Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 148

Chương 148: Là người thân, cũng là người yêu.

"Thanh Cừ, đủ rồi... Thật sự không muốn...." Quý Hâm Thư nhắm hai mắt, hai tay vô lực đến cầm lấy ráp trải giường dưới thân bị cô vặn chặt, ở bên trong chăn mỏng, bóng người một người chập trùng chôn ở trong lúc, thỉnh thoảng chập chùng, tựa hồ đang làm cái chuyện xấu gì. Quý Hâm Thư chưa hề hoàn toàn tỉnh lại, chỉ là dựa vào bản năng của thân thể đang cho ra phản ứng, thân thể vui thích làm không phải giả, mà tối hôm qua chỗ mẫn cảm bận rộn hơn nửa đêm còn lưu lại cảm giác rõ rệt quá đáng, lần nữa bị tỉnh lại, tự nhiên sẽ trở nên mẫn cảm đến cực điểm.

Người làm loạn chọc lấy đầu lưỡi, dùng sức trêu chọc viên hạch mềm giấu ở trong múi thịt này, dần dần, hạch mềm trở nên cứng rắn, mẫn cảm đến từ trong đó ló đầu, hoạt bát đến bày ra cảm giác về sự tồn tại của nó. Quý Hâm Thư á một tiếng, chầm chậm mở mắt ra, ngay lập tức sẽ ý thức được, tất cả vừa rồi không phải là mộng, mà là phát sinh trên thực tế.

Cô cúi đầu nhìn người trong chăn, cảm nhận được động tác của cô. Thanh Cừ dùng tay đang vò hông của mình, miệng của nàng...đang... Quý Hâm Thư nhắm mắt lại, gấp gáp đến thở dốc lên, cô mím chặt môi, không biết vừa rồi mình là nửa ngủ nửa tỉnh có phải có hét lên thất thố không, nhưng chính mình trong mộng, đích thật là mất khống chế đến một mực gọi tên của Thanh Cừ.

Quý Hâm Thư cụp mắt, ánh sáng nhu hòa chập trùng rơi vào trên chăn, nàng không nhịn được lấy tay tiến vào, nhẹ nhàng sờ lên gò má của người giở trò, sửa sang tóc dài cho nàng. Sáng sớm này, cuối cùng ở trong hơi thở ám muội vượt qua. Mãi đến tận Quý Hâm Thư cong người lại, không cách nào đè nén đến ngâm khẽ một tiếng, từ đỉnh điểm dần dần hạ xuống, Quý Thanh Cừ mới cam lòng từ trong chăn đi ra.

"Quý tiểu Thư yêu thích em đánh thức phục vụ không?" Quý Thanh Cừ cười hì h ìnói, hoàn toàn không cảm thấy hành vi vừa rồi của chính mình có vấn đề gì, nàng cảm thấy loại đánh thức phục vụ này chu đáo đến quá mức, nếu như có thể, nàng không ngại mỗi ngày đều dùng phương thức này đánh thức Quý tiểu Thư, đương nhiên, nếu như Quý tiểu Thư cũng đồng ý gọi tỉnh chính mình như vậy là tốt rồi.

"Thanh Cừ, tiết chế một chút." Quý Hâm Thư còn không có từ bên trong cao triều đột nhiên xuất hiện vừa rồi ung dung lại, cô cảm thấy chân tâm còn đang thỉnh thoảng co rúm, đại khái là bởi vì sáng sớm thân thể quá mẫn cảm, bị bất ngờ kéo vào bên trong tình dục, dư vị cũng có vẻ đặc biệt dài lâu. Quý Hâm Thư bị Quý Thanh Cừ ôm vào trong ngực, hưởng thụ ôm ấp của người yêu.

Ngay ở ngày hôm qua, Thanh Cừ thuộc về mình, chuyện tốt này trước kia Quý Hâm Thư nghĩ cũng không dám nghĩ tới, cuối cùng thực hiện rồi. Đây là một loại thuộc về, càng là loại cảm giác an toàn thân mật không kẽ hở  kia. Quý Hâm Thư cười, khóe miệng cong lên một độ cong dễ hiểu. Lúc này, Quý Thanh Cừ bỗng nhiên đè lên, Quý Hâm Thư hơi sửng sốt, cho rằng nàng còn muốn dằn vặt, sắc mặt hồng lên. Kỳ thực... Ngày hôm qua sau nửa đêm, đều là Thanh Cừ lại dằn vặt chính mình, eo cô có chút đau mỏi, nếu như còn muốn đến, e sợ hôm nay không có cách nào xuống giường đi công ty.

