Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 139

Chương 139: Lẽ nào chị sẽ không nghĩ tới em sẽ có bao nhiêu khổ sở sao?

"Thư ký Đường, văn kiện làm phiền ngươi rồi." Quý Thanh Cừ đứng ở cửa thang máy, dùng tay xoa hai bên đầu, thuốc giảm đau vừa uống còn chưa bắt đầu phát huy dược hiệu, vào lúc này hai bên đầu liền với sau não đồng thời đau đớn, sức đau này bắt đầu, Quý Thanh Cừ ra mồ hôi thành một chuỗi nước theo thái dương trượt xuống. Đường Khởi nhìn ra nàng là vô cùng đau đớn, có chút bận tâm đến đỡ lấy nàng.

"Nhị tiểu thư, gần đây số lần ngươi đau đầu càng ngày càng thường xuyên, nếu không gọi bác sĩ Lý kiểm tra tỉ mỉ cho ngươi chút đi." Đường Khởi nghiêm túc đề nghị, từ sau lúc Quý Thanh Cừ mang theo Quý Hâm Thư từ trấn An Tắc trở lại, bệnh nhức đầu cơ hồ mỗi ngày đều sẽ phát tác. Khởi đầu Đường Khởi cũng không để ý, dù sao ba năm này Quý Thanh Cừ thường thường mất ngủ, đau đầu cũng rất nhiều lần, nhưng giống như bây giờ đau đến lợi hại như vậy lại là hiếm thấy.

"Có thể là gần đây công tác quá mệt mỏi, kỳ thực, ta có chút muốn cho tỷ tỷ trở về quản lý công ty." Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, nhắc đến Quý Hâm Thư, cảm xúc trong mắt sản sinh gợn sóng rõ ràng. Trước đó vài ngày, Quý Hâm thư khen chính mình, nhưng Quý Thanh Cừ rất rõ ràng, trình độ chân chính của chính mình kém xa Quý Hâm Thư. Nàng đứng ở trên vai người khổng lồ, có trợ giúp của quá nhiều người mới có thể làm đến như bây giờ vậy, mà Quý Hâm Thư lại là từ không có gì cả đến không thiếu gì cả.

Hiểu rõ đối với Quý thị, Quý Hâm Thư càng toàn diện, ở trong giới thượng lưu Quý Hâm Thư giao thiệp và uy vọng cũng mạnh hơn mình nhiều. Đương nhiên còn có một chút chính là bản thân nàng quản lý thật là hơi mệt chút, Quý Thanh Cừ muốn có càng nhiều thời gian ở cùng với Quý Hâm Thư, dù sao người còn không có đuổi tới tay, nào có tâm tư gì xử lý công việc. Chỉ có điều ý nghĩ này Quý Thanh Cừ vẫn còn đang suy tư, dù sao thân thể của Quý Hâm Thư cũng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục.

Quý Thanh Cừ đuổi đi kiến nghị Đường Khởi để cho mình xem bác sĩ, lái xe trở về nhà. Bởi vì nguyên nhân đau đầu, hôm nay nàng trở về sớm chút, lúc này thường thường là thời gian hồi phục của Quý Hâm Thư. Phòng vũ đạo chính mình trước đó dùng để khiêu vũ vào lúc này vừa vặn thành gian phòng Quý Hâm Thư tập hồi phục, Quý Thanh Cừ đi vào, liếc mắt liền thấy Quý Hâm Thư đang dựa vào trụ thẳng kéo duỗi. Sợi tóc cô ướt át, rủ ở một bên gò má, quần áo thể thao trên người cũng có dấu vết mồ hôi, dính ở trên người lòi lõm của cô. Quý Thanh Cừ đi tới đứng bên người cô, giơ tay lên đem mồ hôi lau chùi cho cô. Quý Hâm Thư không chú ý tới Quý Thanh Cừ sẽ đến, vào lúc này đối phương bỗng nhiên xuất hiện, còn làm hành động thân mật như thế, cô theo bản năng lui về phía sau một bước.

"Tại sao trở về sớm như vậy?" Quý Hâm Thư kéo lên tóc, che giấu kinh hoảng và luống cuống của chính mình. Thấy cô trốn tránh đụng vào của chính mình như thế, Quý Thanh Cừ rũ mắt, chầm chậm mà lấy tay thả xuống. "Không có chuyện làm gì thì trở về sớm." Quý Thanh Cừ cũng không nói chuyện chính mình đau đầu, uống qua thuốc giảm đau tốt hơn rất nhiều, không cần thiết nói thêm nữa.

"Quý tiểu Thư, em..." Quý Thanh Cừ nói đến một nửa, điện thoại vào một cuộc gọi, thấy là Tống Ngôn Khê, nàng đi tới bên cạnh mà nhận.

"Tiểu Cừ Cừ, đêm nay có thời gian hay không tụ tập chút? Thời gian dài như vậy không gặp, ta còn thật nhớ Quý tỷ tỷ đó." Tống Ngôn Khê cười đùa, tâm tình hình như không tệ, nghe được xưng hô nàng đối với Quý Hâm Thư, để Quý Thanh Cừ cảm thấy có chút không quá thoải mái.

"Ta cũng có ý muốn tụ tập một chút, Nhậm, và Diêu trước đó cũng từng hẹn ta."

"Vậy nếu không thì đêm nay được rồi, tất cả mọi người có thời gian, ta đi đặt phòng ăn."

Tống Ngôn Khê không đợi Quý Thanh Cừ nói xong cũng đem chuyện đã định rồi, điện thoại bị cắt đứt, Quý Thanh Cừ cầm điện thoại quay đầu lại nhìn Quý Hâm Thư. Kỳ thực tin tức tìm được Quý Hâm Thư nàng vẫn không có thả ra ngoài, chỉ có một ít gia tộc quen biết với Quý gia mới biết. Tỷ như Tống Ngôn Khê, cũng tỷ như hai nhà Nhậm Diêu. Cũng không phải nói Quý Thanh Cừ không muốn nói, mà là Quý Hâm Thư hiện tại vừa mới trở về, nàng muốn đem thân thể của đối phương dưỡng cho tốt trước, tụ hội ngược lại cũng không vội. Đêm nay Tống Ngôn Khê trùng hợp nói ra ý nghĩ tụ tập tới, Quý Thanh Cừ không tiện cự tuyệt.

"Tỷ, Tống Ngôn Khê điện thoại tới, buổi tối muốn hẹn chúng ta đi ra ngoài tụ hội một hồi, Nhậm và Diêu cũng sẽ đi. Chuyện chị trở về chỉ có mấy người các nàng biết, ba năm nay, các nàng vẫn rất lo lắng chị." Quý Thanh Cừ một lần nữa đi trở về ánh mắt mềm mại rơi vào trên người Quý Hâm Thư. Nhận ra được chăm chú khi nàng nhìn chính mình, Quý Hâm Thư không chỗ né tránh, chỉ có thể ngẩng đầu quay sang nhìn, nỗ lực duy trì bình tĩnh của chính mình.

"Tạm thời ta còn không muốn cùng các nàng gặp mặt, tụ hội đêm nay một mình ngươi đến liền được, đừng uống quá nhiều." Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói qua, hiển nhiên đối với lần tụ hội này không có hứng thú gì. Nghe ngữ khí lãnh đạm của cô, Quý Thanh Cừ cảm thấy trái tim bỗng nhiên bị châm chọc mấy lần, đau đến mũi nàng ê ẩm. Lại đến rồi, lại là ngữ khí như vậy, lại là cảm giác như vậy.

Quý Hâm Thư thay đổi rồi, phần biến hóa này mắt trần có thể thấy, cũng có thể từ lòng cảm nhận được. Quý Hâm Thư trước kia đối với mình tràn ngập ý muốn sở hữu, cô yêu chính mình, yêu đến cố chấp điên cuồng, dù cho giam cầm mình cũng sẽ không tiếc. Trước đây cô sẽ để ý chính mình mỗi ngày đi nơi nào, mấy giờ trở về, chính mình hơi cùng người khác có tiếp xúc thân cận, cô đều sẽ tức giận, cả Tống Ngôn Khê cũng ghen.

Nhưng còn bây giờ thì sao? Quý Hâm Thư lại như một bộ xác không hồn, cô không thèm để ý chính mình, ánh mắt nhìn chính mình đều bình tĩnh như vậy, tựa hồ chính mình cũng chỉ là em gái của cô. Quý Thanh Cừ rất sợ hãi điểm ấy, nàng mặc dù có thể đối với Quý Hâm Thư như vậy, là bởi vì nàng biết đối phương còn yêu chính mình, nhưng nếu như phần yêu này biến mất rồi, chính mình làm tất cả, thì đều thành sai lầm.

Đây là lần đầu tiên sau khi Quý Thanh Cừ tìm về Quý Hâm Thư cảm giác được khủng hoảng và sợ hãi mãnh liệt như vậy, nàng cuối cùng có thể hiểu được Quý Hâm Thư trước kia tại sao sợ chính mình rời khỏi như vậy, bây giờ, phần sợ hãi này gấp mấy lần đến trả lại trên người mình. Quý Thanh Cừ viền mắt đỏ lên, đau đầu thật vất vả ngừng lại trở nên càng mãnh liệt, đau đến nàng mồ hôi lạnh chảy ròng.

"Nếu như chị không đi, bữa tiệc này cũng không có ý gì, em nói đổi ngày khác với Tống Ngôn Khê vậy." Quý Thanh Cừ gửi tin tức nói cho Tống Ngôn Khê biết tin tức nàng và Quý Hâm Thư không đi, đối phương lập tức gọi điện thoại qua, Quý Thanh Cừ nhìn thấy, không có tâm tình trò chuyện, trực tiếp tắt điện thoại. Thấy được nàng vì mình từ chối lời mời này, trong lòng Quý Hâm Thư có chút không thoải mái.

