Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 113

Chương 113: Thanh Cừ làm sao có thể đem thân thể của nàng cho người xa lạ xem.

Quý Thanh Cừ cuối cùng cũng không thể đem những món ăn kia đưa cho Quý Hâm Thư, chật vật đến một lần nữa xách trở về nhà mình. Sau khi về đến nhà, nàng xem thấy trên bàn vốn là muốn để cho chính mình ăn, vậy mà cũng mất tâm tình. Quý Thanh Cừ ngồi ở phòng khách đờ ra nghĩ đến dáng vẻ lạnh lùng vừa rồi Quý Hâm Thư đối với mình, cong lên khóe miệng cay đắng đến cười lên.

Nếu như nói, lúc trước nàng còn không rõ Quý Hâm Thư tại sao phải che dấu thân phận không liên lạc chính mình, ở sau khi chính mình tìm được cô cũng không chịu nhận nhau, cho tới bây giờ, nàng ít nhiều có thể đoán được một ít. Nàng là thật sự tổn thương Quý Hâm Thư triệt để, bằng không người kia lúc trước cũng sẽ không lựa chọn dùng phương thức nhảy xuống biển như vậy rời khỏi chính mình, càng sẽ không cùng mình triệt để cắt đứt ròng rã ba năm.

Thống khổ cỡ nào, quyết tâm bao lớn, mới có thể làm cho một người liên tục tự sát ba lần? Quý Thanh Cừ nghĩ đến vết sẹo trên cổ tay trái của Quý Hâm Thư, còn có dáng dấp hiện tại cô ngồi xe lăn, mũi dâng lên chua xót. Quý Thanh Cừ không cho rằng mình là một người đáng yêu, thời điểm nàng khóc đến lợi hại nhất, chính là ở sau khi Quý Hâm Thư mất tích một tuần. Ba năm qua, Quý Thanh Cừ ép buộc mình làm ra thành tích tất cả mọi người tán thành, gào khóc đối với nàng mà nói là chuyện mềm yếu vô năng nhất.

Quý Thanh Cừ biết, mình bây giờ trãi qua tất cả so với lúc trước Quý Hâm Thư chịu đựng được ung dung rất nhiều, trong lòng tỷ tỷ đối với mình còn có oán, nhưng Quý Thanh Cừ cũng tin tưởng, Quý Hâm Thư sẽ không có không yêu chính mình. Nghĩ như thế, Quý Thanh Cừ xoa xoa con mắt khóc đỏ, ý thức được con mắt vốn là sưng của chính mình trở nên càng sưng, nàng cau mày lên, đi phòng tắm đem mặt mình rửa sạch sẽ.

Nhìn mắt mũi chính mình trong gương khóc đến đỏ lên, có chút chật vật, Quý Thanh Cừ nhếch miệng nở nụ cười, nàng quay đầu nhìn phòng tắm, tâm lý bỗng nhiên sinh ra một ý nghĩ. Không ai so với nàng càng rõ ràng Quý Hâm Thư đối với mình có bao nhiêu nhẹ dạ, chính mình thời cấp ba vừa lúc là thời kì phản nghịch, không làm ít chuyện để Quý Hâm Thư tức giận.

Vào lúc ấy Quý Hâm Thư đối với mình mặt đen, trách phạt chính mình, còn cắt xén tiền xài vặt của nàng, cũng không kéo dài một ngày, Quý Thanh Cừ liền phát hiện Quý Hâm Thư lén lút để Đường Khởi cho tiền mình. Cho nên nói, vừa rồi cô từ chối chính mình, trong lòng khẳng định cũng không dễ chịu, đây chính là Quý Tiểu Thư chính mình quen thuộc mà. Nghĩ như thế, Quý Thanh Cừ trực tiếp đem vòi hoa sen trong phòng tắm mở ra, kéo hư đường dây điện điều khiển bảng điều chỉnh nhiệt độ, lại làm hư luôn đường điện trong bồn tắm.

Ở khoa học kỹ thuật hiện tại phát triển, một khi mạch điện hư hao, nguồn nước trong phòng tắm không được khống chế. Mắt thấy vòi hoa sen liên tục chảy ra nước, vòi nước của bồn tắm cũng mất khống chế theo. Nước từ từ tràn ra, chảy đầy toàn bộ phòng tắm, Cũng thấm đến phòng ngủ dưới lầu. Quý Thanh Cừ muốn chính là loại hiệu quả này, nàng thoả mãn đến cong lấy khóe miệng, lúc này mới đem trên người cố ý xối ướt một ít, biến thành bộ dáng rất chật vật đi ra ngoài.

