Phân Cách - Chương 49
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 49: nàng liền bắt đầu nhớ nhung Quý Hâm Thư rồi.
Ăn sáng
xong Thẩm Khanh Vãn muốn đi nơi trình diễn làm việc, Tống Ngôn Khê cảm thấy một
mình ở khách sạn vô vị cũng mặc chỉnh tề cùng đi với cô. Khách sạn cách nơi
trình diễn không xa, là không ít người mẫu và công nhân viên ở chỗ này lựa chọn
hàng đầu ở tạm, không cần lái xe, mấy phút đi bộ là có thể đến thẳng. Trên đường
Tống Ngôn Khê thấy được mấy người mẫu vừa nói vừa cười đi qua, ở trên chân dài
của họ nhìn một chút, sau đó lại đem tầm mắt thu hồi lại.
"Khanh
Khanh, em cảm thấy chân của chị cũng đẹp, một chút cũng không tệ hơn mấy người
mẫu kia. Bảo bối của em, nơi nào đều rất hoàn mỹ." Tống Ngôn Khê chưa bao
giờ keo kiệt lời khen ngợi, nếu như ban đầu nói còn có chút không thích ứng, hiện
tại Thẩm Khanh Vãn đã không cảm thấy kinh ngạc rồi. "Rất nhanh sẽ đến, một
lúc nữa em là muốn theo tôi mở hội, hay là muốn tự mình đi dạo?" Thẩm
Khanh Vãn không có ý định tách Tống Ngôn Khê ra, dù sao Tống Ngôn Khê là một
trong phía đầu tư, nàng đương nhiên là có quyền tham dự vào.
"Vậy
đương nhiên theo chị rồi, chị biết, em làm sao cam lòng rời khỏi chị chứ?"
Tống Ngôn Khê nói xong cũng dính lên, cảm thấy nàng dùng đầu cọ nhẹ ở trên bờ
vai mình, Thẩm Khanh Vãn cũng lười đẩy nàng ra, cho dù đã có không ít người
nhìn về phía chỗ họ. Thế nhưng, Thẩm Khanh Vãn không để ý cái nhìn của người
khác, lúc trước là vậy, bây giờ càng như thế.
Hai người
đến nơi biễu diễn, nơi này là sân bãi kín lớn nhất của phố Thiên Lan, cũng là
nơi rất nhiều người hàng xa xỉ cấp thế giới dùng để mở show. Thẩm Khanh Vãn đi
vào sân khấu, nhìn công nhân viên đợi chờ mình, đi đến chào hỏi với cùng bọn họ.
"Xin
chào, ta là tổng giám phụ trách sáng tạo sân khấu lần này, Thẩm Khanh Vãn, bên
cạnh ta vị này chính là một trong người đầu tư, tổng giám đốc Tống thị , cô Tống
Ngôn Khê."
“Thẩm
lão sư không cần giới thiệu chúng ta cũng biết thanh danh của ngươi, nghe nói lần
này là toàn bộ hành trình ngươi xử lý, ta rất kinh hỉ, cũng rất chờ mong có
thể hợp tác cùng ngươi một lần, kỳ thực ta còn là fan của ngươi. Tác phẩm ngươi
ta đều có xem qua, mặc dù đại đa số mua không nổi, thế nhưng ta thật sự rất thích
thiết kế truyền cảm của ngươi."
Người
nói chuyện là một trong người phụ trách sân khấu, hắn tên Phương Nguyên, mấy
người khác cũng đều biết đại danh của Thẩm Khanh Vãn, dù sao thân là một sự tồn
tại giống như phương diện thiết kế Kim Tự Tháp, Thẩm Khanh Vãn cho dù vắng lặng
mấy năm cũng sẽ không bị người quên. Thẩm Khanh Vãn cười cười, không có vì phần
khen này kiêu ngạo tự mãn, cô vỗ vỗ tay, ra hiệu mọi người nên khẩn trương lên,
công tác sắp bắt đầu.
Lần này
chủ đề của Quý thị và W&R hợp tác lấy mê huyễn làm chủ, là: Không có bất kì
định nghĩa nào, tùy ý làm càn. Loại này không có chủ đề phương hướng đặc biệt
sáng tỏ là khó làm nhất, nhưng đối với Thẩm Khanh Vãn chủ công loại hình truyền
cảm mà nói, thực sự là loại hình khá là am hiểu. Châu báu xuất ra cùng ngày có
30 loại sản phẩm dòng chính, cùng với 25 loại phụ kiện đi kèm, các người mẫu phải
mặc quần áo của W&R, đi ở trên sàn nhảy phù hợp chủ đề.