Cô đương nhiên biết Thanh Cừ quan tâm chính mình, cũng biết thái độ mình bây giờ làm cho đối phương khổ sở. Không phải thật sự không thèm để ý, dù sao cũng là người yêu như vậy, làm sao có khả năng nói nhạt thì nhạt. Chỉ là, Quý Hâm Thư hiện tại không còn dũng khí và được ăn cả ngã về không của trước đây, cô mệt rồi, cũng không điên cuồng như vậy rồi… Hờ hững đối với Quý Thanh Cừ kỳ thực cũng là một loại biểu hiện Quý Hâm Thư đè nén chính mình, cô biết rõ đối phương có thu hút chính mình cỡ nào, chính vì như thế, mới chịu khắc chế.

Tình yêu của chính mình đã từng là con dao, đem cô và Thanh Cừ đều làm cho vết thương đầy rẫy, hiện nay, con dao này không hề sắc bén, chung quy bị lưỡi dao sắc bén ma sát cùng góc cạnh. Chính mình nếu dự định cùng Thanh Cừ rũ sạch quan hệ, sẽ không nên tiếp tục cho nàng hi vọng. Để nàng hôn môi chính mình, để nàng ở gian phòng của mình ngủ, để nàng đụng vào chính mình, lần lượt nhẹ dạ, không nỡ sinh ra nhượng bộ, đều là đang cho Thanh Cừ chế tạo ra ảo giác các nàng còn có cơ hội. Quý Hâm Thư cảm giác mình lại như tội nhân, rõ ràng không dự định ở cùng với Thanh Cừ, vẫn còn muốn dùng phương pháp này kéo lấy nàng. Như là hạ xuống mộ quyết định nào đó, Quý Hâm Thư lần nữa ngẩng đầu nhìn thẳng Quý Thanh Cừ.

"Ngươi không cần vì nhân nhượng ta làm cái gì, thân thể ta đã tốt hơn rất nhiều, qua mấy ngày ta sẽ dọn đi." Quý Hâm Thư nói xong, quay người dự định rời khỏi phòng vũ đạo, lúc này, Quý Thanh Cừ bỗng nhiên kéo tay cô, ôm chặt lấy cô.

"Chị... Chị biết chị đang ở đây nói cái gì không? Quý Hâm Thư, đừng như vậy có được hay không? Em không ép chị, cũng sẽ không thương tổn chị, rời khỏi chị nữa, chị đừng gấp như vậy đẩy em ra được không? Trước kia em là người nhát gan, luôn là không thừa nhận cảm giác đối với chị, nhưng bây giờ chị cũng giống như vậy a. Cảm tình em đối với chị không phải tỷ muội, là người yêu, tại sao chị chính là không tin em chứ?"

"Bây giờ chị muốn rời khỏi em, chuyển khỏi nhà của chúng ta, lẽ nào chị sẽ không nghĩ tới em sẽ có bao nhiêu khổ sở sao? Em biết những thứ này đều là báo ứng em nên chịu, nhưng mà... Nhẹ một chút có được hay không? Em rất hối hận, rất hối hận..." Quý Thanh Cừ ôm Quý Hâm Thư, nước mắt theo hốc mắt của nàng trượt ra, rơi vào trên bả vai Quý Hâm Thư.

Nghe nàng khóc nức nở, Quý Hâm Thư cảm thấy trái tim cũng như là bị nghiền nát, cô xưa nay đều không nỡ để Thanh Cừ khổ sở như vậy, xưa nay đều... Sẽ không để cho nàng bởi vì chính mình chịu tổn thương. Nhưng bây giờ, mình làm cái gì a? Thanh Cừ đang khóc, nàng vì mình đang khóc. Quý Hâm Thư mím chặt môi dưới, đốt ngón tay nắm chặt bởi vì sức mạnh quá lớn trở nên trắng, cuối cùng lại từ từ buông ra.

"Thanh Cừ, hiện tại ta chỉ muốn làm tỷ tỷ của ngươi, chúng ta cứ như vậy đi." Quý Hâm Thư tránh ra Quý Thanh Cừ, nhìn cô đi tới cửa, không thèm nhìn chính mình một chút. Tim đập Quý Thanh Cừ nhanh đến mức đạt đến một loại cực hạn nào đó, nàng cảm thấy trong miệng sinh ra một luồng vị rỉ sắt, dòng máu đỏ thắm theo mũi chảy ra, rơi xuống trên y phục, trên sàn nhà.

Quý Thanh Cừ muốn đi đuổi theo Quý Hâm Thư, lại phát hiện hai chân chính mình mềm đến không ra dáng, đầu đau quá, đau đến...sắp nứt ra rồi. Quý Thanh Cừ trước mắt biến thành màu đen, bỗng nhiên ngã trên mặt đất. Quý Hâm Thư tay đặt ở trên tay cầm, ở thời khắc mở cửa nghe được âm thanh, cô quay đầu lại, thấy chính là dáng vẻ Quý Thanh Cừ ngã xuống.

Hết chương 139.



 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45