Phân Cách - Chương 29
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 29: Thanh Cừ, chị sẽ cho em.
Bên trên
bờ môi xúc cảm quá mức ướt mềm, loại cảm giác đó như là đang hôn một rau câu ấm,
bên trong mềm mại đàn hồi lộ ra xúc cảm trắng mịn nói không hết. Quý Hâm Thư
làm sao cũng sẽ không nghĩ đến, Thanh Cừ sẽ mạnh mẽ như vậy đem mình ấn ở nơi
đó của nàng, đầu bị đối phương áp chế thật chặt, tựa hồ ngoại trừ đi an ủi địa
phương xao động nơi kia, chính mình không có lựa chọn khác.
Quý Hâm
Thư nhắm mắt lại, há miệng đem vật mềm trước mặt ngậm vào trong miệng. Trong mộng
từng xuất hiện cảnh tượng như vậy. Cô yêu thích Thanh Cừ, yêu thích mỗi cái vị
trí trên người Thanh Cừ, bất luận một nơi nào, chuyện như vậy kỳ thực cũng đã
sớm ở trong lòng diễn di diễn lại rất nhiều lần. Bây giờ đột nhiên phát sinh,
Quý Hâm Thư lại trở nên hơi ngốc lên.
Cô là
không có kinh nghiệm, cũng không biết nên làm gì đi an ủi Thanh Cừ cấp bách như
vậy, cảm thấy đối phương dùng sức lắc mông, như là đang thúc giục chính mình
mau mau thương yêu nàng, Quý Hâm Thư thử thăm dò dùng cánh môi mút mút rất
nhanh thì nghe được thanh âm gần như nức nở của Thanh Cừ.
Quý
Thanh Cừ xác thực cực kỳ thoải mái, ở khi thời khắc mông lung, nàng có khả
năng cảm nhận được nhất chính là khoái ý trên thân thể trực tiếp truyền tới. Trống
vắng khát vọng hồi lâu cuối cùng có được lấp kín, địa phương sưng đỏ nóng ướt
bị một đôi môi mềm mại khác hơi lạnh tiếp nhận, phần vui vẻ kia để hỏm eo Quý
Thanh Cừ phát tê, nàng cơ hồ là không bị khống chế vặn vẹo lên, chủ động tìm
kiếm khoái ý mãnh liệt hơn.
"Dùng
sức, dùng sức liếm nó, ân... Thật thoải mái... Mau hơn chút nữa, nhanh hơn nữa."
Quý Thanh Cừ ngước đầu, vui sướng ngâm nga. Nàng cảm thấy Quý Hâm Thư không hề
kháng cự, liền đem hai tay rút đi, vò lên vật mềm khá trương của mình. Hai quả
bóng da no đủ đang trong động tình đã sớm ngạo nghễ đứng thẳng, cũng là địa
phương cần được thương yêu và an ủi.
Sợi tóc ướt
át xõa xuống theo. Ngọn tóc nho nhỏ lượn quanh uốn lượn theo động tác của Quý
Thanh Cừ khẽ run, cũng ở trong lúc vô tình lướt qua hai bên bộ ngực, mang đến hơi
ngứa nhẹ nhàng xúc động. Giữa ngón tay hình thành khe hở trở thành lợi khí an ủi
thân thể, chúng nó mang theo đỉnh nhụy hoa trắng nõn, dường như kẹp lấy mạch
máu hô hấp, đem đỉnh núi nho nhỏ ở trong đó ma sát xoay chuyển.
Quý
Thanh Cừ gấp gáp hô hấp lấy, dường như va chạm như vậy còn chưa đủ, nàng ưỡn
eo, đem dịch nhiệt nơi hoa tâm cọ đến đầy mặt Quý Hâm Thư, lại không tha đè xuống,
khiến cho Quý Hâm Thư đem toàn bộ ngậm lấy. Quý Hâm Thư đúng như là làm như
nàng mong muốn, Quý Thanh Cừ "Nghẹn ngào" một tiếng, càng dùng sức
mà đi bắt vật mềm của chính mình.
Móng tay
dài nhỏ dùng sức nắm lấy đỉnh, mang đến đâm nhói để Quý Thanh Cừ cảm thấy vui
sướng cực kỳ, nàng yêu thích cái cảm giác này, cố ý nắm bị thương chính mình,
làm đau vật mềm mại. Thậm chí dùng móng tay đem nó giữ lấy, lại dùng sức kéo
lên phía trên. Phần đau đớn này rất dễ hóa giải xao động trên thân thể cần, Quý
Thanh Cừ phát ra ngâm khẽ thật dài, ý thức cũng khôi phục một ít theo.
