Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 109

Chương 109: Ta không quen tiếp xúc cùng người xa lạ.

“Kỷ tiểu thư, cơm nước đã làm xong rồi, sau khi ngươi ăn cơm xong đừng quên uống thuốc." Lý Viện đem bữa tối chính mình làm xong bưng đến trên lầu, lại thành thục lấy ra các loại viên thuốc to nhỏ không đều đặt ở cạnh đầu giường. Quý Hâm Thư ba năm nay mỗi ngày đều phải uống rất nhiều thuốc, trên thực tế cô biết uống những thuốc này cũng sẽ không trở nên tốt, chẳng qua là duy trì chật vật bây giờ thôi.

"Ừm." Quý Hâm Thư ừm một tiếng liền không nói nữa, thấy được cô yên tĩnh cúi thấp đầu ăn đồ ăn, mặc dù là giờ khắc này, phía sau lưng cô vẫn ưỡn lên đến mức thẳng tắp, đũa thìa chưa bao giờ sẽ va chạm đến chén dĩa phát ra bất kỳ thanh âm gì. Lý Viện ngơ ngác đến nhìn gò má của Quý Hâm Thư, luôn cảm thấy người này ở chung cùng mình ba năm thật sự rất kỳ quái.

Nàng chưa từng nói qua lai lịch, không làm việc cũng không có bất kỳ khởi nguồn kinh tế, lại luôn là có thể lấy ra thẻ tồn khoản tiền kếch sù. Dung mạo của cô rất đẹp, dù cho vết thương trên mặt kia cũng không cách nào đem cái đẹp của cô tiêu giảm chút nào, mặc dù như thế, cô vẫn là thói quen dùng tóc che khuất cả khuôn mặt. Lý Viện cảm thấy Quý Hâm Thư nhất định trải qua cái gì, hơn nữa là hồi ức đối với cô mà nói cũng không tốt. Hành động và ăn nói của cô đều lộ ra dấu vết tao nhã trong xương, khí chất như vậy tuyệt đối không phải người bình thường sẽ có.

Lý Viện rõ ràng lấy tiền làm việc bớt nói đạo lý, trước một trận có chút người ngoại địa đến hỏi thăm gần cửa biển có từng cứu người hay không, đại khái là nhận được chỗ tốt của Quý Hâm Thư, lực lượng cảnh sát bên kia ý tứ kín đáo, một mực nói không có. Mà càng nhiều người căn bản không chú ý tới Quý Hâm Thư, cũng không biết sự tồn tại của cô. Dù sao trấn An Tắc cũng không tính nhỏ, thêm một người cũng sẽ không có ai chú ý tới.

"Vậy ta thì rời khỏi trước, có chuyện gì nhớ gọi điện thoại gọi ta. Mặt khác, bên cạnh tòa nhà này hình như có người mua đi rồi, ta vừa đi ra ngoài mua thức ăn nhìn một chút, tựa hồ là một nữ sinh rất đẹp." Lý Viện nhẹ giọng nói qua, nàng biết Quý Hâm Thư bình thường đối với bất cứ chuyện gì cũng không hứng thú gì, sẽ nhắc lên chuyện này chỉ là bởi vì Quý Hâm Thư yêu thích yên tĩnh, hiện tại có hàng xóm chỉ sợ sẽ sản sinh qua lại không cần thiết.

"Nàng mua nhà? Phải thường ở lại chỗ này sao?" Thanh âm của Quý Hâm Thư vang lên, trong giọng nói vậy mà có thêm nhu hòa bình thường không có. Nghe được cô lại sẽ quan tâm chuyện của người khác, Lý Viện hơi kinh ngạc, kỳ thực đối phương muốn ở bao lâu nàng vẫn đúng là không rõ ràng."Ta cũng không biết phải ở bao lâu, nàng hình như là đến nghỉ phép."

"Ừm, ta biết rồi."

Nghe lời của Lý Viện, trong mắt Quý Hâm Thư có chút mất mát. Cô cúi đầu ăn rau dưa, ánh sáng trong mắt tối lại một chút. Lý Viện thấy cô không có chuyện khác, đợi Quý Hâm Thư cơm nước xong liền lấy đi bát đũa rửa sạch, cũng ra ngoài về nhà. Ở trên đường trở lại, nàng đúng lúc thấy được Quý Thanh Cừ sát vách đứng ngoài hoa viên hút thuốc.