"Thanh Cừ, eo chị rất mỏi." Quý Hâm Thư nhỏ giọng nói qua, nghe được lời của cô, Quý Thanh Cừ không nhịn được cười ra tiếng, kỳ thực nàng chỉ là muốn trò chuyện thôi làm sao Quý tiểu Thư hiểu sai đến nước này, xem ra chính mình là thật đem người mệt muốn chết rồi.

"Không có muốn bắt nạt chị, chỉ là muốn cùng chị nói một chút mà thôi. Quý tiểu Thư, em cũng không phải sài lang hổ báo gì, tuy em yêu thích bắt nạt chị, thế nhưng em cuối cùng phải bận tâm thân thể của chị mà." Quý Thanh Cừ nói tới nghiêm túc, nàng cảm giác mình trước đây cũng không phải người nặng tình dục như vậy, nhưng kể từ sau khi ở cùng Quý Hâm Thư, dục vọng thì trở nên nhiều rồi.

"Vậy em..." Quý Hâm Thư muốn hỏi Quý Thanh Cừ có lời gì không thể nằm xuống cố gắng nói chuyện, nhất định phải đè lên chính mình, nhưng lời này ở trong lòng cô nghĩ đến một chút, cảm thấy nói ra khẳng định lại cũng bị trêu ghẹo, cũng là không dễ mở miệng. "Em là nghĩ, lời tiếp theo của em, muốn đè lên Quý tiểu Thư, đem chị ôm chặt nói mới tốt." Đại khái là nhìn ra Quý Hâm Thư muốn hỏi cái gì, Quý Thanh Cừ giải thích. Nàng giơ tay lên, sờ lên gò má ửng đỏ của Quý Hâm Thư, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

"Tỷ, em biết, quan hệ của hai chúng ta là đại đa số người không thể nào hiểu được cũng không có thể tiếp nhận, em đã từng bởi vậy từ chối chị, nhưng em hi vọng chị biết, nguyên nhân em từ chối chị, không phải không yêu chị. Chỉ là vào lúc ấy em quá nhát gan, không dám thừa nhận cảm tình đối với chị, ngây ngốc đến cho rằng em đem chị coi là tỷ tỷ mà đối xử."

“Em không muốn mất đi chị nữa, dù cho có một tí xíu khả năng nào, em đều không muốn gánh chịu loại nguy hiểm kia. Em không để ý người khác nhìn quan hệ của chúng ta như thế nào, cũng không sợ ba mẹ ở trên trời trách cứ chúng ta. Chị là người thân mật nhất của em, người quan trọng nhất, là người thân, cũng là người yêu. Em sẽ không trốn tránh nữa, cũng sẽ không rời khỏi chị nữa, hai chúng ta đều thiếu hụt cảm giác an toàn, liền để chúng ta dùng sinh mệnh còn sót lại, đem phần chỗ hổng cảm giác an toàn này lấp kín."

Quý Thanh Cừ nói xong, thấy được viền mắt Quý Hâm Thư ửng đỏ, đột nhiên cảm giác thấy mình có phải nói đến quá kích động rồi, nàng vốn là muốn nói đến càng cường ngạnh một chút. Nhưng mà nhìn thấy Quý tiểu Thư mềm mại đến nằm ở trong lồng ngực của mình, những lời hung hăng kia liền nói không ra. Người này, là tỷ tỷ a, cũng là Quý tiểu Thư của chính mình.

"Thanh Cừ, cám ơn em nói với chị những thứ này." Quý Hâm Thư từ bên trong cảm động đi ra, cô giơ tay lên đem  Quý Thanh Cừ kéo xuống, đem nàng ôm chặt lấy. Nhìn như là Quý thanh Cừ đè lên cô, kì thực lại là cô đem Quý Thanh Cừ ôm vào trong ngực. Các nàng khi mới vừa mất đi cha mẹ, Quý Hâm Thư chính là lấy ôm ấp như vậy mỗi đêm dụ dỗ Quý Thanh Cừ ngủ, mà bây giờ, ôm ấp đồng dạng lại có hàm nghĩa khác nhau.

