Phân Cách - Chương 134
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 134: Cô không nỡ đi, cũng không muốn đi.
"Tống
tổng, thuốc của ngài xong rồi, đây là nước ấm." Lý Tiếu từ bên ngoài đi
vào, đem thuốc Tống Ngôn Khê để cho mình mang đặt ở trên khay trà phòng khách.
Sáng nay nàng mới vừa dậy chuẩn bị đi công ty, đột nhiên nhận được điện thoại
của Tống Ngôn Khê, để cho mình mua thuốc đưa tới. Thuốc là thuốc cảm mạo và thuốc
hạ sốt, Lý Tiếu không biết làm sao một buổi tối qua đi, Tống Ngôn Khê thì không
tên mà ngã bệnh, nhưng vẫn là mau chóng chạy tới trong nhà Tống Ngôn Khê.
"Đã
làm phiền ngươi rồi, hôm nay công ty có chuyện gì không?" Trên người Tống
Ngôn Khê khoác một cái thảm ngồi ở trên ghế salông, bởi vì sốt, viền mắt nàng ửng
đỏ, sắc mặt lại hiện ra trắng bệch không bình thường. "Không có chuyện cần
ngài phụ trách, nhưng mà, Uông tổng của xí nghiệp Uông thị hình như nói hôm nay
muốn tới đây xem bảng thiết kế Thẩm tổng." Lý Tiếu nhẹ giọng nói xong,
nhìn thấy sắc mặt Tống Ngôn Khê trở nên không tốt lắm.
"Nàng
muốn nhìn bảng thiết kế, nhất định phải đến Tống thị xem sao? Nói cho bảo vệ biết,
hôm nay Tống thị không tiếp đãi bất kỳ khách mời nào, Uông Vũ Phi muốn theo đuổi
người, đuổi tới trong công ty Tống thị, cho rằng Tống thị là địa bàn của nàng?
" Cổ họng Tống Ngôn Khê khàn đem lời nói này nói xong, thấy được màu đỏ hiện
lên trên mặt, hiển nhiên là tức giận đến không nhẹ.
"Vâng,
ta rõ ràng ý của ngài, ta sẽ để bảo vệ trông kĩ cửa lớn, những người không có
liên quan không cách nào tiến vào." Lý Tiếu nhẹ giọng nói xong, chỉ thấy Tống
Ngôn Khê ngẩng đầu lên, đem thuốc trên bàn uống đi, đứng dậy đi gian phòng thay
quần áo, lúc trở ra, nàng đổi lại một thân âu phục màu xanh ngọc, còn dùng
trang điểm che dấu tiều tụy của sinh bệnh.
"Tống
tổng?"
"Đi,
đi công ty, ta bỗng nhiên nghĩ đến có mấy phần văn kiện quan trọng còn không có
phê, ta cũng không có quá khó chịu, động một chút là không đi công ty, ảnh hưởng
không tốt."
Tống
Ngôn Khê nói tới dáng vẻ kệch cỡm, nếu như không phải hết thảy văn kiện đều do
Lý Tiếu giao nhận, cũng từng thấy tình huống Tống Ngôn Khê mười ngày nửa tháng
không có tới công ty, nàng đại khái thật sự sẽ tin tưởng lời giải thích
"Có việc xử lý" trong miệng đối phương. Nhìn Tống Ngôn Khê mím môi
mang vào giày cao gót, lúc đứng dậy đó có chút không đứng thẳng được, Lý Tiếu vội
vàng đỡ lấy nàng, Tống Ngôn Khê lắc đầu ra hiệu chính mình không có chuyện gì
quay người lên xe.
Hai
người đến Tống thị, Tống Ngôn Khê trực tiếp tới phòng làm việc, Lý Tiếu đi theo
phía sau nàng. Từ sau khi Thẩm Khanh Vãn đến, Tống Ngôn Khê thì nuôi thành thói
quen trước văn phòng sẽ nghỉ chân đứng vài giây trước, hôm nay cũng giống như vậy.
Thẩm Khanh Vãn rất sớm đã đến rồi, vào lúc này đang ngồi ở văn phòng thiết kế.
Bên tay cô đặt cà phê bốc lên nhiệt khí, thỉnh thoảng khẽ nhấp một cái, nhìn bộ
dáng của cô, Tống Ngôn Khê không tự giác nở nụ cười, ở trước khi Thẩm Khanh Vãn
nhìn sang đẩy cửa tiến vào văn phòng.
Cả
một buổi sáng bình yên vô sự, Tống Ngôn Khê nếu đã đến rồi, cũng không có ý định
lười biếng nghỉ ngơi, mà là sớm đem một vài công tác cần chính mình kiểm tra xử
lý tốt. Nàng ngồi một lúc từ trên ghế đứng dậy, nhất thời cảm thấy đầu óc quay
cuồng, đồ vật trước tầm mắt đều mơ hồ rất nhiều theo. Tống Ngôn Khê cau mày,
nàng xoa xoa góc trán, cảm thấy sốt nên hạ rồi, làm sao còn có thể choáng váng
đầu.
Tống
Ngôn Khê chống thân thể nằm chết dí trên ghế salông, nàng phân phó Lý Tiếu
không cần gọi mình dậy ăn cơm trưa, cứ như vậy mơ mơ màng màng đến ngủ thiếp
đi. Đánh thức nàng là tiếng sấm sét phía ngoài, Tống Ngôn Khê đứng dậy liếc
nhìn thời gian, rõ ràng mới buổi chiều, sắc trời bên ngoài lại đen hơn nửa. Gió
mạnh thổi đến mức vù vù vang vọng, mặt đất mưa rào xuống sinh ra khói trắng nhàn
nhạt.
"Tống
tổng, ngươi đã tỉnh chưa?" Sau một lát, Lý Tiếu bỗng nhiên xuất hiện tại cửa,
Tống Ngôn Khê nghe ra giọng nói của nàng có chút gấp, để cho nàng đi vào.
"Làm
sao vậy?"
"Tống
tổng, Uông tổng vừa rồi đến công ty, hẹn Thẩm Tổng xuống vườn hoa lầu dưới,
nhưng mà hai người hình như sinh ra tranh chấp, Uông tổng đi rồi, nhưng Thẩm Tổng
vẫn còn ở lại trong vườn hoa, ta đi để nàng trở về nàng cũng không chịu."
Lý
Tiếu nói xong, Tống Ngôn Khê lúc này mới chú ý tới phía trên âu phục màu đen của
nàng đều là vết nước. Nghĩ tới mưa lớn như vậy, nhưng Thẩm Khanh Vãn lại còn ở
dưới lầu, Tống Ngôn Khê không hề nghĩ ngợi trực tiếp đứng dậy, nàng cầm ô đi
hoa viên, mới vừa đi ra một bước, ô đã bị cuồng phong thổi nghiêng, nước mưa
trong nháy mắt thì tưới nước vai trái Tống Ngôn Khê. Nàng đi vào trong, xác thực
thấy được thân ảnh chật vật của Thẩm Khanh Vãn.
Trên
người nàng ăn mặc áo khoác gió vốn là màu nâu nhạt, vào lúc này lại dính đầy
bùn bẩn và nước mưa. Tóc dài ngổn ngang đến tản ra, khắp khuôn mặt là lo lắng,
đang ở trong vườn hoa tìm cái gì. Tống Ngôn Khê thấy được mưa lớn như thế nàng
lại ở bên ngoài xối mưa, nhất thời tức giận đến đi tới nắm lấy cô.
"Thẩm
Khanh Vãn, chị nổi điên cái gì ? Mưa lớn như thế chịlà muốn chết phải
không?" Tống Ngôn Khê nhìn Thẩm Khanh Vãn, trong lòng lại lo lắng lại tức
giận. Nàng không biết Thẩm Khanh vãn làm sao vậy, lại nhận định cô sẽ khác thường
như vậy tuyệt đối có quan hệ với Uông Vũ Phi, "Bản thảo...của tôi... Tranh
phác thảo tôi thiết kế cho em đã mất rồi... Cái tranh phác thảo kia không thể bị
người lấy đi." Thẩm Khanh Vãn hoảng hốt nói, cô nói đứt quãng, đẩy ra Tống
Ngôn Khê lại tìm kiếm trong vườn hoa.
