Phân Cách - Chương 116
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 116: Các nàng ở thời gian sai lầm, địa điểm sai lầm, làm chuyện sai lầm.
Không
khí trong phòng có chút nghiêm nghị, Tống Ngôn Khê rõ ràng, chính mình đối với
thiết kế một chữ cũng không biết, sẽ nói những thứ này, chẳng qua là mượn cơ hội
đang nổi nóng thôi. Nàng ngẩng đầu lên, thấy được Thẩm Khanh Vãn nhìn chăm
chăm bản thảo thiết kế xuất thần, cũng không biết có phải chính mình nói lời rất
quá đáng không, làm đau Thẩm Khanh Vãn. Con người này đối với thiết kế coi trọng
như vậy, có lẽ sẽ tức giận đó? Giữa lúc Tống Ngôn Khê suy nghĩ mình có phải nên
xin lỗi không, Thẩm Khanh Vãn lại cười đem tấm bản thảo thiết kế kia thu lại.
"Tống
Tổng, cô nói tôi hiểu rồi, vốn dĩ... Cái này thiết kế cũng là tôi mang theo tư
tâm mới vẽ ra. Lần sau tôi sẽ chú ý, cô đừng giận." Thẩm Khanh Vãn ôn nhu
nói qua, dáng dấp này đối với mình nói gì nghe nấy lại để cho Tống Ngôn Khê cảm
thấy không vui. Nàng nghiêng đầu liếc nhìn hoa Thẩm Khanh Vãn đặt ở trên bàn,
càng ngày càng cảm thấy những hoa kia chói mắt cực kỳ.
"Không
sao, tôi nghĩ Thẩm Tổng hẳn là gần đây tình trường đắc ý, mới có thể không cẩn
thận thiết kế ra đồ vật không phù hợp với chủ đề, hoa cũng không tệ lắm, hẳn là
người theo đuổi Thẩm Tổng tặng à? " Tống Ngôn Khê nhẹ giọng nói qua, chua
lét trong lời nói cả bản thân nàng đều cảm thấy. Nghe được lời nói này của Tống
Ngôn Khê, Thẩm Khanh Vãn hơi ngẩn ra, sau đó ý thức được nàng là lưu ý bó hoa
kia, trong lòng sinh ra suy đoán Tống Ngôn Khê còn để ý chính mình.
"Em
để ý sao?" Thẩm Khanh Vãn theo bản năng đem câu nói này hỏi lên, sau khi hỏi
xong lại có chút hối hận. Mình bây giờ là lấy lập trường thế nào hỏi lời nói
này chứ? Câu nói này quá ám muội, cũng không thích hợp nói với Tống Ngôn Khê đã
kết hôn. Thẩm Khanh Vãn rất muốn thu hồi, nhưng đây không phải chuyện tán gẫu,
không phải nói một câu là có thể rút về.
Ở
sau khi Thẩm Khanh Vãn hỏi qua, Tống Ngôn Khê không có trả lời ngay mà là nhìn
vẻ mặt Thẩm Khanh Vãn có chút hối hận, bỗng nhiên cười lên. Nàng dùng tay chống
bàn đứng dậy, chậm rãi đến gần Thẩm Khanh Vãn.
"Tôi
có thể lý giải là, nguyên nhân cô hỏi như vậy là không thể quên được tôi không?
Thẩm Khanh Vãn, tôi cảm thấy cô rất buồn cười, rõ ràng trước đây tôi xin cô như
vậy, hi vọng cô có thể để ý tôi, tiếp nhận tôi. Nhưng cô coi tôi thành một chuyện
cười, tránh không kịp muốn đẩy tôi ra, hiện tại lại đang khoe khoang thâm tình
dối trá sao?" Tống Ngôn Khê trào phúng nhìn Thẩm Khanh Vãn, nghe được nàng
là nghĩ như vậy, tay Thẩm Khanh Vãn buông xuống hai bên nắm chặt lại.
"Ngôn
Khê, tôi không có khoe khoang nhiệt tình dối trá, cảm tình tôi đối với em cũng
tuyệt đối không phải giả tạo. Xin lỗi, ban đầu là tôi từ chối em lặp đi lặp lại
nhiều lần. Sự kiện kia tôi không hối hận, cho dù hiện tại để tôi làm lựa chọn,
tôi vẫn là sẽ làm chuyện đồng dạng, chỉ là tôi sẽ không dùng loại thái độ kia để
em khổ sỡ nữa."
"Ngôn
Khê, tôi quá sợ, tôi từ nhỏ không có thứ gì, hết thảy tất cả đều là tôi dùng toàn
bộ khí lực có được. Kết hôn cùng Lục Mật, sau đó gây thành thất bại hôn nhân,
tôi mất đi dũng khí, trở nên không giống chính tôi, ngay cả chính tôi cảm thấy
vào lúc ấy tôi buồn cười lại đáng thương. Tôi tiếp thu bao nuôi của em, lấy tất
cả em cho tôi, vào lúc ấy em nói yêu thích tôi, để tôi làm sao có thể tiếp thu
đây?"
"Nếu
như tôi thật sự tiếp nhận rồi, quan hệ của hai chúng ta vĩnh viễn không chiếm
được bình đẳng, tôi sợ em cũng sẽ như Lục Mật vậy, đối với tôi chỉ là nhất thời
hưng phấn. Tôi không chấp nhận em, là bởi vì tôi sợ hãi mất đi, cũng là tôn
nghiêm còn sót lại của tôi, để tôi không có cách nào ở dưới quan hệ dạng này tiếp
thu tình cảm của em. Ngôn Khê, những thứ này không có nghĩa là tôi không yêu em."
