Phân Cách - Chương 24
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 24: Cả chuyện chị nằm viện lớn như vậy cũng muốn giấu em sao?
"Đại
tiểu thư, bác sĩ nói cô tốt nhất vẫn là ở lại bệnh viện quan sát mấy ngày nữa."
Đường Khởi từ bên ngoài mua đồ vật trở lại, đứng ở bên giường Quý Hâm Thư. Nàng
là thuộc hạ, cũng không có tư cách đề xuất ý kiến, chỉ là Quý Hâm Thư buổi chiều
hôm nay thì luôn yêu cầu về nhà an dưỡng, Đường Khởi không dám nói gì, cũng
không dám không tôn trọng chỉ thị của cô. Đương nhiên, cái gọi là về nhà an dưỡng
của Quý Hâm Thư, cũng không phải về nhà của cô và Quý Thanh Cừ, mà là biệt thự
trước đó cô ở một mình.
"Đường
Khởi, tình huống thân thể của chính tôi tôi biết, tai nạn xe cộ lần này không
tính nghiêm trọng, tôi không thích mùi vị của nơi này, về nhà nghỉ ngơi là giống
nhau, thủ tục xuất viện làm xong rồi chưa?" Quý Hâm Thư tựa ở bên giường,
cầm trong tay văn kiện không xem xong.
trên mu bàn tay cô tràn đầy vết ứ đọng màu xanh tím do kim truyền dịch
đâm ra, lớp da của Quý Hâm Thư rất yếu đuối, thêm vào nguyên nhân màu da quá trắng,
luôn là có thể rất dễ dàng ở trên da lưu lại dấu vết.
"Vâng,
đã làm xong cho cô rồi."
"Thu
thập một chút, chuẩn bị đi thôi."
Quý Hâm
Thư nói xong, hơi chống lên thân thể, để Đường Khởi đem áo khoác khoác lên trên
người mình, cô chậm rãi đi xuống giường, bước chân còn không có bước ra, cửa lớn
của phòng bệnh bỗng nhiên bị người đẩy ra. Nơi này là phòng bệnh VIP, người
bình thường căn bản không thể xông tới, Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên, mặt lạnh đến
nhìn người đến, ở khi nhìn thấy mặt của Quý Thanh Cừ, trong nháy mắt trở nên
hoảng loạn luống cuống. Trên khí thế dường như quả cầu khí bị đâm thủng, như
bãi nước. Đường Khởi cũng không nghĩ tới Quý Thanh Cừ bỗng nhiên bỗng nhiên xuất
hiện ở trong bệnh viện, ba người cứng ngắc ở tại chỗ, vậy mà không biết nên nói
cái gì cho phải.
"Thanh
Cừ, sao em lại tới đây?" Vẫn là Quý Hâm Thư hồi phục tinh thần trước, cô
chậm rãi ngồi trở lại trên giường, nhìn gương mặt của Quý Thanh Cừ, ôn nhu nói.
Cô mới nói xong, Quý Thanh Cừ liền đạp giày cao gót, nhanh chóng đứng ở trước mặt
mình. Thân thể của nàng có chút run rẩy, ngay cả hơi thở đều mang theo co quắp
tức giận quá độ. Quý Hâm Thư biết rõ Quý Thanh Cừ đang tức cái gì, cô chỉ là
không hiểu, rốt cuộc là ở đâu lọt tiếng gió, mới để cho Thanh Cừ tìm tới nơi
này.
"Quý
Hâm Thư, chị có thể giải thích cho em một chút đến cùng phát sinh cái gì không?
Tại sao chị lâu như vậy không trở về? Lại tại sao, chị gạt em nói làm việc, kết
quả chị lại nằm ở trong bệnh viện? Tỷ, em là em gái của chị, cả chuyện chị nằm
viện lớn như vậy cũng muốn giấu em sao?" Quý Thanh Cừ không thể tin nhìn
Quý Hâm Thư, biểu tình trên mặt từ phẫn nộ chuyển thành bi thương, có lẽ bởi vì
tâm tư quá mức hỗn loạn, đã biến thành mờ mịt và khổ sở.
