Phân Cách - Chương 132
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 132: Trở lại cái địa phương tràn ngập hồi ức.
Thái
độ bá đạo của Quý Thanh Cừ là Quý Hâm Thư không nghĩ tới, cô cho rằng chính
mình nói đến loại trình độ này, Thanh Cừ sẽ biết khó mà lui, nhưng người này
không những không có, còn nói một phen lời bá đạo như thế. Quý Hâm Thư sững sờ ở
đó, đã lâu cũng không hoàn hồn, nhìn dáng vẻ cô ngơ ngác, Quý Thanh Cừ vò vò sợi
tóc của cô, lại ở trên khóe miệng cô hôn xuống.
“Quý tiểu Thư, nếu như chị không quá mệt, em dẫn chị đi dưới lầu ngồi một chút
thế nào? Thư ký Đường buổi trưa liền đến, nàng muốn gặp gỡ chị." Quý
Thanh Cừ dùng ngón tay quấn lấy sợi tóc của Quý Hâm Thư, quấn thành từng vòng lại
chầm chậm buông ra. Đối với chuyện nàng chơi tóc mình Quý Hâm Thư chỉ liếc mắt
thì dời đi tầm mắt. Nghĩ đến Đường Khởi lại đây, cô gật gù, dùng ánh mắt ra hiệu
Quý Thanh Cừ lấy cho mình một bộ quần áo.
Rõ
ràng trong tủ treo quần áo có rất nhiều kiểu dáng, nhưng Quý Thanh Cừ lại cứ chọn
váy ngủ trước đó nàng mua về cho Quý Hâm Thư. Váy ngủ là màu trắng, phía trên
in đầy chim cánh cụt, là kiểu dáng Quý Hâm Thư trước đây hoàn toàn sẽ không mặc.
Thấy được bộ y phục này, lại nghĩ tới chính mình tiếp theo phải ăn mặc nó gặp
Đường Khởi, Quý Hâm Thư mặt lạnh, rõ ràng có chút từ chối.
"Đổi
cái khác." Quý Hâm Thư thấp giọng nói qua, nhưng Quý Thanh Cừ cũng rất cố
chấp đến hi vọng cô mặc bộ này. “Tỷ, thư ký Đường cũng không phải người ngoài
gì, nói nữa, những cổ áo của quần áo kia của tỷ cũng không cao như cái này,
trên người chị, đều là của em..." Quý Thanh Cừ vốn nghĩ trên người Quý Hâm
Thư đều là dấu vết của mình lưu lại, nhưng nói còn chưa dứt lời, Quý Hâm Thư đã
lạnh lùng đến nhìn sang.
Cho
dù Quý Thanh Cừ ở Quý thị ba năm cũng đã sớm có phần khí tràng người địa vị
cao kia, nhưng rốt cuộc là so với Quý Hâm Thư chênh lệch rất nhiều. Nàng quản
lý Quý thị là được Quý Hâm Thư chỉnh đốn hoàn hảo, không có ai tranh đoạt, cũng
không có nhiều câu tâm đấu giác như vậy. Thêm nữa có Đường Khởi giúp đỡ, còn có
Tống Ngôn Khê cùng với hai nhà Nhậm Diêu hỗ trợ, Quý Thanh Cừ chịu khổ còn kém
rất rất xa Quý Hâm Thư lúc trước.
Trước
đây Quý Hâm Thư đối xử chính mình chưa bao giờ sẽ mặt lạnh, càng sẽ không dùng
khí tràng ép chính mình, nhưng bây giờ, Quý Hâm Thư hơi lạnh ánh mắt rơi vào
trên người mình, dường như một cái băng trùy đè lên bờ vai. Quý Thanh Cừ le lưỡi,
tội nghiệp đến nắm quần áo ngồi vào trên giường, bước chân đều thành bước mảnh
vụn sợ hãi, có thể nói là hoàn toàn không có khí thế.
"Tỷ,
cái này đúng là thích hợp nhất mà, chị cũng không hi vọng bị thư ký Đường thấy
được chứ?" Quý Thanh Cừ nhỏ giọng mà nói, cuối cùng còn ôm quần áo, dùng
gò má của chính mình chà chà ở phía trên, một bộ cảm giác rất quý bộ y phục
này. Nhìn động tác của nàng, Quý Hâm Thư khóe mắt hơi rủ xuống, buông lỏng nhỏ
bé cũng không có tránh được con mắt của Quý Thanh Cừ.
