Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 163

Chương 163: Chị có lẽ thật sự có bệnh tâm thần giống như mẫu thân.

Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư ở nhà cũ cùng ăn cơm, buổi tối không có ý định ở nơi này, thì lái xe trở về nhà của hai người. Ở trên đường trở về, Quý Thanh Cừ vẫn tự hỏi nên làm sao đem chuyện này nói cho Quý Hâm Thư biết, cũng đang phòng hờ cho cô sớm, nói là có một kinh hỉ về nhà muốn nói cho cô biết.

Thấy được Quý Thanh Cừ dáng vẻ thần thần bí bí kia, Quý Hâm Thư cười cười, phối hợp dáng vẻ nàng biểu hiện ra chờ mong, kì thực cũng không nghĩ Quý Thanh Cừ sẽ cho kinh hỉ gì. Nhưng mà, sau khi hai người về đến nhà, Quý Thanh Cừ đem bệnh án và thư của ba Quý nàng mang về giao cho Quý Hâm Thư, dù là người thường thấy sóng to gió lớn, vào lúc này cũng khó tránh khỏi có chút dại ra.

Quý Hâm Thư đầu tiên là nhìn thư viết tay của ba Quý, cô lúc còn rất nhỏ cùng ba Quý luyện chữ, không ai so với cô càng rõ ràng chữ viết của phụ thân nhà mình. Sau khi xem qua thư, viền mắt Quý Hâm Thư ửng đỏ, cô ngẩng đầu lên liếc nhìn Quý Thanh Cừ, lại tay run run mở ra bệnh án của mẫu thân. Phía trên liên quan với ghi chép bệnh tật tinh thần của mẹ Quý rất toàn diện, đặc biệt là phía trên phân tích ca bệnh có chứa vài chữ tính di truyền để thân thể Quý Hâm Thư hơi lạnh.

Cô yên tĩnh xem xong tất cả mọi thứ Quý Thanh Cừ giao cho chính mình, lại không có bất kỳ biểu hiện đặc thù. Nhìn có chút lảo đảo đứng dậy, Quý Thanh Cừ đi tới muốn đỡ cùng nói cái gì, Quý Hâm Thư tính động viên đến nắm chặt tay cô. Thời khắc nắm lấy nhau, Quý Thanh Cừ có thể cảm giác được thân thể của Quý Hâm Thư đang phát run, nàng không biết người này có phải là bị những thứ đồ này kích thích hay không, bỗng nhiên có chút hối hận tùy tiện như thế đem chúng nó đưa cho Quý Hâm Thư.

"Tỷ, chị làm sao vậy?" Quý Thanh Cừ lo lắng đến nhìn Quý Hâm Thư, nàng bình thường đại đa số thời điểm vẫn là quen gọi Quý Hâm Thư tỷ tỷ, chỉ có thời điểm hai người đặc biệt thân mật, còn có khi nàng muốn khiêu khích Quý Hâm Thư, sẽ rất thân mật phải gọi cô Quý tiểu Thư. Vào lúc này nghe được nàng gọi mình tỷ tỷ, Quý Hâm Thư có chút hoảng hốt, cô lắc đầu một cái, thấy được lo lắng trong mắt Quý Thanh Cừ, biết là dáng vẻ bây giờ của mình sợ hãi Thanh Cừ.

"Thanh Cừ, chị không sao, chị chỉ là cảm thấy... Hơi mệt chút, chị muốn đi lên nghỉ ngơi một lúc." Quý Hâm Thư  nhẹ giọng nói qua, thả ra tay của Quý Thanh Cừ đi lên lầu, Quý Thanh Cừ làm sao có khả năng thả cô một mình một chỗ, theo bản năng muốn đuổi tới. Quý Hâm Thư nhận ra được ý đồ của nàng, xoay người lại lắc đầu một cái đối với nàng.

