Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 121

Chương 121: Cô, chỉ là tỷ tỷ thôi.

Quý Thanh Cừ từ nhỏ đã là tính tình cởi mở, tính tính này ngoại trừ biểu hiện ở trên giao du giữa người, ăn mặc cũng không sót. Quý Hâm Thư nhớ tới, ở khi quan hệ hai người vẫn là tỷ muội thuần túy, Quý Thanh Cừ sẽ không ít ở trước mặt mình "bày ra" vóc người thật của nàng, sau đó bởi vì bất ngờ thân mật của các nàng, Quý Thanh Cừ liền rất ít sẽ ở trước mặt mình bại lộ thân thể, giống như chuyện sau khi tắm xong để trần ra tới đã có rất ít rồi.

Quý Hâm Thư nỗ lực muốn thu tầm mắt lại nhưng mà, đối mặt người như vậy, thân thể như vậy, con mắt của chính mình thật giống như bị một luồng ma chú đóng ở  phía trên, bất luận cô cố gắng thế nào cũng không cách đem sự chú ý dời đi. Thân thể của Thanh Cừ càng thêm chín chắn, tuy gầy một ít, nhưng mà đường nét thân thể lại càng rõ ràng rồi.

Vóc người nàng tỉ lệ vô cùng tốt, chiều cao cao gầy, chân thật dài mà thẳng tắp, thời điểm nghiêng người, mơ hồ có thể thấy được một đám bộ lông màu đen giữa hai chân, tầm mắt lên trên nữa, là bụng bằng phẳng của nàng. Nơi đó không chỉ là không có chút thịt lòi nào, còn có đường cơ bụng khiến người ta vì thế thần hồn điên đảo. So với ba năm trước, cơ bụng của Thanh Cừ càng rõ ràng, đường nét cũng càng nhô ra vân da dài dựng thẳng rơi vào bụng của nàng, hình thành nhấp nhô để Quý Hâm Thư nhìn đến viền mắt toả nhiệt. Cô thu tầm mắt lại ngẩng đầu lên, sợ hãi nhìn trộm của chính mình sẽ bị Quý Thanh Cừ nhận ra được, nhưng mà, trong nháy mắt khi cô ngẩng đầu lên, lại đối mặt tầm mắt tìm tòi nghiên cứu của Quý Thanh Cừ. Nhìn lén của chính mình trực tiếp bị tóm, để Quý Hâm Thư cảm thấy lúng túng lại buồn cười.

"Chị, vóc người của em còn không tệ chứ?" Quý Thanh Cừ tựa hồ cũng không ngại mình bị Quý Hâm Thư nhìn sạch, chỉ là trong lòng còn có chút thấp thỏm và bất an nho nhỏ. Từ sau khi xác nhận chính mình yêu Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ cảm giác da mặt của mình cũng dầy rất nhiều. Nàng cũng sẽ không bao giờ chú ý cái gọi là quan hệ máu mủ, cũng tiếp nhận chuyện chính mình đè chị ruột rồi, đương nhiên cũng là không có cấm kị hay gì rồi.

Chỉ là, đối mặt người yêu, đối với người yêu bại lộ thân thể, Quý Thanh Cừ vẫn còn có chút dây thần kinh xấu hổ. Nàng sẽ lo lắng cho mình ở trong mắt Quý Hâm Thư không đủ hoàn mỹ, cho dù ba năm qua, ở trong suy nghĩ của nàng, ở trong mộng mỗi chuyện nàng làm, Quý Hâm Thư đối với mình luôn là vô cùng nhiệt tình, trung thành tuyệt đối cũng không xa lạ. Nhưng thật sự để ở trong thực tế, trần truồng như thế đến đứng trước mặt Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ vẫn là sẽ e lệ, đặc biệt là nghĩ đến chính mình khi còn bé tè dầm vẫn là Quý Hâm Thư thay đổi, trình độ xấu hổ tăng vụt lên vài cái đẳng cấp.

Quý Thanh Cừ đem thẹn thùng để ở trong lòng, trên mặt trắng nõn nà, không biểu hiện ra, nhưng Quý Hâm Thư sẽ không giống vậy. Hiện tại cô cố gắng coi Quý Thanh Cừ là em gái, mà tỷ tỷ xem thân thể của em gái, không nên có tư tưởng phức tạp quá nhiều, nhưng cô rất rõ, chính mình cũng không phải là lấy tâm thái tỷ tỷ mà nhìn, mà là lấy thân phận nữ nhân đến đối đãi thân thể của Thanh Cừ, cô vẫn cứ yêu nàng, đối với thân thể của nàng muốn ngừng mà không được. Điều này làm cho Quý Hâm Thư vừa tức vừa giận, trên mặt và lỗ tai cô đều đỏ một mảng lớn, ngay cả cái cổ cũng lên màu sắc theo, vẫn còn muốn giả vờ lạnh lùng và phẫn nộ.