Nàng
vội vàng cầm quần lót và áo lót mới, ngoan ngoãn đến đặt tại trước mặt Quý Hâm
Thư, nhưng thật ra là nàng còn muốn giúp Quý Hâm Thư mặc, nhưng chút này tỷ tỷ
nhất định là sẽ không cho phép, Quý Thanh Cừ cũng không dám lỗ mãng, dù sao hôm
nay nàng đã "Bắt nạt" Thật rất lâu rồi.
"Ngươi
đi ra ngoài trước chờ ta đi." Sắc mặt Quý Hâm Thư hơi hòa hoãn, cô cầm lấy
quần áo, liếc nhìn Quý Thanh Cừ một bên ở giường không dự định đi, lên tiếng nhắc
nhở. Kỳ thực Quý Thanh Cừ muốn ở lại là thật, nhưng không dám ngỗ nghịch Quý
Hâm Thư cũng là thật. Nàng ồ một tiếng, chầm chậm từ trong phòng ra, quay người
tốc độ đóng cửa chậm rất.
Quý
Hâm Thư thấy nàng rời khỏi, lúc này mới cầm lấy quần lót mặc, giữa hai chân còn
lưu lại một ít cảm giác, cảm giác bủn rủn cũng rất rõ ràng. Quý Hâm Thư cúi đầu
nhìn dấu vết trên người mình, cô xuất thần phải dùng tay sờ, dường như còn có
thể cảm giác được phần cảm giác nóng rực nhàn nhạt khi Thanh Cừ hạ xuống những
dấu vết này.
Quý
Hâm Thư đem y phục mặc xong, muốn chính mình đẩy lên thân thể xuống lầu, chuyện
này đối với cô mà nói cũng không phải chuyện không cách nào hoàn thành, trước
đó vài ngày hồi phục là có hiệu quả, đơn giản cất bước một chút Quý Hâm Thư
cũng hoàn toàn có thể làm được. Nhưng mà trải qua dằn vặt của buổi sáng, Quý
Hâm Thư liền đứng thẳng cũng không được, huống chi là chính mình xuống lầu.
Cô
bất đắc dĩ đến nhìn hai chân không khí lực, chỉ đành gọi Quý Thanh Cừ đi vào
đỡ chính mình. Người kia tựa hồ đã sớm chờ đến có chút không thể chờ đợi được
nữa, nghe được chính mình gọi nàng, lập tức đẩy cửa đi vào. Quý Thanh Cừ đứng
trước cửa, nhìn người ngồi ở trên giường, nhếch miệng lên mỉm cười. Nàng liền
biết, mình mua bộ y phục này rất thích hợp Quý Hâm Thư. Người này thích mặc màu
trắng, cũng thích hợp màu trắng. Nhưng màu trắng đều sẽ cho người ta một loại
cảm giác phiêu miểu quạnh quẽ, Quý Thanh Cừ luôn muốn ở trên đồ trắng của Quý Hâm
Thư thêm gì đó.
Bộ
váy ngủ chim cánh cụt này nàng mua hai bộ, một bộ chính là màu trắng trên người
Quý Hâm Thư, một bộ khác là màu lam nhạt nàng mua cho chính mình. Quý Hâm Thư
chưa từng mặc quần áo hệ đáng yêu này, nhưng bộ y phục này ở trên người cô cũng
không có cảm giác không thích hợp.
Cô
yên tĩnh ngồi ở trên giường, cặp con ngươi đen kia mang theo nhu hòa nàng không
tự biết rơi vào trên người mình. Dáng vẻ giờ khắc này Quý Hâm Thư để Quý
Thanh Cừ nghĩ đến được hai chữ ngoan ngoãn, rõ ràng mới vừa rồi còn là dáng
vẻ mười phần khí tràng, nhưng lúc này Quý Hâm
Thư để Quý Thanh Cừ rất muốn ôm cô một chút.
"Quý
tiểu Thư thật là đẹp mắt." Quý Thanh Cừ đi tới bên giường, không nhịn được
ôm Quý Hâm Thư, nghe được nàng gọi chính mình như vậy, Quý Hâm Thư nỗ lực vẫn
duy trì đông lạnh trên mặt, để Quý Thanh Cừ nhanh chóng đỡ chính mình xuống lầu.
