Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 146

Chương146: Hôm nay phải mạnh mẽ phạt chị.

Ráp trải giường trắng tinh bị ép ra nhăn nhúm không bằng, trong phòng tràn đầy khí tức ám muội, ngâm khẽ đứt quãng cũng chưa từng dừng lại. Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên, dựa vào ánh sáng nhạt nhìn về phía người chập trùng ở trên người mình.

Trên da thịt trắng nõn của nàng phân bố mồ hôi mỏng tinh mịn rõ ràng, nếu trong đêm đen không nổi bật, nhưng ánh sáng nhạt lại đem những mồ hôi kia soi sáng ra điểm sáng  tinh mịn. Mái tóc dài màu đen lam của nàng theo nhún nhảy của nàng chập trùng, thân thể thướt tha mê hoặc mềm mại cực kỳ, dường như con rắn không xương, càng giống như là tích trữ ở biển, khiến người ta ngóng trông rồi lại không biết truyền thuyết thần bí chân thực dù có hay không.

Cảm giác của Thanh Cừ giờ khắc này cho Quý Hâm Thư lại như mỹ nhân ngư thần bí, nàng có hình dạng tuyệt mỹ đến đủ để câu đi tâm thần của bất cứ người nào. Cũng có một vóc người mà ai cũng sẽ mong ước. Vóc người Quý Thanh Cừ cao, bờ vai rất hẹp, khung xương cũng là xinh xắn.

Quý Hâm Thư còn nhớ được, khi Thanh Cừ mới vừa vào làm nhà nhiếp ảnh, không ít người mẫu coi nàng thành người cùng nghề, sau đó mới biết, Quý Thanh Cừ thật ra là nhà nhiếp ảnh. Nàng đã từng lên sàn catwalk, lần đó ở trong lòng Quý Hâm Thư lưu lại ký ức cùng ấn tượng khắc sâu, nàng đã từng vô số lần đem trận show kia của Thanh Cừ lật xem vô số lần, ánh mắt rơi vào trên đùi trên mặt của nàng, không nỡ dời đi. Cũng từng quay về phần video kia tự mình an ủi, chỉ là nhìn một phần thân thể của  Thanh Cừ, Quý Hâm Thư là có thể rất nhanh tìm tới cảm giác.

Hiện tại cũng giống như nhau, thân thể của Thanh Cừ là thuốc kích d*ục tốt nhất, luôn là có thể làm dục vọng của Quý Hâm Thư mạnh nhất. Nàng nửa nằm sấp thân thể, hai tay không an phận đến rơi vào trước ngực mình, đem hai viên bạch nhũ đã sớm tình dục lan truyền lớn nắm tại trong lòng bàn tay. Quý Hâm Thư đã sớm phát hiện, Thanh Cừ rất yêu thích xoa địa phương này của mình, bất kể là khi còn bé vô ý, hay là bây giờ cố ý, cũng hoặc là mê ly bên trong say rượu, luôn là đối với chúng nó yêu thích không buông tay.

Ném đi cảm giác xấu hổ, kỳ thực Quý Hâm Thư cũng rất yêu thích Thanh Cừ xoa chính mình như thế, nàng rất biết xoa, so với mình xoa lên thoải mái rất nhiều, đương nhiên cũng không bài trừ sức hấp dẫn là bởi vì bản thân Thanh Cừ đối với mình. Vẻn vẹn chỉ là bộ ngực bị nàng xoa thưởng thức, thân thể Quý Hâm Thư liền bắt đầu run rẩy, cuống họng khoái cảm ngột ngạt muốn tìm một phần chỗ phát tiết, suýt chút nữa liền đem tiếng rên rỉ bật thốt lên

"Tỷ tỷ cũng muốn có đúng hay không? Chờ một chút thì đến lượt em bắt nạt tỷ tỷ, ưm... Hiện tại em... Em còn không thể.... Dừng lại." Quý Thanh Cừ tùy ý lại điên cuồng đến nắm chặt hai đám mềm trong tay này, dùng sức đưa chúng nó tạo thành các loại hình dáng, cường độ quá lớn để Quý Hâm Thư cảm thấy có chút đau, nhưng phần đau này cũng không khó chịu, trái lại để đầu v*ú sinh ra khoái ý tê tê dại dại, dường như bị điện giật, để Quý Hâm Thư mẫn cảm đến run lên mấy lần.

