Phân Cách - Chương 107
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 107: Thương tổn tới người yêu của mình, cuối cùng đau lòng sẽ chỉ là chính ngươi.
Quý
Thanh Cừ bởi vì nguyên nhân sốt ở bệnh viện nghỉ ngơi mấy ngày, chỗ tốt lớn nhất
của truyền dịch đó là có thể đem sốt mau hạ, cho dù có thể đối với thân thể
không tốt, nhưng đối với nàng bây giờ mà nói, thân thể thế nào hoàn toàn là
chuyện không sao cả.
"Như
thế nào, tốt một chút rồi?" Tống Ngôn Khê từ bên ngoài đi vào, trong tay
mang theo một ít hoa quả để tới trên tủ đầu giường. Quý Thanh Cừ nhìn nàng một
chút, luôn cảm thấy trạng thái hôm nay của Tống Ngôn Khê cùng với bình
thường không giống nhau lắm. Loại cảm giác đó nàng cũng không nói được, giống
như là cây Tô Thiết bỗng nhiên nở ra mấy đóa hoa nhỏ, trên người tỏa ra phong
tình khiến người ta cảm thấy có chút ám muội.
"Vốn
là không phải chuyện lớn gì, sốt cảm mạo đối với ta mà nói đã quen thuộc từ
lâu. Ta luôn cảm thấy, hôm nay ngươi có chút kỳ quái." Quý Thanh Cừ có ý
riêng đến liếc nhìn cái cổ sạch sẽ của Tống Ngôn Khê, sau khi không có ở phía
trên phát hiện dấu vết, ý tứ tìm tòi nghiên cứu càng rõ ràng. Đại khái là đoán
ra ý của nàng, Tống Ngôn Khê cũng không có ý định che giấu.
"Nàng
trở về rồi, ta làm cùng nàng rồi." Nàng trong miệng Tống Ngôn Khê là ai,
Quý Thanh Cừ lại quá là rõ ràng. "Cho nên, ngươi nói rõ cùng nàng rồi, hay
là..."
"Ngươi
cảm thấy thế nào? Tiểu Cừ Cừ, ta không phải người hào phóng như vậy chứ?"
Trong
mắt Tống Ngôn Khê mang theo châm chọc, Quý Thanh Cừ thấy được trạng thái bây
giờ của nàng nhíu mày, nàng rất muốn nói với Tống Ngôn Khê, chỉ cần quan tâm một
người, thương tổn đối phương cũng là thương tổn tới mình. Thì như thương tổn của
chính mình lúc trước đối với Quý Hâm Thư, vào lúc ấy Quý Hâm Thư có bao nhiêu
đau, hiện tại, những đau đớn này cũng đến gấp trăm lần trả lại cho mình. Chỉ
là tình huống của Tống Ngôn Khê và Thẩm Khanh Vãn rốt cuộc là bất đồng cùng
các nàng, chính mình không có tư cách tham dự.
"Ngôn
Khê, chuyện của ngươi cùng nàng ta không biết, thế nhưng, thương tổn tới người
yêu của mình, cuối cùng đau lòng sẽ chỉ là chính ngươi." Quý Thanh Cừ nhìn
xa xa, lời nói này càng giống như là nàng đang nhắc nhở chính mình. Tống Ngôn
Khê nghe xong trầm mặc một chút, qua hồi lâu bỗng nhiên cười nhạo mới lên tiếng,
nàng vỗ xuống bờ vai của Quý Thanh Cừ.
"Ta
nói, mấy năm qua ngươi càng ngày càng thành thục rồi, đừng một bộ dáng vẻ không
khí trầm lặng. Ta nghe thư ký Đường nói, mấy ngày trước lại có người cầm manh mối
đến tìm ngươi, nói là nhặt được trang sức trên người lúc Quý tỷ tỷ mất tích. Ta
rõ ràng ba năm nay ngươi bị loại tin tức này dẫn dắt không ít lần, nhưng ngươi
cũng biết, có hi vọng dù sao cũng tốt hơn không có."