"Tôi
rất hối hận không có trở về tìm em sớm chút, tôi làm mất em rồi." Thẩm
Khanh Vãn cúi thấp đầu, nhìn nhẫn trên tay của Tống Ngôn Khê, cô nắm lấy tranh
phác thảo thiết kế thật chặt. Đây là nhẫn cưới sau khi cô mới vừa đi Nguyệt Cầu
liền bắt đầu nghĩ đến, linh cảm ban đầu liền bắt nguồn từ Tống Ngôn Khê. Vào
lúc ấy cô đã vẽ ra mô hình, lại bởi vì sau đó nghe được tin tức Tống Ngôn Khê
kết hôn, đem toàn bộ bản thảo xé bỏ.
Khoảng
thời gian đó, Thẩm Khanh Vãn trải qua ngơ ngơ ngác ngác, vào năm ấy, tác phẩm
cô thiết kế ra đều là phong cách tối tăm ưu sầu, trái lại nhận được yêu thích của
người bên phía Nguyệt Cầu kia. Hiện tại, gặp lại Tống Ngôn Khê, Thẩm Khanh Vãn
lại lần nữa bắt đầu thiết kế chiếc nhẫn này. Lần này, có lẽ nó không hề dùng để
cầu hôn, vẻn vẹn chỉ là một phần nhớ nhung, một phần khát vọng kéo dài.
Sờ
không thể thành, lại như quan hệ của cô và Tống Ngôn Khê, nhưng đụng chạm lấy lẫn
nhau, thậm chí thân mật, nhưng cự ly giữa các nàng, so với nhìn qua xa xôi vô số
lần.
Thẩm
Khanh Vãn đỏ mắt lên, hơi rủ đầu xuống, cô rất rõ ràng, lấy quan hệ của mình và
Tống Ngôn Khê bây giờ, nói ra lời nói này là không thỏa đáng. Tống Ngôn Khê đã
kết hôn rồi, cũng nói nàng yêu vợ của nàng, không hy vọng chính mình phá hoại
quan hệ của các nàng. Thẩm Khanh Vãn rất khó vượt qua lại cảm thấy luống cuống,
thậm chí cho là mình không nên tiếp tục lưu lại văn phòng nơi này, ở thời khắc sắp
khóc lên, cô vội vàng quay người đi đến phía cửa, Tống Ngôn Khê bỗng nhiên bắt
lấy cô, trực tiếp đem toàn bộ đồ trên bàn đùa xuống đất, đem cô đặt tại phía trên.
"Ngôn
Khê? Ngô!" Thẩm Khanh Vãn không kịp nói cái gì, đôi môi bị nụ hôn nóng bỏng
của Tống Ngôn Khê ngăn chặn. Nụ hôn này vừa vội vừa nhanh, nhiệt tình sắp đem
Thẩm Khanh Vãn đốt rồi, nhưng mà ở bên trong nhiệt tình, Thẩm Khanh Vãn lại nếm
trải một tia cay đắng không giải thích được. Cô gấp gáp đến thở dốc, vừa muốn
nói gì, nụ hôn thứ hai của Tống Ngôn Khê lại theo nhau mà tới. Bộ ngực cách áo
lót và áo khoác bị nàng nắm trong tay nhào nặn, ánh mắt Thẩm Khanh Vãn mê ly
đến hừ nhẹ lên tiếng, không nhịn được ôm vòng lên bờ vai của Tống Ngôn Khê đáp
lại nàng.
Các
nàng ở thời gian sai lầm, địa điểm sai lầm, làm chuyện sai lầm. Thẩm Khanh Vãn
biết mình lại một lần làm sai, nhưng mà, có được nụ hôn của Tống Ngôn Khê như vậy,
cô đồng ý vì thế tiếp thu bất kỳ trừng phạt nào.
"Thẩm
Khanh Vãn, chị yêu tôi, cũng không thể rời bỏ tôi." Cuối cùng hôn đến sau
khi hai người hô hấp không thông, Tống Ngôn Khê mới chậm rãi đem Thẩm Khanh Vãn
thả ra. Nàng dùng đầu gối của chính mình đẩy chân tâm của Thẩm Khanh Vãn, như
có như không nhiều lần ma sát. Thẩm Khanh Vãn hoảng hốt đến nhìn nàng, ý thức
được hành vi của hai người, vội vàng đứng dậy đem Tống Ngôn Khê đẩy ra, người
kia lùi lại mấy bước, cười nhìn dáng vẻ quần áo xốc xếch của cô.
"Ngôn
Khê, tôi..." Thẩm Khanh Vãn không biết nên nói cái gì mới tốt, nụ hôn và
mùi vị của Tống Ngôn Khê đều làm mình mê muội, biện giải là cứng nhắc và lại bất
lực.
"Thẩm
Khanh Vãn, kỹ thuật chị không tệ. Ngày đó sau khi làm xong, đến bây giờ tôi còn
không quên. Tôi cho rằng, quan hệ giữa chúng ta còn có chỗ trống trò chuyện, chị
có thể làm tình nhân của tôi ở lại bên cạnh tôi, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ
trước đây không làm xong của chị."
"Đương
nhiên, chị cũng có thể từ chối tôi. Cứ như vậy, quan hệ hợp tác của chúng ta
cũng không cần thiết tiếp tục giữ vững, sau này chị cũng không nhìn thấy tôi nữa."
Hết chương 116.

Nhận xét
Đăng nhận xét