Quý Thanh Cừ đương nhiên biết đau đớn như vậy sẽ không tạo thành quấy nhiễu cho Quý Hâm Thư, ngược lại sẽ để cô cảm thấy thoải mái, bằng không cô cũng sẽ không dùng sức như vậy. Nhưng mà nguyên nhân khác  là, dưới tình huống như vậy, ý thức của Quý Thanh Cừ  cũng không rõ ràng như vậy, nàng cũng chìm đắm ở bên trong vui thích cực độ, không cách nào khống chế cường độ của chính mình.

Hai ngón tay dài nhỏ của Quý Hâm Thư ngay ở trong cơ thể mình, bị nàng chập trùng phun ra lại nuốt vào. Trận làm tình này nhìn như là Quý Hâm Thư ở chủ đạo, kì thực rồi lại là Quý Thanh Cừ đang đòi lấy vô độ. Thật thoải mái, nàng chưa bao giờ biết, bị tỷ tỷ tiến vào sẽ là chuyện vui vẻ như vậy, không trách lần ở trấn An Tắc, Quý tiểu Thư sẽ bị chính mình bắt nạt khóc, thì ra, quá thoải mái xác thực sẽ khóc lên.

Tư thế nữ thượng vị để ngón tay tiến vào càng ngày càng thông thuận, thêm nữa Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ đều có gen ưu tú, ngón tay của hai người đều là loại hình dài nhỏ thẳng tắp. Một ngón tay sẽ quá nhỏ, mà giờ khắc này hai ngón chính là độ rộng vừa vặn thích hợp nhất. Thân thể bị mở khuếch trương chứa đựng Quý Hâm Thư, khiến cho hai người càng thêm thân mật không kẽ hở. Đầu gối của Quý Thanh Cừ quỳ ở hai bên giường, nửa ngồi ở dưới bụng Quý Hâm Thư, lại tiếp cận địa phương của xương mu. Mỗi một lần nàng ngồi xuống, đều có thể mơ hồ dùng khe mông sượt đến vải vóc ướt át nơi xương mu của Quý Hâm Thư, đó là quần lót Quý Hâm Thư bị thẩm thấu, phía trên đại đa số đều là dịch nóng trên người mình lưu lại.

Quý Thanh Cừ cũng không cảm thấy xấu hổ, trái lại như vậy chứng minh chính mình đối với đụng vào của tỷ tỷ có bao nhiêu mẫn cảm. Mỗi một lần chập trùng, Quý Thanh Cừ đều sẽ không chịu nổi mà rên rỉ lên tiếng, xung quanh không có hàng xóm, nàng có thể càng thêm làm càn kêu lên vui sướng của chính mình. Ngón tay của tỷ tỷ đang song song tiến vào nơi sâu xa của chính mình, ngón tay dài nhỏ mỗi một tấc da thịt đều cùng những thịt nước mềm mại kia trong tường thịt mình đè ép cùng nhau. Chúng nó ma sát lẫn nhau, mang đến khoái ý cho nhau, mà người được lợi lớn nhất chính là Quý Thanh Cừ.

Nàng rất hiểu được làm sao lợi dụng ưu thế của chính mình đem khoái ý mở rộng. Lúc mông hạ xuống, nàng hơi thả lỏng sức mạnh, đem hai ngón tay nuốt vào trong cơ thể, mà khi lên, lại sẽ chăm chú banh lấy khe mông, mang theo ngón tay chậm rãi phun ra. Một trên một dưới này, vừa mở vừa khép, vừa thu vừa phóng,vừa khép vừa kẹp. Quý Thanh Cừ thoải mái viền mắt ướt át, nước mắt đảo quanh ở bên trong.

"Tỷ tỷ, em... em sắp... Quý tiểu Thư, ôm em... Tỷ tỷ bắt nạt em ...a...ưm a..." Quý Thanh Cừ không hề che giấu chút nào vui sướng của chính mình, nàng không kiên trì được đến cúi người, nửa người trên nằm ở trên người Quý Hâm Thư, khe mông thẳng tắp từ trên xuống dưới chập trùng đổi thành hơi nghiêng trên dưới vặn vẹo.

Hai người dựa rất gần, mỗi cái vẻ mặt vui thích của Quý Thanh Cừ đều bị Quý Hâm Thư thu ở trong mắt. Cô nhìn thấy Thanh Cừ đang rơi lệ, làm người đã từng bị bắt nạt khóc, Quý Hâm Thư biết Thanh Cừ khóc tuyệt đối không phải là bởi vì khó chịu, mà là quá mức thoải mái, mới có thể sản sinh phản ứng sinh lý bất lực lại theo bản năng như vậy.

