Phân Cách - Chương 136
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 136: Cái trước tôi chưa bao giờ nắm giữ, cái sau để tôi trở nên khiếp nhược.
Tống
Ngôn Khê bỗng nhiên nằm viện chính là Quý Thanh Cừ là ở ngày thứ 2 mới biết,
nàng có được tin tức lập tức gửi tin tức cho Tống Ngôn Khê dò hỏi nàng như thế
nào, vốn dĩ phải quá rất lâu mới có thể có được trả lời, không nghĩ tới Tống
Ngôn Khê rất nhanh sẽ gửi ra một vẻ mặt tiện hề hề nói không có việc lớn gì,
chính là bệnh cũ tái phát.
Quý
Thanh Cừ biết cái gọi là bệnh cũ của nàng là bệnh gì, một năm qua Tống Ngôn Khê
đã rất ít bởi vì chứng lo lắng đi bệnh viện, lần này nghiêm trọng đến trình độ gọi
xe cứu thương, hiển nhiên là xảy ra chuyện gì bất ngờ. Quý Thanh Cừ trực tiếp
phát ra video trò chuyện, Tống Ngôn Khê nhận, hai người ở trong màn ảnh nhìn lẫn
nhau. Quý Thanh Cừ đúng là một bộ tươi cười rạng rỡ, dáng dấp tinh thần sáng
láng, so với mặt mộc, trên mặt còn đẹp đẽ gấp đôi so với chính mình thần sắc bệnh
trạng.
"Ma
quỷ, ngươi cố ý gọi video có phải là vì khoe khoang ngươi hôm nay hóa trang? Bắt
nạt một bệnh nhân ta, ngươi cũng không cảm thấy ngại." Tống Ngôn Khê tức
giận đến trừng mắt Quý Thanh Cừ, thấy nàng còn có tinh thần nói móc chính
mình, Quý Thanh Cừ hơi yên tâm lại.
"Ta
không chuyện gì bắt nạt ngươi làm gì, ngươi lại không đáng yêu, ta vốn là muốn
đi bệnh viện thăm ngươi, nhưng mà ngươi tinh thần như thế nói vậy cũng không cần
ta đi rồi."
"Đúng
vậy, ngươi thì ở nhà cùng tỷ tỷ ngươi là tốt rồi, quản ta làm gì." Tống
Ngôn Khê nói qua, cắn nặng hai chữ tỷ tỷ, biết nàng đang nói cái gì, Quý Thanh
Cừ chỉ cười cười không lên tiếng, nhưng Tống Ngôn Khê rõ ràng có thể cảm giác
được, ánh mắt của Quý Thanh Cừ có biến hóa nhỏ bé. Thấy được tâm tình hiện tại
của nàng trở nên tốt, Tống Ngôn Khê thở dài một tiếng, sờ sờ cái trán đã hạ sốt.
"Ta
nói, ngươi và Quý tỷ tỷ kinh nghiệm nhiều như vậy, lần này tìm nàng trở về cũng
đừng lại bận rộn. Chờ ta xuất viện, tìm thời gian đi qua thăm các ngươi."
Tống Ngôn Khê nói xong tắt máy video, nàng tựa ở trên giường, nhìn người đi
vào phòng bệnh, đang đứng ở cửa xem mình, mặt lạnh đem tầm mắt thu hồi lại.
"Ngôn
Khê, tôi mua cháo, em uống một ít." Thẩm Khanh Vãn đem cơm trưa mua về đặt
lên bàn, nhẹ nhàng cầm lên cái gối lót phía sau Tống Ngôn Khê để nàng dựa vào,
còn vì nàng điều chỉnh đến vị trí thoải mái. Cô càng là tỉ mỉ chu đáo như thế,
Tống Ngôn Khê thì càng cảm thấy khó chịu. Chính mình sáng sớm hôm qua tỉnh lại,
không nghĩ tới người ở bên cạnh nàng không phải ông ngoại cũng không phải Dư
Ninh, Mà là người nàng làm sao cũng không nghĩ đến, Thẩm Khanh Vãn.
Cô
nhìn thấy chính mình tỉnh rồi rất vui vẻ, chủ động nắm chặt tay của chính
mình còn sờ trán của nàng, trong ánh mắt hoàn toàn không thấy ẩn nhẫn trước kia.
Tống Ngôn Khê thông minh, đương nhiên có thể đoán ra Dư Ninh đại khái là đem sự
tình đều nói với Thẩm Khanh Vãn rồi, cho nên cô mới có thể biểu hiện ra dáng vẻ
tích cực này. Tống Ngôn Khê chẳng muốn cho cô sắc mặt tốt, lại không chịu được
Thẩm Khanh Vãn quá độ nhiệt tình.
