Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 153

Chương 153: Con dâu nuôi từ bé đói bụng rồi.

Nhờ vào du lịch lần này, quan hệ của Tống Ngôn Khê và Thẩm Khanh Vãn hòa hoãn rất nhiều, hai người nói ra, không còn giương cung bạt kiếm trước đây, Tống Ngôn Khê cũng sẽ không nói chút lời kích thích Thẩm Khanh Vãn nữa. Hai người lại như tình nhân, mỗi ngày ở cùng nhau ở chung quanh trấn nhỏ du ngoạn, buổi tối ăn cơm xong trở về, nếu như linh cảm Thẩm Khanh Vãn đến rồi sẽ ngồi dựa vào trong lồng ngực Tống Ngôn Khê vẽ bản thảo thiết kế, không có linh cảm, hai người thì ôm nhau cùng uống rượu tán gẫu, nằm ở cùng trên cái giường ngủ.

Hình thức ở chung của các nàng không có khác biệt với tình nhân, cho dù vẫn không có quan hệ xác lập chính thức trên đầu môi, nhưng Thẩm Khanh Vãn rõ ràng, đại khái là Tống Ngôn Khê còn có một tầng lo lắng, cũng có lẽ còn không phải thời điểm. Nhưng bây giờ ở chung hòa bình như vậy, có thể cùng Tống Ngôn Khê thỉnh thoảng thân mật hôn môi, cô đã rất thỏa mãn rồi. Cuộc sống như thế để cô cảm thấy hạnh phúc, mà phần hạnh phúc này không giống mịt mờ Lục Mật trước kia như vậy, Tống Ngôn Khê cho mình cảm giác thật chưa bao giờ có.

Hai người ở trấn nhỏ hơn nửa tháng, cuối cùng ở sau khi Lý Tiếu giục Tống Ngôn Khê mau chóng trở lại xử lý chuyện của công ty, đoạn lộ trình chuyến du lịch này tuyên cáo kết thúc, trước khi trở lại Tống Ngôn Khê gọi điện thoại cho Quý Thanh Cừ, hỏi nàng có muốn đi ra  hẹn một hồi hay không. Quý Hâm Thư sau khi trở về hai người còn không có gặp mặt, thêm nữa Tống Ngôn Khê cũng quan tâm trạng thái bây giờ của Quý Hâm thư, làm sao vẫn không thể chạm mặt. Quý Thanh Cừ hỏi thăm Quý Hâm Thư, lại gọi hai nhà Nhậm Diêu, trực tiếp đem thời gian hẹn ở tối cùng ngày Tống Ngôn Khê và Thẩm Khanh Vãn về trấn Hoài Ninh.

"Quý tiểu Thư, cùng các nàng lâu như vậy không gặp, ngươi có căng thẳng hay không?" Quý Thanh Cừ nằm ở trên giường, miễn cưỡng đến ôm eo của Quý Hâm Thư, không chịu để cho cô đi làm. Nàng cảm thấy đêm nay đều phải gặp mặt với bạn bè cũ, Quý tiểu Thư làm gì còn muốn đi làm chứ, dù sao một ngày không đi cũng sẽ không thế nào.

"Thanh Cừ, hôm nay chị nhất định phải đi, ở nhà cùng với em mấy ngày, Đường Khởi nói có rất nhiều công tác đè ép ở phòng làm việc của chị." Quý Hâm Thư cúi đầu nhìn Quý Thanh Cừ, đối với dính người của nàng có chút không thể làm gì, nhưng trong lòng lại không nỡ từ chối yêu cầu của Thanh Cừ. Thấy đấy, từ bắt đầu mấy ngày  trước, Thanh Cừ vẫn kề cận mình ở nhà cùng nàng, nói là muốn đem thời gian những năm này không có ở cùng nhau bù đắp lại, Quý Hâm Thư không cưỡng được nàng, vẫn cứ xin nghỉ mấy ngày, không nghĩ tới Quý Thanh Cừ vẫn là dính không đủ.