"Trở lại đem y phục mặc vào, ở trước mặt trưởng bối như vậy, giống kiểu gì." Quý Hâm Thư lạnh giọng nói rằng, vào lúc này đúng là dọn ra thái độ chị cả như mẹ. Nghe được cô nói như vậy, Quý Thanh Cừ tội nghiệp bĩu môi, nếu như là khi còn bé, nàng ít nhiều còn có thể bị Quý Hâm Thư hù được, nhưng bây giờ nàng lại chỉ cảm thấy tỷ tỷ nhà mình thật đáng yêu, dáng vẻ mặt đỏ khiến người ta muốn đem cô ôm vào trong ngực hôn. Quý Thanh Cừ nhíu mày, giả vờ e lệ dùng tay che ngực và chân tâm một cái.

 

"Xin lỗi, em chỉ là muốn tắm ngâm thân thể một chút, tối ngày hôm qua ngủ ở trên ghế salông quá mệt rồi." Quý Thanh Cừ lời nói mang thâm ý, ý tứ cũng không phải chính là oán giận nhỏ nói Quý Hâm Thư không để cho mình lên giường ngủ, Quý Hâm Thư trừng lại, lại không có lực uy hiếp gì, ngược lại là đỏ mặt lại tránh khỏi. Tâm tình Quý Thanh Cừ thật tốt, cũng không đùa Quý Hâm Thư nữa, cứ như vậy thân thể trần truồng trở về phòng rồi.

Nàng là hơi mệt chút, tối hôm qua cũng xác thực ngủ không ngon, chỉ có điều, nguyên nhân Quý Thanh Cừ gấp như vậy trở lại gian phòng, chỉ có bản thân nàng rõ ràng. Nàng ướt rồi, chính là bị Quý Hâm Thư nhìn vài lần như vậy, thân thể của nàng thì không khống chế được trở nên hưng phấn. Cẩn thận tính toán, mình cũng sắp đến cái tuổi như hổ như sói rồi, thêm vào dục vọng vẫn không có được thỏa mãn, bây giờ Quý Thanh Cừ chính là thùng dầu vừa đốt liền cháy, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị dục vọng làm nổ.

Ở sau khi Quý Thanh Cừ đi rồi, Quý Hâm Thư ở trên giường ngồi yên một hồi lâu, đầy đầu đều là thân thể vừa rồi của Quý Thanh Cừ, còn có bóng lưng lúc nàng rời đi. Eo thon dài, cánh mông khá vểnh mà tròn trịa, lại rất tinh xảo. Quý Hâm Thư cảm giác đầu mình đâu đâu cũng có bóng dáng của Quý Thanh Cừ, loại cảm giác không yên phận này để cô không nhịn được cười.

Dùng một hồi lâu Quý Hâm Thư khoang dung trong thất thần hồi phục tinh thần, cô đứng dậy đi tắm rửa sạch sẽ, lại đem váy ngủ Quý Thanh Cừ vứt tại trên ghế salông thu dọn xong, chuẩn bị đưa đến bên trong máy giặc dưới lầu. Khi Quý Hâm Thư nâng những y phục này ra cửa, nghe được trong phòng đối diện truyền tới tiếng hít thở.

Quý Thanh Cừ hô hấp rất gấp gáp, tựa hồ còn kèm theo ngâm đau, nghe được cái âm thanh này, Quý Hâm Thư cho rằng Quý Thanh Cừ đã xảy ra chuyện gì, cô vội vàng đẩy cửa, lại phát hiện cửa không có khóa, bị chính mình đẩy một cái như vậy còn mở ra một khe hở không coi là nhỏ. Ngay sau đó, một màn trong phòng phóng to xuất hiện tại trước mắt mình, để Quý Hâm Thư cực kỳ hối hận mình mở cánh cửa này.

Nữ nhân thành thục đối với chuyện tự an ủi như vậy đã quen thuộc từ lâu, bản thân Quý Hâm Thư cũng không ngoại lệ, nhưng mà... Thấy được người mình thích ở trong phòng làm chuyện như vậy, trên thị giác mang đến kích thích vẫn cứ để Quý Hâm Thư quên đi chính mình ở nơi nào. Cô ngơ ngác đến ngồi ở trên xe lăn, xem người nằm ở trên giường chưa từng nhận ra được chính mình, Thanh Cừ nằm ở đó, mái tóc dài tán ở trên giường lớn màu trắng, nàng nhắm hai mắt, hơi hất cằm lên, phát ra thở dốc vừa gấp vừa nhu thuận.