Vừa mới ra ngoài, bên ngoài liền rơi xuống một cơn mưa nhỏ, Quý Thanh Cừ không khỏi cảm khái cả ông trời cũng đang giúp nàng. Nàng đi tới ấn chuông cửa, lần này cửa mở rất nhanh. Quý Thanh Cừ cảm giác được, Quý Hâm Thư ở khi Quý Hâm Thư nhìn thấy chính mình dường như ngẩn người một chút.

"Xin lỗi Kỷ tiểu thư, ta lại tới quấy rối ngươi nữa rồi, phòng tắm nhà ta bỗng nhiên hỏng rồi, nước không ngừng chảy, đem phòng ngủ của ta cũng ngập rồi, ngày mai ta thì kêu thợ đến sửa chữa, đêm nay ta có thể ở nơi này của ngươi mượn dùng phòng tắm một hồi không?" Quý Thanh Cừ nói tới rất thấp kém, nàng cũng xác định dáng vẻ mình bây giờ rất chật vật.

Quý Hâm Thư hơi ngẩng đầu lên nhìn nàng, Quý Thanh Cừ ăn mặc váy ngắn màu quả trám. Vừa rồi lúc rời đi, trên váy đã thấm ướt một mảng lớn, tóc cũng bị nước mưa dính ướt. Tay một bên nàng buông xuống không có tiến hành xử lý, địa phương bị cửa kẹp lấy sưng lên, nhìn qua cũng rất đau. Trong lòng Quý Hâm Thư co quắp một trận, cô biết, chính mình không nên lưu lại Quý Thanh Cừ nhưng mà... Để người này lấy tư thái như vậy rời khỏi, cô không làm được.

"Vào đi." Quý Hâm Thư do dự một chút, đẩy xe lăn lui về phía sau, Quý Thanh Cừ thấy thế vội vàng chen vào, đem giày cao gót trên chân tháo đi, theo cô tiến vào gian phòng.

"Trong phòng tắm có khăn mặt mới, đồ vật bên trong ngươi cũng có thể dùng, ngươi không mang quần áo đến, ta sẽ tìm cho ngươi một bộ mới.”

Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói qua, thái độ rất bình tĩnh, nghe nàng nói như vậy, Quý Thanh Cừ gật gật đầu, kỳ thực cho dù không mặc quần áo, nàng cũng cảm thấy không có gì mà, dầu gì trước đây chính mình thì thường thường ở trước mặt tỷ tỷ để trần thân thể đi tới đi lui, hai người chuyện thân mật gì cũng làm qua rồi.

Quý Thanh Cừ thành công chui vào trong nhà Quý Hâm Thư, cả người đều bỗng nhiên có tinh thần, nàng đi vào phòng tắm, thấy được cái khăn mặt treo ở trong phòng tắm thuộc về Quý Hâm Thư kia, khăn mặt rất sạch sẽ, nàng không nhịn được đi tới, đem mặt tựa ở phía trên, phía trên kia lưu lại mùi vị thuộc về Quý Hâm Thư, là hương hoa Sơn Mộng chính mình từng nhớ nhung rất lâu.

Quý Thanh Cừ không nhịn được đem khăn mặt đều để đến giữa mũi, si mê đến ngửi mùi vị phía trên, thậm chí muốn liếm một chút. Ý nghĩ này mới ra, nàng thì nhanh chóng dừng lại rồi. Luôn cảm giác, làm như vậy kỳ quái biến thái. Quý Thanh Cừ mở nước nóng thanh tẩy thân thể, nàng không có dùng khăn mặt mới khác, trực tiếp dùng cái của Quý Hâm Thư kia. Cảm thấy khăn mặt của Quý Hâm Thư lướt qua thân thể của chính mình, Quý Thanh Cừ nắm thật chặt bụng dưới, nhếch miệng.

Sau khi giặt xong, Quý Hâm Thư cũng vừa hay đem quần áo đưa qua, Quý Thanh Cừ nghe được thanh âm của xe lăn trượt ở trên sàn nhà, cố ý sớm một bước mở cửa, lộ ra hơn nửa người. Quý Hâm Thư hiển nhiên cũng không nghĩ tới Quý Thanh Cừ sẽ làm như vậy, lập tức hoảng loạn đến không biết làm sao. Cô nhìn thấy da thịt trắng nõn của đối phương, kêu gọi ký ức bị cô đè xuống lúc trước. Quý Hâm Thư vội cúi đầu, nhưng lỗ tai lại đỏ chót.

