Kính nàng ấy có bao nhiêu căng thẳng, huống hồ An Kính còn lấy chọc ghẹo
chính mình làm thú vui! !
An Cẩn
trên dưới đánh giá An Kính một hồi, sau khi xác nhận sự nhiệt tình của chị ấy
bị nước lạnh chính mình giội đến tắt, cùng với chị ấy tựa hồ ngoại trừ sắc
mặt còn mang theo một tia bệnh trạng ra, còn lại tinh thần các mặt vô cùng
tốt lành, mới tiếp nhận hành lý trong tay cô ấy, nói cũng không nhiều, bay
thẳng đến bên ngoài mà đi, hai người phía sau cũng quen thuộc thái độ như vậy
của An Cẩn, biết nàng chỉ là không nhiều lời, cũng không phải cao ngạo, hai
người tiếp tục một người đùa giỡn một người xấu hổ thì đi theo phía sau An Cẩn.
"A
a~ U nhi thật sự là quá thẹn thùng rồi~ như vậy sau này nếu như cùng đối tượng
giao du ở chung phải làm sao đây!" An Kính cùng Trình Cẩm U ngồi ở chỗ ngồi
ở phía sau xe, đem đối phương ép đến một góc, một tay chống cửa sổ của xe một
tay khơi lấy cằm của nàng ấy, một mặt tà mị, ánh mắt ám muội đối diện với
nhau.
"Vậy
tỷ tỷ hãy cùng Cẩm U tỷ ở chung được rồi, để Cẩm U tỷ cố gắng quen thuộc."
Bất thình lình, An Cẩn luôn phớt lờ hai người phía sau chuyên tâm lái xe, cứ
như vậy nói ra hai người đều sửng sốt.
"Ồ?
!" Đây là An Kính sửng sốt.
"Cái
gì?!" Đây là suy nghĩ kịp thời trong nháy mắt của Trình Cẩm U.
"Cứ
như vậy đi! Dù sao trong nhà không có phòng trống, hơn nữa Cẩm U tỷ đúng lúc
cũng dọn đến nhà mới, nhất định sẽ bởi vì hoàn cảnh mà bất an, tỷ tỷ thì đi
bồi chị ấy đi!" An Cẩn ngữ khí nhẹ nhàng, hai tay linh hoạt đem vô
lăng quay một vòng, chân tăng ga, không cho hai người cơ hội phản ứng lại, lái
về địa chỉ nhà mới của Trình Cẩm U.
"Ơ ơ
ơ?!" Đây là Trình Cẩm U vẫn không có phản ứng lại.
"Đợi
đợi đợi! ! Trong nhà không phải còn có một phòng trống? !" Đây là An
Kính đã phản ứng lại, phát hiện mình cũng bị em gái mình bán đi.
"Không
rồi!" An Cẩn tuyệt đối sẽ không ngốc đến nói với An Kính nàng đem gian
phòng kia làm phòng vẽ tranh.
"Mất
rồi! ! Mấy tháng trước khi chị trở về không phải vẫn tồn tại sao? ! Nói! Em
có phải là Kim ốc tàng kiều (loại như nhà vàng giấu người đẹp) không
cần tỷ tỷ chị đây rồi!" Đây là tỷ tỷ An Kính tới nay có thuộc tính muội
khống (loại cưng chiều em gái) lại thường thường bị em gái đào hầm chôn.
"Ai
kim ốc tàng kiều, em chỉ là đang trợ giúp hai kẻ ngu ngốc rõ ràng yêu thích lẫn
nhau lại thẹn mở miệng mà thôi!"
"! !
! " Đây là hai người hoàn toàn thất bại đồng thời sắc mặt đỏ chót
không dám đối diện lẫn nhau.
"Hừ
hừ~" Đây là An Cẩn toàn thắng đồng thời cười xấu xa.
Sau khi
an toàn đem hai người đưa đến nhà, An Cẩn chạy xe về nhà, sau khi kéo lấy
thân thể mệt mỏi, chỉ là đơn giản tắm rửa sạch sẽ, lờ đi giường lớn thoải
mái ấm áp bày ra ở phòng ngủ, An Cẩn đi vào gian phòng cải tạo thành phòng vẽ
tranh, lười nhát nằm ở bên trong sofa duy nhất dùng để nghỉ ngơi, thân thể
cong lên, nhìn tác phẩm hội họa treo đầy đủ loại hình vẽ của Lam Mạt Lê.
Hơi đưa
tay ra, ánh mắt ưu thương của An Cẩn nhìn theo ảnh vẽ bóng lưng của một bức.
"Lam
Mạt Lê, lúc nào, em mới có thể không nhìn theo bóng lưng của chị, cùng chị
sánh vai đi chung với nhau?" Tự mình lẩm bẩm, một giọt lệ theo khóe mắt
trượt xuống, khóe miệng khơi lên, từ đầu đến cuối là một nụ cười tự
giễu.
Hết chương 2.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét