Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 129

Chương 129: Không cho phép lúc này gọi tỷ tỷ.

Quý Thanh Cừ cho rằng chính mình không coi trọng giới tính, tình dục cũng không phải rất mạnh, nhưng yêu Quý Hâm Thư mới phát hiện, nếu nói không quan trọng dục vọng chỉ là chính mình ảo giác. Ở trước mặt Quý Hâm Thư, tất cả dục vọng của nàng đều bị câu ra, giờ mới hiểu được, dục vọng ít nhiều quyết định bởi mức độ cũng không phải là cá nhân, mà là áp dụng ở người yêu.

Hai người dây dưa hồi lâu, thời gian cũng từ buổi sáng đến buổi trưa, trong lúc đó Đường Khởi gọi điện thoại tới, điện thoại trực tiếp bị Quý Thanh Cừ tắt đi, nàng không có tâm tư dư thừa để cho người khác, dù cho chuyện quan trọng hơn nữa, cũng không bằng một tí người dưới thân. Trong phòng kéo rèm cửa sổ, trong bóng tối lại mơ hồ có ánh sáng nhạt màu. Trên người các nàng che kín mồ hôi dính vào nhau, ướt át mà ám muội.

"Chị chịu gọi tên của em, em thật vui vẻ." Quý Thanh Cừ dùng tay chống giường, vì là đem sợi tóc ướt át của Quý Hâm Thư chỉnh lại, trên miệng nàng nói qua lời dịu dàng, nhưng động tác trên tay của nàng lại hoàn toàn không hàm hồ. Mặc dù là lần đầu tiên làm, nhưng Quý Thanh Cừ xác thực ở trong ba năm hiểu rõ đến rất nhiều phương thức nữ nhân và nữ nhân làm tình, cùng là nữ nhân, lấy lòng đối phương cũng không khó khăn, huống chi người kia còn là Quý Hâm Thư.

Cô trầm luân ở bên trong khoái ý và tình dục, con mắt đẹp đẽ có chút tan rã. Quý Thanh Cừ yêu thích mỗi một nơi thân thể của Quý Hâm Thư, cũng thích đối diện cùng cô, nhìn con mắt của cô. Tướng mạo của hai chị em không giống, nhưng hình mắt lại đều là loại hình quyến rũ. Quý Thanh Cừ là mắt phượng, phong tình vạn chủng, lười biếng phóng túng. Quý Hâm Thư là mắt hoa đào, kiều diễm như nước mùa thu, nhu tình mênh mong.

Đôi ngươi kia đen nhánh luôn là mang theo ánh nước, mà dáng dấp ánh nước đầy ngập mềm mại. Lúc này, ánh mắt của cô mê ly lại tan rã, bên trong chiếu rọi mặt của mình, mềm hơn thường ngày quến rũ nhiều hơn rất nhiều, cảm giác như là nhảy ra đoan trang tao nhã, càng đẹp đẽ câu người.

Thân thể trắng nõn của cô che kín dấu vết của mình lưu lại, từ cái cổ đến xương quai xanh, lại tới trước ngực "Khu vực thiên tai nặng” hai viên trắng mịn mềm kia ở dưới bắt nạt của chính mình cơ hồ thành màu đỏ, đỉnh núi sưng đỏ, xung quanh một vòng quầng v*ú trắng mịm kia tràn đầy đều là dấu vết chính mình m**út ra. Thân thể cô mềm mại bị chính mình đụng phải run rẩy, thân thể theo tiến vào của ngón tay hơi chập trùng. Quý Hâm Thư ý loạn tình mê như vậy, đẹp đến để Quý Thanh Cừ đỏ cả mắt.