Cô
ở lại bệnh viện chăm sóc chính mình, vì chính mình lau mặt, một ngày ba bữa
cũng đều chuẩn bị tốt, còn tận tay đút chính mình. Những việc này đã từng là Tống
Ngôn Khê tha thiết ước mơ, ở thời điểm hai người duy trì quan hệ bạn tình nàng
cũng xác thực từng chiếm được. Nhưng nàng không biết, Thẩm Khanh Vãn bây giờ,
là lấy tâm tình thế nào chăm sóc chính mình.
"Để
tự tôi là tốt rồi, chị không có chuyện gì, có thể trở về làm việc rồi. Lý Tiếu
đã đem bảng thảo chị mất đều tìm được trở về rồi, chị trở lại xem có thiếu hay
không." Tống Ngôn Khê nhẹ giọng nói qua, nhắc tới chuyện bảng thảo, trong
mắt có chút bất mãn. Ngày hôm qua sau khi tỉnh lại, nàng tìm Lý Tiếu hỏi đại
khái, cũng biết chuyện đã xảy ra.
Ngày
đó trước khi mưa rào, Uông Vũ Phi đến Tống thị tìm Thẩm Khanh Vãn, lại bị bảo vệ
cự tuyệt ở ngoài cửa, sau đó nàng tìm Thẩm Khanh Vãn ra ngoài, hai người ngay ở
hoa viên xảy ra tranh chấp, nội dung tranh chấp Tống Ngôn Khê không rõ ràng,
chỉ biết là Uông Vũ Phi đem bảng thảo của Thẩm Khanh Vãn ném xuống đất, bị gió
thổi khắp nơi, mới có cái cảnh sau đó Thẩm Khanh Vãn gặp mưa tìm bảng thảo.
Nghĩ tới chuyện này, nhẫn nại Tống Ngôn Khê đối với Uông Vũ Phi đã đến một loại
cực hạn.
Nàng
biết Uông Vũ Phi đang đuổi theo Thẩm Khanh Vãn, nhưng mà... Là tự tin từ đâu tới,
sẽ cho rằng Thẩm Khanh Vãn sẽ thích nàng con người này? Đuổi không được thì
khóc lóc om sòm, còn đem bản thảo thiết kế người khác biến thành như vậy. Tống Ngôn Khê đếm chi tiết
việc xấu Uông Vũ Phi làm, hoàn toàn quên đi trước đó nàng cũng bắt nạt Thẩm
Khanh Vãn không ít.
"Cám
ơn em, tôi biết thư kí Ly giúp tôi tìm về bảng thảo. Bây giờ em còn không có
khỏi hẳn, tôi lưu lại chăm sóc em tốt hơn." Thẩm Khanh Vãn nghe Tống Ngôn
Khê để cho mình đi, uyển chuyển từ chối. Cô đã quyết định muốn một lần nữa theo
đuổi Tống Ngôn Khê, làm sao có khả năng sẽ dễ dàng rời khỏi.
"Thẩm
tổng, có một số việc tôi hi vọng chị có thể làm rõ, hai chúng ta chẳng qua là
quan hệ hợp tác, không quen không biết chị lưu lại chăm sóc tôi giống kiểu gì? Hay
là nói, chị có mưu đồ khác?" Tống Ngôn Khê quay đầu nhìn Thẩm Khanh Vãn,
nàng muốn biết Thẩm Khanh Vãn đến cùng muốn làm cái gì, nếu như hiện tại cô làm
những chuyện như vậy xuất phát từ tâm lý bù đắp, Tống Ngôn Khê căn bản khinh
thường loại bồi thường này.
"Ngôn
Khê, tôi chỉ là muốn chăm sóc em." Thẩm Khanh Vãn nhìn ra trào phúng trong
mắt Tống Ngôn Khê, cảm giác được cô giương cung bạt kiếm, đối phương càng là
như vậy, ánh mắt của cô thì càng nhu hòa. Thẩm Khanh Vãn bộ dạng mặc ngươi bắt
nạt để Tống Ngôn Khê cảm giác mình lại như đứa trẻ không hiểu chuyện không nghe
lời.
"Thẩm
Khanh Vãn, chị luôn như vậy, có tâm sự gì luôn yêu thích giấu ở trong lòng, sau
đó bày ra bộ này dáng vẻ muốn gì cứ lấy. Tôi và chị ở cùng nhau, chung quy phải
đoán chị đến cùng muốn cái gì, tôi cho chị, chị có yêu thích hay không. Tôi
không phải mang theo mục đích cho chị khổ sở tiếp cận chị, nhưng mà chị vĩnh viễn
không nói ý nghĩ của chị, làm sao tôi có thể biết đây?"
"Ba
năm trước, chị không có cảm giác an toàn, chị cảm thấy tôi nhỏ hơn chị, cảm thấy
tôi đối với chị chỉ là vui đùa một chút, những ý nghĩ này của chị hóa thành một
câu không thích hợp. Hiện tại thì sao? Bây giờ chị đối với tôi vậy là cái cảm
giác gì? Thẩm Khanh Vãn, tôi không muốn chị như vậy, không cần chị oan ức, nếu
như chị vẫn không chịu ở trước mặt tôi
biểu hiện chị chân thật, tôi nên làm sao yêu chị?"
