Phân Cách - Chương 124
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 124: Ta cũng sẽ không bao giờ gặp ngươi nữa.
Đêm
nay, đại khái là ôm Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ hiếm thấy ngủ một giấc ngủ ngon
không có ác mộng quấy rầy, cũng không có giữa chừng đi tiểu đêm. Nàng mở mắt
ra, thấy được tóc dài hai người trước mặt quấn quanh ở cùng nhau. Ngoại trừ tiệc
rượu đặc thù mới cố ý tạo hình, những thời gian khác, Quý Hâm Thư sẽ không tiến
hành bất kỳ nhuộm uốn gì với tóc, mỗi một cọng sợi tóc của cô đều nhu thuận
bóng loáng, màu tóc đen thui cùng màu đen lam của mình quấn quanh ở cùng nhau,
để Quý Thanh Cừ không nhịn được nhếch miệng.
Nàng
phát hiện Quý Hâm Thư cũng ngủ rất say, rõ ràng trước khi ngủ là đưa lưng về
phía chính mình, một bộ dáng vẻ chống cự lại xa lánh, nhưng sáng sớm lại là mặt
quay về phía mình, đem chính mình ôm vào trong ngực. Điều này làm cho Quý Thanh
Cừ không nhịn được nhớ tới thời điểm chính mình còn nhỏ, các nàng mất đi phụ
thân, từ nhà cũ Quý gia thương tâm kia rời khỏi. Nơi ở mới để Quý Thanh Cừ
không có cảm giác an toàn, vào lúc ấy Quý Hâm Thư sẽ chủ động đến ôm chính
mình, dỗ nàng ngủ.
Quý
Thanh Cừ dùng tay miêu tả gò má của Quý Hâm Thư, ở phía trên mềm nhẹ cực kỳ đảo
qua lại từ từ vuốt lên vết tích không ảnh hưởng toàn cục trên gương mặt kia của
Quý Hâm Thư. Thuốc bác sĩ tư nhân kê nàng mỗi ngày đều bôi lên cho Quý Hâm
Thư, hiện tại vết thương đã trở nên nhạt rất nhiều, không cần bao lâu là có thể
triệt để biến mất, thêm vào dạo gần đây chính mình mỗi ngày đều nhìn chằm chằm
Quý Hâm Thư ăn món ăn dinh dưỡng, thân thể người này cuối cùng không hề gầy gò
đến mức làm cho người đau lòng như vậy, cũng cuối cùng có chút thịt.
Quý
Thanh Cừ không nhịn được ở trên lỗ tai Quý Hâm Thư cắn xuống, lúc này mới không
nỡ xuống giường làm bữa sáng. Ở sau khi nàng rời đi không lâu, Quý Hâm Thư
cũng dần dần từ trong giấc mộng tỉnh lại. Cô mở mắt ra nhìn giường không trước
mặt, ý thức phân li một hồi lâu mới nhớ tới, chính mình ôm lấy Thanh Cừ cũng
không phải mộng, mà là thật sự đã xảy ra. Tối hôm qua, Thanh Cừ là ngủ ở đây.
Quý
Hâm Thư có chút ảo não chính mình nhất thời nhẹ dạ liền để người này thừa lúc vắng
mà vào, nhưng mà, thời gian chung đụng của mình và Thanh Cừ chắc không nhiều rồi?
Quý Hâm Thư nghĩ như thế, từ trên giường dậy, cô chống lấy tủ một bên, thử tự
mình đứng lên. Dùng hai chân đứng thẳng lâu không dùng, để Quý Hâm Thư sinh ra
cảm giác kỳ diệu.
Cô
đã quá lâu không có ở độ cao như vậy quan sát gian phòng, cũng quá đã lâu không
có dựa vào hai chân chính mình cất bước. Khoảng thời gian này, cô phối hợp xoa
bóp của Thanh Cừ, cũng phối hợp kiến nghị bác sĩ đề xuất tiến hành bước đầu
khôi phục. Mục đích làm tất cả những thứ này, chỉ vì cô quá rõ ràng một chuyện,
chỉ cần mình không tốt lên, Thanh Cừ thì vĩnh viễn sẽ không rời khỏi, như vậy
các nàng sẽ vĩnh viễn quấn quýt lấy nhau.