"Dáng vẻ hiện tại của Thanh Cừ, rất đẹp," Quý Hâm Thư giơ tay, vuốt gò má nóng bỏng của Quý Thanh Cừ. Lúc cô nói chuyện, khí tức ngay ở lỗ tai nàng, thân thể nàng run lên, nàng lôi kéo tay của Quý Hâm Thư, dùng gò má chà xát ở phía trên, sau đó lại không nhịn được kéo qua tay của Quý Hâm Thư, đặt ở trên khe mông ướt át của chính mình.

"Tỷ tỷ, giúp em, dùng sức muốn em." Quý Thanh Cừ biết mình cũng sắp đến, khoái ý so với vừa rồi mãnh liệt hơn càng để lâu càng nhiều, mà bên trong thân thể, mỗi một lần Quý Hâm Thư tiến vào cảm giác ma sát cũng càng ngày càng mãnh liệt. Quý Thanh Cừ cảm giác toàn thân mình đều rất giống ở trên đám mây trôi nổi, mà Quý Hâm Thư chính là mây chịu trọng lực của mình. Quý Thanh Cừ không hề bảo lưu đến đem chính mình ủy thác cho cô, tận tình hưởng thụ lấy tất cả Quý Hâm Thư cho.

Ở trước lúc tình dục lên đỉnh, Quý Thanh Cừ dồn dập thở dốc liên tục, nàng ôm chặt Quý Hâm Thư, vùi ở trong lòng cô phát ra ngâm khẽ giống như gào khóc. Quý Hâm Thư nâng mông của nàng, hai cái tay đều bị chất lỏng bất đồng ướt nhẹp. Ở trong cơ thể Thanh Cừ tay đã sớm ướt át đến không ra dáng, nhiệt lưu óng ánh long lanh theo cái miệng nhỏ tham lam này tuôn ra, niêm mạc va chạm phát ra tiếng vang trở nên đặc biệt ngượng ngùng ở trong phòng. Những chất lỏng kia theo tiến vào và hút ra của chính mình bị mang ra, đem tay phải nhuộm đến ướt đẫm. Mà tay trái bị mồ hôi mỏng tinh mịn của khe mông Thanh Cừ thấm ướt, trên người hai người và ráp trải giường còn dư lại đã sớm trở nên vô cùng chật vật.

"A... Quý tiểu Thư, a, đến rồi, muốn tới rồi, tỷ tỷ, tỷ tỷ..." Quý Thanh Cừ ngẩng đầu lên, nâng lên âm thanh, đồng thời nàng nhanh chóng sụp eo xuống, đem khe mông tàn nhẫn va về phía ngón tay của Quý Hâm Thư, như dã thú đói khát, đem hai cái ngón tay ở trong người kẹp chặt lấy.

Bụng dưới vào thời khắc này căng thẳng kéo thẳng, Quý Thanh Cừ nhắm hai mắt, hưởng thụ lấy thời khắc cực hạn này, sau đó cuối cùng mềm nhũn thân thể, chậm rãi hạ xuống nằm vào trong lồng ngực Quý Hâm Thư. Biết nàng còn đang bên trong dư vị, Quý Hâm Thư nhẹ nhàng vỗ về sau lưng của nàng, xoa bụng dưới còn đang co giật của nàng. Quý Thanh Cừ rất yêu thích Quý Hâm Thư an ủi như vậy, nàng ngẩng đầu lên, khẽ liếm lấy môi dưới Quý Hâm Thư, dáng dấp như là tiểu hồ ly sau ăn no, an ổn lại hài lòng.

"Có mệt hay không? Chỗ đó đau không?" Quý Hâm Thư nhẹ giọng dò hỏi, Quý Thanh Cừ lắc đầu một cái, đưa tay ôm chặt cô. "Thoải mái còn đến không kịp, làm sao sẽ đau chứ, Quý tiểu Thư để em thật vui vẻ, chị xem, em đều thoải mái khóc rồi." Quý Thanh Cừ lau nước mắt khóe mắt, hiển nhiên là rất hài lòng trận làm tình vừa rồi. Hai người số lần thực chiến có thể đếm được trên đầu ngón tay, Quý Thanh Cừ đúng là không nghĩ tới Quý Hâm Thư sẽ như thế, nhưng mà nghĩ lại một chút, các nàng đều là nữ nhân, hiểu rõ thân thể của đối phương nhất, thêm vào các nàng đều không thể chống lại lẫn nhau.

"Ngón tay Quý tiểu Thư thật linh hoạt, hôn cũng khá tốt, mùi vị cũng rất thơm, Quý tiểu Thư, tại sao chị nơi nào đều tốt như vậy, để em thoải mái như vậy chứ?" Sau khi dư vị đi qua, Quý Thanh Cừ tinh thần tỉnh táo, nghe nàng rõ ràng đến khen ngợi chính mình như thế, tuy trong lòng Quý Hâm Thư bởi vậy cao hứng, nhưng cũng có chút  ngại ngùng, trước đây cô làm sao không biết, Thanh Cừ ... Da mặt dày như thế.