Nàng mặc một bộ váy thu eo màu đen, tóc dài màu nâu tản ra, bị gió nhẹ nhàng thổi lướt lên, có chút tán loạn đến thổi qua gò má của nàng. Lý Viện là lần đầu tiên khoảng cách gần thấy được người quyến rũ sáng rực rỡ như thế, xinh đẹp hơn so với những minh tinh kia. Chỉ là, cùng ngoại hình nàng không phù hợp lại là khí chất nàng có chút lành lạnh.

Lý Viện cảm thấy người này như là đang vì sao mà khổ sở, cặp mắt màu hổ phách kia của nàng hơi buông xuống, ánh mắt lóe lên khói bụi xám trắng, hình thành vết lốm đốm đen tối không rõ. Nàng ngước đầu, phun ra vòng khói hình tròn, tầm mắt nhìn xa xa xuất thần. Lý Viện luôn cảm thấy, Quý Thanh Cừ nhìn cũng không phải vòng khói, mà là thông qua vòng khói đang nhớ nhung cái gì.

"Xin lỗi, nơi này có lệnh cấm hút thuốc sao?" Sau khi khói thuốc cháy hết, Quý Thanh Cừ lúc này mới quay đầu lại nhìn thấy Lý Viện, nàng hỏi như vậy là bởi vì quần áo y tá Lý Viện ăn mặc, mà đối phương tựa hồ nhìn chính mình rất lâu, để Quý Thanh Cừ cho là chính mình có phải là vi phạm quy tắc của trấn nhỏ, dù sao ở trấn Hoài Ninh cũng là không thể ở trên đường hút thuốc.

"Không... Không có, ở trong sân nhà mình hút thuốc, không có người gì có thể quản ngươi." Lý Viện ngơ ngác nói, Quý Thanh Cừ nghe xong gật gù. Nàng còn nhớ Lý Viện là từ gian nhà sát vách đi ra, kỳ thực đối với nữ nhân giúp mình dẫn đường hôm nay, Quý Thanh Cừ có chút ngạc nhiên. Vào lúc này thấy Lý Viện thì đứng ở một bên, liền không nhịn được muốn từ trong miệng nàng hỏi thăm một số chuyện.

"Ngươi là ở sát vách sao? Nhìn dáng dấp chúng ta phải làm hàng xóm một trận rồi." Quý Thanh Cừ không có trực tiếp hỏi chuyện liên quan của nữ nhân, mà là nói bóng gió dẫn lên một câu chuyện. "Không có, ta chỉ nhân viên chăm sóc sức khỏe sát vách." Lý Viện thấy Quý Thanh Cừ quay đầu lại, hai con mắt rơi vào trên mặt tinh xảo kia của nàng, chỉ lo đờ ra, theo bản năng trả lời.

"Hôm nay là vị nữ sĩ kia giúp ta dẫn đường mới có thể tìm được nơi này, bất quá ta còn chưa kịp cảm tạ nàng." Quý Thanh Cừ thấy nàng mắc câu rồi, tiếp tục mở miệng, nàng cũng không biết tại sao mình sẽ đối với người lần đầu tiên gặp mặt hiếu kỳ như vậy, nhưng mà, vào hôm nay khi người kia dẫn đường cho mình, Quý Thanh Cừ từ trên người cô cảm nhận được hơi thở quen thuộc và cảm giác an tâm, phần cảm giác này để nàng không có cách nào lãng quên hoặc bỏ qua.

"Kỷ tiểu thư nàng không thích người khác quấy rối nàng, lòng biết ơn của ngươi ta sẽ thay nàng chuyển đạt." Nghe được Quý Thanh Cừ Nhắc lên Quý Hâm Thư, Lý Viện vội vàng mở miệng, nàng biết Quý Hâm Thư tính cách kỳ quái, không bảo đảm được sẽ làm ra chuyện gì. "Nàng cũng họ Quý? Nàng tên gì? Nàng là người nơi này sao?" Nghe được lời của Lý Viện, Quý Thanh Cừ bỗng nhiên khẩn trương lên, nghe nàng liên tục hỏi vài cái vấn đề, Lý Viện nhớ tới giao phó của Quý Hâm Thư, vội vàng lắc đầu.

"Kỷ tiểu thư tên Kỷ Vong, là Kỷ của Kỷ niệm, nàng là người của trấn An Tắc, là... Là bà con xa nhà ta." Lý Viện dựa theo giao phó Quý Hâm Thư mà nói, kỳ quái là, sau khi chính mình nói xong, chỉ thấy thần thái trên mặt Quý Thanh Cừ toàn bộ biến mất rồi. "Như vậy, cám ơn ngươi, ta đi về nghỉ trước." Quý Thanh Cừ nói qua, quay người trở về phòng. Lý Viện kỳ quái đến liếc nhìn nàng một cái, ngược lại cũng không hỏi nhiều, người đẹp đẽ đại khái đều có chút kỳ quái.

(Edit: Quý và Kỷ phát âm hao hao giống nhau nên Quý Thanh Cừ hiểu lầm.)

Buổi tối, trấn nhỏ An Tắc đặc biệt yên tĩnh, nơi này sở dĩ thích hợp tĩnh dưỡng cũng là bởi vì nhân khẩu thường ở đa số đều là người trung niên và người tuổi tác lớn, bọn họ yêu thích hoàn cảnh và không khí của trấn An Tắc, đến buổi tối rất ít sẽ có người ồn ào, ban đêm chỉ có ve sầu yếu ớt nương theo yên giấc.

Quý Thanh Cừ mới tới nơi này, quen đêm nhộn nhịp của đô thị lớn, vừa tới nơi này nàng còn có chút không quá quen thuộc. Nàng đứng trên ban công, phát hiện tòa nhà đối diện vẫn sáng đèn, vị Kỷ tiểu thư kia có lẽ còn chưa ngủ, cũng có thể là nàng sợ tối, ngủ cũng sẽ mở ra đèn. Quý Thanh Cừ nghĩ tới đây, bỗng nhiên nở nụ cười, mình rốt cuộc đang suy nghĩ gì a, không hiểu ra sao đi nhớ một người xa lạ, cho dù người kia có cảm giác của Quý Hâm Thư, nhưng cũng không phải là cô.

Quý Thanh Cừ đứng yên thật lâu ở ban công, mãi đến tận có uể oải và ủ rũ mới quay người trở về phòng, nàng chưa từng biết được, ở thời khắc nàng quay người, đèn đối diện mới tắt đi.

Quý Thanh Cừ ngủ thẳng giữa trưa ngày thứ hai, đại khái là trấn An Tắc quá yên tĩnh cũng ngủ quá ngon, chỉ là nằm lì trên giường sẽ sinh ra cảm giác hạnh phúc. Nàng giơ tay lên, như mèo con chống lấy eo lười, lúc này mới đứng dậy tắm rửa sạch sẽ, đổi lên váy ngắn nhẹ nhàng chuẩn bị đi ra ngoài dạo.

Nàng đẩy cửa xuống lầu, đúng lúc thấy được trong hoa viên sát vách, Quý Hâm Thư ngồi ở trên xe lăn, đang dùng tay bẻ bánh mì trong tay, khối nhỏ khối nhỏ ném xuống đút cho chim nhỏ không biết từ nơi nào bay tới. Người kia vẫn là ăn mặc một thân quần áo màu trắng, cộng thêm bông vải trắng thuần. Cô đắm chìm dưới ánh mặt trời, dường như cả người đều đang phát sáng. Quý Thanh Cừ nhìn, không nhịn được đi tới, đứng ngoài hoa viên chào hỏi cùng cô.

"Kỷ tiểu thư, ta là người hôm qua tìm ngươi giúp đỡ, cũng là hàng xóm của ngươi. Chuyện ngày hôm qua, cám ơn ngươi giúp ta dẫn đường, nếu không ngại, ta muốn mời ngươi uống ly cà phê." Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, nàng cho là lời nói của mình tràn ngập thiện ý, đại đa số người cũng sẽ không từ chối. Nhưng nữ nhân nghe xong, trầm mặc đem bánh mì cuối cùng đút cho chim nhỏ, quay người đẩy xe lăn đi về trong phòng.

"Không cần, ta không quen tiếp xúc cùng người xa lạ."

Hết chương 109.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45