Thế Thân - Chương 5
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 5: Tại sao là cô ấy, mà không phải mình?
An Cẩn đi xa nhà, Lam Mạt Lê biết
được tin tức này tâm tình có thể nói là ánh nắng tươi sáng. Chỉ vì mỗi khi An Cẩn
một lần xa nhà, cơ bản nhất chính là nàng ba ngày không ở đây, cũng đại diện
ba ngày nay cô không cần thấy được nàng, có thể cùng Trình Cẩm U đến thế giới
hai người. Nhưng cô đã quên, Trình Cẩm U chỉ cần chạm đến An Kính thì cũng nhìn
không thấy người khác nữa, cho dù là cô ở bên người nàng ấy đảm nhiệm nhân vật
khuê mật....
Đúng vậy, Lam Mạt Lê cho tới nay đều
là đảm đương vị trí khuê mật của Trình Cẩm U, cô biết tất cả mọi chuyện của
Trình Cẩm U, liên quan từ chỗ Trình Cẩm U biết được rất nhiều chuyện của An
Kính, Trình Cẩm U trước đây thì thỉnh toảng nói với cô các loại chuyện của An
Kính.
Nàng ấy nói, An Kính từ nhỏ đã rất
thông minh, chuyện gì cũng khó đánh ngã cô ấy, nhưng An Kính lại không thích động
não, bởi vì cô ấy cảm thấy quá thông minh, sẽ sống rất mệt, cho nên An Kính đi
học hội họa.
Nàng ấy nói, nàng ấy đi học viện
y khoa, chính là vì An Kính, nàng ấy không muốn nhìn thấy An Kính lại một lần
nữa ngã vào trong lòng nàng ấy, mà nàng ấy lại cái gì cũng không làm được, loại
cảm giác đó, quá tệ rồi.....
Nhưng nàng ấy lại đi con đường bác
sĩ gây mê, bởi vì nàng ấy nói, nàng ấy sợ một ngày kia nằm ở trên giường bệnh
chính là An Kính, nàng ấy sẽ căng thẳng sẽ sợ hãi, cho nên, nàng ấy muốn làm
bác sĩ.
Lúc đó nghe xong mấy lời kia của
Trình Cẩm U, Lam Mạt Lê là u buồn, An Kính trong lòng nàng ấy chiếm một vị
trí như vậy, vậy cô thì sao đây? Cô có ở trong lòng nàng ấy không?
Ba ngày, trong ba ngày cô thấy
Trình Cẩm U lái xe cùng với An Kính đến
bệnh viện, cô đố kị An Kính có thể ngồi trên ghế phụ bên Trình Cẩm U, nhưng cô
biết cô không có tư cách nói cái gì, chỉ là lòng rất buồn.
Buổi trưa, cô vội vàng kết thúc tất
cả chuyện nên làm và chuẩn bị muốn làm, chỉ vì có thể cùng Trình Cẩm U cùng
nhau ăn bữa cơm, có lẽ vẫn có thể cùng với nàng ấy trò chuyện. Nhưng mỗi lần cô
đều sẽ thấy được An Kính giành trước một bước dẫn Trình Cẩm U đi ăn bữa cơm, mà
cô lại không thể đi chen chân giữa hai người họ, lòng lại buồn bực.
Bận đến buổi tối tan tầm, cô sẽ đến
văn phòng trưởng phòng khoa gây mê đi tìm Trình Cẩm U, đây là thời gian duy nhất
trong ngày sẽ không bị An Kính quấy rối, nhưng chỉ mười phút ngắn ngủi, trong
mười phút này, cô sẽ theo Trình Cẩm U đi tới bãi đậu xe cho đến khi An Kính xuất
hiện, họ sẽ cùng nhau đi ăn cơm cùng nhau về nhà, lúc này, cô chỉ có thể mỉm cười
chào hỏi họ một tiếng: Ngày mai gặp.
Sau khi kết thúc một ngày mệt mỏi,
Lam Mạt Lê sẽ nằm ở trên giường, nhớ lại tất cả biểu tình ngữ khí động tác của
Trình Cẩm U, những thứ kia nhìn qua, chưa từng thấy, cô đều có thể từng cái hồi
tưởng lại, sau đó cô sẽ lần nữa đố kị An Kính, tại sao vậy chứ?
Tại sao là cô ấy, mà không phải
mình?
Rõ ràng chính mình bên Trình Cẩm U
lâu như vậy, nhiều năm như vậy, tại sao, Trình Cẩm U không yêu mình, lại yêu một
người trường kỳ ở nước ngoài rất ít trở về chứ?
Là mình chưa đủ tốt sao? Hay là
mình chỗ nào không đủ ưu tú sao?
Hay là, là bởi vì An Cẩn? An Cẩn là
em gái của An Kính, An Kính phát hiện quan hệ không nên có của An Cẩn và mình,
cho nên nói cho Trình Cẩm U biết mình và An Cẩn là tình nhân?
Đáng chết! Lúc trước làm sao sẽ để
An Cẩn uy hiếp chứ? ! Nếu như lúc trước không có bị nàng uy hiếp được, giành
trước cô ấy tỏ tình với Trính Cẩm U, có phải Trình Cẩm U thì sẽ tiếp nhận chính
mình không? Mà không phải ở chung với An Kính?
Không.....Cho dù không có An Cẩn,
Trình Cẩm U vẫn là sẽ chọn An Kính chứ....?
Nhưng An Cẩn.....
Mình vẫn là nên cùng cô ta đoạn tuyệt
đoạn quan hệ này!
Mình không yêu cô ta, mình sống
chung với cô ta, cũng không vui!
Lam Mạt Lê trong lòng suy nghĩ, lại
tựa hồ như cảm giác được một tia không thoải mái....? Ảo giác chứ? Ừm, có lẽ là
gần đây cảm lạnh rồi, mới cảm thấy không thoải mái đó.....
Hết chương 5.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét