Phân Cách - Chương 16
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 16: Tiểu Cừ Cừ ngươi vừa rồi có phải là đang nhìn ngực của ta?
Tống
Ngôn Khê những năm này luôn ở nước ngoài, người nhà nàng cũng chỉ có ông ngoại ở
lại trong nước. Liên quan đến trong nhà nàng là làm cái gì, Quý Thanh Cừ không
rõ lắm, chỉ là nghe những bằng hữu khác từng nói, địa vị của phụ thân Tống Ngôn
Khê ở bên kia thì tương đương với ba gia tộc lớn của trấn Hoài Ninh, nghĩ đến hẳn
là có lai lịch lớn.
Tống
Ngôn Khê thích chơi, quen biết với Quý Thanh Cừ cũng là bởi vì một lần tiệc rượu,
sau khi đến nước ngoài rất ít về nước, hiện tại nàng bỗng nhiên trở về định cư
là vì tiếp quản Tống thị. Suối nước nóng bên trong biệt thự này có to to nhỏ nhỏ
năm nơi suối nước nóng, ngoại trừ lộ thiên, còn có mấy nơi đặt ở trong phòng.
Hai người cởi quần áo, trên người chỉ bao bọc một cái khăn tắm mỏng manh, thoải
thoải mái mái ngâm vào. Ở bên cạnh bày hai bình rượu trắng, nhìn qua cực kỳ thoải
mái.
"Ta
nói, ngươi ngược lại là biết hưởng thụ, mới vừa về liền mua nơi này, dự định
trường kỳ ở lại hả?" Quý Thanh Cừ nhìn Tống Ngôn Khê một bên, cầm rượu lên
hơi nhấp một cái, Tống Ngôn Khê nghe xong gật gù. "Làm sao? Ngươi cũng
hiếu kì tại sao ta trở về?" Tống Ngôn Khê nhìn Quý Thanh Cừ, một đôi mắt
xanh đậm biểu hiện ra mấy phần chờ mong, thật giống như chờ đợi mình hỏi nàng
lý do. Quý Thanh Cừ cười cười, mới không dính câu nàng.
"Có
về không lại không liên quan gì với ta." Ngươi không có lương tâm, nếu như
ta là không ở đây, ai cùng ngươi ra ngoài sống phóng túng?" Tống Ngôn Khê
nghe được Quý Thanh Cừ không có hỏi tới chính mình, tâm trạng hơi bất mãn tí,
nàng vểnh miệng, uống một chén rượu, thân thể xụi lơ tựa ở bên mép suối nước
nóng. Thấy nàng dáng vẻ nhắm mắt dưỡng thần, Quý Thanh Cừ cũng an toàn dựa
vào, dần dần có chút mệt rã rời rồi.
"Được
được được, ta cảm tạ ngươi đi ra chơi với ta, nói đến giống như ta không đến
ngươi sẽ không ra ngoài."
"Đó
là đương nhiên, đêm nay nếu như ngươi không đến đua xe, ta đương nhiên sẽ không
tới. Nói đến, chị ngươi đêm nay làm sao không gọi điện thoại kêu ngươi trở về?"
Tống
Ngôn Khê híp mắt chút, bỗng nhiên phấn chấn lên, nàng đứng dậy tò mò nhìn Quý
Thanh Cừ, nhận ra được tầm mắt của nàng, Quý Thanh Cừ cũng mở mắt ra nhìn lại
phía nàng. Bên trong suối nước nóng rất nóng, đem da thịt của hai người hun đốt
đến nổi lên quầng hồng. Quý Thanh Cừ mắt liếc hai mảng no đủ trước ngực bị
khăn tắm siết chặt kia của Tống Ngôn Khê, lại nhìn thử trước ngực chính mình không
có căng như vậy lại dời đi tầm mắt. Động tác nhỏ của nàng đương nhiên không trốn
được Tống Ngôn Khê, nàng bỗng nhiên cười lên, còn một mặt giở trò xấu dựa đến
phía Quý Thanh Cừ.
"Ta
nói, tiểu Cừ Cừ ngươi vừa rồi có phải là đang nhìn ngực của ta?" Ngữ khí của
Tống Ngôn Khê đặc biệt đắc sắt (đắc ý nên khoe khoang), Quý Thanh Cừ nghe xong
nhíu mày, rõ ràng cho thấy không muốn để ý đến nàng. Cho tới nay, vóc người của
Quý Thanh Cừ luôn là được người nói rất hoàn mỹ, vóc người cao gầy không nói, độ
dài của hai chân càng là kinh người, hoàn mỹ giải thích cái gì gọi là phần eo
trở xuống đều là chân, chỉ có vòng ngực cho tới nay đều là khuyết điểm rõ
ràng.
Đơn độc
lấy ra, áo ngực B xác thực đủ rồi, vóc người Quý Thanh Cừ hơi gầy, thêm vào
nàng ở giới thời trang rất nhiều năm, không ít người mẫu và người trào lưu đều
cho rằng ngực phẳng mặc quần áo sẽ càng thêm đẹp đẽ. Nhưng bên cạnh mình luôn đều
là người có chút ngực C, tỷ tỷ nhà mình cũng không cần nói, Tống Ngôn Khê cái nữ nhân chết bầm này cũng là như thế,
nàng cảm thấy rất khó chịu, hận không thể đem cái mặt nhích qua của Tống Ngôn
Khê đánh cho nghiêng.
"Lười
nói lý với ngươi." Quý Thanh Cừ hừ lạnh một tiếng, Tống Ngôn Khê lại cũng
không dời đi nữa, mà là trực tiếp tựa ở trên bả vai nàng.
"Ta
nói, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề vừa rồi của ta, ngươi muộn như vậy không trở
về nhà, chị ngươi chút nữa sẽ không giết đến tìm ngươi chứ? Ta nhớ tới cái kia
nhà ngươi... Gác cổng vẫn khá nghiêm..."
Tống
Ngôn Khê nhớ tới quản chế của Quý Hâm Thư đối với Quý Thanh Cừ, trong đó có một
cái, không cho phép đêm không về, trước không giờ nhất định phải về nhà. Nàng
mỗi lần nghe được loại yêu cầu này đều cảm thấy Quý Hâm Thư là ma quỷ, Quý
Thanh Cừ một mực vẫn thật sự làm theo. Tống Ngôn Khê thực sự không thể nào hiểu
được, cũng đã năm 2022 rồi, làm sao còn có người đáng sợ như Quý Hâm Thư vậy.
"Ta
ba ngày cũng không nhìn thấy nàng, cả điện thoại cũng không gọi cho ta."
Nghe được Tống Ngôn Khê lần nữa nhắc đến Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ lần này
cuối cùng không có cách nào duy trì vẻ mặt, nàng rũ con mắt, ngây ngốc nhìn nước
hồ, trong mắt tràn đầy cô đơn. Tống Ngôn Khê quen nàng hết mấy năm, còn chưa từng
thấy Quý Thanh Cừ lộ ra biểu tình này. Loại cảm giác đó không phải giả vờ, từ
lúc khi vừa rồi đua xe, Quý Thanh Cừ vẫn cúi đầu xem điện thoại, như là đang đợi
cái gì, sau khi náo nhiệt lên, nàng cũng là nỗ lực dung hợp tiến vào bên trong
bầu không khí.
"Ta
nói, ngươi làm gì mất mác như thế, còn một bộ dáng vẻ bị vứt bỏ? Nàng mặc kệ
ngươi, không phải rất tốt rất tốt sao?" Tống Ngôn Khê nghi hoặc mà nhìn
Quý Thanh Cừ, nàng dám nói, cho dù thất tình, đối phương cũng tuyệt đối sẽ
không bày ra vẻ mặt cô đơn này.
"Ngươi
không hiểu, tỷ ta nàng rất ít sẽ lâu không thấy người như vậy, nàng bận điện
thoại cũng không nhận, là thư kí giúp nàng nhận, tin tức wechat không trả lời,
cũng đã lâu không nói chuyện với ta." Quý Thanh Cừ càng nghĩ càng khó chịu,
trước đó nàng đều chỉ dùng những chuyện khác để phân tâm, để chính mình không
đi nhớ chuyện này, nhưng bây giờ, Tống Ngôn Khê chủ động nhắc tới Quý Hâm Thư,
để nàng không thể không nhớ đến. Ở trong ký ức của Quý Thanh Cừ, từ khi nàng
sinh ra đến giờ, đây là lần thứ hai cùng Quý Hâm Thư tách ra lâu như vậy, lần đầu
tiên chính là ở khi nàng 15 tuổi năm ấy. Khi đó Quý Hâm Thư 23 tuổi đã sớm học
xong trước chương trình học đại học, tiến vào Quý thị cũng có năm năm rồi. Cô rất
khổ cực, nhưng mặc kệ bận hơn cũng sẽ trở về chăm sóc chính mình. Nhưng mà có
hơn nửa tháng, Quý Hâm Thư lại tìm dì tới chăm sóc nàng, mỗi ngày ở lại công
ty không trở lại.
Quý
Thanh Cừ tuổi nhỏ tưởng chính mình chọc
giận Quý Hâm Thư tức giận, làm cho đối phương cố ý xa lánh chính mình. Nàng ấu
trĩ ở trường học gây sự, giao du học trưởng lớn hơn nàng hai tuổi, sự tình đến
tai hiệu trưởng nơi đó, lúc này mới cuối cùng để Quý Hâm Thư đến.Ở sau đó, Quý
Hâm Thư nói xin lỗi với nàng, cô gầy đi nhiều quá, toàn thân tràn đầy uể oải và
tiều tụy. Quý Thanh Cừ đã gặp cô chỉ cảm thấy đau lòng và hổ thẹn, từ sau đó,
Quý Hâm Thư thì cũng không từng xuất hiện tình huống cắt đứt liên hệ với mình.