"Thoải mái không?" Quý Thanh Cừ hôn khóe miệng hé mở của Quý Hâm Thư một cái, người này cuối cùng không hề miệng đầy đều là tình chị em nữa, cũng không nói loại lời nói mình là tỷ tỷ nữa. Chỉ là cô cũng không giống như chính mình ở thời điểm thoải mái sẽ gọi ra, thường thường luôn là dồn dập thở dốc, mãi đến tận lúc không chịu được mới có thể phát ra một hai tiếng kêu rên. Vấn đề của Quý Thanh Cừ để cơ thể của Quý Hâm Thư hơi cứng đờ, cô nửa khép mắt nhìn qua, cái nhìn này ẩm ướt lại mang khẩn cầu, để lòng Quý Thanh Cừ đều mềm thành một mảnh.

"Chậm một chút, không chịu được..." Quý Hâm Thư miễn cưỡng nặn ra mấy chữ này, hiện nay cô chỉ có cánh tay có thể vung ra khí lực, cô ôm chặt lấy Quý Thanh Cừ, dùng cái trán tựa ở trên bả vai Quý Thanh Cừ, chôn ở trong lòng nàng nhẹ nhàng than nhẹ. Cô không biết, phương thức xin tha như vậy, sẽ chỉ làm Quý Thanh Cừ khó có thể tự kiềm chế, đã làm rồi là không thể ngăn cản.

"Các nàng luôn nói em là yêu nghiệt, nhưng mà em phát hiện, chị mới phải." Quý Thanh Cừ xoa sau gáy ướt át của Quý Hâm Thư, lần nữa cúi đầu hôn cô. Nụ hôn này ngậm phát tiết, hoàn toàn là vừa rồi mấy câu nói kia của Quý Hâm Thư hơi lên dục vọng. Khát vọng đối với người này càng mãnh liệt, Quý Thanh Cừ thì càng không khống chế được ý nghĩ muốn đòi lấy cô. Nàng biết, không hôn môi như vậy, chính mình sẽ đem tinh lực dư thừa dùng ở trên tay, như vậy, Quý Hâm Thư càng thêm không chịu nổi.

Chỉ là Quý Thanh Cừ đánh giá cao năng lực chịu đựng của chính mình, cũng đánh giá thấp sự cám dỗ của Quý Hâm Thư mang cho chính mình. Hai người gắn bó quấn quýt, mùi vị ngọt ngào ở trong miệng nhau nở ra, xung quanh đâu đâu cũng có mùi hương thoang thoảng trên người Quý Hâm Thư, không nồng nặc, lại như hương hoa sơn mộng như hình với bóng. môi dưới Quý Thanh Cừ khẽ run, bởi vậy nàng dùng sức mím môi, đem bờ môi của Quý Hâm Thư kẹp ở trong đó ma sát gặm cắn.

Ngón tay cái của tay phải ấn xoa phấn châu bị chính mình chà đạp đã lâu, khi nó đang động tình sẽ sung huyết sưng đỏ, cũng sẽ trở nên lớn, càng là như vậy thì càng mẫn cảm. Quý Thanh Cừ mỗi một lần ma sát ấn xoa nó, ngón tay dài nhỏ cũng sẽ sâu sắc đưa vào trong cơ thể Quý Hâm Thư. Lớp da xung quanh của lòng bàn tay và đốt ngón tay có thể tiêu diệt được cảm giác ngột ngạt trong vách xung quanh mang cho chính mình, hành lang nhỏ hẹp kia đâu đâu cũng có thịt mềm ướt mềm, sau khi tiến vào, chúng nó thành tiểu dã thú đói bụng, điên cuồng đến hấp thụ chính mình.

Loại cảm giác đó thật sự như là đưa ngón tay thăm dò vào bên trong rau câu, Quý Thanh Cừ không khống chế được đến dùng ngón tay ở bên trong rau câu lật khuấy, ma sát một tầng lại một tầng nhăn nhúm cùng chập trùng của nó , chôn thật sâu vào trong đó, lại cong lấy bụng ngón tay, ma sát trên thành chầm chậm rút ra. Nàng cũng không phải là một hơi toàn bộ rút đi, mà là lùi ba phần, lại vào hai phần, lại lúc này vào chầm chậm lại mệt nhọc đến hoàn thành một lần tiến vào cùng hút ra.

