Phân Cách - Chương 159
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 159: Tôi căn bản không tìm được người và sự việc càng để tôi quan tâm.
"Ngôn
Khê, em thế nào? Tại sao...Tại sao em..." Thẩm Khanh Vãn hai tay run rẩy
không ra dáng, da đầu tê theo, mồ hôi lạnh phía sau lưng ướt sũng theo quần áo.
Toàn bộ ánh đèn sân khấu sau khi tắt, xung quanh đâu đâu cũng có đen kịt một
màu, cô nhìn không được Tống Ngôn Khê tổn thương nơi nào, lại không dám tùy tiện
chạm thân thể của nàng lung tung.
Hai
người bị nhốt ở phía dưới cái giá sân khấu, Thẩm Khanh Vãn cảm thấy trên người
rất nặng, vậy tuyệt đối không phải trọng lượng của một mình Tống Ngôn Khê, là
món đồ gì chồng chất, nghĩ đến vật nặng rất có thể là trực tiếp nện ở trên người
Tống Ngôn Khê, Thẩm Khanh Vãn căn bản không dám tiếp tục suy nghĩ.
"Em
không sao, chị đừng sợ, chỉ là kính rơi xuống đâm bị thương em." Tống Ngôn
Khê đứt quãng mà nói, âm thanh có chút suy yếu. Phiến thủy tinh vỡ rơi xuống
kia trực tiếp đâm vào trên bả vai của nàng, đến bây giờ tựa hồ còn khảm ở trong
thịt. Nhưng mà, càng thêm phiền toái lại là chữ giá sắt đè ở trên người hai người.
Những thứ đồ này vốn là không nhẹ, thêm vào màn sân khấu và áp phích quảng cáo
lớn, trực tiếp đem chính mình và Thẩm Khanh Vãn đặt ở phía dưới cùng của những
thứ đồ này.
Tống
Ngôn Khê mơ hồ cảm thấy phía sau lưng rất đau, phần đau này mới bắt đầu còn
không có mãnh liệt như vậy, nhưng cho tới bây giờ, đau đớn càng ngày càng rõ
ràng, để Tống Ngôn Khê không nhịn được hừ nhẹ một tiếng. Thanh âm nàng rất nhỏ,
lại vẫn là bị Thẩm Khanh Vãn bắt lấy được.
"Ngôn Khê, em
nói sự thật, có phải em bị thương rất
nghiêm trọng không?" Thẩm Khanh Vãn giọng mũi trở nên nặng, cô thậm chí cảm
thấy Tống Ngôn Khê bị thương đều là bởi vì chính mình. Dù sao vừa rồi thời điểm
sân khấu rơi xuống, mình mới là vị trí nguy hiểm nhất, mà Tống Ngôn Khê vì cứu cô,
hiện tại thương thế không rõ. Thẩm Khanh Vãn thò ra tay, cẩn thận từng li từng
tí một đến lục lọi thân thể của Tống Ngôn Khê, khi cô tìm thấy thủy tinh lưu lại
ở bên ngoài trên bả vai đối phương, nghẹn ngào hít sâu một hơi.
"Ngu
ngốc, em cũng không phải nữ chính tiểu thuyết gì, cũng không có tinh thần hi
sinh cái gì. Em a... Còn muốn sống sót, cố gắng tiếp thu theo đuổi của chị, làm
một lần công chúa được chị bồng đó, cho nên tem... Em đương nhiên sẽ không nói
dối. Thẩm Khanh Vãn, sau lưng em có chút đau, có thể có có đồ vật làm tổn
thương rồi. Chị đừng lo lắng, hẳn không phải là vết thương trí mệnh." Tống
Ngôn Khê nhẹ giọng nói qua, nhưng nàng cũng biết, câu nói sau cùng có lẽ cũng
có thành phần bản thân nàng an ủi mình.
Ở
dưới tình huống hết sức căng thẳng, cảm giác đau của thân thể xác thực sẽ hơi hạ
thấp, nhưng bây giờ sau khi tâm tình bình phục lại, Tống Ngôn Khê liền cảm thấy
được phía sau lưng đâm nhói càng ngày càng khó chịu đựng. Nàng đương nhiên
không muốn làm chuyện hi sinh chính mình cứu Thẩm Khanh Vãn gì, không phải
không yêu Thẩm Khanh Vãn, mà là nàng càng muốn cùng Thẩm Khanh Vãn cố gắng ở
cùng nhau, mà không phải mình thành tro, mà Thẩm Khanh Vãn mỗi ngày quay về khổ
sở với chén tro kia.
