Phân Cách - Chương 2
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
2: Trên dưới cả người em chị đều nhìn qua sờ qua.
Hai
chị em khi còn nhỏ ngược lại thường xuyên ngủ chung với nhau, chỉ có điều sau
khi lớn lên, ngược lại là Quý Thanh Cừ dính người đề xuất tách ra trước. Khi đó
Quý Hâm Thư nghe được em gái chủ động muốn đi phòng khác ngủ vẫn sa sút rất
lâu, bây giờ nhớ lại nữa, Quý Hâm Thư cũng cảm thấy chính mình khi đó có chút
ngu xuẩn.
Ánh
mặt trời theo rèm cửa sổ vải the màu trắng nhạt xuyên thấu ánh sáng chiếu vào,
Quý Hâm Thư bất đắc dĩ đến nhìn theo Quý Thanh Cừ như con Koala đem mình ôm lấy
tròn vo, dùng tay nắm lấy cánh tay của nàng, đem cái tau ôm chặt chính mình lấy
ra. Tình huống như vậy Quý Hâm Thư đã sớm không xa lạ gì, Quý Thanh Cừ luôn yêu
thích khi đang ngủ ôm lấy đồ vật gì đó, khi ngủ chung, chính mình thì trở thành
một trong đồ vật bị ôm.
Quý
Hâm Thư ngăn ngừa đánh thức Quý Thanh Cừ, động tác mềm nhẹ đến thoát thân mà
ra, mà Quý Thanh Cừ thì giống như con mèo con mất đi đồ chơi, nàng ở trong giấc
mộng lẩm bẩm mấy tiếng, hai tay theo bản năng vuốt lấy cái gì, sau đó liền đem
gối đầu của chính mình ôm vào trong ngực cọ cọ lại tiếp tục ngủ rồi. Quý Thanh
Cừ cười nhìn động tác của nàng, thay xong quần áo xuống lầu chuẩn bị bữa sáng.
Hai
người không thích cảm giác có người xa lạ đặt chân trong nhà, thêm vào chỉ có
hai người bọn họ ở, tự nhiên không có thuê người làm. Mỗi ngày sẽ có nhân viên
làm theo giờ đến quét dọn phòng, còn về đồ vật nhỏ lúc thường hỗn loạn và ba
bữa cơm, đều là do Quý Hâm Thư phụ trách. Cô đem mái tóc dài màu đen buộc thành
đuôi ngựa, gọn gàng lưu loát buông xuống sau đầu. Lại lấy ra canh được làm trước
đó, dự định làm một bữa sáng đơn giản.
Quý
Thanh Cừ từ trong giấc mộng thong thả tỉnh lại, nàng nhìn gối đầu trong ngực mà
không phải Quý Hâm Thư, trong mắt có chút mờ mịt, sau đó nàng lại nghĩ tới cái
gì, không kìm lòng được cười lên. Đây là ở phòng của tỷ tỷ, mà không phải của
mình, cũng chính là nói, tất cả của ngày hôm qua đều không phải nằm mơ, chính
mình xác thực là ngủ chung với tỷ tỷ.
Trong
phòng lưu lại mùi vị dễ ngửi trên người của Quý Hâm Thư, ngửi lên khiến người
ta cảm thấy rất chân thật. Quý Thanh Cừ từ trên giường ngồi dậy, nàng thuận
tay cởi đi váy ngủ tơ lụa, nội y cũng không mặc, trực tiếp kéo qua áo sơ mi trắng
trên ghế salông kia khoác lên người, để trần chân nhanh chóng chạy đến nhà bếp
dưới lầu. Nhà bếp là bố cục mô hình mở, Quý Thanh Cừ liếc mắt liền thấy người đang
làm bữa sáng ở bên trong.
Cô
đổi một thân váy siết eo, tóc dài buộc lên, mặc trên người tạp dề màu xám nhạt
lúc trước chính mình mua cho cô. Cô hơi ngửa đầu, tựa hồ chính là đang ngửi mùi
thơm ngát toả ra của đồ ăn. Cho dù chỉ là một bóng lưng, đều để buồng tim của
Quý Thanh Cừ ấm áp. Nàng không nhịn được đi lên trước, từ phía sau ôm lấy Quý
Thanh Cừ.
"Tỷ
tỷ, chào buổi sáng." Thanh âm mới vừa rời giường của Quý Thanh Cừ có chút
khàn khàn, lại mang theo gợi cảm thành thục vốn có của nữ nhân. Quý Hâm Thư đã
sớm quen thuộc dáng vẻ vừa sáng sớm làm ầm ĩ của nàng, theo bản năng dựa vào
trên người nàng. Chỉ có điều vừa dựa vào như thế, Quý Hâm Thư lập tức phát hiện
chỗ không đúng. Đều là nữ nhân, cô đương nhiên biết có xúc cảm của nội ý và
không có xúc cảm của nội y là hoàn toàn khác nhau.
Sau
lưng dựa vào vật mềm đầy đặn, phần xúc cảm đó quá mức rõ ràng, Quý Hâm Thư quay
đầu lại mắt nhìn, phát hiện Quý Hâm Thư cư nhiên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi xuống
lầu, bên trong ngoại trừ một cái quần lót nhỏ ra cái gì cũng không có. Cặp chân
dài quá mức kia bại lộ ở bên ngoài, ngay cả hai khỏa đặc trưng nữ tính kia cũng
như ẩn như hiện lộ ra ngoài. Quý Hâm Thư nhìn theo, cảm thấy nhiệt độ của vành
tai trong nháy mắt thăng lên cao nhất, cô mím chặt môi, vội vàng quay đầu qua
che giấu căng thẳng của chính mình, tay cầm lấy xẻng cơm run lên, lập tức thì
đâm thủng trứng hồng đào chính mình vừa chiên xong...
"Lại
không cố gắng mặc quần áo? Như vậy giống kiểu gì, trong nhà không nóng như vậy,
nhanh chóng đi đem quần áo mặc tốt vào." Nhìn trứng gà biến dạng, tốc độ
nói chuyện của Quý Hâm Thư nhanh hơn bình thường gấp đôi. Cô biết Quý Thanh Cừ
thường thường yêu thích quần áo sexy bạo lộ, chính mình cũng không làm sao can
thiệp quá nhiều. Nhưng bây giờ, Thanh Cừ thì như vậy ôm chính mình, trái tim
tươi sống lại nhảy loạn kịch liệt, nói cho chủ nhân chính mình đây biết kích động
và khát vọng. Đây là một loại hưởng thụ, cũng là dằn vặt.
"Tỷ
tỷ cũng nói rồi ở trong nhà, dù sao chỉ có một mình chị thấy được, đương nhiên
là thoải mái thế nào mặc thế đó mà. Chẳng lẽ, tỷ tỷ là đang thẹn thùng sao? Lỗ
tai chị có chút đỏ, không phải là thật sự đang ngượng ngùng chứ? Thực ra thân
thể của em chị không phải đều nhìn qua rồi mà, chị còn giúp em tắm rửa, giúp em
thay quần áo, trên dưới cả người em chị đều nhìn qua sờ qua, bây giờ có cái gì
xấu hổ, nói nữa..."
Quý
Thanh Cừ đối với răn dạy của Quý Hâm Thư không phản đối, còn lải lải nhải nhải
nói một tràng, nghe được nàng lần này nguỵ biện, Quý Hâm Thư tắt lửa, quay đầu
lại nhìn về phía Quý Thanh Cừ. Trước đó cũng đã nói, Quý Hâm Thư bình thường rất
ít sẽ nổi nóng bày sắc mặt, một khi người như vậy thật sự tức giận, so với những
người bình thường kia thì mặt lạnh càng có lực uy hiếp hơn. Quý Hâm Thư tựa như
cười mà không phải cười nhìn qua, ý tứ nhắc nhở trong mắt dày đặc đến cơ hồ muốn
từ trong mắt tiết ra.
