Phân Cách - Chương 45
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 45: Chị có thể đem nó xem là con của chúng ta.
Trong
tay Vương Lộ bưng cà phê, có chút thấp thỏm đứng trước cửa tới tới lui lui,
xuyên thấu qua cửa kính, nàng nhìn thấy người bên trong còn chuyên tâm đang vẽ
vẽ tô tô trên giấy, cũng không biết chính mình tùy tiện đi vào có thể quấy rối
đến cô hay không. Nghĩ như thế, Vương Lộ lựa chọn chờ thêm một chút nữa, cũng
dựa vào thời gian này, nhập thần mà nhìn Thẩm Khanh Vãn đờ ra.
Từ sau
khi Thẩm Khanh Vãn nghỉ việc từ Nam Sơn, Vương Lộ cũng cảm thấy tiếp tục ở nơi
đó làm tiếp không có ý nghĩa. Năm nay nàng mới hai mươi ba tuổi, tốt nghiệp đại
học hai năm, đến xí nghiệp Nam Sơn cũng mới nửa năm thôi. Trước đó từ lâu đã có
người khuyên nàng, người muốn vào công ty dẫn đầu này rất nhiều, nếu như không
có bản lãnh thật sự gì, chi bằng chọn công ty nhỏ khác, có lẽ còn có chỗ
trống phát huy.
Khi đó
Vương Lộ không tin, dứt khoát để cha mẹ sủng ái nàng giúp nàng gọi điện dựa vào
quan hệ để vào Nam Sơn, từ đó về sau, mới là bắt đầu đau khổ. Vương Lộ ở trường
học học thiết kế là phương thức tư duy cởi mở, dù khuôn mẫu thiết kế không nên
có cố thủ, nên tùy ý linh hoạt, căn cứ chủ đề và lý niệm tiến hành thay đổi.
Nàng cho rằng đến xí nghiệp Nam Sơn có thể học được càng nhiều, lại không nghĩ
rằng, loại công ty này chỉ có thể đem tư tưởng của nhà thiết kế bóp chết ở
trong nôi.
Xác thực,
công ty Nam Sơn nắm giữ rất nhiều nhân sĩ nổi danh trên mảng thiết kế, mà bọn họ
làm ở đây, không phải giáo dục người mới, mà là để người mới tròng lên khuôn mẫu
của họ, từ từ đem thiết kế cố thủ hóa đi, Vương Lộ thì lòng sinh rút khỏi đã
lâu, sự rời khỏi của Thẩm Khanh Vãn cũng thành ván nhảy nàng làm ra quyết định.
Ở sau khi Thẩm Khanh Vãn từ chức, Vương Lộ cũng rời khỏi theo, ở khi nàng một
lần nữa tìm việc làm, nghe nói Thẩm Khanh Vãn mở phòng làm việc của mình, liền
không thể chờ đợi được nữa đến dự tuyển.
Lựa chọn
phòng công tác mới mở là hành vi rất mạo hiểm, nhưng Vương Lộ chính là tin tưởng,
Thẩm Khanh Vãn sẽ không sa sút. Nàng là thần tượng của quá nhiều nhà thiết kế,
cũng là người đã từng đem phong cách phục cổ và truyền cảm phát huy tới đỉnh
cao và cực hạn nhân vật như vậy, như thế nào có thể sẽ bình thường chứ? Cuối
cùng, Vương Lộ được Thẩm Khanh Vãn tuyển chọn, thành công đến nơi này làm việc.
Trước đó
nàng liền cảm thấy, dáng vẻ bình thường của Thẩm Khanh Vãn và trạng thái làm
việc của cô là hai người hoàn toàn khác nhau. Trong ngày thường không liên quan
đến chuyện công, cô đối xử ai cũng là một bộ dáng dấp ôn nhu tính tình tốt, cô
sẽ dạy mỗi nhà thiết kế thậm chí học viên, cũng sẽ không giấu giấu diếm diếm một
ít kỹ xảo. Mà dáng dấp làm việc lên, mới là Vương Lộ càng thêm thích.