Nếu
như là mình trước kia, có lẽ sẽ vì thế mừng rỡ, nhưng mà, không giống với lúc
trước, chính mình muốn buông tay, thả Thanh Cừ rời khỏi, cũng là muốn triệt để
đoạn tuyệt quan hệ của các nàng. Chỉ cần Quý Hâm Thư trước kia trở về, Thanh Cừ
thì sẽ không lại giống như kề cận chính mình như bây giờ, Quý Hâm Thư tin tưởng
như vậy.
Cô
vẫn chưa thể đứng quá lâu, chẳng được bao lâu lại lần nữa ngồi trở lại đến trên
xe lăn, cô đi xuống lầu, thấy được Quý Thanh Cừ ở dưới lầu làm bữa sáng, thấy
được chính mình cười chào hỏi. Quý Thanh Cừ cười thật ngọt ngào, Quý Hâm Thư chỉ
nhìn một chút thì dời đi tầm mắt, mặt không hề cảm xúc đến cầm bánh mì đi tới
hoa viên.
Bởi
vì hôm nay thức dậy trễ, Quý Thanh Cừ chuẩn bị bữa sáng cũng trì hoãn hồi lâu
hơn trước kia, chờ nàng làm xong bữa sáng đi ra ngoài tìm Quý Hâm Thư, người
kia đã sớm đút xong chim nhỏ, đang ngồi ở trên xe lăn bện vòng hoa. Ánh mặt trời
buổi sáng đúng lúc, không chiếu người cũng không chói mắt, nó xuyên thấu qua
cành cây nhỏ, nghiêng lệch chiếu vào trên mặt, trên người Quý Hâm Thư.
Cô
ăn mặc váy dài màu trắng, chân để trần trắng nõn xinh xắn, cả người đều đắm
chìm trong dưới ánh mặt trời.Ngón tay dài nhỏ đang ở trên vòng hoa nhẹ nhàng
vòng qua, mặt mang nụ cười yếu ớt hơi cong lên, tác động đến nốt ruồi xinh xắn
kia, mắt hoa đào trộn lẫn vào ánh sáng nhu hòa nhẹ nhàng. Có lẽ là ảo giác, Quý
Hâm Thư của ba năm sau so với trước ít đi chút ác liệt cùng già giặn, khí chất
của cô trở nên càng ấm áp, dù cho cô cố ý biểu hiện ra xa lánh đối với mình, nhưng
trước sau thay đổi không được ôn nhu độc hữu của cô thuộc về mình.
Quý
Thanh Cừ si ngốc đến nhìn tình cảnh này, nàng cảm thấy Quý Hâm Thư giờ khắc
này cực kỳ giống thần nữ, để cho mình không cách nào đem tầm mắt từ trên người
cô dời đi, Quý Thanh Cừ không nhịn được tiến lên, từ phía sau ôm lấy Quý Hâm
Thư, ở thời khắc đối phương phản ứng không kịp nữa, đem cô ôm vào trong ngực,
cúi đầu hôn lên cô. Nụ hôn này đối với Quý Thanh Cừ mà nói là sớm có dự mưu,
còn đối với Quý Hâm Thư chính là bất ngờ bên trong bất ngờ.
Cô
mở to hai mắt, dại ra đến nhìn Thanh Cừ nhắm hai mắt hôn môi chính mình, nàng
hôn đến chuyên chú, hai tay chăm chú gom lại bờ vai của chính mình, để Quý Hâm
Thư không có cách nào phản kháng, kỳ thực cô cũng quên đi phản kháng. Trong
miệng Quý Thanh Cừ mang theo hương bạc hà nhàn nhạt, hơi thở của nàng cùng
mình hòa vào nhau, đây là lần đầu tiên Thanh Cừ chủ động hôn chính mình, cái lưỡi
linh xảo của nàng không ngừng mà quét trong miệng mình, mang theo ngứa nhẹ để
Quý Hâm Thư không nhịn được muốn đi đáp lại nàng.
Nhưng
mà… Tại sao, Thanh Cừ tại sao hôn chính mình? Nàng không phải... Chỉ xem chính
mình là tỷ tỷ sao? Quý Hâm Thư suy nghĩ miên man, lại không chịu được Quý Thanh
Cừ nhiệt tình hôn, bị nàng hôn toàn thân nóng lên. Cảm thấy Quý Thanh Cừ cách
váy chính mình sờ lên bụng dưới, Quý Hâm Thư cau mày cuối cùng ở trước khi sự
tình sắp đã xảy ra không thể ngăn cản, đẩy Quý Thanh Cừ ra.