Nghe
được Tống Ngôn Khê nói phía sau lưng đau, Thẩm Khanh Vãn khẩn trương lên, cô lấy
tay tìm kiếm về phía mặt sau của Tống Ngôn Khê, ngay lập tức thì sờ đến giá sắt
đè ở trên người Tống Ngôn Khê, những giá sắt kia đại khái là dùng để làm đỉnh
giá, ở trên giá để cho tiện lắp đặt vững chắc, có răng cưa sắc bén ở phía trên,
những răng cưa kia đâm vào trong lưng của Tống Ngôn Khê, tạo thànhvết thương
không nhẹ.
"Ngôn Khê, em
nhẫn nhịn một chút, tôi giúp em đem
cái giá này nâng lên, chỉ cần hơi nhấc lên một chút, chúng ta là có thể thử ra
ngoài." Thẩm Khanh Vãn và Tống Ngôn Khê ở trước khi lên sân khấu đều không
có mang theo điện thoại, hiện tại cả cơ hội tìm người trợ giúp đều không có.
Các nàng tin tưởng gây ra chuyện lớn như vậy, Trần Cửu Túy bên kia nhất định sẽ
lập tức tìm người liên hệ cứu viện, nhưng mà, Tống Ngôn Khê e sợ căn bản không
có cách nào đợi lâu như vậy.
"Chị
đừng...Lỡ như chị cũng bị thương làm sao bây giờ?" Tống Ngôn Khê nghe được
Thẩm Khanh Vãn muốn đem những cái giá này nâng lên, người đầu tiên phản đối. Những
cái giá này không có điểm đặt tay, phía trên đều là răng cưa rất sắc bén, Thẩm
Khanh Vãn khí lực cũng không lớn, dựa vào bản thân cô, rất khó nâng lên.
"Ngôn Khê,
tôi không có cách nào chờ đợi, tôi không thể nhìn em bị thương, chính mình lại nằm ở nơi này an tâm chờ đợi."
Thẩm Khanh Vãn nói xong, lập tức đưa tay đi chống đỡ cái giá đè lên Tống Ngôn
Khê, những cái giá kia vốn là trọng lượng không nặng, nhưng sau khi mấy cái chồng
chất trở nên rất nặng. Thêm nữa bánh răng cưa phía trên rất sắc bén, Thẩm
Khanh Vãn dùng sức, những bánh răng cưa kia trực tiếp đâm thủng bàn tay của cô,
sâu sắc đâm vào trong thịt. Thẩm Khanh Vãn đau đến hít vào một hơi, cũng không
dám lên tiếng, cô sợ hãi Tống Ngôn Khê phát hiện, như vậy nàng sẽ ngăn cản
chính mình. Nhưng mà, Tống Ngôn Khê cảm nhận được sự khác lạ của cô, thân thể của
Thẩm Khanh Vãn đang phát run, thanh âm hút không khí cũng rất rõ ràng.
"Thẩm
Khanh Vãn, đủ rồi, nhân viên cứu viện chẳng mấy chốc sẽ đến, em còn có thể chống
đỡ, chút vết thương này lại không chết được, Nếu như tay chị tổn thương phải làm
sao? Chị có nghĩ tới hậu quả không?" Tống Ngôn Khê ý thức được Thẩm Khanh
Vãn đang làm gì, gấp đến ra một thân mồ hôi. Chính mình bị thương không tính là
gì, nhưng tay của Thẩm Khanh Vãn chỉ dùng để vẽ tranh phác thảo, tay thiết kế
những châu báu tinh mỹ kia, người này đem thiết kế nhìn ra đều quan trọng hơn so
với bất cứ chuyện gì, nàng làm sao có thể...
"Ngôn Khê,
không đủ, tôi muốn làm còn rất xa không đủ, cầu xin em, đừng nói chuyện với tôi, tôi mở miệng sẽ phân tán khí lực."
