Phân Cách - Chương 37
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 37: Là vợ.
"Tỷ,
một lúc nữa Tống Ngôn Khê muốn đến đón Đô Đô." Quý Thanh Cừ cúp điện thoại,
nằm ở trên giường xoa đầu còn đau đớn. Tối hôm qua nàng ngủ không ngon, sáng sớm
hôm nay dậy, bệnh vặt của chứng đau nửa đầu thì bị rồi. Trước đó Quý Thanh Cừ
cũng đi bệnh viện đã kiểm tra rất nhiều lần, bác sĩ nói đau đầu của nàng không
phải vấn đề lớn gì, chú ý nghỉ ngơi sẽ giảm thiểu số lần phát tác. Sau đó Quý
Thanh Cừ làm theo, thỉnh thoảng đau một lần, vẫn còn có chút mệt nhọc.
"Em
không thoải mái, hay là đổi ngày khác để nàng đến đi." Quý Hâm Thư ngồi ở
bên giường, nhìn dáng dấp Quý Thanh Cừ dùng tay ấn lấy đầu, đau lòng siết chặt
tay. Mỗi một lần Thanh Cừ khó chịu cô nàng đều sẽ không thoải mái theo, rõ ràng
không phải bệnh nặng gì, Quý Hâm Thư vẫn là khẩn cầu ở trong lòng, nếu như khó
chịu của Thanh Cừ đều có thể chuyển đến trên người mình thì tốt rồi.
"Không
có chuyện gì đâu, chỉ là bệnh vặt mà thôi, em cũng không phải đứa trẻ rồi, biết
tình huống của mình." Quý Thanh Cừ nói xong liếc nhìn Quý Hâm Thư, người
sau nghe được lời nói như thế lắc lắc đầu. "Bất cứ lúc nào, chị đều sẽ lo
cho Thanh Cừ, chăm sóc Thanh Cừ, không có liên quan với tuổi tác này. Cho dù
Thanh Cừ đến chân trời góc biển, chị cũng sẽ theo em." Quý Hâm Thư nói tới
nghiêm túc, Quý Thanh Cừ nghe xong "phốc" cười lên một tiếng, chẳng
qua là nàng chỉ đùa một chút thôi, làm sao tỷ tỷ nhà mình luôn là nghiêm túc
như thế chứ?
"Được
được, em biết tỷ tỷ quan tâm em, em xem a, chị đều sắp muốn ở trên người em gắn
máy theo dõi, chính là loại em đi đến đâu chị đều biết." Quý Thanh Cừ
không thành thật chọt chọt mặt của Quý Hâm Thư, tay bỗng nhiên bị đối phương
nắm chặt, tay Quý Hâm Thư có chút lạnh, chiếc lắc trên cổ tay hai người giống
nhau ánh vào tầm mắt. Đây là mấy ngày trước Quý Hâm Thư mua, các nàng một người
một cái, Quý Thanh Cừ rất thích hình thức lắc tay, sau khi đeo thì cũng không
từng lấy xuống nữa.
"Chị
xác thực ở trên người Thanh Cừ gắn vào máy theo dõi, cho nên a, em không thể
suy nghĩ rời khỏi tỷ tỷ, bởi vì em đi nơi nào, chị đều biết." Quý Hâm Thư
nói ra lời nói này, Quý Thanh Cừ nghe, cũng đang đùa giỡn Đô Đô bên cạnh, chưa hề đem lời của cô coi là thật. Quý Hâm Thư nghiêng đầu,
nhìn gương mặt của Quý Thanh Cừ, lại một lần đem tầm mắt rơi vào trên lắc tay.
Hai người
hàn huyên một hồi, Tống Ngôn Khê cuối cùng đã tới, Quý Thanh Cừ rời giường đơn
giản thu thập trang điểm một phen, Quý Hâm Thư đi xuống lầu mở cửa. Tống Ngôn
Khê không biết chính mình hôm nay là gặp vận xui gì, nàng đã chọn lúc này đến,
vẫn là đụng phải Quý Hâm Thư ở nhà. Nữ nhân trước mắt tỏa ra mái tóc dài màu
đen, ăn mặc quần áo ở nhà màu trắng tinh, nhìn qua tao nhã ôn hòa. Tống Ngôn
Khê mỗi lần thấy được Quý Hâm Thư bộ dáng này, phía sau lưng đều sẽ nổi một tầng
da gà.