Xuống lầu dưới, Đường Khởi đã ở trên sofa ngồi một lúc, hôm nay cả ngày này bận
tối mày tối mặt, để nàng trở lại cảm giác bận rộn đã từng khi mới vừa theo Quý
Hâm Thư.
Khởi
đầu nghe được tin tức Quý Thanh Cừ tìm được Quý Hâm Thư nàng còn có chút không
thể tin được, mãi đến tận tất cả chứng cứ đặt tại trước mắt, nàng mới vững tin
Quý Hâm Thư thật không có chết, cô còn sống, chỉ là ẩn giấu tung tích, không
cho các nàng biết. Đi theo bên người Quý Hâm Thư lâu như thế, Đường Khởi quá rõ
ràng làm người và tính cách của Quý Hâm Thư, cô làm mỗi sự kiện đều có lý do,
Đường Khởi rất ít sẽ dò hỏi nhiều, chỉ có lần này, Đường Khởi rất muốn hỏi rõ
ràng nguyên nhân.
"Đại
tiểu thư, đã lâu không gặp." Lần nữa thấy được Quý Hâm Thư, Đường Khởi
nhẹ giọng nói qua, nàng xem ra Quý Hâm Thư tuy gầy rất nhiều, nhưng trạng thái
tinh thần lại với ba năm trước thời điểm giam cầm Quý Thanh Cừ tốt hơn nhiều lắm.
Trên người cô ăn mặc váy ngủ kỳ quái ngồi ở đối diện chính mình, Quý Thanh Cừ
thì ngồi chếch ở trên tay vịn sofa, Đường Khởi mơ hồ cảm thấy bầu không khí giữa
hai người có chút kỳ quái.
"Đường
Khởi, khoảng thời gian này khổ cực ngươi rồi." Quý Hâm Thư thấy được Đường
Khởi, trong lòng mang theo chút cảm kích, cô vẫn luôn rất tín nhiệm người này,
cũng tin tưởng sau khi mình đi rồi nàng có thể giúp Thanh Cừ rất nhiều. Quý
Hâm Thư từng làm rất nhiều chuyện chính xác, năm đó trợ giúp Đường Khởi, tuyệt
đối là một trong số đó.
"Đại
tiểu thư khách khí, đây là công việc của ta, cũng là chuyện ta nên tận sức."
Đường Khởi nhẹ giọng nói qua, trò chuyện cùng Quý Hâm Thư một chút đề tài thì lệch
đi đến trên kinh tế của Quý thị và phố Hoài Ninh hiện nay. Quý Thanh Cừ vốn cho là mình tốt xấu gì cũng
làm tổng tài ba năm, ít nhiều có thể nghe hiểu một ít, nhưng mà Quý Hâm Thư và
Đường Khởi nói tới những câu chuyện đó, nàng lại là cả chỗ trống xen mồm đều
không có. Quý Thanh Cừ nhíu nhíu mày, chỉ đành đứng dậy đi nhà bếp pha ba tách
cafe đi ra, bỏ lên trên bàn.
Đường
Khởi nói tiếng cảm tạ, ngẩng đầu lên nhìn về phía Quý Hâm Thư, lúc này nàng mới
phát hiện, ở lúc Quý Hâm Thư ngẩng đầu uống cà phê, dấu vết dưới cổ không có
che khuất, đó là dấu hôn rất tươi đẹp, in vào không lâu, tuyệt đối không có vượt
qua một ngày. Nghĩ đến chính mình buổi sáng gọi điện thoại bị Quý Thanh Cừ cắt
đứt, nhìn lại một chút quan hệ vi diệu bây giờ của hai người, Đường Khởi trong
lòng ít nhiều sinh ra chút suy đoán.
Ba
năm nay, Quý Thanh Cừ đối với cảm tình của Quý Hâm Thư biến hóa chính mình nhìn
ở trong mắt, nàng cũng tin tưởng, Quý Thanh Cừ lại tìm được Quý Hâm Thư, có lẽ
thì sẽ không lại là quan hệ tỷ muội rồi. Vào lúc này thấy được dấu vết trên cổ
của Quý Hâm Thư, Đường Khởi cảm thấy đại khái là Quý Hâm Thư vì lưu lại Quý
Thanh Cừ, hoặc là muốn tìm được thật lòng của đối phương, mới sẽ lấy lui làm tiến,
đem thân thể chính mình làm mồi nhử, để nhị tiểu thư đối với cô lộ ra thật lòng.