"Ưm, tỷ tỷ khi dễ em, liền muốn đi, eo em đau chân đau, một mình ở nhà té ngã thì làm sao?" Quý Thanh Cừ nói xong thật sự ủy khuất lên, nàng đứng dậy, chăn trượt xuống, lộ ra thân thể ấn đầy dấu vết. Quý Hâm Thư không nghĩ tới nàng sẽ tìm loại lí do này, trên mặt có chút nóng đến sợ, vội vàng nắm lên chăn đắp kín, để nàng một lần nữa nằm xuống.

"Eo mỏi liền cẩn thận nằm không cho phép dậy, chị... Chị liền đi nửa ngày, xử lý xong chuyện cần thiết sẽ trở lại, được không?" Quý Hâm Thư hết cách với nàng rồi, cô xoa tóc dài của nàng, ở trên trán nàng khẽ hôn một hồi. Đại khái là bị nụ hôn này trấn an, tiểu kiều thê Thanh Cừ cuối cùng không hề náo loạn, đàng hoàng gật đầu.

"Ừm, tỷ tỷ chị sớm chút trở về, em ở nhà đợi chị." Quý Thanh Cừ nói xong, tội nghiệp đem mặt đều chôn ở trong chăn, chỉ để lại hai con mắt to nhìn mình. Quý Hâm Thư không dám nhìn nhiều hơn nữa, sợ mình nhìn thì không nỡ rời khỏi nàng đi công ty mau chóng xử lý chuyện đọng lại, cho dù nói là nửa ngày sẽ trở lại, lại vẫn là đem thời gian mạnh mẽ đến kéo dài tới 3 giờ chiều. Quý Hâm Thư  sau khi trở về bị Quý Thanh Cừ lấy danh nghĩa nói không giữ lời hết một phen "Bắt nạt", hai người lúc này mới thu thập một phen, đi tới hội quán ước hẹn đêm nay cùng Tống Ngôn Khê các nàng.

Hai người vốn là có thể đến đúng giờ làm sao Quý Thanh Cừ nhất định phải đối với Quý Hâm Thư thực thi trừng phạt, cho dù chỉ là dùng miệng, đồng thời Quý Hâm Thư cũng rất nhanh sẽ thỏa mãn một lần, nhưng mà hai người dính mạnh mẽ vẫn là trì hoãn không ít thời gian, đến mức thời điểm các nàng tới, Tống Ngôn Khê và Thẩm Khanh Vãn đã cùng Nhậm Hữu Như Diêu Dụ Văn hàn huyên một hồi lâu, còn về Nhậm Tịnh Niên và Giản Huyên Đồng hai người đều yêu thích yên tĩnh, liền ngồi ở góc nói chuyện làm ăn tình cảnh hài hòa bất ngờ.

"Này, hai người các ngươi đây là coi chính mình là vai chính? Tới thật là muộn, đặc biệt là ngươi, Quý đại tiểu thư, mất tích ba năm không ra ngoài, để chúng ta tìm kiếm, ngươi có phải nên tự phạt ba ly không?" Mấy người đều là cách ba năm lần đầu tiên gặp Quý Hâm Thư, các nàng vốn tưởng rằng Quý Hâm Thư trở về lâu như vậy không gặp các nàng là trạng thái không tốt, lại chưa từng nghĩ sắc mặt người này hồng hào, nhìn trạng thái tinh thần cũng không tệ, tựa hồ... Còn so với ba năm trước thời điểm mất hồn bay phách lạc hơi hơi mập chút.

Nhậm Hữu Như và Diêu Dụ Văn ai oán của hai người đối với Quý Hâm Thư lớn đến mức vô cùng, mà thân là người duy nhất hiểu rõ nội tình, Tống Ngôn Khê nhìn sắc mặt Quý Hâm Thư liền cảm thấy đây là dáng vẻ bị tình yêu thoải mái. Nàng chế nhạo đến liếc nhìn tay Quý Thanh Cừ lôi kéo với Quý Hâm Thư, nghĩ thầm hai người kia, không phải là thành rồi chứ?