"Quý
tổng, ngươi cũng ở nhà a." Tống Ngôn Khê vẫn là không dự định ở trên xưng
hô thân mật với Quý Hâm Thư, nghe được nàng chính mình gọi như vậy, Quý Hâm
Thư cũng không có dị nghị gì. "Ừm,
Tống tiểu thư vào đi." Quý Hâm Thư nghiêng người sang, đem dép lê trên giá
để giày đặt ở trước mặt Tống Ngôn Khê. Nhìn thấy hành động khom lưng của cô.
Tống Ngôn Khê mím mím môi, luôn cảm giác tình cảnh này có chút khoa học viễn tưởng.
Nàng to gan cởi giày, đạp lên dép lê Quý Hâm Thư chuẩn bị cho chính mình tiến
vào phòng khách.
"Quý
tổng, tiểu Cừ Cừ đâu?" Tống Ngôn Khê ngồi vào trên ghế salông, Quý Hâm Thư
lúc này bưng một ly cà phê đi qua, nghe được nàng xưng hô đối với Quý Thanh Cừ,
lông mày Quý Hâm Thư hơi nhướng nhướng một tí. Cô ngồi ở đối diện, không chút
biến sắc đánh giá Tống Ngôn Khê. Kỳ thực ấn tượng đối với nàng, Quý Hâm Thư còn
dừng lại ở mấy năm trước.
Vào lúc ấy
Tống Ngôn Khê mới 16 tuổi, ở trong mắt Quý Hâm Thư chỉ là một tiểu nha đầu còn
chưa trưởng thành, không biết trời cao đất rộng. Buổi tối ngày hôm ấy là tiệc
sinh nhật của mình, hàng năm đều là mình và Thanh Cừ cùng nhau vượt qua, một
ngày kia. Thanh Cừ lại dẫn theo người khác trở về, người kia chính là Tống Ngôn
Khê.
Lần đầu
tiên thấy được Tống Ngôn Khê, Quý Hâm Thư liền không cách nào ức chế chán ghét
nàng. Ở trước mặt nàng, Thanh Cừ luôn là cười đến tùy ý như vậy, các nàng động
một chút là ôm nhau, tụ lại cùng nhau nói qua chỉ có chuyện các nàng mới hiểu.
Đặc biệt là sau khi biết được Tống Ngôn Khê yêu thích nữ nhân, phần bất mãn và
bất an kia thì càng thêm mãnh liệt.
Rất muốn
để nàng biến mất, rất muốn đem nàng từ bên người Thanh Cừ đuổi đi. Mang theo
tâm tư như thế, Quý Hâm Thư điều tra thân thế của Tống Ngôn Khê, phát hiện đó
cũng không phải một sự tồn tại rất dễ dàng là có thể diệt trừ, nếu như nàng cứ
như vậy chết rồi, Thanh Cừ làm bằng hữu của nàng, cũng sẽ rất buồn.
Nghe Quý
Thanh Cừ ở bên tai mình nói những lời hay liên quan với Tống Ngôn Khê kia, nhìn thấy thần thái trong mắt của nàng
nhắc lên Tống Ngôn Khê. Quý Hâm Thư rất sợ, cô sợ Thanh Cừ sẽ thích Tống Ngôn
Khê. Nhưng mà ngày nào đó không lâu sau, Tống Ngôn Khê lại tỏ tình với mình,
nói người nàng thích là chính mình. Một khắc đó, Quý Hâm Thư bỗng nhiên yên
tâm, cô nghĩ, nếu Tống Ngôn Khê yêu thích chính mình, mình cũng nên lợi dụng phần
yêu thích này đi làm một số chuyện.
"Ngươi
rất gấp gặp Thanh Cừ?" Quý Hâm Thư không trả lời mà hỏi lại, Tống Ngôn Khê
nghe xong có chút không rõ nếu như có thể, nàng thực sự không muốn cùng Quý
Hâm Thư cái nữ nhân kỳ quái lại tâm cơ này ở chung. Đồng dạng là tỷ muội sinh
hoạt chung một chỗ, làm sao tính cách của Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ thì chênh
lệch nhiều như vậy.