Hiện tại,
chuyện giống vậy lại tới nữa rồi, chỉ là Quý Thanh Cừ bây giờ đã lớn rồi, nàng
rõ ràng Quý Hâm Thư có chuyện muốn bận của bản thân cô, nàng cũng sẽ không giống
lúc nhỏ trước kia như vậy, cố ý gây sự để Quý Hâm Thư trở về. Nhưng không thể
phủ nhận, hôm nay sẽ đáp ứng đến đua xe, nàng là mang theo mục đích khác. Nàng
nghĩ, nếu như tỷ tỷ biết mình đến đua xe, có lẽ sẽ gọi điện thoại cho chính
mình chứ... Đáng tiếc, không có.
Mất mác
của Quý Thanh Cừ bày ở trên mặt, nàng uống một chén rượu lớn, lại bị rượu thúc
đẩy làm cho con mắt ửng đỏ, dáng dấp đáng thương đó thì như tiểu tức phụ bị vứt
bỏ. Tống Ngôn Khê ở bên cạnh bất đắc dĩ nhìn, nàng đột nhiên cảm giác thấy,
Quý Thanh Cừ này đúng là thứ tỷ khống (ham chị) đó, vẫn là loại siêu cấp luyến
tỷ kia...
"Ngươi
cứ như vậy yêu thích chị ngươi?" Tống Ngôn Khê nhìn Quý Thanh Cừ, muốn nói
lại thôi, Quý Thanh Cừ nhìn nàng một chút, hừ lạnh tiếng. "Nàng là tỷ ta,
ta không thích nàng còn có thể thích ai?" Quý Thanh Cừ ngẩng đầu lên hỏi
ngược lại, dưới cái nhìn của nàng, Quý Hâm Thư chính là tỷ tỷ loại mười phân vẹn
mười, đáng giá kiêu ngạo kia, cô là người nhà duy nhất của mình, mình không thể
không có Quý Hâm Thư.
"Xem
ra ngươi rất yêu thích bị nàng quản chế, phỏng chừng nàng ngày nào đó tìm lồng
sắt đem ngươi nhốt lại, ngươi cũng sẽ không tức giận." Tống Ngôn Khê không
nhịn được nói móc, Quý Thanh Cừ vừa nghe, khẽ cau mày. Nàng nhìn dáng vẻ chế
nhạo kia của Tống Ngôn Khê, luôn cảm thấy nàng đối với tỷ tỷ nhà mình có cách
nhìn gì khác.
"Này,
ngươi làm gì sợ tỷ ta như thế? Ngươi còn để bụng chuyện năm đó nàng từ chối
ngươi?" Quý Thanh Cừ không nhịn được mở miệng hỏi. Mấy năm trước, Tống
Ngôn Khê ở khi tìm mình thấy được Quý Hâm Thư, lập tức liền nói đối với tỷ tỷ của
chính mình là vừa nhìn đã yêu, triển khai mãnh liệt theo đuổi. Khi đó Quý Thanh
Cừ cũng đã giúp nàng, còn ở bên cạnh tỷ tỷ thổi lên mấy câu khen ngợi về Tống
Ngôn Khê, chỉ đáng tiếc cuối cùng hai người cũng không thành. Sau lần đó, thái
độ của Tống Ngôn Khê đối với Quý Hâm Thư thì kỳ kỳ quái quái.
"Khỏi
nói chuyện này, đã sớm qua đi rồi." Tống Ngôn Khê hiển nhiên không muốn có
người nói đến quá khứ của mình theo đuổi Quý Hâm Thư nữa, nàng trong lòng mâu
thuẫn chuyện người khác nhắc lên nàng từng theo đuổi Quý Hâm Thư. "Ngươi
cùng tỷ ta, đến cùng xảy ra chuyện gì a?" Quý Thanh Cừ chọt chọt bờ vai của
Tống Ngôn Khê, vẫn là không nhịn được tò mò trong lòng.
Thấy được
dáng vẻ bát quái kia của nàng, Tống Ngôn Khê mặc kệ nàng, bỗng nhiên từ trong
nước đứng lên, khăn tắm của nàng vào lúc này lướt xuống, một bộ thân thể trắng
mịn cứ như vậy tất cả đều bạo lộ ra. Quý Thanh Cừ lập tức bịt mắt, nàng cũng
không muốn nhìn thân thể của Tống Ngôn
Khê. Đem động tác nhanh chóng của nàng nhìn ở trong mắt, Tống Ngôn Khê lườm
nàng một cái, vẫn cứ phủ thêm áo tắm đi ra ngoài.
Che cái
gì chớ, vóc người chính mình tốt như vậy, bị nhìn cũng là chính mình chịu thiệt
mới đúng.
Hết
chương 16.

Nhận xét
Đăng nhận xét