Đường
Khởi sẽ nghĩ như vậy cũng không kỳ quái, dù sao nàng quen thuộc Quý Hâm Thư là
ở trên thương trường quyết đoán mãnh liệt, người vì có được Quý Thanh Cừ
không tiếc bất cứ giá nào, không chừa thủ đoạn nào. Nàng cảm thấy Quý Hâm Thư
vì giữ lại Quý Thanh Cừ cái gì đều làm ra được, cũng một cách tự nhiên phải
đem cô trở thành phía chủ đạo kia, cũng chính là cái gọi là phía công.
Người
trong cuộc Quý Hâm Thư và người bắt nạt Quý Thanh Cừ đương nhiên không biết Đường
Khởi giờ khắc này đăm chiêu suy nghĩ, hiểu lầm sự tốt đẹp này sau này cũng sẽ
tiếp tục kéo dài, đương nhiên cũng là sau này nói. Quý Hâm Thư và Đường Khởi
hàn huyên một lúc, nói về đề tài phố Hoài Ninh. Quý Thanh Cừ tới nơi này sắp
hai tháng, cho dù Đường Khởi ở bên kia có thể xử lý phần lớn sự tình, nhưng xí
nghiệp lớn như vậy không có tổng tài tọa trấn ít nhiều sẽ gợi ra suy đoán.
Đường
Khởi lần này tới vận dụng máy bay tư nhân của Quý gia, máy bay còn ở sân bay,
Quý Thanh Cừ định đem Quý Hâm Thư mang về nhà điều dưỡng, dù sao phố Hoài Ninh phát
đạt nhiều hơn so với trấn An Tắc, nàng cũng muốn cho Quý Hâm Thư làm một lần
kiểm tra thân thể càng đầy đủ. Quý Thanh Cừ và Đường Khởi thương lượng chuyện
đi trở về, Quý Hâm Thư ở một bên nghe, vẻ mặt nhàn nhạt, tựa hồ tất cả chuyện đều
không có quan hệ gì với cô. Nhưng Quý Hâm Thư rất rõ ràng, Quý Thanh Cừ sẽ
không để lại chính mình, coi như mình không đồng ý trở lại, người này cũng sẽ mạnh
mẽ đem mình mang tới máy bay.
Nghĩ
tới đây, Quý Hâm Thư có chút bất đắc dĩ đến nở nụ cười. Người truy đuổi từ
chính mình đã biến thành Thanh Cừ, hai người tựa hồ luôn như vậy, một người liều
mạng tránh thoát, người khác lại cố chấp đến ràng buộc. Duy nhất không cùng
chính là, bây giờ không cách nào phản kháng thành chính mình.
Quý
Hâm Thư bất đắc dĩ đến bị Quý Thanh Cừ ôm trở về phòng ngủ, nhìn đối phương cởi
quần áo, rõ ràng cho thấy dự định ở gian phòng của mình qua đêm không dự định
đi, Quý Hâm Thư nhắm mắt lại, lần đầu tiên bắt đầu sinh ra ý nghĩ bị Quý Thanh
Cừ dính đến có chút buồn bực.
Người
này bá đạo đến quá trời quá đất, nàng còn nhớ được mình mới là tỷ tỷ không?
Cũng may Quý Thanh Cừ sáng sớm từng
dằn vặt, đêm nay cũng không có cái mờ ám gì, Quý Hâm Thư đưa lưng về phía nàng, cảm thấy Quý Thanh Cừ ôm đến, cô
cũng không có quay đầu lại hoặc là đưa ra trả lời. Hai người an ổn đến ngủ tới
hừng đông, Quý Thanh Cừ thu thập xong hành lý cho Quý Hâm Thư, lần nữa dẫn cô
đi tới sân bay. Sau khi đến, Quý Thanh Cừ để Đường Khởi đem xe lăn thu lại, trực
tiếp ôm Quý Hâm Thư lên máy bay. Khi cất cánh, tầm mắt Quý Hâm Thư đảo qua gò
má của Quý Thanh Cừ, tâm tình trở nên phức tạp.
Ba
năm rồi, cô không nghĩ tới chính mình còn có thể trở lại phố Hoài Ninh, trở lại
cái địa phương tràn ngập hồi ức, cũng tràn ngập thống khổ.
Hết chương 132.

Nhận xét
Đăng nhận xét