"Không
có gì, nàng vừa ở trong điện thoại không có tinh thần gì, sẽ không phải vẫn
chưa dậy chứ?"
"Thanh
Cừ đau đầu, ngươi nói muốn đến, nàng không có từ chối."
Quý Hâm
Thư thấp giọng nói qua, trong mắt mang theo mấy phần lãnh ý, ánh mắt nhìn Tống
Ngôn Khê cũng dần dần tối tăm lên. Tống Ngôn Khê cúi đầu uống cà phê, chỉ cảm
thấy tầm mắt Quý Hâm Thư rơi vào trên người mình để nàng không thoải mái cực
kì. Một mực người này còn là tỷ tỷ của Quý Thanh Cừ, để nàng không tiện nói cái
gì.
"Này,
ta thì trễ mấy phút mà thôi, ngươi gấp cái gì." Sau một lát, Quý Thanh Cừ
cuối cùng ôm Đô Đô xuống, đại khái là vì che lấp tiều tụy, nàng thoa một tầng
trang điểm, mặc váy ngủ bảo thủ, mà không phải váy ngủ bình thường, cái này ngược
lại là để Tống Ngôn Khê có chút kỳ quái.
"Không
gấp cái gì, chính là nói chuyện phiếm một hồi, xem ra ngươi đem Đô Đô chăm sóc
cũng không tệ lắm, cảm tạ."' Tống Ngôn Khê nhìn Đô Đô có tinh thần, màu lông
tiểu gia hỏa càng tốt hơn lúc trước, thân thể ú nu mập một vòng lớn. Nàng cười
từ trong lồng ngực Quý Thanh Cừ nhận lấy, con mèo nhỏ đã lâu chưa thấy nàng,
còn có chút xa lạ và mâu thuẫn, Tống Ngôn Khê lấy ra đồ ăn vặt trong túi cho
nó, nó lập tức vui sướng ăn lên. Quả nhiên.... Trời đất bao la, đồ ăn to lớn nhất.
"Thanh
Cừ, chị nấu chút trà mật ong, em uống một ít sẽ tốt một chút.” Quý Hâm Thư đứng
dậy, đem trà cô vừa mới nấu xong lấy qua, Quý Thanh Cừ đưa tay đón, Quý Hâm Thư
tránh qua, chủ động đút nàng. Quý Thanh Cừ đầu còn choáng, cũng lười động, thêm
vào chuyện đồ vật Quý Hâm Thư đút cho nàng cũng không làm thiếu, vào lúc này
cũng không cảm thấy kỳ quái. Thân thể mềm của nàng, cứ như vậy tựa ở trong lồng
ngực Quý Hâm Thư, ngoan ngoãn uống nước trà cô đút. Một ly sau khi uống xong,
nàng cảm thấy bên khóe miệng còn có vệt nước, vừa định dùng đầu lưỡi liếm sạch,
Quý Hâm Thư đã rút khăn giấy, giúp nàng đem giọt nước bên khóe miệng lau khô.
Thân là
người đứng xem, Tống Ngôn Khê đem tình cảnh này rõ rõ ràng ràng nhìn xuống, cảm
thấy có loại quỷ dị và kỳ quái không nói lên lời. Nàng không phải hiện tại mới
phát hiện, mà là liền cảm thấy hai tỷ muội này hình thức ở chung có chút kỳ
quái, hoặc là dùng cái từ ám muội này để hình dung càng thỏa đáng. Tống Ngôn
Khê cũng từng thấy hình thức tỷ muội khác ở chung, tỷ muội bình thường, nào có
dính như các nàng?
Bầu
không khí ở cùng nhau bình thường người bên ngoài chớ gần thì thôi, chỉ nói
riêng một màn đút nước vừa rồi kia, không biết còn tưởng rằng các nàng là người
yêu. Nếu như chỉ có Quý Thanh Cừ ở, nàng nhất định phải hảo hảo quở trách một
phen, làm sao Quý Hâm Thư cũng ở bên cạnh, Tống Ngôn Khê hoàn toàn không dám
nói thêm cái gì. Vốn là Tống Ngôn Khê còn muốn tâm sự thêm với Quý Thanh Cừ
chuyện chính mình và Thẩm Khanh Vãn gần đây, nhưng mà thân thể Quý Thanh Cừ
không thoải mái, nàng cũng chỉ có thể lại tìm thời gian khác nói. Tống Ngôn
Khê ôm Đô Đô rời khỏi, Quý Thanh Cừ uống qua trà mật ong cuối cùng cũng coi như
cảm thấy đầu không đau như vậy, nàng tựa ở trên bả vai Quý Hâm Thư, trong nhà
bỗng nhiên ít đi Đô Đô, có chút yên tĩnh.