"Ngươi
biết ngươi đang làm cái gì không?" Quý Hâm Thư chùi vết ướt lưu lại bên miệng
hai người, nhiệt độ phía trên nóng đến kinh người, nàng bình phục thở dốc của
chính mình, nỗ lực đem cảm xúc tâm lý dời sông lấp biển đè xuống.
"Em
đương nhiên biết em đang làm gì, em đang hôn Quý tiểu Thư mà." Quý Thanh Cừ
cười nhìn Quý Hâm Thư, hiện tại nàng càng ngày càng yêu thích gọi đối phương
như vậy, dù cho đối phương ngày hôm qua cũng bởi vì danh xưng này tức giận,
nàng cũng không muốn từ bỏ. Nghe được lời của nàng, Quý Hâm Thư lần đầu tiên đối
với phán đoán của mình sản sinh hoài nghi, cô nhìn Quý Thanh Cừ, không hiểu đối
phương nói như vậy, làm như vậy rốt cuộc là tại sao.
"Quý
Thanh Cừ, đó chính là đối xử trưởng bối như thế? Ta là chị ngươi, chuyện gì nên
làm, cái gì không nên làm ta nghĩ ngươi nên rất rõ ràng. Chuyện ngày hôm nay ta
sẽ coi như chưa từng xảy ra, ngươi về trấn Hoài Ninh đi." Quý Hâm Thư trầm
mặt, đem lời đè ép một lúc lâu trong lòng nói ra. Khởi đầu Quý Thanh Cừ còn tưởng rằng cô là
đang thẹn thùng, nhưng sau đó, nàng có thể nghe ra Quý Hâm Thư là thật đang tức
giận, cũng là thật sự đang chống cự chính mình hôn cô.
Nàng
không hiểu, quan hệ của hai người không phải đã rõ ràng sao? Nàng cho rằng
chính mình tìm đến, Quý Hâm Thư liền sẽ rõ ràng các nàng không còn là tỷ muội,
mà là người yêu. Mấy ngày nay, Quý Thanh Cừ lo lắng thân thể của Quý Hâm Thư,
cũng không có đặc biệt giải thích cái gì, nàng từ đầu đến cuối đều cảm thấy
quan hệ người yêu của hai người là ngầm thừa nhận, nhưng Quý Hâm Thư không phải
muốn như vậy sao?
"Chị
không phải trưởng bối, cũng không chỉ là tỷ tỷ, xin lỗi, là em vừa bắt đầu
không nói rõ ràng sự tình. Quý Hâm Thư, em yêu thích chị, cảm tình giống như chị
đối với em như thế. Em đối với chị có dục vọng và khát vọng, đối với chị không
chỉ là tình thân."
Quý
Thanh Cừ là lần đầu tiên đem ý nghĩ của mình nói tới rõ ràng với Quý Hâm Thư
như thế, nàng vốn tưởng rằng quan hệ của hai người không cần nhiều lời, lại
phát hiện Quý Hâm Thư vẫn luôn đang hiểu lầm, nếu đã như vậy, mình tại sao có
thể không đem sự tình nói rõ ràng? Nàng chịu đủ lắm rồi chính mình mềm yếu trước
kia, càng không hy vọng bởi vì nguyên nhân của chính mình, đối với Quý Hâm Thư
lại tạo thành bất kỳ chút xíu thương tổn nào.
Tỏ
tình của Quý Thanh Cừ để Quý Hâm Thư sững sờ ở tại chỗ, nàng thậm chí coi
chính mình nghe lầm, hoặc là hết thảy trước mặt đều là ảo giác. Mãi đến tận
móng tay của cô đem lòng bàn tay nặn ra cảm giác đau đớn, cô mới ý thức tới,
Thanh Cừ là thật, nàng nói cũng là thật sự. Yêu thích, Thanh Cừ nói yêu thích
chính mình sao? Nàng hôn chính mình, bởi vì yêu thích. Nàng tìm đến mình, ở lại
bên cạnh mình, cũng là bởi vì yêu thích, không phải coi mình là tỷ tỷ.
Thực
tế như vậy đặt tại trước mắt, để trong lòng Quý Hâm Thư sinh ra mừng rỡ lâu
không gặp, nhưng mà... Vui sướng không có vượt qua lý trí, cũng không để Quý
Hâm Thư thay đổi quyết định cô làm ra. Chính mình trước kia rất cố chấp cũng
quá điên cuồng, mặc dù nói Quý Hâm Thư không hối hận yêu Quý Thanh Cừ, cũng
không dám nói cô không yêu, cô vẫn yêu Thanh Cừ, chỉ là phần yêu này ít đi điên
cuồng, trở nên không hề dũng cảm, tràn ngập khiếp đảm.