Thẩm Khanh Vãn bởi vì dùng sức quá độ, toàn thân đều đang run, đặc biệt là hai
tay run đến càng lợi hại. Bánh răng cưa sắc bén đâm vào bàn tay, đem lòng bàn
tay đâm ra vết thương sâu thấy đến tận xương, máu tươi rơi vào sau gáy Tống
Ngôn Khê, nàng cảm thấy được rồi.
"Thẩm
Khanh Vãn, đừng mà, đừng như vậy... Chị thì không thể nghe em một lần
sao?" Tống Ngôn Khê viền mắt đỏ lên, nước mắt ngưng ở hốc mắt lại không chịu
rớt xuống. Thẩm Khanh Vãn không có khí lực phân tán đi trả lời, cô cắn chặc môi
dưới, trong miệng nếm trải mùi máu tanh. Cuối cùng, cô dùng sức đem cái giá đè
Tống Ngôn Khê đẩy ra, không gian hoạt động của hai người bởi vậy tăng lớn.
Sau
khi đẩy ra những cái giá kia, Thẩm Khanh Vãn thoát lực buông xuống hai tay, Tống
Ngôn Khê cũng từ bỏ chống đỡ ngã vào một bên. Cảm giác sống sót sau tai nạn
rất tốt, nếu như có thể bỏ qua vết thương trên người hai người, có lẽ sẽ càng
tốt đẹp. Tống Ngôn Khê cứng cỏi đánh tới sự chú ý, nàng nhẹ nhàng kéo qua hai
tay của Thẩm Khanh Vãn, nhìn bàn tay máu me đầm đìa của cô, nước mắt nhịn rất
lâu, cuối cùng rơi xuống.
"Thẩm
Khanh Vãn, chị là ngốc sao? Em nói rồi không phải vết thương nặng gì, chị...Khụ
khụ... Chị làm vì ta như vậy, chị có biết hay không, chị...." Tống Ngôn
Khê đứt quãng mà nói, nàng không biết tổn thương nơi nào, vào lúc này vẫn ho
khan liên tục. Tống Ngôn Khê có chút vui mừng bị thương là chính mình mà không
phải Thẩm Khanh Vãn, bằng không nàng nhất định sẽ càng thêm lo lắng sốt ruột,
bảo đảm không được chứng lo lắng đáng chết kia sẽ phát tác.
Tống
Ngôn Khê nắm thật chặc tay của Thẩm Khanh Vãn, nơi đó còn đang chảy máu, máu
trên người hai người ở trên đất ngưng tụ một bãi nhỏ hỗn hợp lại cùng nhau. Đâu
đâu cũng có khí tức máu tươi tanh ngọt, rất khó ngửi, nhưng hai người lại cũng
không lưu ý điểm ấy. Thẩm Khanh Vãn giơ tay lên, mềm nhẹ phải dùng cổ tay đem
nước mắt trên mặt Tống Ngôn Khê lau đi.
"Ngôn Khê,
tôi vẫn luôn biết, trước sau em muốn xem được sự để ý
của tôi đối với em. Tôi rất ngốc, cũng không biết nên dùng ngôn ngữ như thế nào
để diễn tả quan tâm của tôi đối với em. Trước kia, tôi vì thiết kế, vì tôn
nghiêm từ bỏ em, tôi không hối hận, bởi vì khi đó tôi đối với em xác thực không
đủ yêu. Nhưng bây giờ em biết không? Tôi phát hiện thế giới này trừ em ra, tôi
căn bản không tìm được người và sự việc càng để tôi quan tâm. Tôi biết đội cứu
viện sẽ đến, nhưng mà tôi không có cách nào chịu đựng em đau thêm một giây đồng
hồ."
Thẩm
Khanh Vãn rất muốn xin lỗi, cô muốn nói xin lỗi với Tống Ngôn Khê, bởi vì chính
mình chỉ có thể dùng phương thức không lãng mạn như thế chứng minh cô có bao
nhiêu quan tâm Tống Ngôn Khê. Hai tay đối với một nhà thiết kế mà nói xác thực
rất quan trọng, nhưng mà Thẩm Khanh Vãn phát hiện, so với cả đời không cách nào
vẽ ra bất kỳ đồ họa gì, đau đớn của Tống Ngôn Khê mới là cô càng thêm không thể
nhịn được.
Thế
giới của chính mình rất nhỏ, mà Tống Ngôn Khê ở trong đó chiếm cứ 99%.
Hết
chương 159.

Nhận xét
Đăng nhận xét