"Thanh Cừ, chị chỉ là muốn chính mình chờ đợi một chút, chị sẽ không làm chuyện kỳ quái gì, em đừng lo lắng." Quý Hâm Thư nói xong dùng tay hơi lạnh xoa xoa tóc dài của Quý Thanh Cừ, thấy nàng không cùng lên đến nữa, lúc này mới chầm chậm trở về bên trong phòng. Vừa đến trong phòng, Quý Hâm Thư liền ôm vòng lấy thân thể nằm ở trên giường , dùng chăn đem chính mình bao lấy thật chặt.

Cô thừa nhận, những thứ đồ này mang cho cô lực xung kích không nhỏ, thậm chí để Quý Hâm Thư có trong nháy mắt hoài nghi thống khổ những năm này của mình rốt cuộc là vì cái gì. Thì ra, Thanh Cừ cùng mình là không có liên hệ máu mủ, mà em gái của cô từ rất lâu trước đó rhì rời khỏi rồi. Ở khi ý thức được chính mình yêu Thanh Cừ, cô từng rối rắm, từng thống khổ, thậm chí nghĩ tới dùng hình thức tự hại mình xưng tội đối với ba mẹ.

Bởi vì cô không thể làm đến dáng vẻ bọn họ chờ mong, Làm một tỷ tỷ tốt chăm sóc Thanh Cừ, trái lại còn đối với Thanh Cừ có loại cảm tình vi phạm luân lý kia. Sau đó, cô không khống chế được dục vọng và nhớ nhung của chính mình đối với Thanh Cừ, cô cũng tiếp nhận sự thật chính mình yêu em gái ruột, chưa từng hối cải, chưa từng hối hận, dù cho gặp bao nhiêu trừng phạt cô đều cam tâm tình nguyện.

Nhưng bây giờ, thật vất vả mình và Thanh Cừ đều tiếp nhận sự thực rồi, trời cao lại mở ra một chuyện cười lớn như vậy, nói cho cô biết, Thanh Cừ thì ra không phải là em gái của mình . Quý Hâm Thư có chút vô lực, nhưng mà đó cũng không phải nguyên nhân chủ yếu khác thường của cô. Dù sao cô đã sớm xác định cảm tình chính mình đối với Thanh Cừ, mặc kệ Thanh Cừ có phải là em gái không, cùng mình có quan hệ máu mủ hay không, cô đều sẽ trước sau như một yêu nàng.

Hiện tại, chân chính khiến Quý Hâm Thư khó có thể tiếp thu, nguyên nhân khổ sở mà khủng hoảng như vậy, nhưng thật ra là chứng bệnh của mẹ Quý. Mẫu thân cũng không phải bệnh nặng rời đi, mà là chết vào tự sát. Tinh thần bệnh tật của nàng sẽ di truyền, cái này để Quý Hâm Thư không cách nào ức chế nghĩ đến chính mình. Ba năm trước, Thanh Cừ đã từng nói mình là kẻ điên, nàng nói mình bị bệnh, muốn mang chính mình đến xem bác sĩ. Vào lúc ấy cố chấp của Quý Hâm Thư đối với Quý Thanh Cừ quá lớn, nàng căn bản sẽ không tin tưởng câu nói như thế này, chỉ cảm thấy là cái cớ Thanh Cừ vì thoát khỏi chính mình.

Ba năm sau khi cô ở trấn An Tắc trôi qua ngơ ngơ ngác ngác, vào lúc ấy cô đối với cái gì đều là một bộ thái độ thờ ơ, cho nên cô cũng chưa từng nghĩ tới, mình có phải thật sự có vấn đề không. Nhưng bây giờ, bệnh án của mẹ Quý sáng loáng đến đặt tại trước mắt, để Quý Hâm Thư không thể không thừa nhận một vấn đề cô cố ý bỏ qua rất lâu.