Trong
tay cô cầm lấy xẻng cơm, trứng chiên trong chảo ngay ở trước một khắc bị cô
dùng xẻng cơm ép xẹp, đáng thương đến bại liệt trong đáy chảo Thấy được cảnh
này, thân thể theo thói quen nổi da gà nhỏ li ti, phía sau lưng cũng có mấy phần
cảm giác lạnh lẽo, Quý Thanh Cừ mím mím môi, nhìn lên con mắt và biểu tình của
Quý Hâm Thư, lời vốn còn muốn nói cứ như vậy kẹt ở trong cổ họng, không dám mở
miệng nữa. Chính mình nói tiếp nữa, sẽ trở thành cái trứng chiên thứ hai.
"Tại
sao không nói? Chị có thể nhắc nhở em, tả của em khi còn bé cũng là chị giúp em
thay, lần đầu tiên tới kinh nguyệt..."
"Tỷ
tỷ, đừng nói, em thua rồi." Quý Thanh Cừ không nghĩ tới Quý Hâm Thư còn muốn
mang ra những chuyện cũ kia mà nói, nàng dùng tay che lấy miệng của Quý Hâm
Thư, cũng không dám che lấy con mắt mang theo ý lạnh của cô. Dáng vẻ tỷ tỷ nổi
nóng, nàng rất sợ nga...
"Cho
nên, em còn đứng ở nơi này làm cái gì?" Quý Hâm Thư nhíu mày nhìn Quý
Thanh Cừ, tầm mắt ở trên hai chân để trần của nàng lướt qua. "Ngô, em đây
liền trở về mặc quần áo." Quý Thanh Cừ sợ hãi phải nói, xoay người lại liền
muốn lên lầu, lúc này, Quý Hâm Thư lại gọi nàng.
"Chờ
chút, mang dép vào rồi lên lầu." Quý Hâm Thư nói qua, cầm lấy dép lê bông
bên cạnh giá để giày đặt ở bên chân Quý Thanh Cừ, thấy được nàng để trần chân
mang lên dép, lúc này mới yên tâm để nàng đi thay quần áo. Mắt thấy Quý Thanh Cừ
nhảy nhót nhảy lên lầu, hai khỏa đầy đặn theo động tác của nàng di chuyển qua lại,
thỉnh thoảng còn sẽ lộ ra đỉnh núi màu hồng nhạt. Quý Hâm Thư hơi di chuyển
chân như nhũn ra, có chút vô lực dựa ở trên tường. Cô che lấy gương mặt phát
nóng, lỗ tai giấu ở bên trong tóc càng giống như là muốn chảy máu.
Khi
Quý Thanh Cừ lần nữa xuống, đã rửa mặt xong xuôi là làm xong trang điểm, nàng
mặc váy ngắn chính mình tối hôm qua tặng cho nàng, cổ áo là cổ tròn dán vào cổ,
toàn bộ thân váy lấy màu đỏ và màu trắng làm chủ. Trên bả vai và nơi ngực là
ren trong suốt màu trắng, nơi ống tay áo là ống tay áo rời rạc hình dáng hoa
sen, bên trong nơi cánh tay lại lớn gan đến đem mảnh vải lộ ra khe hở, như ẩn
như hiện lộ ra da thịt trắng nõn bên trong cánh tay.
Nửa
người trên và nửa người dưới của váy chọn dùng chất liệu lưới giống trước ngực
làm điểm tiếp nối, mơ hồ lộ ra mã giáp tuyến xinh đẹp của Quý Thanh Cừ. Quý
Thanh Cừ mang giày cao gót màu trắng đế đỏ, hóa trang tinh xảo đi ra ngoài. Quý
Hâm Thư thưởng thức đến nhìn dáng người và vóc người cao gầy hoàn mỹ của nàng,
ở trong lòng khen đẹp, cái nhìn đầu tiên cô nhìn thấy chiếc váy này thì có thể
tưởng tượng đến Quý Thanh Cừ sau khi mặc vào sẽ là tư thái thế nào.