Mấy người tâm tư khác nhau, nhưng rượu không thể không uống, Quý Thanh Cừ vốn định uống thay Quý Hâm Thư, làm sao Quý Hâm Thư bận tâm tụ huyết trong đầu của nàng, sợ hãi có ngoài ý muốn, không cho nàng uống rượu. Quý Thanh Cừ ở bên ngoài từ trước đến giờ sẽ không cãi lời Quý Hâm Thư, bị Quý Hâm Thư liếc mắt nhìn lại như cô vợ nhỏ đàng hoàng đến chờ ở bên người cô.

Tống Ngôn Khê thấy được cảnh này, đối với nàng quăng tới cái ánh mắt bắt nạt, như là đang nói, ngươi kẻ này quả nhiên là cái thụ, Quý Thanh Cừ nhíu mày nhìn trở lại trong lòng cũng đang cười trộm. Nàng nhớ tới tửu lượng Quý tiểu Thư cũng còn tốt, khẳng định không bằng chính mình, nếu như Quý tiểu Thư uống nhiều rồi, bắt nạt lên sẽ càng khả ái chứ.

Sau khi Quý Hâm Thư uống ba ly rượu, Nhậm Hữu Như và Diêu Dụ Văn cũng không làm khó cô nữa, dù sao lần này gặp mặt là vì tụ tập tới, các nàng đều quan tâm Quý Hâm Thư, nhưng đối với chuyện cô năm đó tại sao nhảy xuống biển cũng không có truy hỏi quá nhiều, các nàng rõ ràng, đây là quá khứ Quý Hâm Thư không muốn đề cập.

Quý Hâm Thư uống rượu, sức ngấm hơi tới, nổi trên mặt, thêm vào trước khi đến còn bị Quý Thanh Cừ khi dễ một trận, thân thể còn sót lại mấy phần lười biếng. Quý Thanh Cừ nhìn cô tựa ở trên ghế salông từng miệng nhỏ nhấp rượu, cầm lấy bánh ngọt trên bàn đưa đến trong miệng cô, ý là để cô đừng chỉ lo uống rượu cũng ăn ít thứ.

Quý Thanh Cừ đêm nay giọt rượu không dính, vì chính là chăm sóc Quý Hâm Thư. Nàng có thể nhìn ra người này rất vui vẻ, uống rượu cũng là bởi vì hài lòng mới uống. Đè nén của Quý Hâm Thư, không chỉ là ba năm nay, mà là thời gian dài càng thêm dằng dặc, từ khi phụ thân rời khỏi, áp lực của cô là bên ngoài cho cô, một phần càng to lớn hơn, là bởi vì mình. Quý Thanh Cừ đã từng không có mục tiêu quan trọng nhất gì, chỉ muốn mỗi ngày tùy ý sống cuộc sống mong muốn, nhưng bây giờ, nàng có, hết thảy liên quan với ảo tưởng tương lai, đều có quan hệ với Quý Hâm Thư.

"Quý tiểu Thư, ăn một chút gì, không cho phép từ chối."

Quý Thanh Cừ cầm bánh ngọt đút cho Quý Hâm Thư, người sau cũng há mồm ăn đi, tựa ở trên bả vai nàng cười yếu ớt. Hai người không có ý đồ che giấu quan hệ, huống chi đang ngồi đều là bằng hữu tốt nhất các nàng, các nàng càng không cần giấu giấu diếm diếm. Quả nhiên, giữa Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư không phải một loại tương tác để mọi người khác chú ý tới. Thẩm Khanh Vãn liếc nhìn Tống Ngôn Khê dường như đã sớm biết, chợt nhớ tới chính mình từng ở trên người Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ cảm giác được cảm giác không thoái mái.

Đúng vậy a, hai người các nàng ở chung, xưa nay cũng không như là tỷ muội chân chính, trái lại càng giống như người yêu.