Chính mình đại khái là thật sự bị bệnh rồi, cô không cách nào nhịn được Thanh Cừ rời khỏi, thậm chí nghĩ đến Thanh Cừ sẽ rời đi chính mình, toàn thân sẽ không khống chế được đến phát run. Hai chữ rời khỏi đối với Quý Hâm Thư mà nói là cấm kỵ, mà Quý Thanh Cừ chính là mạng của cô, tất cả của cô. Quý Hâm Thư bỗng nhiên có chút sợ, cho dù mình bây giờ so với bất cứ lúc nào đều bình thường, nhưng cô vẫn là sợ sau này mình sẽ bởi vì nguyên nhân phương diện này làm ra chuyện để bản thân cô cảm thấy không thể nào tiếp thu được. Vào lúc ấy, Thanh Cừ nên làm cái gì bây giờ? Quý Hâm Thư thống khổ đến suy nghĩ, hoàn toàn không chú ý tới Quý Thanh Cừ từ bên ngoài đi vào, mãi đến tận thân thể lần nữa bị người ôm lấy, cô mới ý thức tới trong phòng có người khác.

"Thanh Cừ..."

"Em ở đây, tỷ, chị làm sao vậy? Có thể nói cho em biết lời nói thật không? Em rất lo lắng cho chị, em hi vọng giữa chúng ta không có bất kỳ giấu giếm gì, chị nói với em được không?"

Quý Thanh Cừ lo lắng đến nhìn Quý Hâm Thư, nàng sợ hãi đối phương sẽ bởi vì chút kích thích này phát bệnh, cho nên ở sau khi Quý Hâm Thư vào phòng, nàng một khắc đều không có từ cửa rời khỏi. Bởi vì trong phòng quá yên tĩnh, để Quý Thanh Cừ không có cách nào yên tâm, nàng vẫn là không nhịn được đi vào, thấy được cảnh Quý Hâm Thư co rúc ở trên giường, trong nháy mắt thì đau lòng.

"Thanh Cừ, chị có lẽ thật sự có bệnh tâm thần giống như mẫu thân." Quý Hâm Thư không dự định che giấu Quý Thanh Cừ, cô cũng biết không gạt được người này. Quý Hâm Thư đem lo lắng của mình nói cho Quý Thanh Cừ biết, người sau nghe, lông mày trước sau nhăn nhúm, mãi đến tận Quý Hâm Thư chủ động nói đi bệnh viện trị liệu, Quý Thanh Cừ mới biến hóa vẻ mặt, nàng cúi đầu nhìn viền mắt ửng đỏ của Quý Hâm Thư, đau lòng đến hôn lên hai mắt cô.

"Quý tiểu Thư, em mới phát hiện, thì ra chị cũng có thời điểm đần như vậy. Chị cũng nói, bây giờ cho so với bất cứ lúc nào đều bình thường, như thế nào có thể là có bệnh chứ? Tình huống của mẫu thân là trường hợp đặc biệt, nhưng chị không giống. Em chưa từng trách chị làm những chuyện kia, chị như thế nào có thể trách bản thân chị?"

"Nhưng mà, Thanh Cừ chị lo lắng sau này chị..."

"Xuỵt, không cho phép nghĩ mấy chuyện này, chị cũng nói rồi, kích thích đến chị chỉ có sự rời khỏi của em, em nói rồi sau này cũng sẽ không rời khỏi chị, làm sao có khả năng sẽ kích thích đến chị."

"Thanh Cừ, chị sợ chị sẽ thương tổn em."

Quý Hâm Thư lo lắng nhất vẫn là điểm ấy, dù sao cô gặp dáng vẻ người bệnh tâm thần điên cuồng, rất sợ chính mình sẽ làm thương tổn Quý Thanh Cừ. Nghe được thì ra cô là kiêng kỵ cái này, Quý Thanh Cừ không nhịn được khẽ cười thành tiếng. Nàng đột nhiên cảm giác thấy Quý tiểu Thư đáng yêu quá trời rồi, thì chút điểm khí lực kia, trên giường không biết bị chính mình bắt nạt khóc bao nhiêu lần, lại sẽ lo lắng cô làm tổn thương chính mình.