Tống
Ngôn Khê nhìn Thẩm Khanh Vãn, trong mắt tràn đầy vô lực, nghe được lời nói này
của nàng, Thẩm Khanh Vãn dại ra đối diện cùng với nàng, lúc này mới phát hiện,
viền mắt Tống Ngôn Khê không biết vào lúc nào nổi lên hồng nhạt. Cô biết, chính
mình vẫn luôn nghĩ lầm Tống Ngôn Khê rồi, đem nàng và Lục Mật so sánh, tự cho
là đem nàng coi thành người chính mình cho là không chín chắn kia, nhưng bây giờ
xem ra, người không thuần thục, có lẽ là chính mình mới đúng…
"Ngôn Khê, xin lỗi, tôi không nghĩ tới mềm yếu của chính
mình sẽ tạo thành nhiều thương tổn cho em như vậy. Tôi đã từng đem thiết kế và
tôn nghiêm nhìn đến quan trọng so với bất cứ chuyện gì, hiện tại, chúng nó cũng
không phải rồi... Tôi lưu ý em, so với lưu ý bất cứ người nào sự vật đều phải
lưu ý hơn. Tôi không đủ thú vị, luôn yêu thích đem ý nghĩ giấu ở trong lòng, lại
rất nhát gan. Tôi khát vọng qua tình thân và tình yêu, cái trước tôi chưa bao
giờ nắm giữ, cái sau để tôi trở nên khiếp nhược."
"Tôi
biết em chán ghét cách làm của tôi ở trên rất nhiều chuyện, trước đây tôi xác
thực rất tồi tệ, hiện tại sẽ không, em có thể cho tôi một cơ hội, để tôi ở lại bên cạnh
em không?" Thẩm Khanh Vãn nhẹ nhàng kéo lấy tay để ở một bên của Tống Ngôn
Khê, cô là lần đầu tiên thao thao bất tuyệt như vậy bàn luận ra lời tâm tình
này, hai lỗ tai Thẩm Khanh Vãn đỏ lên, Tống Ngôn Khê đã ở sau khi nghe hồi lâu
không thể hồi phục tinh thần.
Nàng
nằm mơ cũng sẽ không mơ thấy Thẩm Khanh Vãn lại có thể nói ra lời nói này, đặc
biệt là câu mình mới là quan trọng nhất kia , nghe đến đầu ngón tay Tống Ngôn
Khê đều hiện ra nhiệt ý nóng bỏng. Nàng không dám ngẩng đầu nhìn Thẩm Khanh
Vãn, sợ chính mình sẽ không nhịn được thỏa hiệp, rõ ràng đã nói... Muốn đòi lại
bất công ở trên người mình.
"Thẩm
Khanh Vãn, cơ hội không phải bất cứ lúc nào đều có, hiện tại tôi không thế nào
yêu thích chị. Dù sao tôi tuổi trẻ lại có tiền, mà chị cũng nói, chị lớn tuổi rồi,
cũng không có tình thú gì, tối đa chẳng qua là mặt còn tàm tạm." Tống
Ngôn Khê cố ý nói như vậy, trên thực tế quả nhiên là che giấu lương tâm nói ra
được.
Thẩm
Khanh Vãn không tới 40, trên thế giới này độ tuổi trung bình trên đầu người là
150 không liên quan gì đến lớn tuổi, thêm vào da thịt của cô luôn được bảo dưỡng
rất tốt, thêm vào lớp da trắng mịn, mắt hạnh sáng mà lớn, đuôi mắt rủ xuống,
độ cong đều mang theo mềm mại, để cả người cô nhìn qua lại như người hai mươi bảy
hai mươi tám. Đương nhiên, Thẩm Khanh Vãn chỗ xuất chúng không chỉ là túi da,
còn có thân khí chất thanh nhã đạm bạc này, đó là sự quyến rũ không có tuổi tác
nhất định và từng trải không cách nào lắng đọng ra.
Thẩm
Khanh Vãn hiện tại cũng là thủ tịch nhà thiết kế của W&R, là tổng giám đốc
của phân bộ Nguyệt Cầu, khắp mọi mặt kỳ thực đều rất quý hiếm, nhưng đến
trong miệng Tống Ngôn Khê là được cái chỉ có túi da còn miễn cưỡng không có trở
ngại. Nghe lời nói này của nàng, Thẩm Khanh Vãn cũng không giận, cô cười yếu ớt,
híp mắt lại độ cong ôn hòa mềm mại.
"Cũng
là vì tôi tệ như vậy, mới có thể khát vọng em tốt như vậy. Ngôn Khê, cho tôi thêm
một cơ hội, tôi, tôi sẽ nỗ lực học tập, làm sao đi yêu em."
Hết
chương 136.

Nhận xét
Đăng nhận xét