Lúc này,
Thẩm Khanh Vãn nghiêm túc chuyên chú nhìn cô vừa hoàn thành tranh phác thảo,
ánh sáng của phòng vẽ tranh rất đủ, chiếu vào trên hoa của ban công, phía trên
để hình cắt phức tạp. Thẩm Khanh Vãn mặc một thân váy ngắn hoa vụn màu nâu nhạt,
tóc dài màu cafe được cô bện cùng nhau để ở sau gáy, lại có một phần tóc dài rủ
xuống ở bên eo.
Cô hơi
mím môi, khẽ nhíu mày, đang nhìn bộ phận không hài lòng trên tranh phác thảo.
Bút điện tử trong tay cô bị cô cầm trong tay xoay tròn, cô là vô ý thức chuyển
động bút ở trong tay, cũng không có hết sức đi duy trì cân bằng. Ngón tay linh
hoạt đem bút ngửa lên, vẽ ra trên không trung một cái độ cong hình vòng tròn, vừa
chuẩn xác thực rơi vào trong tay nàng. Hoặc là vị trí chính giữa bút xoay chuyển,
lượn quanh ở đầu ngón tay xuất hiện cái trượt đẹp đẽ.
Vương Lộ
rất sớm trước đây liền phát hiện, ngón tay Thẩm Khanh Vãn linh xảo quá mức, bất
luận là vẽ tranh hay là động tác chuyển động bút lúc suy nghĩ, cô bắt tay vào
làm đều vô cùng ung dung. Đối với nhà thiết kế mà nói, kiến thức cơ bản cũng có
liên quan với độ nhạy cực lớn. Tranh phác thảo của Thẩm Khanh Vãn có căn cơ
rất tốt, không có bản lĩnh của mười mấy năm không thể nào làm được trình độ
như thế này.
Mắt thấy
Thẩm Khanh Vãn bỗng nhiên dừng lại động tác xoay bút, sau đó cúi đầu, cầm bút
điện tử ở bản thảo nhẹ nhàng vẽ vài nét bút, rất nhanh, gò núi nhỏ giữa lông
mày cô nhăn lại từ từ giãn ra, môi hơi mím cũng tách ra nụ cười yếu ớt. Biết
cô là hoàn thành rồi, lúc này Vương Lộ mới đẩy cửa ra đi vào đem cà phê đưa đến
trên bàn cô.
"Thẩm
tổng, uống ly cà phê nghỉ ngơi một chút đi." Vương Lộ cũng là một trong
nhà thiết kế, theo lý thuyết mà nói chuyện cà phê này cũng không cần nàng làm,
chỉ là hiện nay phòng công tác mới thành hình, mà Thẩm Khanh Vãn tài chính có hạn,
đối với loại sự tồn tại trợ lý này có cũng được mà không có cũng được, cô tạm
thời còn không có dự định mời. Bình thường có chuyện gì cô đều sẽ đích thân
làm, Vương Lộ thấy cô thường thường sẽ quên ăn cơm quên uống nước, liền chủ động
làm nửa cái tiểu trợ lý cho cô.
"Vương
Lộ, xin lỗi, lại để cô làm chuyện như vậy, đều tại tôi vẽ lên bản thảo sẽ quên
những chuyện khác." Thẩm Khanh Vãn nhìn Vương Lộ đưa tới cà phê, trên mặt
mang theo một tia áy náy. Vương Lộ là nhà thiết kế chính mình mời đến, hiện tại
lại làm trợ lý là phần lớn. Thẩm Khanh Vãn cảm giác mình xác thực nên nhanh
chóng tìm trợ lý, không thể phiền toái Vương Lộ nữa.