"Quý tiểu Thư, có phải chị đối với khí lực của mình có cái hiểu lầm gì? Chế ngự tỷ, em dùng một ngón tay là đủ rồi." Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, cuối cùng hóa giải bất an của Quý Hâm Thư. Cảm thấy tuy cô buông lỏng chút, lại vẫn là đang lo lắng, Quý Thanh Cừ vì để cho cô an tâm, dứt khoác hẹn Caroline trước, nói là ngày mai muốn mang Quý Hâm Thư đi gặp nàng. Nghe được nàng đồng ý mang Quý Hâm thư đến, Caroline rất kinh hỉ, liền ngày thứ hai vừa rạng sáng, Quý Thanh Cừ liền lái xe, cùng Quý Hâm Thư đi tới nhà trọ tư nhân của Caroline.

Bởi vì đây cũng không phải một lần trị liệu, ngược lại càng giống là tụ hội trò chuyện giữa bạn bè cũ, cho nên địa điểm cũng không có chọn ở bệnh viện. Lần đầu tiên gặp mặt, Caroline đánh giá Quý Hâm Thư một phen, lập tức cho ra điểm rất cao. Ở khi trò chuyện, Quý Hâm Thư cũng không ngại Quý Thanh Cừ ở bên cạnh nghe, cho nên chẩn đoán lần này xác thực có thể xưng là một lần tán gẫu thông thường.

"Quý tiểu thư, từ vừa rồi đối thoại của cô mà xem, ta rất cao hứng nói cho ngươi biết, tâm lý của ngươi cũng không có vấn đề quá lớn gì, mà lời ngươi nói, liên quan với chuyện của mẹ ngươi, ta nghĩ cũng tuyệt đối sẽ không phát sinh ở trên người ngươi. Tâm lý của mỗi người tố chất không giống, mà vấn đề phương diện tinh thần thường thường đều là ở dưới tình huống trong lòng không ngừng tăng thêm sinh ra."

"Xác thực, mức độ tâm lý của ngươi không hề có nguyên tố không ổn định tồn tại, thế nhưng, chỉ cần ngươi duy trì hiện tại tốt đẹp chính là tâm thái thì sẽ không có bất kỳ vấn đề, ngươi rất khỏe mạnh, phương diện tâm lý và tinh thần của ngươi cũng là như thế." Caroline nhẹ giọng nói với Quý Hâm Thư, mà lời nói này của nàng cũng coi như là triệt để cho Quý Hâm Thư yên tâm. Khi hai người từ nhà trọ rời đi, Quý Hâm Thư biểu hiện ra hoạt bát dị dạng.

Cô bình thường luôn là hình tượng làm cho người ta tao nhã mà đoan trang, lại như một nữ thần không dễ dàng thân cận, cao cao tại thượng, nhưng bây giờ, cô vui vẻ vác lấy tay của chính mình, thời điểm bước đi thậm chí có chút nhẹ nhàng đến nhảy lên, có thể thấy được cô xác thực thật là vô cùng vui vẻ. Quý Hâm Thư lúc này có một loại manh độ tương phản hoàn toàn khác nhau cùng với bình thường, để Quý Thanh Cừ hận không thể lập tức đem Quý tiểu Thư ba tuổi này nhét vào trong xe, phòng ngừa có người thấy được.

"Thanh Cừ, chị là khỏe mạnh." Sau khi lên xe, Quý Hâm Thư còn đang mừng rỡ chuyện này, nghe được cô lặp lại một lần, Quý Thanh Cừ nhanh chóng gật đầu cười cười nói tốt, không nhịn được đưa tay xoa bóp xoa bóp mặt cô. Hai người ở trên đường trở về mua thật nhiều nguyên liệu nấu ăn, Quý Thanh Cừ dự định đêm nay làm một bữa tiệc lớn, cố gắng chúc mừng.