"Kỷ tiểu thư, cám ơn ngươi nha." Quý Thanh Cừ thấy được phản ứng của Quý Hâm Thư, không nhịn được nhếch miệng. Nàng đem bộ quần áo kia lấy vào, bên trong còn có quần lót, quần lót hẳn là hoàn toàn mới, giặc xong lại lần nữa bỏ vào bên trong đóng gói. Quý Thanh Cừ mặc vào, phát hiện bên trong không có áo lót, xác thực, vòng ngực của hai người không giống nhau, áo lót không giống quần lót, cũng không có cách nào mặc số đo không thích hợp.

Nghĩ như thế, Quý Thanh Cừ liếc nhìn chính mình trong gương. Bộ váy ngủ này là lụa rất mềm thoải mái, loại vật liệu này không có đàn hồi gì. Hai tỷ muội vóc người trước đây gần như nhau, chỉ có điều Quý Thanh Cừ càng cao hơn. Nhưng ba năm qua đi này, Quý Hâm Thư so với trước đây gầy nhiều lắm. Đến mức quần áo cũng càng nhỏ rồi, mặc ở trên người Quý Thanh Cừ trở nên rất căng. Cảm thấy bộ ngực bị nút váy ngủ chăm chú khóa lại, một cái váy ngủ bình thường bị chính mình mặc ra cảm giác quần áo bó, Quý Thanh Cừ nhịn cười không được cười, đột nhiên cảm giác thấy cái thu hoạch ngoài ý muốn này còn tốt vô cùng.

Quý Thanh Cừ ở trước gương quay một vòng, mang theo mục đích khác đi ra, nàng vừa tới phòng khách liền phát hiện Quý Hâm Thư không biết lúc nào đã đem tủ thuốc đặt ở đó, đại khái là hi vọng chính mình bôi thuốc. Phần quan tâm kỳ quặc này để trong lòng Quý Thanh Cừ ấm áp, cho dù nàng còn muốn dùng khổ nhục kế, nhưng vết thương trên tay xác thực phải xử lý một chút. Dù sao tay là rất quan trọng, ba năm qua, Quý Thanh Cừ cập nhật một ít phim giữa con gái với con gái, càng ngày càng rõ ràng tính quan trọng của tay.

Nàng cẩn thận từng li từng tí một bôi xong thuốc, phát hiện Quý Hâm Thư an vị ở cách đó không xa, thỉnh thoảng liếc trộm chính mình một chút. Quý Thanh Cừ mẫn cảm đối mặt đường nhìn để nàng rất sớm đã chú ý tới, đương nhiên, nàng sẽ không đần độn đến quay đầu lại đối diện với Quý Hâm Thư, mà là hoàn toàn làm bộ không biết cũng không phát hiện.

Sau khi bôi thuốc xong, Quý Thanh Cừ bắt đầu suy tư nên làm sao ăn vạ nơi này, mới bắt đầu nàng kế hoạch ngoại trừ tới nơi này mượn phòng tắm, mục đích chủ yếu nhất là ở tại nơi này. Nàng suy nghĩ một chút, vẫn là có ý định tỏ ra tội nghiệp.

"Kỷ tiểu thư, cám ơn ngươi cho ta mượn dùng phòng tắm, ta có thể ở chỗ này tá túc một đêm không? Phòng ngủ của nhà ta cũng bị nước ngập rồi, giường không có cách nào ngủ, chỗ của ta cũng không đặt mua giường khác." Quý Thanh Cừ nhỏ giọng nói qua, trong lời nói tràn đầy khẩn cầu và oan ức, Quý Hâm Thư nghe xong, mím môi không nói. Trong lòng có loại vui sướng cô không muốn thừa nhận, nhiều hơn thì không cách nào hết tức giận.

Mình bây giờ đối với Thanh Cừ mà nói tương đương với một người xa lạ, nếu đã như vậy, Thanh Cừ làm sao có thể đem thân thể của nàng cho người xa lạ xem, còn muốn ở lại trong nhà người xa lạ chứ? Quý Hâm Thư cau mày, tự mình phân cao thấp với mình.

Hết chương 113.


 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45