"Không
có chuyện gì Thẩm Tổng, dù sao cũng sẽ không lãng phí bao nhiêu thời
gian." Vương Lộ thấy được nụ cười của Thẩm Khanh Vãn, trên mặt hơi đỏ lên,
cho dù nàng nói như vậy, Thẩm Khanh Vãn vẫn là có ý định lập tức mướn một trợ
lý. Nghe được quyết định của cô, trong lòng Vương Lộ có chút tiếc nuối công việc
chính mình mỗi ngày bưng cafe cũng bị đoạt, cũng không bao giờ có thể tiếp tục
dựa vào lý do đưa cà phê đến xem Thẩm Khanh Vãn, nhưng từ phương diện khác mà
nói, trợ lý xác thực ắt không thể thiếu.
Thông
qua khoảng thời gian này ở chung, Vương Lộ dần dần phát hiện Thẩm Khanh Vãn ở
phương diện sinh hoạt tựa hồ không phải dáng vẻ rất am hiểu. Đương nhiên,
không phải nói cô lôi thôi, mà khi cô nghiêm túc làm việc đều sẽ bỏ qua bản
thân cô. Tỷ như sẽ quên uống nước ăn đồ ăn, mãi đến tận cuống họng đau, dạ dày
cũng bị đói bụng đến phải đau đớn mới có thể nhớ lại.
"Vậy,
Thẩm Tổng tôi đi trước." Vương Lộ liếc nhìn thời gian, cũng nên tan ca rồi.
Nàng do dự có muốn hẹn Thẩm Khanh Vãn cùng nhau ăn cơm hay không, kỳ thực
nàng vẫn luôn muốn tìm cơ hội đi ra ngoài với Thẩm Khanh Vãn ăn một bữa cơm,
nhưng bởi vì lá gan quá nhỏ, thêm vào quan hệ của hai người cũng không có quá
thân thiện, lời này thì từ đầu đến cuối không dám nói ra.
"Ừm,
trên đường cẩn thận." Thẩm Khanh Vãn ôn nhu mà nói, dặn dò này để Vương Lộ
xách ra can đảm mà mời. "Thẩm Tổng, đêm nay cô có chuyện gì không? Có muốn
cùng nhau ăn cơm tối hay không?" Vương Lộ nói xong, cúi đầu không dám nhìn
Thẩm Khanh Vãn, người sau trầm mặc một hồi, để nàng càng căng thẳng hơn.
"Xin
lỗi, đêm nay có người hẹn tôi rồi, lần sau thế nào?" Thẩm Khanh Vãn nhẹ giọng
nói qua, cô có thể nhìn ra căng thẳng khi Vương Lộ nói chuyện, nghĩ đến cũng là
làm ra rất nhiều chuẩn bị tâm lý mới nói ra. Đêm nay cô xác thực có việc, không
muốn để cho tiểu nha đầu khổ sở, mới đưa ra kiến nghị lần sau cùng nhau ăn cơm.
"Được,
tôi có thể, vậy Thẩm tổng, tôi đi trước." Có được câu trả lời của Thẩm
Khanh Vãn, Vương Lộ vui vẻ nhảy nhảy nhót nhót rời khỏi, ở khi nàng đẩy cửa mà
ra, một người phụ nữ đi tới trước mặt. Vương Lộ ngốc tại chỗ, miệng hơi mở ra
nhìn người kia đi vào. Ở trong đám người từ lúc nàng sinh ra tới nay đã gặp, nữ
nhân trước mặt này tuyệt đối là xinh đẹp nhất.
Nàng tản
ra một bộ tóc dài màu xanh lam thẫm, trên mặt được mắt kinh cực to che khuất,
chỉ lộ ra cái trán trơn bóng tinh xảo và cằm độ cong hoàn mỹ. Nàng tô môi đỏ
diễm lệ, trên người là áo vest nữ màu vàng, bên trong là một cái áo ngực ngắn
màu trắng. Vóc người và khí chất của nữ nhân, bao gồm trang điểm, đều sẽ khiến
người ta cảm thấy nàng là một minh tinh nào đó.
Vương Lộ
vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người đẹp mắt như vậy, chưa kịp nàng nhìn rõ ràng,
nữ nhân lại trực tiếp đẩy cửa tiến vào phòng vẽ tranh của Thẩm Khanh Vãn.
Vương Lộ có chút ngạc nhiên, càng thêm muốn biết nữ nhân này và Thẩm Khanh Vãn
là quan hệ như thế nào, không biết làm sao nàng không có cách nào trở lại nữa,
cũng chỉ có thể đè nén phần lòng hiếu kỳ này, không cam lòng rời đi.
"Cục
đường, tôi đến rồi." Tống Ngôn Khê hùng hùng hổ hổ đẩy cửa, vừa nhìn thấy
Thẩm Khanh Vãn ngồi ở trên ghế salông liền nhiệt tình ôm lấy. Cảm thấy nàng
đem nụ hôn rơi ở một bên gò má chính mình, Thẩm Khanh Vãn không cần nhìn đều biết
son môi đối phương lại sẽ lưu lại dấu ấn trên mặt. Dù là ở ngoại quốc sống rất
lâu, Thẩm Khanh Vãn vẫn là không có cách nào tiếp thu loại phương pháp chào hỏi
phương tây của Tống Ngôn Khê này, quá nhiệt tình, cũng quá quấn người một chút
rồi.
"Tôi
còn tưởng rằng em sẽ ở bên ngoài chờ tôi." Thẩm Khanh Vãn liếc nhìn trang
phục hôm nay của Tống Ngôn Khê, người này tựa hồ rất yêu thích màu vàng tươi đẹp,
thêm vào lớp da trắng nõn của nàng, mặc loại quần áo màu sắc này hoàn toàn sẽ
không có cảm giác không thoải mái. "Tôi chỉ là muốn nhìn thấy chị sớm
chút, cục kẹo, chhị nhớ tôi không?" Tống Ngôn Khê ôm lấy Thẩm Khanh Vãn, cảm
thấy cảm giác mát mẻ trên người cô, thoải mái không muốn buông ra.
Sau khi
hai người xác lập quan hệ bao nuôi, đối với tiếp xúc lẫn nhau cũng càng ngày
càng nhiều. Thẩm Khanh Vãn không chán ghét Tống Ngôn Khê, ngược lại, cô cũng chầm
chậm quen thuộc sự tồn tại của người này. Tống Ngôn Khê là người chỉ số EQ rất
cao, nàng cũng không có thói hư tật xấu của đại đa số kim chủ, ở chung với
nàng, Thẩm Khanh Vãn cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.
Nàng sẽ
không giống đại đa số người cho mình tiền như vậy, mà là sẽ giúp mình lôi kéo
cơ hội công việc, trợ giúp cô xây dựng phòng công tác. Mỗi ngày nàng đều sẽ
đúng giờ gửi tiền lì xì 5,2 cho mình, số lượng không nhiều, sợ là bị người
ngoài biết đều sẽ cười kim chủ nàng hẹp hòi, nhưng Thẩm Khanh Vãn lại cảm thấy cách
làm của Tống Ngôn Khê ở trong vô hình giảm bớt áp lực của mình.
Lấy tình
cảnh bây giờ của mình, lấy quan hệ cùng Tống Ngôn Khê như vậy ở chung tiếp là tốt
nhất. So với những nam nhân ngấp nghé chính mình kia, Tống Ngôn Khê là kim chủ
hoàn mỹ. Hai người ở chung như là bạn bè, chỉ có điều các nàng sẽ hôn nhau, sẽ
lên giường, sẽ ở lúc hứng thú rất cao dằn vặt một buổi tối.
