Thế Thân - Chương 9
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 9: Thanh ngoan, ta sẽ để ngươi thoải mái~
Một đêm không ngủ, lại đứng mấy ca
giải phẫu, cho dù là làm phẫu thuật nhanh ổn chuẩn Lam Mạt Lê cũng có chút
không chịu nổi, nhưng cô không dám dừng lại, cô sợ, sợ chính mình sẽ nhớ tới loại
lúng túng lúc bị cự tuyệt chật vật khi gặp phải Trình Cẩm U.
Bận rộn không gián đoạn, để Lam Mạt
Lê một đường bận đến chạng vạng, mệt mỏi trở lại văn phòng, Lam Mạt Lê theo
thói quen nhìn phía ngoài cửa sổ, sau đó thấy được An Kính cùng Trình Cẩm U đùa
giỡn lẫn nhau rời đi, một chữ, buồn.
Mở ra điện thoại, Lam Mạt Lê im lìm
không một tiếng trượt tới một ghi chú Hồ Ly, nhấn đến phím gọi đến, mới vừa
vang lên khúc nhạc dạo của nhạc chuông, điện thoại đã được nhận lấy.
"Lam Đại bác sĩ, ngọn gió nào
để ngươi gọi điện cho thương nhân nhỏ bé ta đây?"
Giọng nữ tà mị lộ ra khiếp người
truyền đến, khiến Lam Mạt Lê không dễ chịu xoa xoa lỗ tai, mới tiếp tục kề gần ống
nghe lại không ngờ đầu điện thoại kia truyền đến thanh âm không hài hòa, tỉ mỉ
vừa nghe còn có thể nghe được từng tia tiếng thở dốc, không cần suy nghĩ nhiều,
là có thể biết tên gia hỏa không có tình cảm này đang làm chuyện gì.
Hồ Ly này.... "Đêm nay ta sẽ tới
quán bar, bồi ta uống rượu!" Có khả năng cực điểm bỏ qua thanh âm không hài
hòa kia, Lam Mạt Lê nói xong câu đó liền đem điện thoại tắt đi, tiếp tục nghe nữa,
Lam Mạt Lê chắc sung huyết não, quá tà rồi, thanh âm này!
——
Bên trong phòng nghỉ ngơi quán bar,
một nữ nhân tóc gợn sóng nhuộm màu đỏ thắm quần áo chỉnh tề ngồi ở ghế làm việc,
trên đùi là nữ nhân ôm lấy áo sơ mi nửa mở ra trên người, váy chữ A màu đen,
nhìn kỹ, người này lại là chịu trách nhiệm biên tập của An Cẩn- Lạc Dư Thanh.
Chỉ thấy Lạc Dư Thanh đầy mặt ửng hồng
tựa ở trên tay của bả vai nữ nhân tóc đỏ, không ngừng thở hổn hển, ".... Lệnh
Hồ Thiên...ngươi...mau...a....dừng tay...ân...."
"Huh? ngươi nói cài gì? Ta
nghe không rõ ràng đó? là muốn ta nhanh một chút phải không?" Vừa nói, tay
phải bên trong váy ngắn Lạc Dư Thanh của Lệnh Hồ Thiên lại không an phận nhanh
chóng động động, "A! Lệnh Hồ....Thiên! ! ngươi...ân...." Tựa hồ là
không muốn nghe Lạc Dư Thanh nói mấy lời quấy nhiễu bầu không khí nữa, Lệnh Hồ
Thiên tốc độ nhanh hơn một chút.
Lam Mạt Lê lái xe tới quán bar ít
nhất cũng phải một tiếng, một tiếng là đủ cô đem nữ nhân trong lòng đưa lên đỉnh
điểm, Lệnh Hồ Thiên liếm lấy cái cổ của Lạc Dư Thanh suy nghĩ như thế, sau đó bắt
đầu không hề đi để ý tới chuyện khác, gia tăng cường độ ôm lấy người trong lòng.
Trời mới biết,vừa rồi nữ nhân ngạo
kiều này đốt lửa dục hỏa, không ngờ Lam Mạt Lê kia không có mắt nhìn gọi tới,
làm hại Lạc Dư Thanh bị dọa phải, suýt chút nữa thì tắt lửa, không để cho mình
chạm, vẫn là chính mình cứng rắn ôm lấy cô ấy. Mà nhận điện thoại, cô còn phải
mạng khổ dành ra một tay bật âm thanh mở, mới có thể tiếp tục không ngừng đem lửa
Lạc Dư Thanh thiêu đốt càng lúc càng lớn.
"Thanh ngoan, ta sẽ để ngươi
thoải mái~" Phớt lờ ánh mắt làm như muốn giết người của cô ấy, Lệnh Hồ
Thiên một tay không ngừng di chuyển khắp nơi một tay không ngừng lẻn vào lĩnh vực
thần bí của cô ấy.
"Ha a....Lệnh...ân a...."
Chết tiệt... Nữ nhân này.... Mỗi lần vừa thấy được cô ấy thì giống như cầm thú
của thời kì động dục!
"Xuỵt~ kêu ta Thiên~ hay là
ngươi muốn kêu ta Hồ Ly đây?" Ở bên tai Lạc Dư Thanh nói nhỏ, Lệnh Hồ
Thiên cũng không đợi cô ấy trả lời, trên miệng chính là gặm cắn liếm lau lỗ tai
mang theo nhạy cảm của cô ấy.
Thật vất vả mới đem Lạc Dư Thanh gạt
từ ngoài thành phố trở về, không cố gắng gặm cô ấy một phen, làm sao xứng đáng
tên gọi cầm thú hồ ly của cô chứ?
Cảm nhận được Lạc Dư Thanh dần dần
run rẩy gia tăng, Lệnh Hồ Thiên biết cô ấy sắp đến rồi, nhếch miệng lên một nụ
cười xấu xa, Lệnh Hồ Thiên bắt đầu tăng nhanh tốc độ, chọc đến tiếng thở dốc Lạc
Dư Thanh trong bất giác càng lúc càng lớn cũng càng ngày càng gấp rút, chỉ thấy
còn kém một bước khi sắp tới đỉnh điểm, Lệnh Hồ Thiên lại chậm lại tốc độ.
"Ân...Lệnh.... Lệnh Hồ
Ly....ngươi...." ngẩng đầu lên, Lạc Dư Thanh bất mãn trừng Lệnh Hồ Thiên,
nhìn theo ý tứ rõ ràng trong mắt của cô, Lạc Dư Thanh lại là một trận mặt đỏ, nhưng
vẫn là thỏa hiệp đem môi cắn lấp lánh nước
của mình dán lên nụ cười xấu xa kia, con rắn nhỏ cũng đưa tới miệng sói, thừa
nhận sự xâm lược của đối phương, bàn tay làm ác dưới thân kia cũng ở dưới sự thỏa
hiệp của Lạc Dư Thanh, như nguyện ý tăng nhanh càng sâu càng nặng lên rồi, mãi
đến tận hai bên sắp không còn hô hấp, Lạc Dư Thanh cũng được đưa đến đỉnh điểm.
Hết chương 9.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét