Phân Cách - Chương 151
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 151: Nàng là thê tử của ta.
Cuối
cùng, đương nhiên vẫn là Thẩm Khanh Vãn giúp Tống Ngôn Khê đem khăn cầm tới, Tống
Ngôn Khê gọi nàng hỗ trợ, Thẩm Khanh Vãn cũng rất giữ quy tắc đến không có
nhìn thêm, nhưng dù là bởi vì Thẩm Khanh Vãn quá quy củ, mới để cho Tống Ngôn
Khê trầm mặt. Nàng ở thời điểm nhận khăn mặt, cố ý lộ ra hơn nửa người, trên
da thịt trắng nõn của chính mình mang theo giọt nước, từng giọt một nhỏ xuống,
tình cảnh mê người như thế, Thẩm Khanh Vãn thấy được lại coi như không thấy.
Tống
Ngôn Khê có thể hiểu được tính cách Thẩm Khanh Vãn vốn là như vậy, nhưng sắc dụ
bị phớt lờ, điểm ấy để nàng nghĩ như thế nào làm sao không thoải mái, hận không
thể đem Thẩm Khanh Vãn nắm về lột sạch rồi
đứng trước mặt cô, để cô thừa nhận mị lực của chính mình. Đương nhiên, Tống
Ngôn Khê sẽ không thật sự làm như thế, nàng chỉ có thể tự mình sinh hờn dỗi.
Sau khi thay quần áo xong, Tống Ngôn Khê đi ra, Thẩm Khanh Vãn cũng tắm rửa sạch
sẽ ngồi ở phòng khách.
Cô
ăn mặc váy mỏng hoa vụn màu vàng nhạt, đơn giản thổi tóc dài khô lại mang theo
hơi ướt ở phần đuôi bị cô dùng nút buộc buộc chặt, đơn giản đến rủ xuống trên
lưng, cô đang cúi đầu xem điện thoại, phía trên đại khái là một ít hướng dẫn của
cái trấn nhỏ này, có thể thấy được, Thẩm Khanh Vãn tới nơi này hình như đúng là
như danh nghĩa tìm linh cảm, kì thực lại là mang chính mình du lịch.
"Ngôn
Khê, em xong rồi? Tôi vừa tra xét, phụ cận chúng ở thì có một nhà triển lãm
tranh, ở trong đó có tác phẩm tôi rất
thích, em đồng ý theo tôi đi xem thử không? Sau khi xem xong, chúng ta lại đi
ăn tối." Thẩm Khanh Vãn tuy thân là người khởi xướng, nhưng cô sẽ không cứng
rắn đến muốn cầu xin Tống Ngôn Khê phù hợp bước đi của chính mình, bất cứ chuyện
gì đều là lấy Tống Ngôn Khê có có nguyện ý hay không làm chủ. Nghe được lời của
cô, Tống Ngôn Khê hừ nhẹ một tiếng.
"Chị
đều sắp xếp xong xuôi, tôi lại không biết bên này, đương nhiên là nghe lời chị."
Tống Ngôn Khê thấp giọng nói qua, một bộ dáng vẻ ta không có chút nào muốn cùng
ngươi đi là không thể không được, nhìn nàng hiện tại so với trước đây thiếu rất
nhiều thẳng thắn, cô cười khẽ, cảm thấy Tống Ngôn Khê như vậy kỳ thực rất dễ dụ,
hung dữ của nàng là giả vờ, dùng một từ để hình dung, đại khái chính là nãi
hung (dáng vẻ tức giận nhưng lại đáng yêu).
Hai
người đơn giản lên đồ trang sức trang nhã, lúc này mới cùng đi ra biệt thự, hiện
tại vừa lúc là buổi chiều, ánh mặt trời rất lớn, Tống Ngôn Khê là dự định hai
người mỗi người cầm một cái ô che nắng, bởi vì dùng chung một cái ô là rất thân
mật.
Vì
là hai người như vậy nhất định phải cần dựa rất gần. Nhưng mà, Thẩm Khanh Vãn lại
còn nói cô không mang ô che nắng, không sai, Thẩm Khanh Vãn làm việc luôn luôn
cẩn thận thậm chí ngay cả chuyện như vậy đều có thể quên, Tống Ngôn Khê rõ ràng
cho thấy không tin, nhưng nàng lại không thể đi lật thùng đựng hành lý của Thẩm
Khanh Vãn, cuối cùng chỉ có thể hai người dùng một cái ô.