Sau khi về đến nhà, Quý Thanh Cừ vội vàng đi làm cơm, mà Quý Hâm Thư thì lên lầu tắm rửa sạch sẽ, thái độ khác thường đến thay đổi đồ váy ngủ có chút khiêu gợi. Váy này là Quý Thanh Cừ mua cho cô mỗi lần mặc Thanh Cừ đều sẽ không nhịn được "Bắt nạt" Chính mình, nhiều lần rồi, cho tới sau này Quý Hâm Thư cũng rất ít mặc nữa. Nhưng hôm nay, cô chủ động mặc vào cái váy ngủ này. Cổ áo váy rất thấp, vải vóc đơn bạc rồi lại là loại hình rất dán người, hai viên vật mềm no đủ ở bên trong váy vểnh lên, đem vải vóc đẩy lên một nhấp nhô, dù cho không có áo lót hỗ trợ gom lại, hai đám mềm mại kia vẫn tự phát đến hình thành một đạo khe rãnh.

Quý Thanh Cừ làm tốt bữa tối mang lên bàn, thấy được Quý Hâm Thư thì ngồi ở đó, trên mặt cô mang theo cười yếu ớt, bên trong mắt hoa đào mềm mại trộn vào mấy phần mê ly cùng ám muội, váy ngủ đơn bạc lại khiêu gợi bao bọc lấy vóc người đẹp đẽ, để Quý Thanh Cừ cả món ăn khác đều quên đi trở lại nhà bếp lấy

"Chị làm sao nhanh như vậy thì đổi váy ngủ rồi hả?" Quý Thanh Cừ ngơ ngác đến nhìn, nàng phát hiện, Quý Hâm Thư căn bản không có ý thức được cô lúc này có bao nhiêu câu người. "Tắm xong liền trực tiếp đổi lại, Thanh Cừ, ngày mai còn có cuộc họp phải mở, chúng ta hôm nay có thể nghỉ ngơi sớm chút." Quý Hâm Thư ngữ khí bằng phẳng nói qua, tựa hồ cũng không có cái ám chỉ đặc thù gì. Quý Thanh Cừ tầm mắt dính vào trên người cô, cảm thấy ngủ sớm chuyện như vậy ở trong nháy mắt Quý Hâm Thư mặc vào váy này, liền không tồn tại nữa.

Hai người sau khi ăn cơm xong, Quý Thanh Cừ vội đi tắm rửa, Quý Hâm Thư ngồi ở trên giường chờ nàng, đại khái là trong lòng gấp Quý Thanh Cừ tắm xong cả tóc cũng không thổi đã đi ra ngoài. Thấy được nàng dáng dấp cấp bách, Quý Hâm Thư lén lút cong lên khóe môi, cô cũng không phối hợp cấp bách của Quý Thanh Cừ, mà là chậm rãi đứng dậy, đi lấy máy sấy tóc.

Máy sấy tóc đặt ở trên ghế da tròn hơi thấp, thời điểm Quý Hâm Thư lấy cũng không có dùng tay che khuất ngực, khiến cho vải vóc mềm mại rủ xuống, lộ ra hai viên trắng mịn trốn bên trong. Quý Thanh Cừ thấy được cảnh này, chỉ cảm thấy hô hấp đều trở nên nóng đi theo, dường như trong lỗ mũi đốt hai đám lửa. Nàng không biết Quý Hâm Thư là cố ý như vậy, hay là căn bản không phát hiện mình đang nhìn cô, xem bất kể là một loại nào, giờ khắc này Quý Hâm Thư cũng làm cho Quý Thanh Cừ sinh ra ý nghĩ muốn mạnh mẽ "Bắt nạt" cô.