"Ta
nghe nói địa điểm lần này là ở trấn An Tắc, cảnh sắc và không khí bên kia cũng
không tệ, ta xem ngươi không bằng thừa cơ hội này qua bên kia ở một trận, chuyện
công ty bên này liền để thư ký Đường giúp ngươi quản lý. Nếu không lấy tình trạng
của ngươi bây giờ, ta thật sợ Quý Hâm Thư còn chưa có trở lại, ngươi ngã xuống
trước hết rồi."
Tống
Ngôn Khê dáng vẻ kệch cỡm phải nói, nghe được trong miệng nàng xuất hiện Quý
Hâm Thư và mấy chữ trở về này, Quý Thanh Cừ nhếch miệng. Mấy năm qua, đã rất
ít người sẽ nhắc đến tên Quý Hâm Thư với chính mình, mỗi người đều đem tên của
cô xem là một loại cấm kỵ, sợ hãi nhắc tới ở trước mặt mình. Cách làm như thế
nói rõ ở trong lòng bọn họ, cảm thấy Quý Hâm Thư đã mất rồi, chỉ có Tống Ngôn
Khê, nàng sẽ nhắc đến, thậm chí sẽ lấy Quý Hâm Thư nói đùa chính mình, bởi vì
nàng giống như chính mình, còn tin tưởng Quý Hâm Thư sống sót.
"Ừm,
ta thật có chút mệt mỏi, ta sẽ xin nghỉ phép một tháng qua bên kia ở một trận,
nghe nói nơi đó là trấn nhỏ sát biên giới nhất, phong cách thiên hướng vùng
phía tây Âu Châu, đích thật là địa phương thư giản." Quý Thanh Cừ nói
xong, liếc nhìn nước dịch truyền đã đến đáy, kêu y tá rút kim. Hôm nay nàng là
có thể xuất viện, thu thập hành lý một chút ngày mai chuẩn bị rời khỏi.
Trước
khi rời đi, Quý Thanh Cừ để Đường Khởi ở bên kia mua cho mình một căn nhà, yêu
cầu là vị trí yên tĩnh, địa phương xung quanh không có quá nhiều người ở. Đường
Khởi nghe được Quý Thanh Cừ đồng ý nghỉ ngơi, tự nhiên là cao hứng. Nàng gật
đầu đáp lại, lập tức bắt tay đi làm, trong một giờ thì mua xong nhà rồi, đồng
thời mời nhân viên nội trợ dọn dẹp sạch sẽ căn nhà.
Sáng
ngày thứ hai, khi Quý Thanh Cừ thu dọn hành lý, quỷ thần xui khiến mang tới máy
chụp hình rất nhiều năm chưa từng dùng. Đây là quà sinh nhật ngày đó Quý Hâm
Thư mua cho chính mình, mấy năm trôi qua, tính năng của camera này đã kém xa
cái mới ra, nhưng nàng vẫn không nỡ bỏ vứt đi, thường thường tốn thời gian đi bảo
dưỡng máy chụp hình này.
Sau
khi tiếp quản Quý thị, Quý Thanh Cừ triệt để rút khỏi giới thời trang, nàng
cũng không còn từng chụp ảnh, hoặc là nói, tâm tình của nàng không cho phép
nàng làm một nhà nhiếp ảnh. Hiện tại, nàng thay đổi âu phục hoặc đen hoặc trắng
trên người, mặc vào váy ngắn diễm lệ rất lâu không có mặc qua nữa, tóc hồi lâu
không nhuộm cũng nhiễm màu sắc mới mẻ. Một khắc đó, Quý Thanh Cừ nhìn chính mình
trong gương, dĩ nhiên cảm thấy có chút xa lạ.