Kỳ thực,
từ sau lúc Quý Hâm Thư lấy danh nghĩa làm việc hết mấy ngày không gặp mặt với
mình, Quý Thanh Cừ thì mơ hồ cảm giác được không đúng. Ban đầu nàng còn tưởng
rằng là tỷ tỷ bởi vì sao đang trốn chính mình, bởi vì không tìm được nguyên
nhân, liền bỏ đi suy đoán này. Ngày hôm qua nàng nhận được điện thoại của Quý
Hâm Thư, nghe cô nói lập tức liền sẽ trở về, chỉ có bản thân Quý Thanh Cừ mới biết, sau khi nàng nghe được
thanh âm của Quý Hâm Thư có bao nhiêu vui vẻ.
Vừa rồi ở
dưới lầu thấy được Đường Khởi, hoài nghi trong lòng nàng làm cho nàng đi theo
lên, không nghĩ tới thì thật sự ở đây thấy được Quý Hâm Thư. Năm ngày không gặp,
Quý Hâm Thư so với trước tiều tụy rất nhiều, cô ăn mặc một thân váy ngủ màu trắng,
tựa ở trên giường bệnh của bệnh viện. Cô nhìn lên không suy yếu như vậy, thậm
chí còn đang xử lý chuyện của công ty, nhưng Quý Thanh Cừ nhìn Quý Hâm Thư như
vậy, lại cảm thấy sau một khắc cô sẽ hóa thành ánh sáng màu trắng biến mất ở
trước mắt mình.
Quý
Thanh Cừ đã từng có thời kì phản nghịch, nàng của khi đó cũng là kêu thẳng tên
của Quý Hâm Thư, nhưng mà sau khi lớn lên hiểu chuyện rồi, nàng thì không có
trực tiếp từng kêu tên đầy đủ của Quý Hâm Thư nữa. Quý Thanh Cừ mắt đỏ nhìn cô,
Quý Hâm Thư cũng đồng dạng nhìn sang, từ trong mắt của tỷ tỷ, Quý Thanh Cừ
không nhìn thấy chột dạ và hối hận, cũng chỉ thấy được hổ thẹn.
"Thanh
Cừ, xin lỗi, là tỷ tỷ lừa em, trước đó bận rộn công việc, không có thời gian về
nhà là thật, đi công tác là giả. Ngày hôm qua chị xảy ra tai nạn xe, bị chút vết
thương nhẹ, bởi vì không muốn em lo lắng, cho nên không có nói cho em biết."
Thanh âm của Quý Hâm Thư bình tĩnh trước
sau như một, đem tai nạn xe miêu tả đến nhẹ như mây gió, đặc biệt là cô đem
thương thế nói thành vết thương nhẹ, Quý Thanh Cừ nghe xong càng là tức giận.
"Quý
Hâm Thư, em là gì của chị?" Quý Thanh Cừ từ trên cao xuống mà nhìn Quý Hâm
Thư, ưu thế của chiều cao và phẫn nộ làm cho nàng vào lúc này nhìn qua khí thế
mười phần. Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên nhìn nàng một chút, rồi lập tức như ốc sên
mà đem đầu rụt về. Dáng dấp khiếp đảm kia có thể nói trước đây chưa từng thấy,
nếu như không phải vào lúc này tận mắt nhìn thấy, Quý Thanh Cừ căn bản là không
có cách tưởng tượng tỷ tỷ nhà mình sẽ lộ ra tư thái này, quả thực thì như chó
con bị bắt nạt.
Nàng
nhìn thấy trên tay con người này quấn quít lấy băng gạc, cũng thấy được dáng vẻ
vừa rồi khi cô đứng dậy còn muốn Đường Khởi đỡ, nếu như cái này vẫn tính vết
thương nhẹ, vậy cái gì mới là vết thương nặng?