"Thanh Cừ, đến, ngồi ở đây." Quý Hâm Thư cầm máy sấy tóc, mềm mại cười cười, đối với Quý Thanh Cừ vẫy tay. Người sau dường như con rối mất đi năng lực suy nghĩ, cứ như vậy đi đến phía Quý Hâm Thư. Gió ấm tầm trung buông xuống đỉnh đầu rất là thoải mái, mà tay của Quý Hâm Thư cũng đang xoa bóp mềm nhẹ cho nàng, nhưng Quý Thanh Cừ không cách nào chìm đắm ở bên trong loại hưởng thụ này, sự chú ý đều bị Quý Hâm Thư câu dẫn đi.

Lúc này, Quý Hâm Thư bỗng nhiên nhích gần, đem thân thể nghiêng về phía trước thổi tóc phía sau cho mình. Không sai, cô là trực tiếp thò người lên trước, mà không phải vòng tới phía sau mình. Tư thế như vậy làm cho hai đám vật mềm trước ngực kia của cô quá đáng đầy đặn trực tiếp chen ở trên gương mặt chính mình. Quý Thanh Cừ chỉ cảm thấy trên mặt một trận mềm mại, ngay sau đó, cả khuôn mặt đều chôn vào trong đó, hương hoa sơn mộng dễ ngửi tản ra ở trong mũi.

"Xin lỗi, có phải chị đụng vào Thanh Cừ rồi không?" Thân là kẻ cầm đầu, Quý Hâm Thư hậu tri hậu giác nói, trên mặt còn mang theo nụ cười yếu ớt ấm áp. Quý Thanh Cừ cuối cùng không nhịn được, dường như con sói đói nhào vào miếng thịt đem cô đè xuống giường. "Thanh Cừ? Tóc còn không có thổi khô đó." Quý Hâm Thư cố ý nói như vậy, trong mắt cô lóe qua một tia giảo hoạt. Ngoài miệng nói chuyện thổi tóc, lại đem máy sấy tóc ném ở một bên.

"So với thổi tóc, em càng muốn bắt nạt Quý tiểu Thư, hôm nay dáng vẻ chị tâm tình tốt hình như rất tốt." Quý Thanh Cừ đương nhiên có thể cảm giác được Quý Hâm Thư là cố ý câu dẫn mình, hai người cũng có ba ngày không có làm rồi, sẽ muốn là rất bình thường.

"Nhưng mà, chị càng muốn Thanh Cừ, Thanh Cừ đồng ý để chị bắt nạt không?" Quý Hâm Thư khẽ cười, đáy mắt cất giấu tính toán. Không biết bắt đầu từ lúc nào, Quý Thanh Cừ luôn là sẽ không thể chờ đợi được nữa muốn chính mình trước tiên, Quý Hâm Thư thể lực không đủ luôn là sẽ bị nàng muốn đến không còn khí lực, ngược lại số lần bắt nạt Quý Thanh Cừ sẽ mất giá rất nhiều. Hôm nay, khát vọng của Quý Hâm Thư đối với Quý Thanh Cừ rất mãnh liệt, loại dục vọng kia là đòi lấy lớn hơn bị giữ lấy. Cho nên cô mới có thể coi chính mình là mồi, dụ dỗ Thanh Cừ mắc câu, bây giờ kết quả là giống như dự đoán của cô.

"Đương nhiên, tỷ tỷ muốn làm sao bắt nạt em đều có thể." Quý Thanh Cừ vẫn chưa phát hiện Quý Hâm Thư tính toán gì, nàng ngoan ngoãn lại chủ động nằm xuống, mãi đến tận hai tay bị Quý Hâm Thư dùng dây thừng quấn vào đầu giường, con mắt cũng bị một cái dải lụa màu đen che đậy, Quý Thanh Cừ mới ý thức tới chỗ đó có vấn đề.

“Thanh Cừ, tỷ tỷ đêm nay sẽ cố gắng thương em, em phải ngoan ngoãn."

Hết chương 163.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45