"Tỷ,
chị nói chúng ta sau này có muốn cũng nuôi tiểu sủng vật gì hay không?"
Quý Thanh Cừ nhấc tay lên, khoa tay vẽ hình dáng một con mèo, kỳ thực những
ngày qua nuôi Đô Đô, nàng còn nuôi ra chút cảm tình. Vào lúc này bỗng nhiên
thì bị đón đi, trong lòng có chút nhớ. "Thanh Cừ yêu thích có thể
nuôi." Quý Hâm Thư nhìn không nỡ trong mắt của Quý Thanh Cừ, cho dù trong
lòng không muốn, cô vẫn là nói như vậy.
"Ngô,
bỏ đi, đợi sau này rồi nói đi." Quý Thanh Cừ nói xong, cúi đầu loay hoay
điện thoại, Trương Minh đúng lúc gọi đến, gần đây công ty của Trương Minh xảy
ra chút vấn đề, tạp chí bởi vì bản quyền và chuyện sao chép bị hạ giá, trong
công ty cũng không ít công nhân đổi nghề, Trương Minh rất bận, đã lâu không
liên lạc với Quý Thanh Cừ.
"Nữ
vương đại nhân, đang làm gì?" Thanh âm của Trương Minh có chút khàn khàn,
ngữ khí mang theo mấy phần nhẹ nhàng, nói hắn là bởi vì gọi diện thoại với mình
mới nỗ lực như vậy, Quý Thanh Cừ có chút đau lòng hắn. "Không có gì, hôm
nay ở nhà nghỉ ngơi, ngươi thì sao? Tình huống của công ty có khá một chút
hay không?" Quý Thanh Cừ cũng không tính quay lưng với Quý Hâm Thư, nàng ở
nơi đó nói điện thoại, hoàn toàn không phát hiện, Quý Hâm Thư đang nghiêng đầu
nhìn nàng, con mắt đen thui lóe hàn quang.
"Công
ty tạm thời ổn định, chỉ là phương diện tiền bạc có chút vấn đề, bất quá ta có
thể giải quyết, chờ sau ta khi hết bận đi tìm ngươi, ta rất nhớ ngươi."
Trương Minh nhỏ giọng, nhẹ giọng nói câu lời ngon tiếng ngọt, Quý Thanh Cừ nghe
xong cong lấy khóe miệng, dáng dấp rất là hưởng thụ. Nàng còn muốn nói điều
gì, lúc này, điện thoại bỗng nhiên bị Quý Hâm Thư một bên rút đi cắt đứt. Quý
Thanh Cừ vẫn là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, việc này vẫn là Quý Hâm
Thư làm ra, nàng mờ mịt nhìn tỷ tỷ nhà mình, luôn cảm thấy sắc mặt của Quý Hâm
Thư giờ khắc này rất không tốt.
"Thanh
Cừ, em đau đầu, vẫn là đừng nói điện thoại quá lâu, nghe lời một ít được
không?" Ngữ khí của Quý Hâm Thư có chút thấp, cùng nàng ở chung lâu như vậy,
Quý Thanh Cừ mẫn cảm cảm thấy, Quý Hâm Thư tựa hồ đang tức giận. Nàng nga một
tiếng, chỉ cho rằng đối phương là lo lắng cho thân thể mình, cũng không có suy nghĩ quá nhiều gì. Thấy
nàng không có ý định tiếp tục trò chuyện với Trương Minh, Quý Hâm Thư lúc này mới
cười lên.
Vào lúc
này cách ăn cơm còn có chút thời gian, Quý Hâm Thư đem Quý Thanh Cừ dẫn đến
trong phòng, để nàng nghỉ ngơi một chút nữa, bản thân cô đi chuẩn bị bữa tối.