Quý
Thanh Cừ tức giận đến toàn thân phát run, nàng giận dữ Quý Hâm Thư, rất muốn thì
như thế mà đi, cô không phải không nói cho chính mình biết sao? Không phải sợ
chính mình lo lắng sao? Vậy mình làm gì còn muốn quản cô chứ?
Cảm xúc
của mặt trái ở trong óc thoảng qua, nhưng chuyện chân chính làm ra lại là ngược
lại. Quý Thanh Cừ biết, chính mình làm sao tức giận Quý Hâm Thư nữa, nhưng nàng
không có cách nào không quan tâm con người này.
"Nếu
như là vết thương nhẹ, bệnh viện căn bản sẽ không kiến nghị chị ở lại bệnh viện
quan sát, chị bây giờ gấp xuất viện như vậy muốn làm cái gì? Còn muốn làm chuyện
của công ty? Quý Hâm Thư, chị bận tâm cơ thể bản thân chị một chút không được không?
Em có khi thật sự không hiểu chị đang nghĩ cái gì, em là em gái của chị, người
nhà duy nhất của chị, tại sao chuyện lớn như vậy chị cũng không nói với em chứ?"
Quý
Thanh Cừ trong lòng khó chịu, mãnh liệt hơn là đau lòng đối với Quý Hâm Thư.
Nàng đỏ vành mắt, toàn thân phát run.
Thấy được
dáng vẻ ấy của nàng, Quý Hâm Thư cực kỳ đau lòng, cô chính là không hiểu Thanh
Cừ vì chính mình lo lắng khó chịu, mới muốn đem chuyện tai nạn xe cộ lần này đè
xuống, không nghĩ tới vẫn bị nàng phát hiện.
"Thanh
Cừ, xin lỗi, tỷ tỷ biết làm như vậy không đúng, em đừng buồn có được
không?" Quý Hâm Thư giơ tay lên, muốn giúp Quý Thanh Cừ lau nước mắt của
khóe mắt, tay của cô nhấc đến một nửa, lại không dám sờ lên. Thấy được dáng dấp
cô nhát gan, Quý Thanh Cừ cắn răng, chủ động kéo qua tay của Quý Hâm Thư sờ ở
trên mặt chính mình, ở trên tay của cô dùng sức cọ cọ. Đồng thời đem nước mắt
lau đi, cũng là sau khi hai người tách ra nhiều ngày như vậy, lần đầu tiên đụng
vào nhau.
Đại khái
là mới truyền nước biển xong, tay của Quý Hâm Thư thật lạnh, sờ không ra bao
nhiêu nhiệt độ, Quý Thanh Cừ liếc nhìn lỗ kim trên tay cô, nhìn lại một chút sắc
mặt của cô, giận không chỗ phát tiết, thì như vậy còn muốn xuất viện? Nàng thực
sự không nghĩ tới, tỷ tỷ nhà mình lại còn có thể dằn vặt hơn mình, không nằm ở
bệnh viện, còn muốn ra ngoài làm cái gì?
"Thư
ký Đường, làm phiền cô hủy bỏ giấy xin xuất viện một chút." Quý Thanh Cừ
nhẹ giọng nói qua, dáng dấp tự chủ trương bá đạo cực kỳ. Đường Khởi có chút do
dự liếc nhìn Quý Hâm Thư, chỉ thấy cô cúi thấp đầu, mím môi cả đầu cũng không
dám ngẩng. "Thanh Cừ, chị chán ghét mùi vị của bệnh viện." Quý Hâm
Thư lôi kéo tay của Quý Thanh Cừ, hiếm thấy nũng nịu một lần, chỉ đáng tiếc lúc
này không dễ xài rồi.