"A, khen ngợi người yêu chính mình có quan hệ gì? Hay là nói, Quý tiểu Thư lại đang thẹn thùng?" Quý Thanh Cừ mắt liếc Quý Hâm Thư, giật giật thân thể, cố ý đụng tới chân của Quý Hâm Thư. Cái quần lót nhỏ đáng thương  kia đã ướt đến không ra dáng, có thể thấy được khát vọng Quý Hâm Thư đối với mình đã sớm như nước tràn thành lụt. Quý Thanh Cừ đương nhiên không nỡ để Quý Hâm Thư nhẫn nại, chỉ là nàng không muốn chủ động, mà là hi vọng Quý Hâm Thư mở miệng muốn chính mình.

"Tỷ, em mệt rồi, chị giúp em rót cốc nước." Quý Thanh Cừ nằm ở trên giường, yểu điệu mà nói, Quý Hâm Thư đáp một tiếng, ở trên trán nàng hôn xuống, lúc này mới đứng dậy đi rót nước. Chỉ là thời điểm đi, khó tránh khỏi sẽ dính dáng đến chân tâm, ướt át trong lúc này cảm giác rõ ràng dị thường, để Quý Hâm Thư cảm thấy không phải rất tự tại. Cô nhớ tới, Thanh Cừ nói một lúc nữa cũng sẽ bắt nạt chính mình, chắc... Sẽ không quên chứ?

Quý Hâm Thư cầm nước trở về đưa cho Quý Thanh Cừ, người sau uống nước xong liền nằm ở trên giường một bộ dáng vẻ buồn ngủ. Quý Hâm Thư nhìn, mím mím môi, cúi đầu liếc nhìn quần lót bị ướt sũng. Kỳ thực cô rất muốn, dù sao cách lần trước bị Thanh Cừ đòi lấy đã qua lâu rồi, thêm nữa quan hệ bây giờ của hai người và lúc đó không giống, khát vọng Quý Hâm Thư đối với Thanh Cừ cũng càng sâu. Nhưng mà, Thanh Cừ hình như rất mệt, thêm vào hôm nay nàng lại là lần đầu tiên, mình có phải nên nhịn một chút không?

Quý Hâm Thư rối rắm mà nghĩ, không biết nên như thế nào cho phải. Một mặt, cảm giác nhẫn nại dục vọng rất khó chịu, đặc biệt là ở sau khi hầu hạ Thanh Cừ, phần khát vọng này chỉ nhiều không ít. Nhưng mà lấy tính cách của Quý Hâm Thư, lại không dễ nói thẳng muốn. Cô rối rắm một lúc, nghĩ được phương pháp chuyển ngoặt

Quý Hâm Thư đứng dậy, cố ý làm ra động tĩnh không nhỏ, cô nghiêng mắt nhìn Quý Thanh Cừ, quả nhiên thấy Thanh Cừ bị chính mình làm ra thanh âm hấp dẫn quay đầu lại. Tâm lý Quý Hâm Thư vui ngầm, rồi lại vì chuyện chính mình tiếp theo làm cảm thấy e lệ. Cô nghiêng đầu, dùng sợi tóc buông xuống che lấy gò má, đồng thời cong người xuống, đem quần lót còn sót lại cởi đi.

Miếng vải nhỏ hút đầy nước, trở nên nặng trình trịch. Quý Hâm Thư liếc nhìn, sắc mặt khẽ biến thành đỏ, đem ám chỉ rõ ràng quá mức này ném lên giường. Chất lỏng trong suốt trên vải vóc bị soi sáng ra ánh sáng nhạt, Quý Hâm Thư dùng tay che lấy ngực và chân tâm quay đầu lại nhìn Quý Thanh Cừ.

"Thanh Cừ, tỷ...a..." Quý Hâm Thư vốn là lời muốn nói còn chưa nói, thân thể đột nhiên bị Quý Thanh Cừ kéo lấy, thuận thế ngã ở trên giường. Thân thể Thanh Cừ vừa nóng lại bỏng, Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên, hai con mắt toả sáng đến nhìn nàng.