Nàng
cúi đầu, nhìn người vùi đầu ở chân của mình, tóc dài của người kia bị nước ướt
nhẹp, trên gò má lộ ra, là nốt ruồi chính mình vẫn thích. Quý Thanh Cừ hơi hơi
lùi về sau một ít, ngắn ngủi thả ra môi của Quý Hâm Thư. Gò má trắng nõn của cô
hơi ửng hồng, trên đôi môi nhiễm một tầng dịch nhiệt long lanh, không chỉ có là
trên môi, gò má và chóp mũi của cô, ngay cả cằm cũng lây dính dịch như vậy. Những
thứ này không phải mồ hôi, càng không phải là nước, mà là đồ vật từ trong cơ thể
mình chảy ra, bị nàng lấy động tác cứng rắn mà vô lễ, toàn bộ cọ ở trên mặt
Quý Hâm Thư.
Tỷ tỷ từ
trước đến giờ tao nhã vào thời khắc này có vẻ hơi nhu mị, những chất lỏng trên
mặt kia càng vì cô thêm một tia dâm mị. Quý Thanh Cừ ngơ ngác mà chăm chú hết một
lúc, nàng biết mình không nên tiếp tục nữa, người trước mặt không phải người
khác, là chị gái của mình. Nhưng mà tỉnh táo như vậy chỉ tạm tồn tại chốc lát,
liền rất nhanh bị làn sóng khô nóng tiếp theo bay lên trục xuất.
Không
sao, coi như là tỷ tỷ cũng không sao, hiện tại nàng chỉ muốn phóng thích thân
thể của chính mình, đem đám lửa thiêu đốt trong cơ thể kia lấy ra. Chỉ cần tiếp
tục nữa, chỉ cần thoải mái một ít nữa thì sắp đến rồi, như vậy, chính mình thì
sẽ không khó chịu như vậy nữa rồi.
Ánh mắt
Quý Thanh Cừ mê ly, đồng tử từ từ mất đi tiêu cự, nàng một lần nữa đè lại đầu
của Quý Hâm Thư, đem cô đè trở lại giữa hai chân, sau đó rất lớn tách chân ra,
đem thịt hoa ướt mềm của chính mình đưa
vào trong miệng Quý Hâm Thư. Bởi vì ngắn ngủi dừng lại, nơi đó so với trước càng
nóng cũng càng ướt, địa phương non mềm bởi vì quá mức thoải mái không ngừng mà
co giật nhảy lên trong miệng, hoa tâm phía dưới nơi này không đóng lại được
không ngừng mà tràn ra mật hoa, thư thích ở dưới miệng Quý Hâm Thư, lại theo cằm
trượt tới ngực.
Quý Hâm
Thư không biết Quý Thanh Cừ vừa rồi dừng lại là chuyện gì xảy ra, nhưng cô hiện
tại đã không có cách nào chống cự nữa, nếu cũng đã làm rồi, chính mình cần gì
phải khác người, thỏa mãn Thanh Cừ, chí ít làm cho nàng đừng khó chịu nữa, đây
chính là chuyện duy nhất Quý Hâm Thư có thể làm giờ khắc này. Cô đem tay
vòng tới phía sau Quý Thanh Cừ, đỡ lấy
cánh mông mượt mà mà căng thẳng của nàng, phối hợp tiết tấu vặn vẹo của nàng,
hôn mút vào viên thịt hoa non mềm kia.
Vị nếm
lên nó giống như rau câu, mỗi một phiến múi thịt đều hấp thụ đầy đủ lượng nước,
chúng nó ướt mềm trơn nhẵn, mỗi nơi nếp nhăn đều lập loè vệt nước lấp lánh. Quý
Hâm Thư lùi về sau một ít, vì thấy rõ toàn cảnh và dáng dấp của nó, cái này
cũng là lần đầu tiên cô tận mắt thấy được nơi này của Thanh Cừ. Màu sắc của nơi
đó như đỉnh ngực của nàng, là màu hồng nhạt vô cùng đẹp đẽ, bởi vì nguyên nhân
của thuốc, cả viên rau câu thịt cũng sưng lên, cũng bao gồm quả tươi nhỏ khá cứng
kia.
Nó là
trái cây chôn dấu ở bên trong rau câu ăn ngon miệng nhất, thân thể đỏ hồng hồng,
ở dưới tầm mắt của chính mình khẽ run, đợi chờ thương yêu của mình. Có lẽ là
Quý Hâm Thư nhìn quá lâu, Quý Thanh Cừ lại một lần nữa không kịp đợi mà đem cô ấn
về. Cảm thấy cấp bách của Quý Thanh Cừ, Quý Hâm Thư ánh mắt sủng nịch, cô thở
dài một tiếng, dùng môi đem quả tươi ngậm lấy, cái lưỡi linh xảo mà thô ráp
nhanh chóng quét thân thể mẫn cảm của quả tươi.
"Dùng
sức, nhanh lên một chút, mau hơn chút nữa." Quý Thanh Cừ bỗng nhiên bị chạm
được điểm trí mạng, khoái cảm tê tê dại dại tập kích thân thể và đại não của
nàng, làm cho nàng theo bản năng giục Quý Hâm Thư cho nàng càng nhiều. Nếu như
dùng đồ ăn để hình dung thanh âm của Quý Thanh Cừ, Quý Hâm Thư cảm thấy là một
ly dừa sữa, âm sắc của Thanh Cừ thì long lanh như dừa sữa thuần trắng, lại mang
theo độ dính và khàn khàn kiều mị.
Thời khắc
động tình, thanh âm của nàng như nước, thiếu một tia khàn khàn, có thêm chút độ
dính, tiếng kêu lên để Quý Hâm Thư nghe đến toàn thân như nhũn ra, cô biết tình
huống của mình so với Thanh Cừ không khá hơn bao nhiêu, dù cho ngâm mình ở
trong nước, nơi đó của cô cũng ướt đẫm.
"Thanh
Cừ, chị sẽ cho em, đừng nóng vội, em tỉnh táo một chút." Quý Hâm Thư phát
hiện Quý Thanh Cừ vội vã không nhịn nổi muốn chính mình mau mau cho nàng, Quý
Hâm Thư sợ quá nhanh sẽ đối với thân thể của nàng không tốt, coi như là gấp nữa,
cũng không thể để thân thể của Quý Thanh Cừ bị hao tổn . Đầu lưỡi dọc theo hình
dáng mượt mà của quả tươi, liếm láp xung quanh nó. Ở dưới sự ảnh hưởng của thuốc,
coi như là da thịt bao bọc lấy quả tươi bên ngoài , cũng là cực kỳ mẫn cảm.
Mỗi một
lần vòng quanh liếm láp mép quả tươi của Thanh Cừ, Quý Hâm Thư đều có thể cảm
thấy Thanh Cừ nhiệt tình lắc mông, mời chính mình ra sức thương yêu hơn. Quý
Hâm Thư thương tiếc liếm láp, tuy cô đối với chuyện như vậy rất mới lạ, thế
nhưng bản năng thúc giục cô tăng nhanh tốc độ lay động của đầu lưỡi, để Quý
Thanh Cừ hưởng thụ đến mức độ rất lớn.
Quý
Thanh Cừ cũng không đè nén thanh âm của mình, thoải mái đến khi chặt, nàng sẽ
ngửa đầu ngâm lớn, thân thể phát run, ở trên đường an ủi, nàng lại sẽ thở dốc
tăng lên. Hai tay Quý Thanh Cừ không an phận xoa xoa phía sau lưng của Quý Hâm
Thư, tìm thấy lại là vật liệu thô ráp của quần áo, nàng bất mãn mà hừ lạnh một
tiếng, lại nổi lên những tâm tư khác.
Khí lực
lôi kéo vải vóc trên tay càng lúc càng lớn, Quý Hâm Thư nhận ra được ý đồ của
nàng, cũng không ngăn cản cái gì, ngay sau đó, nút buộc của áo sơ mi đột nhiên
xé rách ra, theo tiếng rơi xuống trong bồn tắm. Áo lót ướt đẫm bên trong cũng bị
Quý Thanh Cừ vội vã không nhịn nổi kéo xuống vứt ở trên bồn rửa tay cách đó
không xa, treo thẳng ở trên vòi nước.
Sắc mặt
Quý Hâm Thư hơi hồng, cô bị Quý Thanh Cừ kéo đứng lên, sau đó đã bị mạnh mẽ đặt
ở trên tường. Thân thể nóng bỏng tiếp xúc được tường hơi lạnh, Quý Hâm Thư hừ
nhẹ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Quý Thanh Cừ. Tầm mắt của người kia vẫn là mê ly,
không nhìn thấy ánh sáng của bình thường, trước ngực và trên cổ nàng tràn đầy dấu
vết bị bản thân nàng nắm bị thương, Quý Hâm Thư nhìn đau lòng.
“Thanh Cừ,
làm sao đem mình làm tổn thương?" Quý Hâm Thư cũng biết Quý Thanh Cừ hiện
tại cái gì đều không nghe lọt, cô không đợi được trả lời, Quý Thanh Cừ bỗng
nhiên lại hôn qua. Hôn của lần này mới có thể xưng là hôn, hai lần trước chẳng
qua chính là cắn xé phát tiết thôi. Nàng đem lưỡi linh xảo thò vào, ở trong miệng
mình nhẹ quét trêu chọc.