"Ta nói, hai người các ngươi cũng là thời điểm nên chính thức tuyên bố đi, ngươi xem mấy người các nàng, một bộ dáng vẻ không thể tin." Tống Ngôn Khê chỉ chỉ Nhậm Hữu Như và Diêu Dụ Văn hoàn toàn không biết nội tình, đúng là Nhậm Tịnh Niên và Giản Huyên Đồng vẫn bình tĩnh, chỉ có điều trong mắt cũng là rất tò mò. Thấy các nàng đều nhìn sang, Quý Thanh Cừ hào phóng đến ôm Quý Hâm Thư, ở trên môi cô hôn xuống.

"Chính là các ngươi thấy như vậy, chúng ta là quan hệ người yêu." Quý Thanh Cừ nói tới trực tiếp thẳng thắng, người ở chỗ này đều là từng gặp sóng gió, ngoại trừ hiếu kì vừa bắt đầu, đến bây giờ biết được chân tướng cũng không có phản ứng đặc biệt gì. Nhậm Hữu Như là không nghĩ tới các nàng chị em ruột còn có thể sản sinh thứ tình cảm này, nhưng khi nhìn Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư ngồi cùng một chỗ, giữa hai người kia hơi thở ám muội xác thực rất đậm, nếu như không nói các nàng là tỷ muội, ai cũng sẽ coi các nàng xem là người yêu.

Nghĩ đến Quý Hâm Thư mất tích ba năm nay thay đổi và hồn bay phách lạc của Quý Thanh Cừ, còn có nụ cười không đạt đáy mắt trước kia của Quý Hâm Thư. Các nàng không có đi tra nguyên nhân Quý Hâm Thư mang theo Quý Thanh Cừ phóng hỏa tự sát, cũng không có tra được chân tướng Quý Hâm Thư nhảy xuống biển. Nhưng bây giờ, thấy được quan hệ của hai người, hoặc nhiều hoặc ít đều có thể đoán ra một ít.

Nhậm Hữu Như liếc nhìn Nhậm Tịnh Niên, người sau gật gù, chính là bởi vì trải qua, mới có thể biết chuyện ở cùng nhau như vậy một số thời khắc cũng rất không dễ dàng. Thời điểm khó khăn nhất, cũng cần từ bỏ cơ hội sống, đi đổi lấy lòng của đối phương.

"Này, hai người các ngươi là ai yêu thích ai trước? Nhanh chóng nói một chút, chúng ta đều rất tò mò." Diêu Dụ Văn xem trò vui không chê chuyện lớn, mấy người lâm thời bắt đầu thẩm vấn đối với Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ. Sau khi biết Quý Hâm Thư rất sớm đã yêu thích Quý Thanh Cừ, Tống Ngôn Khê phun ra ba chữ con dâu nuôi từ bé, vốn là mấy người còn không có cảm thấy có cái gì. Nhưng là nghĩ đến tuổi hai người chênh lệch, lại suy nghĩ Quý Thanh Cừ cũng thật là được Quý Hâm Thư "Nuôi" lớn. Làm tròn số này, cũng không phải chính là con dâu nuôi từ bé mà.

Tống Ngôn Khê vừa nói như thế, ánh mắt mấy người nhìn Quý Hâm Thư trở nên ám muội không ít, Quý Hâm Thư chưa từng suy nghĩ điểm ấy, hiện tại bị người khác chỉ ra, trên mặt có chút nóng, cô mắt liếc Quý Thanh Cừ cười hì hì một bên, thật không tiện nói chuyện.

"Các ngươi đừng bắt nạt Quý tiểu Thư, ta đây cái con dâu nuôi từ bé cần phải tức rồi." Quý Thanh Cừ nói ra chuyện cười, xem như là đem cái đề tài này mang tới, mấy người sau khi uống tận hứng từng người ôm người yêu nhà mình uống say rời khỏi. Sau khi về nhà, Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư tắm rửa sạch sẽ ngồi ở trên ghế salông, hai người cũng không quá muốn nghỉ ngơi, cứ như vậy ôm dựa vào nhau.