"Tỷ,
chị là hi vọng em ở bệnh viện chăm sóc chị, hay là hi vọng bản thân mình tự chủ
trương xuất viện, chỉ có Đường Khởi ở bên cạnh chị?" Trên mặt Quý Thanh Cừ
mang nụ cười, trong mắt đều là ý tứ cảnh
cáo, dù sao cũng là hai tỷ muội, một khi làm mặt lạnh đi uy hiếp người khác,
khí tràng trên lại có cảm giác tương tự kỳ diệu. Quý Hâm Thư ngẩng đầu nhìn Quý
Thanh Cừ, lại lần nữa đem đầu rủ xuống.
"Đường
Khởi, đều nghe Thanh Cừ đi." Quý Hâm Thư nhỏ giọng dặn dò một câu, tuy âm
thanh nhỏ, Đường Khởi vẫn là nghe đến rõ rõ ràng ràng. Mắt thấy người chính mình
khuyên bảo nhiều lần đều khăng khăng xuất viện cứ như vậy bị Quý Thanh Cừ một
câu nói thì vững, chỉ có thể nói, núi này cao núi khác cao hơn rồi. Đường Khởi
bất đắc dĩ cười cười, đi ra ngoài hủy bỏ giấy xin xuất viện, lại đi xuống lầu
mua cơm tối cho Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ.
"Tỷ,
em muốn một lời giải thích." Thấy trong phòng bệnh chỉ còn dư lại mình và
Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ đem cô một lần nữa đỡ đến trên giường bệnh nằm yên,
ngồi ở bên giường nhìn cô. Cho dù Quý Thanh Cừ không nỡ tức giận đối với Quý
Hâm Thư, nhưng nàng vẫn là muốn biết, Quý Hâm Thư trốn mình rốt cuộc là vì cái
gì, từ ngày đó sau khi gặp mặt với Trương Minh, tỷ tỷ đối với mình tránh mà
không gặp.
Quý Hâm
Thư biết, một phen lời giải thích kia của chính mình không gạt được Quý Thanh Cừ,
tuy nhìn qua lẫm lẫm liệt liệt, cái gì cũng không lưu ý, nhưng tâm tư của Quý
Thanh Cừ kỳ thực rất mềm mại, nàng sẽ phát hiện không đúng, là chuyện rất bình
thường.
"Thanh
Cừ, tỷ tỷ chỉ là... Ở trong nháy mắt nào đó, cảm thấy em có thể không cần chị nữa
rồi. Em đừng suy nghĩ nhiều, chị không có cố ý trốn tránh em, có thể là gần đây
quá nhiều chuyện, để chị suy nghĩ lung tung. Chị chỉ là muốn cho mình một ít
không gian suy nghĩ, lần này tai nạn xe cộ gạt em là chị không đúng, tỷ tỷ đáp ứng
em, sau này cũng không như vậy, được không?"
Quý Hâm
Thư như lấy lòng kéo lấy tay của Quý Thanh Cừ, tư thái yếu thế như vậy phối hợp
dáng dấp gầy yếu giờ khắc này của nàng, để Quý Thanh Cừ không đành lòng nói
cái gì nữa, thế nhưng chỉ có một điểm, nàng nhất định phải uốn nắn.
"Tỷ,
em không biết chị vì sao lại có loại ý nghĩ kia, chị vẫn là người thân mật nhất
của em. Cho dù có người yêu rồi, chị cũng là tồn tại quan trọng nhất của em. Em
nói rồi, hai tỷ muội chúng ta ai cũng không cho phép rời khỏi ai, em sẽ luôn ở
bên cạnh chị." Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói xong, thấy được con ngươi nghiêm
túc của nàng, Quý Hâm Thư tràn ra nụ cười, màu con ngươi của nàng đậm hơn, bỗng
nhiên giơ tay lên, làm một tư thế ôm ấp.