Vì không làm bẩn y phục trên người, khi làm cơm Quý Hâm Thư thường thường sẽ đổi
quần áo sẫm màu. Quý Thanh Cừ nằm ở bên trong phòng nàng, vốn tưởng rằng Quý
Hâm Thư sẽ lấy quần áo đi sát vách thay, không nghĩ tới Quý Hâm Thư sẽ ở ngay
trước mặt chính mình liền đem quần áo cởi đi.
Nàng
giơ tay, eo thon bị kéo thẳng theo, vóc người Quý Hâm Thư duy trì đến vô cùng
tốt. Da thịt rất có co dãn, bụng dưới bằng phẳng, không có một tia thịt dư. Cái
rốn đáng yêu tròn tròn bằng bằng, dưới lớp da trắng mịn như sứ, thậm chí có thể
thấy rõ một hàng xương sườn lồi ra bên trong kia.
Quý Hâm
Thư hôm nay mặc áo lót màu trắng, là kiểu dáng nửa cup tụ lại, phía trên mang
theo đường viền hoa nhỏ mà tinh xảo, đem hai viên mềm no đủ lại mượt mà của cô gói
ở trong đó. Khe rãnh được hình thành có loại ảo giác sâu không thấy đáy, tuyệt
đối là vóc người mà bất kỳ nữ nhân nào chạy theo. Quý Thanh Cừ ngơ ngác nhìn,
hoàn toàn không nghĩ tới tỷ tỷ từ trước đến giờ hướng nội lại ngay ở trước mặt
mình thay quần áo.
Từ sau
khi tai nạn lần đó ra kia, Quý Thanh Cừ đã thu liễm rất nhiều. Nàng chưa quên
mình và Quý Hâm Thư đã làm gì, càng nhớ tới mình là làm sao ép buộc tỷ tỷ ruột
của nàng liế*m cho nàng, còn ở trong miệng tỷ tỷ cao triều. Những ký ức ấy bị
Quý Thanh Cừ mạnh mẽ đặt ở trong óc không muốn nhắc lên, nàng biết ý nghĩ của
Quý Hâm Thư cũng giống như nhau. Hai tỷ muội đều nhớ, lại đều làm bộ không sao.
Ở sau đó, Quý Thanh Cừ không ở trước mặt Quý Hâm Thư thay quần áo, cũng không
giống trước đây mặc váy ngủ đi đầy phòng.
Vào lúc
này thấy được thân thể của Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ quỷ thần xui khiến nghĩ đến
tình cảnh thân mật ngày đó của hai người. Nàng còn nhớ chính mình dùng sức lôi
kéo quần áo của tỷ tỷ, đặ cô ở trên tường, gặm cắn địa phương no đủ của cô.
Nàng đem nơi đó vò đỏ, cắn sưng lên, còn tận mắt nhìn thấy Quý Hâm Thư đưa
lưng bôi thuốc nơi đó cho mình.
Thân thể
của Quý Hâm Thư rất đẹp, thân là nhà nhiếp ảnh, Quý Thanh Cừ nguyện ý dùng hết
hai chữ này hoàn mỹ này để hình dung thân thể của tỷ tỷ. Nàng ngơ ngác nhìn, viền
mắt đỏ bừng, gò má cũng nổi lên quầng hồng. Ở trước khi Quý Hâm Thư phát hiện,
Quý Thanh Cừ vội vàng đem mặt chôn ở bên trong gối mà ngủ. Nàng cũng không biết,
chính mình vừa rồi nhòm ngó, sớm đã bị Quý Hâm Thư nhìn ra rõ rõ ràng ràng.
Quý Hâm
Thư là cố ý làm, trong lòng cô cũng đang vì hành động của chính mình cảm thấy xấu
hổ lại vẫn là làm rồi. Thanh Cừ là người của mình, các nàng từng làm chuyện
thân mật không kẽ hở, Thanh Cừ không chỉ là em gái của chính mình, còn là người
yêu của chính mình, là vợ.
Nghĩ như
thế, tầm mắt của Quý Hâm Thư càng ngày càng nóng, cô nhìn mặt đỏ nhạt của Quý
Thanh Cừ, cố nén dục vọng muốn đi tới ôm lấy nàng, từng bước một lui ra khỏi
phòng.
Hết
chương 37.

Nhận xét
Đăng nhận xét