"Quý tiểu Thư đang làm gì?" Quý Thanh Cừ biết rõ còn hỏi, nàng không nghĩ tới tỷ tỷ nhà mình lại nín nhịn như thế, rõ ràng muốn cũng không nói, còn muốn dùng phương thức này câu dẫn mình, để cho mình chủ động. Quý Thanh Cừ thừa nhận nàng thua rồi, nàng không thể chống lại mê hoặc. Vốn là muốn gài Quý Hâm Thư, để cô mở miệng muốn, nhưng bây giờ... Người thua còn giống như là chính mình, Quý Thanh Cừ không cam lòng nghĩ.

"Chị chỉ  là... Cảm thấy quần lót có chút không thoải mái, cho nên mới cởi, Thanh Cừ làm sao vậy?" Quý Hâm Thư thân là kẻ đầu xỏ giả ra một bộ dáng vẻ hoàn toàn không biết chuyện, nhìn cô nằm ở dưới thân chính mình, cười đến ôn nhu lại quyến rũ, Quý Thanh Cừ cắn môi dưới, tức giận đến cắn cắn khóe miệng của Quý Hâm Thư.

"Quý tiểu Thư hư, em chỉ là muốn chị chủ động một chút, chị còn dùng phương pháp này câu dẫn em, mặc kệ, nên phạt." Quý Thanh Cừ buồn bực, nàng sở dĩ làm như vậy là có tư tâm. Yêu và dục vọng không thể tách rời ở trấn An Tắc, chính mình lần đầu tiên muốn Quý Hâm Thư là lấy tình huống nửa ép buộc, tuy lúc đó Quý Hâm Thư cũng không phải thật sự từ chối chính mình, nhưng Quý Thanh Cừ vẫn là muốn một lần nữa kêu về nhiệt tình của Quý Hâm Thư.

Dục vọng trước kia của tỷ tỷ đối với mình có thể so với hiện tại muốn sâu rất nhiều, Quý Thanh Cừ chính là muốn nghe Quý Hâm Thư chủ động để cho mình muốn cô. Nhưng một mực, hư tiểu Thư không chịu phối hợp. Quý Thanh Cừ nắm lên dây thừng da mềm treo trên một bên lao tù, đỡ lấy thân thể của Quý Hâm Thư để cô quỳ ở trên giường, đồng thời lại đem tay của cô trói lại, quấn vào trên cái lồng. Toàn bộ quá trình, Quý Hâm Thư ngược lại cũng không phản kháng, trái lại để nàng làm bừa.

Kỳ thực Quý Hâm Thư rõ ràng nội tâm suy nghĩ của Thanh Cừ, nàng muốn cho chính mình chủ động, muốn cho chính mình dùng nhiệt tình trước kia đối xử nàng. Kỳ thực Quý Hâm Thư không phải là không muốn, dục vọng của cô so với năm đó cũng là chỉ nhiều không ít, nhưng bây giờ ở cùng với Thanh Cừ thì đầy đủ hạnh phúc, cô cũng là không giống như ba năm trước khát vọng như vậy dùng làm tình để bổ khuyết trống vắng của nội tâm nữa. Nhưng bây giờ, Thanh Cừ muốn nghe chính mình muốn nàng, muốn cho chính mình chủ động, Quý Hâm Thư đương nhiên cũng đồng ý phối hợp, chỉ là vừa rồi muốn chính là không nhịn được muốn đùa cợt Thanh Cừ thôi. Đây là bản chất tâm cơ trong xương Quý Hâm Thư, không dễ thay đổi.

"Quý tiểu Thư không ngoan, rõ ràng muốn lại nói một đằng làm một nẻo, em a, hôm nay phải mạnh mẽ phạt chị." Quý Thanh Cừ cầm cái quần lót trên giường bị Quý Hâm Thư cởi đi kia, dùng ngón tay vuốt ve dịch lưu lại phía trên, lại chậm rãi bôi đến trên khe mông trắng mịn của Quý Hâm Thư.

Biết những thứ kia là đồ vật chảy ra trong cơ thể mình, nhưng Thanh Cừ lại bôi ở trên người mình, Quý Hâm Thư cảm thấy xấu hổ thì cực kỳ, rồi lại cố ý làm trái lại.

"Chị không có, thật sự chỉ là quần lót mặc quá khó chịu rồi, Thanh Cừ đã mệt mỏi như vậy, làm sao có thể để em tiếp tục dằn vặt chứ?" Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói, hình như đang nói phương diện nào đó của Quý Thanh Cừ không tốt. Mặc dù biết cô là cố ý, Quý Thanh Cừ vẫn có bị khiêu khích phải.

"Tỷ tỷ cố ý bắt nạt em, thân là đáp lễ, em phải trừng phạt chị, cho chị khóc đến càng lợi hại hơn lần trước."

Hết chương 146.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45