Cho
dù cô nói tới mơ hồ, nhưng Tống Ngôn Khê cũng ít nhiều đoán được đầu đuôi câu
chuyện sự tình, Thẩm Khanh Vãn làm mất đi tranh phác thảo, mà ...tranh phác thảo
kia, cô nói là thiết kế cho mình. Tống Ngôn Khê nhìn dáng dấp chật vật của Thẩm
Khanh Vãn, trong lòng khó chịu, nàng dứt khoác ném đi dù, cũng cùng Thẩm
Khanh Vãn tìm kiếm ở trong vườn hoa. Nàng biết Thẩm Khanh Vãn là giữ lại bản gốc,
nhưng mà loại tranh phác thảo này, một chút bị người có lòng lấy đi lợi dụng,
hậu quả tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi. Thêm nữa Thẩm Khanh Vãn nói, đây
là vẽ cho mình, càng là nghĩ như vậy, Tống Ngôn Khê lại càng phải tìm được.
Hai
người không hề chú ý trên người đã bị nước mưa xối đến ướt đẫm, Tống Ngôn Khê
nhặt lên bản thảo bị gió thổi các nơi ở hoa viên, đại đa số đã bị mưa xối ướt,
nhưng vẫn là có thể nhìn ra đại khái đường nét và hình thức thiết kế. Rõ ràng,
nếu như loại bản thảo này bị ai nhặt được, rất có thể sẽ đối với hợp tác liên
danh mùa này tạo thành uy hiếp không biết.
Tống
Ngôn Khê ở hoa viên tìm kiếm, trong lòng nàng sốt ruột, thêm nữa sắc trời càng
ngày càng mờ, mưa cũng càng lúc càng lớn, nàng cảm giác mình sốt thật vất vả
mới hạ lại có xu thế lên cao, nhưng mà, càng khó chịu lại là tim đập đang không
bị khống chế tăng số, hô hấp cũng biến thành khó khăn lên. Tống Ngôn Khê rõ
ràng mình bây giờ không thể cảm thấy lo lắng, càng như vậy càng dễ dàng gợi ra
bệnh tình của nàng, nhưng mà... Thấy được trạng thái của Thẩm Khanh Vãn, Tống
Ngôn Khê đau lòng lại khó chịu, thêm nữa tình huống của thân thể, để nàng
không có cách nào không lo lắng.
Tống
Ngôn Khê che ngực, có chút khó khăn đến thở hổn hển, mồ hôi lạnh lẫn vào nước
mưa từ cái trán lướt xuống, nàng nỗ lực muốn đi tới bên người Thẩm Khanh Vãn,
dưới chân lại không dùng ra sức lực gì, trực tiếp ngồi quỳ chân trên đất. Thẩm
Khanh Vãn phát hiện dị thường của Tống Ngôn Khê, vội vàng đi tới đỡ lấy nàng.
"Ngôn
Khê? Em làm sao vậy?" Thẩm Khanh Vãn ôm Tống Ngôn Khê, lúc này mới phát hiện
cái trán nàng rất nóng, nhưng người này liên tục phát run, hô hấp cũng là đứt
quãng, rõ ràng không phải bệnh trạng của sốt. "Khanh Khanh... Em không thoải
mái..." Tống Ngôn Khê tựa ở trong lồng ngực Thẩm Khanh Vãn, dùng sức che
ngực, nàng cảm giác mình không có cách nào hô hấp, như là có người dùng lực bóp
lấy cổ họng của nàng.
Loại
cảm giác quen thuộc kia lại tới nữa rồi, Thẩm Khanh Vãn đến cùng đang ở nơi nào,
tại sao không có ở bên cạnh mình. Tống Ngôn Khê mở to hai mắt, con mắt mất tiêu
cự dại ra đến nhìn gò má của Thẩm Khanh Vãn, Lý Tiếu vào lúc này đúng lúc chạy
tới, nàng nhìn thấy dáng vẻ của Tống Ngôn Khê liền biết nàng phát bệnh rồi, vội
vàng lấy ra thuốc an thần trong túi.
"Thẩm
tổng, nhanh, đưa cái này đút cho nàng, ta kêu xe cứu thương, lập tức tới ngay."