Thanh
Cừ, thật là đẹp đó.
"Tỷ
tỷ, hôm nay em có công việc, đi công ty một chuyến." Lúc ăn cơm, Quý Thanh
Cừ nói sắp xếp hôm nay của chính mình. Nàng là nhà nhiếp ảnh, thích cùng đồ vật
trào lưu thời thượng có liên quan, bình thường cũng thường thường sẽ nhận lời
mời đi chụp ảnh sản phẩm mới của trang phục hàng hiệu, hoặc là đi chụp ảnh ngoại
cảnh.
Nàng
chỉ là yêu thích nhiếp ảnh, nhiệt tâm du lịch khắp nơi, đối với thương nghiệp
kinh doanh không có hứng thú gì. Thêm vào Quý thị có Quý Hâm Thư, cũng không cần
mình làm cái gì, Quý Thanh Cừ một cách tự nhiên dựa vào yêu thích làm chuyện
thích làm. Nhiệm vụ chụp hình chính hôm nay của Quý Thanh Cừ chính là chụp ảnh
trang bìa một tạp chí cho một minh tinh hợp tác với nhãn hiệu hàng xa xỉ, đối với
nàng mà nói cũng coi như là đơn hàng lớn lâu không có.
"Chị
đưa em đi truyền thông Thượng Ngu" Sau khi ăn cơm xong, Quý Hâm Thư chủ động
đưa Quý Thanh Cừ đi, người sau nghe xong, liền mang theo túi của mình ngồi lên
xe của Quý Hâm. Xe của hai người họ mua rất nhiều, đều đậu ở trong bãi đậu xe
to lớn. Xe thể thao của Quý Thanh Cừ đa số là màu sắc diễm lệ phô trương, mà của
Quý Hâm Thư là ba màu trắng đen xám, đơn giản mộc mạc rất nhiều.
"Tỷ
tỷ, đêm nay em có thể sẽ về trễ chút, chị không cần chờ em ăn cơm."
"Ừm,
trên đường cẩn thận." Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư nói lời từ biệt, mở cửa
xuống xe đi vào công ty, nghe được nàng nói đêm nay sẽ không trở về, Quý Hâm
Thư có chút mất mát đến mở ra bò bít tết chính mình đặc biệt đặt, do dự mãi, vẫn
là lựa chọn rút đơn hàng.
Quý
Thanh Cừ đến truyền thông Thượng Ngu, lập khắc liền có người tới đón nàng.
Nàng và truyền thông Thượng Ngu từng hợp tác rất nhiều lần, xem như là bạn bè
cũ. Thượng Ngu biết rõ Quý Thanh Cừ làm nghề này cũng không phải vì kiếm tiền
mà là xuất phát từ sở thích, ngay cả những thiết bị đắt đỏ kia cũng là Quý
Thanh Cừ tự mình mua. Nàng ở giới nhiếp ảnh là xoi mói có tiếng, cái gì đều hi
vọng đạt đến trình độ hoàn mỹ nhất. Thượng Ngu có thể cho nàng tự do và không
gian phát huy mức độ cực lớn, đây là nguyên nhân chủ yếu Quý Thanh Cừ nhiều lần
cùng Thượng Ngu hợp tác.
Đến
địa điểm chụp ảnh, trợ lý đi theo nàng cùng nhau thu thập tin tức nhìn mà trợn
tròn mắt, người phụ trách một bên cũng là đầy mặt kinh diễm. Trước đó họ từng gặp
Quý Thanh Cừ mấy lần, nếu như không phải nghề nghiệp của Quý Thanh Cừ viết nhà
nhiếp ảnh, họ thật sự sẽ cho rằng đối phương là minh tinh của công ty.