Các
nàng cất bước ở trên đường nhỏ an tĩnh, vào lúc này xe cộ lui tới rất ít, chỉ
có cư dân địa phương ra ngoài mua thức ăn, hoặc là phụ huynh mang theo đứa trẻ
hưởng thụ ánh mặt trời và thời gian nhàn hạ, toàn bộ mới đều lộ ra an ninh và
thư thích không nói ra được. Tống Ngôn Khê so với Thẩm Khanh Vãn cao một chút, do
nàng đến che dù, Thẩm Khanh Vãn cách nàng rất gần, bờ vai của hai người thỉnh
thoảng sẽ dựa dựa vào nhau, cánh tay của Tống Ngôn Khê còn có thể thỉnh thoảng
đến cọ bộ ngực của Thẩm Khanh Vãn. Cho dù chuyện chỉ là trong nháy mắt, lại vẫn
là để Tống Ngôn Khê cảm thấy tức giận thẹn không ngớt, một mực Thẩm Khanh Vãn một
bộ dáng dấp cái gì cũng không phát sinh, cũng có vẻ chính mình kinh ngạc.
Hai
người đến phòng trưng bày, Thẩm Khanh Vãn mua phiếuvào, đến nơi này chính là
sân nhà của cô, Tống Ngôn Khê bị cô mang theo, phòng trưng bày an tĩnh đến
xem xét những tranh vẽ trang hoàng kia. Vì xây dựng bầu không khí, toàn thể trang
trí của phòng trưng bày đều là lấy màu đen làm chủ, ánh đèn cũng vô cùng tối
tăm, chỉ có đèn xung quanh tranh là sáng.
"Ngôn
Khê, tôi dắt em, để tránh khỏi đi lạc." Thanh âm êm ái của Thẩm Khanh Vãn
từ nơi không xa bay tới, Tống Ngôn Khê vốn muốn cự tuyệt, làm sao đối phương đã
trước một bước kéo nàng, lời cự tuyệt nuốt trở lại trong bụng, Tống Ngôn Khê cứ
như vậy đi theo bên người Thẩm Khanh Vãn, nghe cô nói qua câu chuyện của mỗi bức
họa. Những tranh vẽ này đại đa số đều có điển cố lãng mạn, cùng tình thân, tình
yêu, tình bạn hoặc nhiều hoặc ít có quan hệ.
Điều
này làm cho Tống Ngôn Khê nghĩ đến một bức bản thảo thiết kế Thẩm Khanh Vãn trước
kia bị chính mình bác bỏ, kỳ thực bức bản thảo thiết kế kia nàng nhìn thấy đầu
tiên là rất thích, chiếc nhẫn kia để Tống Ngôn Khê sau khi thấy có loại cảm
giác tim đập thình thịch, dường như là Thẩm Khanh Vãn đang thông qua chiếc nhẫn
kia truyền đạt cái gì với mình. Sau đó Thẩm Khanh Vãn cũng không đem bức bản thảo
thiết kế kia lấy ra nữa, Tống Ngôn Khê cũng là không có cơ hội thấy được. Vào
lúc này, Tống Ngôn Khê chợt nhớ tới, mà Thẩm Khanh Vãn cũng đang giải thích
cùng nàng một chuyện phương diện truyền cảm, bỗng nhiên nàng kéo tay của Thẩm
Khanh Vãn, ngẩng đầu lên nhìn nàng.
"Chị
nói, bất luận lấy thiết kế nào truyền cảm làm chủ đề, đều muốn biểu đạt về phía
người một loại cảm tình, như vậy, nhẫn ngày đó chị cho tôi xem, là muốn biểu đạt
cái gì về phía tôi?" Tống Ngôn Khê nhẹ giọng dò hỏi, cho dù phòng triển
lãm chỉ có hai người các nàng, nàng chỉ là dùng âm thanh rất nhỏ. Thẩm Khanh
Vãn không nghĩ tới nàng sẽ đột nhiên hỏi lên chuyện chiếc nhẫn kia, nhưng cô rất
vui vẻ, Tống Ngôn Khê còn nhớ.