"Quý
tiểu Thư, em như bây giờ cũng không tệ lắm phải không? Em biết chị thích nhất
nhìn em mặc váy, bình thường em đều không có cho người khác xem, là chỉ chừa
cho chị." Quý Thanh Cừ đứng trước gương tự lẩm bẩm, sau khi nói xong lại cảm
thấy chính mình mất mặt, nàng cầm lấy son môi ở trên môi tô xong, lúc này mới
cầm hành lý không nhiều lên máy bay.
Quý
Thanh Cừ không để cho Đường Khởi an bài người nhận điện thoại, ở cái nhìn của
nàng, nếu đã muốn rời khỏi phố Hoài Ninh những uể oải và hỗn loạn kia, nên đem
mình làm toàn thân thả lỏng du lịch, thêm vào đồ vật nàng không nhiều, quá
trình chính mình tìm kiếm cũng coi như thú vị. Chỉ là ở sau khi xuống máy bay,
Quý Thanh Cừ liền bắt đầu vì quyết định của chính mình hối hận.
Xuống
sân bay, nàng gọi xe đưa chính mình đến nhà phụ cận, chỉ là Quý Thanh Cừ hoàn
toàn đánh giá cao cảm giác phương hướng của chính mình, nàng ở phương diện nhận
thức đường vẫn luôn là lạc đường thứ thiệt. Trấn An Tắc ở vào sát biên giới, là
trấn nhỏ ở giữa hai nước, mà có cảng biển và sân bay quốc tế. Thêm nữa vùng
duyên hải có thật nhiều khu phong cảnh, cũng coi là một trấn nhỏ nổi tiếng trên
mạng.
Đường
phố trong trấn An Tắc rất hẹp, nhà dọc đường mỗi cái khoảng cách cũng không lớn,
phía dưới phòng gạch ngói đỏ thường thường vùi vài con mèo con. Trên phòng cà
phê màu xanh sẫm an tĩnh mang theo chuông gió, trang trí bên ngoài để lữ khách
tạm ngồi ghế tựa nghỉ ngơi, vừa mới đến trấn nhỏ, Quý Thanh Cừ liền cảm giác được
khí tức yên tĩnh đặc thù của nơi này, khiến người ta cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Nàng
nhìn hướng dẫn vòng tới vòng lui, đi vòng vô số con đường nhỏ ngõ hẻm, khi ra
ngoài nữa, đã đứng trước một đài phun nước. Đài phun nước này rất cũ kỹ, hẳn
không phải là khu phong cảnh đứng đầu trong trấn nhỏ, ở xung quanh chỉ có số ít
người đi ngang qua, còn có chút lão nhân đã có tuổi đang nói chuyện phiếm. Quý
Thanh Cừ cau mày nhìn hướng dẫn trên điện thoại di động, hoàn toàn không mò ra
mình bây giờ nên đi phương hướng nào. Cùng lúc đó, ở đối diện đài phun nước,
cũng có một người đang chăm chú nhìn nàng thậm chí ở thời gian đầu tiên nàng
xuất hiện thì cũng không có đem tầm mắt dời đi.
Đó
là một nữ nhân nhìn qua cũng rất gầy gò, mái tóc dài màu đen của cô đến eo, yên
tĩnh lại mềm thuận tản ở sau lưng, mái tóc rất dài, che khuất cả khuôn mặt của
cô, khiến người ta không thấy rõ dáng dấp của cô. Cô ngồi ở trên xe lăn, mặc
trên người áo lông cao cổ màu trắng, dưới thân là váy dài màu vàng nhạt đơn giản,
trên chân mang giày thể thao màu trắng nhẹ nhàng.
Tay
nữ nhân đỡ xe lăn hơi run, một cái tay khác ôm em bé ở trong nháy mắt nhìn thấy
Quý Thanh Cừ quay đầu, rơi trên mặt đất.
Hết
chương 107.

Nhận xét
Đăng nhận xét