"Thanh Cừ, đừng mà..." Quý Hâm Thư khóe mắt lần thứ hai bởi vì Quý Thanh Cừ hành động quá đáng đến ngâm ra nước mắt, cô ở trên tình cảm không khóc, những nước mắt này cũng không phải bản thân cô có thể khống chế, mà là kết quả bị sung sướng trở nên gay gắt. Gào khóc mang theo tình cảm sắc thái, mà rơi lệ lại là một loại phản ứng bản năng sản xuất trên sinh lý. Vui vẻ quá độ để Quý Hâm Thư rơi lệ, viền mắt xung quanh còn có chóp mũi tinh xảo đều hiện ra hồng nhạt khiến người ta trìu mến.

"Đừng mà? Nhưng mà... Nơi đó tỷ tỷ, đem ngón tay em kẹp đến rất chặt." Quý Thanh Cừ ý xấu, cố ý nói lời nói này. Kỳ thực nói xong bản thân nàng cũng có chút thẹn thùng, câu nói này vẫn là nàng xem tiểu thuyết học được, nhưng mà ở mặt trước thêm vào cái tỷ tỷ, cảm giác xấu  hổ tuyệt đối vượt xa ý nghĩa câu của bản thân. Trên mặt nàng ấm lên, nhưng Quý Hâm Thư so với nàng càng thẹn thùng, cũng làm cho Quý Thanh Cừ e lệ không có bị phát hiện.

"Không... Không cho phép lúc này gọi tỷ tỷ." Quý Hâm Thư tựa ở bờ vai Quý Thanh Cừ, khóc nức nở và giọng mũi đều rất đậm, cô ôm chặt bờ vai của Quý Thanh Cừ, ngón tay không nhịn được ở trên lưng nàng nắm qua, lại sợ nắm đau Quý Thanh Cừ, đổi thành đi vò tóc dài của Quý Thanh Cừ.

"Nhưng mà, tỷ tỷ chính là tỷ tỷ, là Quý tiểu Thư của em, người yêu của em." Quý Thanh Cừ ôn nhu nói, câu nói này như là xúc động khai quan mẫn cảm nhất của Quý Hâm Thư. Nàng đã nhẫn nại rất lâu, cho dù ngoài miệng nói qua không muốn cùng Quý Thanh Cừ liên luỵ nữa, nhưng đây là hai người lần đầu tiên chân chính thân mật về mặt ý nghĩa. Nghe Quý Thanh Cừ luôn miệng nói yêu chính mình, lại đang đòi lấy chính mình, Quý Hâm Thư rất sợ hoan ái dừng lại, quan hệ của các nàng lại sẽ trở lại điểm đóng băng, theo bản năng đến không muốn kết thúc, cũng là một mực nhẫn nại lấy.

Câu nói này giống như cái van, đem lo lắng của Quý Hâm Thư mở ra, cô rên khẽ một tiếng, khe mông căng thẳng, chân tâm liên tục run rẩy, hai chân càng ngày càng vô lực. Phát hiện cô sắp đến rồi, Quý Thanh Cừ nâng mặt của Quý Hâm Thư hôn cô, nụ hôn này rất chậm, mang theo ý tứ ung dung, như là đanh động viên Quý Hâm Thư, để cô không chỗ nào kiên kị.

An ủi như vậy so với bất kỳ khiêu khích nào đều càng hữu hiệu, thịt mềm và điểm mẫn cảm bên trong thành  thân thể được Quý Thanh Cừ lần lượt thương tiếc qua, Quý Hâm Thư nghiêng đầu, dùng sức cắn mép gối một bên, kêu rên, bị Quý Thanh Cừ đưa đến cực hạn. Cho dù cắn mép gối, nhưng Quý Hâm Thư vẫn là hừ ra thanh âm, cô nhắm hai mắt, lông mi run rẩy dính đầy nước mắt, nước mắt theo khóe mắt của cô trượt tới một bên, nhìn ra Quý Thanh Cừ động lòng lại đau lòng.