Nàng cong lên thân thể, một cái tay không ngừng mà xoa vị trí mẫn cảm giữa chân tâm, một cái tay khác dùng sức nắm bắt đỉnh ngực đỏ lên, đem vật mềm yếu ớt kia nhào nặn đè ép thành các loại hình dáng. Ráp trải giường ở dưới thân nàng nhào nắn ở cùng nhau, chân trắng mịn khéo léo của nàng đạp ráp trải giường, ngón chân chỉnh tề mà tròn trịa đem ráp trải giường chặt vặn, chồng chất thành từng cái nhăn nheo. Dường như tầng hoa dùng giấy xếp ra, ở giữa ngón chân có vẻ càng đẹp đẽ.

Quý Hâm Thư dường như bị hấp thu đi tâm hồn, cô biết rõ chính mình nên rời khỏi, không nên tiếp tục xem em ruột của chính mình làm loại chuyện riêng tư này, nhưng mà cô di chuyển không được, xe lăn bình thường điều khiển như thường, giờ khắc này thành thép vạn cân trọng điểm, đem cô đóng ở nơi này.

Có lẽ là sắp đến rồi, thanh âm của Quý Thanh Cừ càng ngày càng sáng sủa, dường như chỉ lo người khác không nghe được. Thanh âm này là rất dễ nghe, mỗi một thanh tràn đầy nhõng nhẽo và nhu mị, mềm như nước, như một cái lông chim chọc đến trong lòng Quý Hâm Thư. Nàng nhớ tới, thời điểm Thanh Cừ bị chính mình ngậm, cũng là gọi như vậy, cũng là thoải mái như vậy ở trong miệng chính mình lên đỉnh.

Mắt thấy Quý Thanh Cừ đem cánh mông cao cao nhấc lên, ngón chân mượt mà tinh xảo chăm chú cuộn ráp trải giường dưới thân, sau đó ở sau khi leo lên đỉnh chậm rãi hạ xuống, thân thể cũng từ từ thả lỏng. Quý Hâm Thư nhìn thấy động tác trên tay từ nhanh chóng ma sát dần dần biến thành xoa mềm nhẹ cô vậy mà cũng thở phào nhẹ nhõm theo, cái trán chảy ra không ít mồ hôi mỏng.

Ý thức được chính mình lại đang nhìn lén Thanh Cừ làm chuyện riêng tư như thế, sắc mặt Quý Hâm Thư đỏ chót, cô vội vàng điều khiển xe lăn lui ra, cũng không biết, ở sau khi cô quay người, Quý Thanh Cừ trên giường nửa khép mắt nhìn bóng lưng cô, cười nhếch miệng.

Bởi vì màn vừa rồi kia, quá trình Quý Hâm Thư đút chim có vẻ đặc biệt hồn vía lên mây, bánh mì bị cô véo thành khối lớn rơi trên mặt đất, bọn chim nhỏ một mạch đến gần, rất lâu mới đem một tảng lớn bánh mì kia ăn xong, no đến mức rất lâu cũng bay không nổi. Sau khi cho chim ăn xong, Quý Hâm Thư trở về phòng, vừa mới vào nhà thì thấy được Quý Thanh Cừ đã thay quần áo khác, ngay ở dưới lầu làm bữa sáng cho cô, sau khi thấy được chính mình biểu hiện đặc biệt hờ hững.

Quý Hâm Thư không khỏi nghĩ đến thanh âm và động tĩnh lớn như vậy vừa rồi của nàng, ngay cả mình ở ngoài cửa đều có thể nghe được. Trước đây thời điểm ở Quý gia, Thanh Cừ cũng là từng làm không ít, nhưng âm thanh kém xa vừa rồi lớn như vậy, hơn nữa ở sau khi làm xong, Thanh Cừ cũng sẽ tránh khỏi lập tức cùng chính mình gặp mặt, ít nhiều vẫn còn có chút e lệ.

Nhưng bây giờ, trên người nàng mang theo mùi thơm sau tắm rửa, còn có lười biếng sau khi nở rộ độc chiếm. Nàng hững hờ đến dựa vào ở nhà bếp, con ngươi mị nhãn như tơ nhìn mình, hỏi mình muốn cà phê mùi vị gì. Quý Hâm Thư cau mày, cô luôn cảm thấy, Thanh Cừ so với trước đây lạc quan rất nhiều, là tuổi đã tới rồi sao?

Nếu như sau này nàng có yêu cầu, đi tìm người yêu... Ý thức được điểm ấy, Quý Hâm Thư lại tự giễu đến nở nụ cười, cô cúi thấp đầu ngồi ở phòng khách, không hiểu tại sao mình có loại nghĩ gì này. Thanh Cừ ở cùng với ai, chính mình có tư cách gì đi quản chứ?

Cô, chỉ là tỷ tỷ thôi.

Hết chương 121.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45