"Ngôn
Khê, nếu như tôi nói, tôi là cố ý cho em thấy được bức bản thảo thiết kế kia, em
có tin hay không? Chiếc nhẫn kia là nhẫn khi tôi ở Nguyệt Cầu lấy em làm chủ cảm
giác, thiết kế mà ra. Nó đại biểu tình yêu thuần túy nhất, là em để tôi cảm nhận
được lĩnh hội. Ngôn Khê, tôi vốn là muốn dùng chiếc nhẫn kia cầu hôn với em."
Thẩm
Khanh Vãn nhắc lại chuyện này, chua xót trong lòng so với lúc trước thiếu rất
nhiều. Tống Ngôn Khê không kết hôn cùng Dư Ninh, chính mình không có phá hoại
tình cảm của người khác, cũng không phải người thứ ba chen chân hôn nhân. Mà
quan trọng nhất là, Ngôn Khê nàng còn thuộc về mình, mình còn có cơ hội tranh
thủ nàng. Sự thực đặt tại trước mắt, không cho phép Thẩm Khanh Vãn suy nghĩ
thêm cái gì, cô yêu nàng, khát vọng tình cảm của Tống Ngôn Khê đã từng giao cho
chính mình có thể trở về.
Tình
yêu thuần túy rất khó, nhưng nó xác thực là Tống Ngôn Khê đã từng cho chính
mình, cảm tình chính mình lại không thể hồi đáp. Thẩm Khanh Vãn nhìn Tống Ngôn
Khê sững sờ, bờ môi nàng khẽ run, sau mở ra lại không có âm tiết phát ra. Thẩm
Khanh Vãn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, ở vành tai nàng hạ xuống một nụ hôn cạn một
thoáng qua liền qua.
"Ngôn
Khê, tôi biết em còn đang giận tôi, nhưng tôi cũng biết rõ em đối với tôi
không phải là không có tình cảm. Tôi đang đeo đuổi em, em biết không? Tôi không
ngại thời gian phần theo đuổi này dài bao nhiêu, nhưng tôi hi vọng em có thể
vui vẻ. Tôi rất xin lỗi tôi đã từng nhu nhược cùng nhát gan, thế nhưng tôi cũng
không hối hận quyết định chính mình làm. Hiện tại, là đến thời điểm tôi cho em
đáp lại rồi."
Thanh
âm của Thẩm Khanh Vãn rất nhỏ, lại bởi vì cô là ghé vào bên tai chính mình nói
lời nói này, trái lại quá đáng đến rõ ràng. Tống Ngôn Khê thừa nhận, Thẩm
Khanh Vãn đích thật là tồn tại rất dễ dàng thì để người ta mê muội. Cô quá mức
ôn nhu, mà người dịu dàng luôn là có mức độ cực đại làm suy yếu sức đề kháng của
người khác. Tống Ngôn Khê cố nén ý nghĩ muốn ôm lại Thẩm Khanh Vãn, nàng không
muốn dễ dàng như vậy đã bị đối phương đuổi tới tay, cho dù trong lòng không giận
cô nữa, cũng phải để Thẩm Khanh Vãn đuổi theo thêm một trận nữa.
"Này,
chị còn có nhìn những tranh vẽ này hay không, không nhìn thì đi, tôi đói rồi."
Vì che giấu chính mình cảm động, Tống Ngôn Khê nhỏ giọng nói sang chuyện khác,
nhìn lỗ tai và con mắt hơi đỏ lên của nàng, Thẩm Khanh Vãn không nóng lòng vào
lúc này tìm kiếm một trả lời chắc chắn. Cô đồng ý đem thời gian truy đuổi Ngôn Khê kéo dài, bất luận bao lâu cũng được.
Hai
người rời khỏi phòng trưng bày đi ăn quán cơm rất nổi tiếng ở địa phương, sau
khi ăn cơm xong còn rất sớm, Tống Ngôn Khê đề nghị đi quán bar vui đùa một chút.
Kỳ thực nàng rõ ràng lấy tính cách của Thẩm Khanh Vãn là không làm sao yêu
thích đi quán bar cái loại địa phương đó, nhưng nàng chính là muốn nhìn dáng dấp
Thẩm Khanh Vãn vì mình chấp nhận, huống chi, hai người mới bắt đầu gặp gỡ chính
là ở quán bar, Tống Ngôn Khê đối với Thẩm Khanh Vãn đi quán bar chuyện như vậy
không phải một loại bướng bỉnh, hoặc là nói, nàng luôn hi vọng hai người còn
có thể ở quán bar phát sinh một chuyện.