Cao trào lần này so với trước kéo dài đến càng lâu, dư vị cũng rất dài. Quý Hâm Thư nhắm hai mắt, chậm rãi thả ra mép gối bị chính mình cắn vào, Quý Thanh Cừ không có lập tức dừng lại động tác, lấy sức mạnh mềm nhẹ ở trong cơ thể Quý Hâm Thư ra vào, xoa nhẹ â*m vật run rẩy không ngừng trong lòng bàn tay của chính mình. Quý Hâm Thư thỉnh thoảng sẽ hừ nhẹ một tiếng, hô hấp lâu dài và thân thể thả lỏng nói rõ cô rất thoải mái, Quý Thanh Cừ cũng rất thích dáng vẻ lười biếng vừa mềm mềm sau khi nở rộ của cô.

Nàng nhìn thấy Quý Hâm Thư, nhẹ nhàng kẹp chặt chân của mình. Kỳ thực Quý Thanh Cừ cũng có dục vọng, trên thân thể, trong lòng, hai phương diện đều rất mãnh liệt. Nàng cũng muốn để Quý Hâm Thư muốn chính mình, cũng muốn được Quý Hâm Thư thương yêu. Vẻ vẹn hai lần kinh nghiệm để thân thể Quý Thanh Cừ đối với Quý Hâm Thư có ký ức, nàng rất muốn lại bị tỷ tỷ bắt nạt, dùng các loại phương thức. Nhưng mà, so với dục vọng của chính mình, Quý Thanh Cừ vẫn là ở lúc này lựa chọn ưu tiên Quý Hâm Thư, chỉ có thể chính mình kẹp lấy chân, thừa dịp thời điểm Quý Hâm Thư không chú ý lén xoa chân tâm khát vọng đến đau đớn.

Trên người hai người đều là các loại mồ hôi và chất lỏng không nói rõ được cũng không tả rõ được. Quý Thanh Cừ cảm thấy quần lót ướt đẫm dính vào chân tâm không quá thoải mái, nàng cởi quần lót, liếc nhìn Quý Hâm Thư nằm ở trên giường không nhìn chính mình, tiếp tục làm người không nghe không thấy, trực tiếp đem cô ôm lấy đi vào phòng tắm. Bồn tắm bị nước nóng lấp kín, Quý Thanh Cừ liếc nhìn Quý Hâm Thư nhắm mắt trong ngực, đem cô đặt ở bên trong.

Đây là Quý Thanh Cừ lần đầu tiên giúp Quý Hâm Thư tắm rửa, trước đó nàng nhiều lần lo lắng chân của Quý Hâm Thư sẽ làm cô không có cách nào an toàn đến tắm rửa, sau đó mới phát hiện, bồn tắm đặc thù xử lý lót qua phòng trơn trượt, mà xung quanh bồn tắm có nút lệnh cảm ứng, chỉ cần điểm nhẹ một cái, sẽ có đồ vật giống như giường nước nổi ở mặt nước, có thể trực tiếp để Quý Hâm Thư nằm ở phía trên.

Quý Thanh Cừ ngồi ở trong bồn tắm, ôm Quý Hâm Thư ngồi ở trên chân của mình thanh tẩy giúp cô. Vừa rồi trong phòng quá mờ nàng cũng không chú ý, vào lúc này mới phát hiện, trên người Quý Hâm Thư tràn đầy dấu vết của chính mình, từ dưới cằm đến cái cổ, lại tới xung quanh bụng dưới, đâu đâu cũng có.

Những vết đỏ kia rõ ràng khắc ở trên da yếu ớt của Quý Hâm Thư, rất sâu cũng rất nhiều, cùng với quán tính lớp da của Quý Hâm Thư, e sợ phải hơn một tháng mới có thể triệt để tan đi. Quý Thanh Cừ dùng tay ở trên dấu vết mềm nhẹ xoa xoa lau chùi, cái cảm giác này đã đầy đủ ám muội, nhưng Quý Thanh Cừ còn muốn giúp Quý Hâm Thư thanh tẩy chân tâm, chuyện như vậy thì mang theo mấy phần tình dục không nói ra được.