"Quý
tiểu thư, khách quý lập tức thì sắp đến rồi." Minh tinh được mời phía trước
tên là Higashii Heiji, là một ca sĩ con lai Trung Nhật, hắn 17 tuổi lần đầu
tiên ra nghề, bây giờ đã có 20 năm, không chỉ có ca khúc được hoan nghênh, mà
liên danh quần áo của hắn với rất nhiều hàng hiệu quần áo cũng thành trào lưu
kinh điển của giới trẻ theo đuổi. Quý Thanh Cừ cười chào hỏi với hắn. Higashii
Heiji thấy được quần áo của Quý Thanh Cừ cũng là sáng mắt lên, thậm chí còn
không đợi Quý Thanh Cừ mở miệng, hắn thì không thể chờ đợi được nữa nói lên.
"Bộ
đồ trên người cô hình như là loại W&R của năm nay, cô lại có thể mua được?
Tại sao cô sẽ đến làm nhà nhiếp ảnh, mà không phải đi làm minh tinh?"
Higashii Heiji mở miệng, nói ra tiếng Trung lưu loát. Hắn đối với cái đẹp và sự
vật trào lưu luôn có nhiệt tình rất lớn, vào lúc này thấy được Quý Thanh Cừ và
váy trên người, như là lập tức bị đâm trúng điểm hứng thú, bắt đầu lải nhải tán
gẫu lên.
Nghe
hắn khen ngợi đối với chính mình. Quý Thanh Cừ cười đáp lại, tùy ý tán gẫu với
hắn, bắt đầu chụp ảnh của hôm nay. Higashii Heiji là một minh tinh ngoại hình
điều kiện rất tốt, thêm nữa hắn đối với sự thông hiểu và điều khiển thời thượng
cũng là mọi việc như ý. Quý Thanh Cừ ở khi chụp ảnh quen thuộc với chụp hình
nhanh, càng thêm am hiểu lợi dụng góc độ và bắt ánh sáng chụp ra tranh ảnh càng
ưu tú.
Toàn
bộ quá trình, nàng lại như biến thành người khác, ít đi lười biếng và vui đùa
trong ngày thường, ngay cả nụ cười trên mặt cũng ít đi mấy phần, hiện ra yêu dã
mà lãnh diễm. Higashii Heiji nghiệp vụ luôn rất mạnh thấy được dáng vẻ nàng
chăm chú, thất thần mấy lần ở trong lúc chụp hình, nếu như không phải Quý Thanh
Cừ nhắc nhở hắn, hắn rất có thể sẽ cả động tác đều quên làm.
Chụp
ảnh kéo dài cả ngày, sau khi kết thúc, Quý Thanh Cừ uyển chuyển cự tuyệt lời mời
bữa tối của Higashii Heiji. Nàng uể oải đến ngồi phịch ở trên ghế salông,
trong miệng ngậm thuốc lá đang muốn nhen lửa, một cú điện thoại gọi đến, Quý
Thanh Cừ liếc nhìn cuộc gọi hiển thị, ma sát lấy bánh xe thép của bật lửa, cùng
lúc một đóm lửa dấy lên nhận lấy điện thoại. "Chuyện gì?" Quý Thanh Cừ
phun ra một khói thuốc khẽ cười, âm thanh lười nhác. Khi nàng hút thuốc ngữ điệu
luôn là hững hờ, điện thoại bên kia cũng khẽ cười một tiếng theo.
"Không
có chuyện gì thì không thể gọi cho ngươi? Ta là sợ ngươi quen biết soái ca
khác, liền đem bạn trai vừa mới xác lập ta đây quên đi, đêm nay có rảnh
không?"
"Hôm
nay sợ rằng không được, thì làm phiền nhớ nhung của người đối với ta duy trì một
trận nữa đi." Quý Thanh Cừ ở khi hút thuốc không thích nói nhiều, nàng biết
đối phương cũng hiểu rõ thói quen của chính mình, không tán gẫu bao lâu liền
cúp điện thoại.
Sau
khi hút qua thuốc, Quý Thanh Cừ phun ra thuốc trong lành ở trên người chuẩn bị
về nhà. Kỳ thực, không có thời gian là giả, nàng lười đến cử động mới là thật...
Hết
chương 2.

Nhận xét
Đăng nhận xét