"Bận
tranh phác thảo." Thẩm Khanh Vãn nhẹ giọng nói, ý dưới lời nói chính là,
chưa kịp nhớ ngươi. Tống Ngôn Khê vểnh miệng, không thật sự tức giận, lại trừng
phạt Thẩm Khanh Vãn một bên mặt khác hôn đến mấy lần, đóng vài dấu môi đỏ. Thẩm
Khanh Vãn đối với hành vi ấu trĩ của nàng không có phản kháng, dù sao lau một
cái và lau mấy cái không khác nhau gì cả.
“Cục
cưng, đêm nay đến nhà tôi thế nào? Tôi tự mình làm cho chị bữa tối ánh nến lãng
mạn, còn có một kinh ngạc nhỏ cho chị." Tống Ngôn Khê nhìn dấu môi đỏ trên
mặt Thẩm Khanh Vãn, ý cười trong mắt càng ngày càng sâu. Nàng cảm thấy Thẩm
Khanh Vãn chính là loại ôn nhu tao nhã kia, người đoan trang lại cấm dục. Người
như vậy, trên mặt bỗng nhiên thêm ra mấy cái dấu môi son, nhìn qua quá đáng
yêu. Tống Ngôn Khê đương nhiên sẽ không để cho Thẩm Khanh Vãn đội dấu môi của
mình đi ra phòng công tác, nàng lấy ra khăn ướt trong túi giúp Thẩm Khanh Vãn lau
sạch mặt, lại bôi chút mỹ phẩm dưỡng da cho cô, hai người lúc này mới rời khỏi
phòng vẽ tranh.
Tống
Ngôn Khê là lần đầu tiên dẫn Thẩm Khanh Vãn đến chỗ ở của chính mình, nơi này
là một trong bất động sản sau khi nàng về nước mua lại, cách Tống thị tương đối
gần, cũng là nơi ở thường ngày của nàng. Thẩm Khanh Vãn đi theo phía sau nàng
tiến vào phòng, vừa mới vào nhà cô chú ý tới có cái gì không đúng. Ngẩng đầu
lên nhìn lại, một cục bóng người nhỏ lại mềm đang nằm sấp trên giá bên tường
nhìn chính mình. Đó là một con mèo nhỏ đáng yêu, hoàn toàn không có tư thái sợ
hãi khi nhìn thấy người lạ, trái lại nghiêng đầu nhỏ, mở to một đôi mắt to nhìn mình.
"Bảo
bối, đây là tiểu gia hỏa tôi nuôi, tên Đô Đô, nó hình như rất yêu thích chị,
không ngại, chị có thể đem nó xem là con của chúng ta." Tống Ngôn Khê cợt
nhã trong lẳng lơ mà nói, ngắn ngủi một tiếng đồng hồ, đã thay đổi ba lần đối với
tên thân mật của Thẩm Khanh Vãn. Bỗng nhiên bị gọi tên, Đô Đô đung đưa chân ngắn
nhỏ từ trên giá nhảy xuống, ngồi xổm ở một bên giá để giày, quơ móng vuốt nhỏ
thò đến phía Thẩm Khanh Vãn. Thẩm Khanh Vãn nhìn nó một chút, đưa tay ra ôm lấy
nó. Tống Ngôn Khê cười nhìn cảnh này, nàng lấy ra dép lê mới, sau đó nửa ngồi
nửa quỳ ở trước mặt Thẩm Khanh Vãn, muốn giúp cô đổi giày.
"Tống
Ngôn Khê, tôi tự mình làm được rồi."
"Bảo
bối, số lần tôi giúp người khác cởi giày rất ít, hy vọng chị đừng từ chối sủng
ái của tôi đối với chị. Chị thì sao, phụ trách ôm Đô Đô thì được rồi, còn về
chuyện hầu hạ chị thì giao cho tôi làm. Bất luận là cởi giày, hay là lên giường,
tôi đều có thể."
Hết
chương 45.

Nhận xét
Đăng nhận xét