Quý Thanh Cừ ấn lấy máy cảm ứng, trong bồn tắm rộng rãi, từ từ nâng lên giường nước đầy đủ để một người nằm ở phía trên. Giường nước phiêu phù ở trên mặt nước bồn tắm, màu trắng nhợt nhạt phản xạ nổi ra ánh nước, rất đẹp cũng rất mộng ảo. Quý Hâm Thư còn không rõ mục đích Quý Thanh Cừ chỉnh ra giường nước, ngay sau đó đã bị Quý Thanh Cừ ôm lấy đặt ở phía trên. Quý Hâm Thư có loại dự cảm không tốt, cô mở mắt ra, nhìn về phía Quý Thanh Cừ.

"Ngươi làm cái gì? Thư ký Đường các nàng một lúc chắc sẽ đến." Quý Hâm Thư thấp giọng nói qua, không thể không lấy ra Đường Khởi làm bia đỡ đạn, chỉ đáng tiếc, loại lý do này không phải rất có hiệu quả. Quý Thanh Cừ vốn là cũng không có ý định làm cái gì, chỉ là muốn cố gắng thanh tẩy thân thể Quý Hâm Thư một cái. Nhưng Quý Hâm Thư khép lại hai chân nằm ở trên giường nước, màu trắng sóng nước, thân thể trắng nõn, cùng với độ tương phản chính là một thân vết đỏ ám muội kia.

Hình ảnh tình dục như vậy nhưng không mất vẻ đẹp, giận, có loại sạch sẽ không cách nào khinh nhờn. Nghĩ đến người này là của mình, Quý Thanh Cừ đỡ lấy đầu gối của Quý Hâm Thư, đem hai chân vô lực của cô tách ra. Nơi đó đã trải qua hai lần cao trào, giờ khắc này chính là thời điểm mẫn cảm nhất, múi thịt tầng ngoài sưng lên, tầng bên trong cũng hiện ra ánh nước và hồng nhạt, đến mức đỉnh núi viên cuống thịt bị xoa xoa nhiều nhất đương nhiên cũng dáng dấp sưng đỏ không trốn được.

Quý Thanh Cừ si ngốc mà nhìn, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía Quý Hâm Thư. Đối phương nghiêng đầu, cũng không mở mắt, bởi vì bên cạnh chính là gương to lớn, thân ảnh của hai người rõ ràng thu được ảnh hiện tại, cái này cũng là lý do cô không thể nhìn. Quý Thanh Cừ bỗng nhiên không còn dự định cố gắng tắm rửa, đặc biệt là khi ở nơi đó của Quý Hâm Thư lại một lần tuôn ra dịch nhạt, liền đem trận thương yêu này lần thứ hai kéo dài.

"Quý tiểu Thư nhất định chưa từng xem qua chỗ này chính mình, nó thật là đẹp, màu sắc rất nhạt, là trắng của da trắng, lại mang theo hồng vốn có.Em vừa liền cảm thấy, nó như một viên mật đào bánh pudding, trên cao nhất còn có một viên thịt quả màu đỏ. Em a, rất muốn liếm nó.” Quý Thanh Cừ cười nói lời nói này, nàng chợt nhớ tới, chính mình lần đầu tiên thân mật cùng Quý Hâm Thư cũng là ở phòng tắm. Vào lúc ấy, mình ở trong miệng tỷ tỷ đến rất nhiều lần, cũng đem chất lỏng của mình lưu lại ở trong miệng tỷ tỷ. Quý Thanh Cừ cũng muốn như vậy đối với Quý Hâm Thư, cũng muốn thưởng thức mùi vị của đối phương.

Quý Thanh Cừ liếc nhìn Quý Hâm Thư hai con mắt đóng chặt, nàng vén tóc lên, đến gần cuối cùng đem mật đào bánh pudding nuốt vào trong miệng.

Hết chương 129.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45