Quý Hâm Thư rất cảm tạ Quý Thanh Cừ có thể nói với mình những thứ này, người này, nàng biết mình bất an, cho nên mới phải chọn một thời điểm đặc thù như vậy đem những câu nói này nói cho chính mình biết. Nếu như nói trước đó còn có thấp thỏm, như vậy cho tới bây giờ, tất cả không yên lòng, tất cả khủng hoảng, cuối cùng toàn bộ tiêu tán.

Mình và Thanh Cừ, là người yêu.

"Thanh Cừ, chị không sợ, em cũng đừng lại sợ hãi có được hay không? Chị sẽ không rời khỏi em, mãi mãi cũng sẽ không." Quý Hâm Thư ôm Quý Thanh Cừ, ở trên trán nàng hạ xuống một cái hôn, lại theo chóp mũi của nàng hôn đến bờ môi. Hai người thân mật đến hôn lẫn nhau, mãi đến tận một trận điện thoại gọi tới mới thả ra đối phương. Thấy là điện báo của Đường Khởi, Quý Hâm Thư sợ công ty có chuyện gì, nhận điện thoại.

"Đại tiểu thư, ngài hôm nay tới công ty không?" Thanh âm của Đường Khởi từ bên kia truyền đến, nghe được lời của nàng, Quý Hâm Thư vẫn chưa trả lời, Quý Thanh Cừ cũng ở một bên oan ức lắc đầu lên, thấy được nàng dùng đầu ủi bờ vai của chính mình, giống như hồ ly tinh quấn người không chịu để cho chính mình đi, Quý Hâm Thư nín cười, sờ sờ đầu nàng, đem điện thoại che lại, nhỏ giọng nói tiếng ngoan đối với Quý Thanh Cừ. Quý Thanh Cừ không có được an ủi, trái lại cọ đến tồi tệ hơn.

"Có chuyện quan trọng đặc thù gì sao?"

"Hôm nay có một hội nghị thường kì phải mở, sắp đến thời gian rồi." Đường Khởi nói xong, Quý Hâm Thư lúc này mới chú ý tới đã hơn 9 giờ rồi, mình bây giờ thức dậy chạy tới nhất định là không kịp.

"Hôm nay sợ rằng ta không có cách nào qua rồi, hội nghị kéo dài đến ngày mai."

Sau khi cúp điện thoại, Quý Hâm Thư bất đắc dĩ đến liếc nhìn Quý Thanh Cừ hài lòng đến ôm chính mình vừa hôn vừa cắn, luôn cảm thấy người này một lúc thành thục một lúc lại làm nũng, để cho mình không chống đỡ được. Nhưng Quý Hâm Thư nghĩ lại, mặc kệ Thanh Cừ thế nào, chính mình cũng không cách nào từ chối nàng.

"Em a, dính người." Quý Hâm Thư véo véo mặt của Quý Thanh Cừ, phát hiện mình bị véo còn bị nói, Quý Thanh Cừ dứt khoác càng dính người, cảm thấy nàng dùng hai tay và hai chân quấn lấy chính mình, cùng mình dính sát vào nhau, vốn là tư thế như vậy cũng rất thân mật, thêm vào trạng thái hai người trong chăn là cái gì cũng không mặc, thì càng thêm mập mờ.

"Dính bạn gái của chính mình lại có vấn đề gì sao? Hay là nói, Quý tiểu Thư bắt nạt em ngày hôm sau đã muốn vứt bỏ cô vợ nhỏ trong nhà đi làm? Là em thơm, hay là đi làm thơm?" Quý Thanh Cừ dáng vẻ kệch cỡm mà nói, nghe được nàng nói ba chữ cô vợ nhỏ, Quý Hâm Thư nghiêng mắt mắt liếc dáng vẻ không xấu hổ của nàng, nhưng cũng không có quyền nói gì coi như ngầm thừa nhận.

Ở Quý gia, người đỉnh đầu Kim Tự Tháp vẫn luôn là Quý Thanh Cừ, điểm ấy không thể nghi ngờ. Nhưng mà, ngày hôm qua rõ ràng là mình bị bắt nạt càng nhiều, điểm ấy Quý Hâm Thư thật không tiện nói.

Hết chương 148.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45