Địa
phương quán bar giống những nơi khác, có đối lập an tĩnh, cũng có khá là điên
cuồng, mà hôm nay Ngôn Khê chọn quán chính là cái sau. Quán bar ở vùng duyên hải
đường phố là địa phương du khách yêu thích đến thăm, chính là bởi vì người ngoại
địa nhiều, tự do tự tại, chơi đến càng điên càng náo. Hai người mới đi vào đã bị
không ít người huýt sáo, còn có một chút người nước ngoài lạc quan thậm chí ném
dải lụa màu về phía nàng điều tiết bầu không khí quán bar. Đối mặt những nhiệt
tình quá độ này, Tống Ngôn Khê khẽ cười ôm Thẩm Khanh Vãn đi vào, đúng là Thẩm
Khanh Vãn một bộ dáng dấp cán bộ kỳ cựu không có chút rung động nào, cũng không
có biểu hiện ra bao nhiêu phản cảm.
Hai
người tìm một chỗ ngóc ngách lầu hai ngồi xuống, mới vừa ngồi xuống không lâu,
Tống Ngôn Khê uống cả bình rượu thì muốn đi xuống khiêu vũ. Thẩm Khanh Vãn kỳ
thực cũng không hy vọng Tống Ngôn Khê xuống, bởi vì từ lúc vừa rồi đã có không
ít nam nữ đưa ánh mắt rơi vào trên người nàng. Tống Ngôn Khê cao gầy, mảnh mai,
có ngũ quan tinh xảocủa người phương đông, rồi lại có đường viền thâm thúy của phương
tây. Loại hình dạng này là một loại được hoan nghênh nhất, không thể không nói,
Thẩm Khanh Vãn đích thật là ghen, cũng rất ghét không khí nơi này, rất muốn lập
tức dẫn Tống Ngôn Khê rời đi.
Làm
sao cô quá rõ ràng, Tống Ngôn Khê chính là cố ý như vậy, cô bất đắc dĩ đến
nhìn bóng người vặn vẹo trong sàn nhảy của nàng, trong mắt trồi lên kinh diễm
và khát vọng, đồng dạng cũng có chút bất đắc dĩ. Ngôn Khê nàng a, còn đang cáu
kỉnh với mình ư. Tống Ngôn Khê nhìn Thẩm Khanh Vãn ngồi ở bên đó trước sau đang
nhìn mình cũng không qua, trong lòng đối với cô loại hành vi này có chút giận.
Nàng thừa nhận mình là cố ý tới chỗ như thế để Thẩm Khanh Vãn không thoải mái,
cũng có thể nói là có chút ấu trĩ trả thù nhỏ. Nhưng mà chuyện như vậy một lúc,
Tống Ngôn Khê liền cảm thấy nhàm chán.
Dù
sao một mình mình khiêu vũ rất chán mà Thẩm Khanh Vãn cũng không có không thoải
mái như chính mình dự đoán, ngược lại là cô luôn dùng ánh mắt ôn nhu lại dung
túng như vậy nhìn mình, để Tống Ngôn Khê cảm giác mình thì như đứa nhỏ cáu kỉnh
mà không hiểu chuyện. Tống Ngôn Khê tự giác mất mặt, quay người liền đi ra
ngoài quán bar. Ai biết thời điểm này, vài nam nhân vây nhốt nàng, các nam
nhân nói qua anh ngữ, hẳn không phải là người địa phương, cũng là du khách, thưởng
thức trong mắt bọn họ rất rõ ràng, nói là hi vọng Tống Ngôn Khê uống hai ly cùng
bọn họ.
Tống
Ngôn Khê nhíu mày, đang chuẩn bị từ chối, lúc này, một người từ phía sau đem
mình ôm lấy, mùi vị quen thuộc và ôm ấp ấm áp để Tống Ngôn Khê trong nháy mắt
buông lỏng thân thể, ngay sau đó, nàng liền nghe được Thẩm Khanh Vãn mở miệng,
nàng nói là anh ngữ, rõ ràng không thích hợp chính mình nói.
"Xin
lỗi, nàng không thể cùng các ngươi uống rượu, nàng là thê tử của ta, thấy được
nàng cùng người khác uống rượu, ta sẽ không vui."
Hết
chương 151.

Nhận xét
Đăng nhận xét