Kinh
nghiệm ba lần tử vong, mỗi một lần mang cho Quý Hâm Thư đều là bất đồng đả
kích. Lần đầu tiên mang đi chấp niệm của cô đối với Quý Thanh Cừ, lần thứ hai
mang đi điên cuồng của cô, lần thứ ba, cũng mang đi tất cả dũng khí của cô.
Quý Hâm Thư mệt rồi, cô rất rõ ràng trong xương chính mình căn bản là khó có thể
thay đổi, cô đối với Thanh Cừ còn có ý muốn sở hữu gần như bệnh trạng, cô mãi
mãi cũng không thể thật sự trở nên tốt.
Nếu
như, chính mình lần thứ hai có được Thanh Cừ, có lẽ cô vẫn là sẽ làm ra những
chuyện tương tự giống trước đây, đặc biệt là Thanh Cừ nói nàng yêu thích chính
mình, ý muốn sở hữu của mình sẽ làm trầm trọng thêm. Quý Hâm Thư không dám xác
định chính mình như vậy Thanh Cừ có thể tiếp thu hay không, càng sợ Thanh Cừ
bây giờ yêu thích, chẳng qua là thương tiếc và hổ thẹn đối với mình, cô sợ hãi
chính mình rời khỏi, sợ hãi đến hư cấu ra lời nói dối yêu thích chính mình này.
Quý
Hâm Thư cả người uể oải, cũng không chịu nổi dằn vặt nhiều hơn. Cô nghe tỏ
tình của Quý Thanh Cừ, vui mừng trong lòng từ từ biến thành sa sút và chống cự.
Trên mặt đỏ bừng biến mất đi, có được chỉ là lạnh lùng và xa cách. Cô ngẩng đầu
lên, yên tĩnh nhìn Quý Thanh Cừ nhìn chăm chú chính mình, nặn ra cười yếu ớt
trào phúng.
"Quý
Thanh Cừ, ta sớm thì nên nói cho ngươi biết, cảm giác ta đối với ngươi đã sớm
thay đổi. Hiện tại ta chỉ xem ngươi là em gái của ta, giữa ngươi và ta chỉ còn
quan hệ tỷ muội thuần túy, không còn gì khác. Nếu như ngươi còn đối với ta tồn
loại tâm tư mạo phạm kia, ta cũng sẽ không bao giờ gặp ngươi nữa." Quý Hâm
Thư lạnh giọng nói nghiêm túc, cái này cũng là lần đầu tiên cô dùng loại thái độ
này nói chuyện với Quý Thanh Cừ.
Quý
Thanh Cừ không nghĩ tới Quý Hâm Thư sẽ nói như vậy, nàng tuyệt đối không tin cảm
tình của Quý Hâm Thư đối với mình sẽ thay đổi, loại tình yêu ghi lòng tạc dạ
kia, căn bản không thể sẽ bởi vì thời gian ba năm thì biến mất. Nàng nhìn Quý
Hâm Thư, đi tới muốn ôm cô, Quý Hâm Thư lại ở lúc này đẩy xe lăn quay người, đầu
gối của Quý Thanh Cừ bị máy phụ trợ trên xe lăn đụng vào, nàng đau đến nhíu
mày, Quý Hâm Thư rõ ràng cũng nhìn thấy, lại không để ý tí nàng nào, trực tiếp
trở về phòng. Quý Thanh Cừ ửng đỏ viền mắt, nàng nhìn Quý Hâm Thư trở về phòng,
cong người xuống nhặt lên vòng hoa cô ném xuống đất, đứng tại chỗ xuất thần.
Quý
Hâm Thư trở về phòng cũng không có biểu hiện bình tĩnh như vậy, cô che lấy bộ
ngực phập phồng, hai tay run rẩy mấy lần cầm điện thoại di động lên, lại không
cẩn thận rơi trên mặt đất. Cuối cùng, cô bấm điện thoại của Lý Viện, đối phương
rất nhanh tiếp nhận.
"Kỷ
tiểu thư?"
"Lý
Viện, lập tức giúp ta chuẩn bị một chiếc xe, sáng sớm ngày mai đưa ta đi sân
bay, nhớ kỹ, đừng kinh động bất cứ người nào."
Hết
chương 124.

Nhận xét
Đăng nhận xét