Quý
Thanh Cừ sợ đè trúng vết thương của cô, chỉ nhẹ nhàng ôm cô. Ở địa phương Quý
Thanh Cừ không nhìn thấy, trong mắt Quý Hâm Thư có thêm tia vui sướng điên cuồng
và hưng phấn. Cô biết, rối rắm trước đó của chính mình là vô dụng, Thanh Cừ là
thuộc về mình, ngay cả bản thân nàng đều nói không có cách nào rời khỏi chính
mình, cần gì phải rối rắm nhiều như vậy đây? Thanh Cừ, lời của em nói tỷ tỷ
toàn bộ nhớ tới, em cũng phải nói được là làm được.
Đường Khởi
rất nhanh đem cháo mua được đưa đến, mặt khác còn mang vào không ít đồ nhắm.
Quý Thanh Cừ đem đồ vật đặt ở trên bàn, lúc này, điện thoại nàng để ở một bên
sáng lên, Quý Hâm Thư liếc mắt đi nhìn, phát hiện người gọi đến là Trương Minh,
con ngươi đen nhánh bỗng nhiên tối xuống. Quý Thanh Cừ nhận điện thoại, cũng
không có tránh né Quý Hâm Thư.
"Nữ
vương đại nhân, đêm nay ra ngoài uống hai ly?" Thanh âm của Trương Minh rất
nhẹ nhàng, hình thức hắn giao du chung với Quý Thanh Cừ so với dính lấy nhau,
càng nghiêng về phía tự do của hai bên hơn. "Gần đây tôi không có thời
gian, hôm nào rồi nói đi." Quý Thanh Cừ đương nhiên sẽ không vứt bỏ Quý
Hâm Thư đi uống rượu, Trương Minh nghe xong, hiếm thấy hỏi nàng có chuyện gì,
muốn cùng nàng nói thêm vài câu. Lúc này, Quý Hâm Thư bên cạnh bỗng nhiên hít
vào một hơi, Quý Thanh Cừ vội vàng đi nhìn, chỉ thấy đối phương che lấy cánh
tay, lông mày nhăn lại thật chặt. Tâm trạng Quý Thanh Cừ cả kinh, vội vàng cúp
điện thoại.
"Làm
sao vậy? Có phải là kéo trúng vết thương rồi không?" Quý Thanh Cừ đỡ lấy bờ
vai của Quý Hâm Thư, vừa định đi gọi bác sĩ, lập tức bị Quý Hâm Thư nắm lấy vạt
áo. "Thanh Cừ, chị không sao, chỉ là chị vừa rồi muốn lấy cháo, không cẩn
thận kéo trúng vết thương. Nếu như em có việc có thể rời khỏi trước, có Đường
Khởi chăm sóc chị."
Quý Hâm
Thư đè thấp tiếng, cũng không biết có phải nguyên nhân bị thương không, hiện tại
cô làm cho người ta cảm giác hoàn toàn ngược lại với bình thường, có loại ảo
giác mềm mại nhu hòa. Quý Thanh Cừ nghe xong lắc đầu một cái, trước tiên không
nói Trương Minh tìm nàng không phải chuyện lớn gì, cho dù có chuyện gì, mình
cũng không có cách nào vứt lại Quý Hâm Thư.
"Tỷ,
chị thì nằm yên chờ ăn là được rồi, em đút chị." Quý Thanh Cừ cầm cháo
lên, chuẩn bị đút Quý Hâm Thư. Thấy được động tác của nàng, ánh mắt của Quý Hâm
Thư lóe lên một tia ấm áp chớp mắt là
qua. Cô cười uống cháo của Quý Thanh Cừ, nhìn về phía điện thoại không còn động
tĩnh của nàng.
Lần này
vẫn là chính mình thắng rồi, Thanh Cừ lựa chọn cô, mà không phải Trương Minh.
Không cần bao lâu cô thì sẽ để Thanh Cừ biết, chỉ có mình mới là người quan trọng
nhất của nàng. Thanh Cừ không cần người khác, có chính mình là đủ rồi.
Hết
chương 24.

Nhận xét
Đăng nhận xét