Quý Hâm
Thư thử thăm dò hôn trả lại, bờ môi của hai người dán vào nhau, lưỡi mềm quấn
quýt. Thời khắc động tình, Quý Hâm Thư hừ nhẹ một tiếng, một tiếng này để Quý
Thanh Cừ càng thêm hưng phấn, nàng ngơ ngác nhìn hai viên vật mềm trắng mịn không
còn áo lót bao bọc của Quý Hâm Thư, nơi
đó còn lớn hơn của mình, làm cho nàng có loại kích động muốn dùng sức đi vò đi
nắm, Quý Thanh Cừ suy nghĩ, cùng lúc đi làm rồi.
Nàng
dùng sức mà xoa hai viên trắng no đủ kia, không chút nào ôn nhu đem chúng nó ở
trong tay đè ép thành các loại hình dáng, dường như chỉ có như vậy mới có thể
giảm bớt khô nóng trong cơ thể nàng. Như vậy còn chưa đủ, nàng còn muốn càng
nhiều, muốn càng nhiều! Quý Thanh Cừ cúi đầu, cắn vào một viên trong đó, dùng sức
gặm cắn lôi kéo, nàng như là bị kích phát tất cả dã tính, dùng sức gặm không
tha.
Bị thô lỗ
đối xử như vậy, Quý Hâm Thư nhíu mày, cô biết Thanh Cừ ôn nhu không phải cố ý
làm như vậy, chỉ là nàng quá mức khó chịu, hành vi cũng mất đi khống chế. Quý
Hâm Thư cắn môi, chịu đựng nàng ở trên người mình hạ xuống gặm cắn, trong lòng
lại có loại cảm giác thỏa mãn kỳ diệu. Cô biết thân thể của mình rất dễ dàng
lưu lại dấu vết, Thanh Cừ dùng sức như vậy, dấu ấn của nàng sẽ ở trên người
mình tồn tại bao lâu đây? Nửa tháng đều cũng có khả năng.
Nghĩ như
thế, Quý Hâm Thư dung túng Quý Thanh Cừ, cô nghiêng đầu, thông qua gương lớn
phòng tắm, cô nhìn thấy Thanh Cừ đè lên chính mình, nàng dùng hai tay cao cao
nâng lên no đủ của chính mình, thậm chí trực tiếp đem mặt vùi vào. Nhiệt khí
Thanh Cừ thở ra phun ở đỉnh ngực, Quý Hâm Thư lập tức mặt đỏ lên, cô cúi đầu,
nhìn Thanh Cừ ngậm lấy đỉnh ngực của chính mình lại mút lại cắn, trên chân mềm
nhũn, cơ hồ lại muốn đứng không yên.
"Thanh
Cừ, chị..." Quý Hâm Thư thở dốc càng ngày càng nặng, cho dù động tác của
Thanh Cừ làm cho cô rất đau, thế nhưng bên trong đau chen lẫn khoái ý mới là
trí mạng nhất. Quý Hâm Thư chậm rãi mềm xuống, cô quỳ ở trong bồn tắm, chủ động
ôm lấy mông mượt mà của Quý Thanh Cừ. Cô chú ý tới, thân thể của Thanh Cừ ở sau
khi "Bắt nạt" chính mình, trở nên càng nóng hơn trước, hơn nữa...
Nơi kia rất lâu không có được thương yêu tuôn ra dịch nhiệt rồi, chúng nó tranh
nhau chen lấn mà ra, theo chân tâm của Thanh Cừ lướt xuống, "Tí tách"
rơi ở trong nước.
"Liếm
nó, chị liếm nó em sẽ thoải mái." Quý Thanh Cừ mê ly mà nhìn Quý Hâm Thư,
nàng khiều lấy cằm của cô xoa xoa mặt nàng, một cái tay khác đè lại đầu của
Quý Hâm Thư, một lần nữa đem nó đè về giữa hai chân xao động. Con ngươi Quý
Thanh Cừ lúc sáng lúc tối, trong óc cô lóe qua ý nghĩ còn muốn phải tiếp tục
"Bắt nạt" Quý Hâm Thư, thế nhưng rất nhanh, loại ý nghĩ kia bị khoái
ý trục xuất, quăng đến sau đầu.
Quý
Thanh Cừ dùng sức ôm bờ vai của Quý Hâm Thư, móng tay cào nát da thịt của cô, ở
trên da thịt mềm mại của cô lưu lại vết cào ngổn ngang không thể tả.
Hết
chương 29.

Nhận xét
Đăng nhận xét