Lý Tiếu biết Tống Ngôn Khê ở sau khi Thẩm Khanh Vãn rời đi thì không tên mắc phải
chứng lo lắng, loại bệnh này bình thường không sao, nhưng mà một khi trạng thái
tinh thần bị kích thích, nghiêm trọng lên sẽ hoảng hốt và hô hấp không thông. Tống
Ngôn Khê uống thuốc lại tìm bác sĩ tâm lý, kỳ thực chứng lo lắng như vậy đã
hóa giải không ít, nhưng lần này ... Lại bất ngờ phát bệnh rồi.
Thẩm
Khanh Vãn biết Lý Tiếu khẳng định hiểu được tình huống thân thể của Tống Ngôn
Khê, vào lúc này thấy được thuốc của nàng không nghĩ nhiều, vội vàng đút cho Tống
Ngôn Khê. Thuốc là chất lỏng, nhưng Tống Ngôn Khê lại không nuốt trôi vẫn ho
ra. Thẩm Khanh Vãn sốt ruột, chính mình đem thuốc uống vào, quay về miệng của Tống
Ngôn Khê đút qua. Tống Ngôn Khê nức nở, bị Thẩm Khanh Vãn hôn, cho dù trên đường
vẫn là chảy ra ngoài không ít, nhưng cũng uống một phần vào.
Tống
Ngôn Khê uống qua thuốc an thần hơi bình phục một ít, xe cứu thương lúc này dừng
ở ngoài sân, Thẩm Khanh Vãn và Lý Tiếu đỡ Tống Ngôn Khê lên xe cứu thương. Ở
trên xe, Thẩm Khanh Vãn tứ chi lạnh cả người, cô nhìn thấy Tống Ngôn Khê ngất
đi, lúc này mới phát hiện trên mặt mình đều là nước mắt, cô quá gấp, ngay cả
mình là lúc nào khóc cũng không biết.
Thẩm
Khanh Vãn bầu bạn Tống Ngôn Khê đến bệnh viện, Lý Tiếu phụ trách liên lạc người
trong nhà của Tống Ngôn Khê, đương nhiên cũng bao gồm ông ngoại nàng, còn có vợ...của
nàng. Ngồi ở ngoài phòng bệnh, Thẩm Khanh Vãn thấp thỏm đến chờ. Cô biết,
chính mình là người người thứ ba không nên lộ diện, tuyệt đối không có tư cách gì
công khai đến ngồi ở chỗ này đợi Tống Ngôn Khê ra ngoài. Nhưng mà... Ở trong
đó không phải người khác, là người cô yêu, cô không nỡ đi, cũng không muốn đi.
Thẩm
Khanh Vãn ở giữa cảm tình và đạo đức dao động, cô thấp thỏm bất an, hai tay
phát lạnh đã đang run rẩy. Lý Tiếu từ bên ngoài trở về, cầm trong tay quần áo vừa
mua xong, thấy được trạng thái của Thẩm Khanh Vãn, không nhịn được đi tới.
"Thẩm tổng, đây là quần áo chuẩn
bị cho ngươi, ngươi đi đổi một chút đi. Mặt khác, Dư tiểu thư sau đó cũng sẽ đến
đây." Lý Tiếu nói như vậy, chỉ là hi vọng Thẩm Khanh Vãn đi thay quần áo,
cũng là nói tin tức cho nàng biết Dư Ninh sẽ tới. Nàng không có ý tứ gì khác,
nhưng mà ở khi Thẩm Khanh Vãn nghe tới, lại như là một loại nhắc nhở. Ý là, vợ
của Tống Ngôn Khê sắp đến rồi, chính mình chật vật như vậy ở lại chỗ này, giống
kiểu gì?
Thẩm Khanh Vãn đau thương, cô nặn
ra một nụ cười miễn cưỡng, nói tiếng cảm tạ tiếp nhận quần áo, sau khi đi thay
đồ, lại không dám đi khu chờ đợi quang minh chính đại ngồi nữa, mà là một mình
đi tới nơi góc xa.
Chỉ cần Ngôn Khê tỉnh lại, không có
chuyện gì chính mình liền đi, Thẩm Khanh Vãn tự nhủ.
Hết chương 134.

Nhận xét
Đăng nhận xét