"Quý tiểu Thư, các nàng đều nói em là con dâu nuôi từ bé của chị, chị a, có phải là ở khi em còn bé thì đối với em có ý muốn rồi? Không phải là thời điểm giúp em thay tã có chứ?" Quý Thanh Cừ nhớ tới ba chữ con dâu nuôi từ bé trong nháy mắt tinh thần tỉnh táo, nàng tựa ở trên bả vai Quý Hâm Thư, dùng tay vòng quanh tóc của cô và của chính mình quấn ở cùng nhau, lại chậm rãi buông ra.

"Thanh Cừ, chị... Chị chưa hề xem em làm con dâu nuôi từ bé, huống chi, thời điểm chị thích em, em đã không nhỏ." Quý Hâm Thư không nghĩ tới Quý Thanh Cừ lại nhắc lên cái từ con dâu nuôi từ bé này, cô đỏ mặt nhỏ giọng giải thích, ở khi Thanh Cừ còn bé, mình là thật sự coi nàng là em gái thương yêu và chiếu cố, mà phần cảm tình này biến chất, cũng là ở khi Thanh Cừ cấp 3.

Thanh Cừ vào lúc ấy rất sạch sẽ, toàn thân đều tản ra sức sống chính mình không có, Quý Hâm Thư khát vọng nàng, mà nàng cũng là người duy nhất có thể cho mình ấm áp, để cho mình không nhịn được muốn dựa vào. Cảm tình của tỷ muội, vào lúc này biến chất, dục vọng sau sinh ra càng phát không thể thu thập. Đương nhiên, những câu nói này Quý Hâm Thư thật không tiện nói ra, chỉ có thể ấp úng đến không thừa nhận ba chữ con dâu nuôi từ bé này, Quý Thanh Cừ cố ý trêu cô,vùi vào trong lòng cô chà xát.

"Tỷ tỷ, con dâu nuôi từ bé của chị muốn uống sữa, con dâu nuôi từ bé đói bụng rồi." Quý Thanh Cừ khóe miệng cong lấy nụ cười, đùa giỡn nói đến là đến, sắc mặt Quý Hâm Thư trước chỉ là đỏ nhạt, vào lúc này triệt để thành đỏ bừng. Đặc biệt là Quý Thanh Cừ còn cách váy cắn ngực cô, tay không thành thật mò đến trên eo cô.

"Thanh Cừ, đừng nghịch, không phải nói... Đêm nay nghỉ ngơi sao?"

"Nhưng mà con dâu nuôi từ bé Thanh Cừ đói bụng, tỷ tỷ không đút no cho con dâu nuôi từ bé sao? Hơn nữa, tỷ tỷ thích rồi, con dâu nuôi từ bé muốn phụ trách hầu hạ tỷ tỷ."

Quý Thanh Cừ như là đối với cái con dâu nuôi từ bé này nghiện lên, nàng cười xấu xa, ở dưới tình huống Quý Hâm Thư mặt đỏ tới mang tai, chậm rãi hạ thân, quỳ ở giữa hai chân cô. Quý Hâm Thư đêm nay mặc váy, càng thêm thuận tiện động tác tiếp theo của nàng. Quý Thanh Cừ đem quần lót nhỏ bên trong cởi đến nơi cẳng chân của Quý Hâm Thư, nhẹ nhàng ở trên cánh hoa bên trong hôn xuống, lại ló đầu ra ngoài. Quý Hâm Thư không nghĩ tới nàng sẽ nhanh như thế ra ngoài, địa phương bị nàng hôn qua khẽ run, để cô e lệ đến hai con mắt đỏ lên.

"Tỷ tỷ quả nhiên đói bụng rồi, nơi đó đều đói bụng chảy nước miếng, con dâu nuôi từ bé vậy thì tới chăm sóc tỷ tỷ, cũng làm phiền tỷ tỷ đút no em,"

Hết chương 153.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45