Thẩm
Khanh Vãn muốn làm, không chỉ muốn để sân khấu kinh diễm, cũng phải để trang phục
của W&R đặc sắc, còn phải để mọi người chú ý tới châu báu (trang sức) cùng
phụ kiện. Đây là một bài kiểm tra khó đối với kỹ năng và trình độ đối với nhà
thiết kế, nhưng cô cũng không luống cuống, chuyện này đối với Thẩm Khanh Vãn mà
nói là sau khi về nước, một lần nữa giải bài thi đầu tiên sau khi làm việc lại,
cô đương nhiên sẽ ở mỗi cái phương diện nỗ lực làm đến tốt nhất.
Tống
Ngôn Khê đối với những đồ vật chuyên ngành này cũng không hiểu, nàng chỉ là
yên tĩnh đi theo bên người Thẩm Khanh Vãn, nhìn cô và những người kia nói xây dựng
và cấu tạo phương diện sân khấu, làm sao trung hoà khí chất của người mẫu và
cân bằng châu báu với và trang phục. Tống Ngôn Khê không phải lần đầu tiên thấy
được dáng vẻ Thẩm Khanh Vãn làm việc, thế nhưng cô phát số chỉ huy như vậy, vẫn
là lần đầu tiên thấy
Thẩm Khanh Vãn dễ tính, thêm vào loại hình tiếng
nói là rất mềm như cô, thường thường sẽ cho người một loại cảm giác cô rất dịu
dàng. Tính cách cô đúng là như thế, nhưng chăm chỉ làm việc lên, cảm giác lãnh
đạo này cũng là không có cách nào bỏ qua. Cô ăn mặc áo vest phong cách nhàn
nhã, cúi đầu ở trên bảng vẽ nghiêm túc bôi vẽ. Sợi tóc rơi xuống, cô sẽ giơ tay
lên vén ra sau tai. Chờ sau khi cô vẽ xong, rồi lập tức lấy cho Phương Nguyên
xem, tiếp tục thảo luận bước kế tiếp.
Tống
Ngôn Khê ngơ ngác nhìn, chưa hề biết chính mình sẽ nhìn một người nhìn đến nhập
thần như thế, nàng rất yêu thích dáng dấp lúc làm việc của Thẩm Khanh Vãn, thậm
chí cảm giác mình vào đúng lúc này cũng trở thành fan của Thẩm Khanh Vãn. Thẩm
Khanh Vãn bận rộn bao lâu, nàng thì nhìn bấy lâu, thẳng tới giữa trưa, toàn bộ
công nhân viên muốn nghỉ ngơi ăn cơm, Tống Ngôn Khê lúc này mới hoàn hồn phát
hiện, chính mình lại cứ như vậy ngơ ngác mà nhìn Thẩm Khanh Vãn cả một buổi
sáng
"Khanh
Khanh, chị hơi quá đáng rồi." Trên đường nghỉ ngơi, Tống Ngôn Khê cầm một
ly cà phê nóng đưa cho Thẩm Khanh Vãn, cô nói chuyện cả một buổi sáng, cuống họng
xác thực hơi khô, thêm nữa cô luôn có bệnh trạng cổ họng khô, xác thực cần uống
chút đồ vật. Trên nhiều khía cạnh, Tống Ngôn Khê là người dốc lòng, nàng đã sớm
phát hiện mình sẽ thường thường khô họng, ở thời điểm bên cạnh mình.
"Cám
ơn em, nhưng mà... Tôi làm sao?" Thẩm Khanh Vãn buồn bực Tống Ngôn Khê nói
quá đáng là có ý gì, cô nghiêng đầu, nghi hoặc mà nhìn sang. Vào lúc này nàng
hai tay nắm lấy cốc, rõ ràng dáng dấp ăn mặc ngự tỷ như vậy, rồi lại làm ra bộ
vẻ mặt nhỏ nghi hoặc này. Tống Ngôn Khê che ngực, nàng biết Thẩm Khanh Vãn
không phải cố ý bán manh, mà là trong bản tính thì có một mặt này. Đến nơi này
một chút, trong đầu Tống Ngôn Khê bay ra một câu nói thời xưa thường thường xuất
hiện bên trong văn bá đạo tổng tài.
Nữ nhân
này, ngọt mỹ đáng chết.
"Không
có gì, chính là Khanh Khanh trêu người còn không tự biết, em a, suýt chút nữa
thì ướt rồi." Tống Ngôn Khê sau khi nói một câu thì kề sát ở bên tai Thẩm
Khanh Vãn nói, sau khi nghe được, Thẩm Khanh Vãn không nhịn được liếc mặt về
phía bụng dưới nàng. Tống Ngôn Khê hôm nay cũng ăn mặc rất đoan trang, một
cái váy ngắn qua gối, trên người lộ ra áo sơ mi xương quai xanh. Không biết
làm sao, Thẩm Khanh Vãn bỗng nhiên liền nghĩ đến bức vẻ tối hôm qua bị Tống
Ngôn Khê muốn đi, cũng không biết... Nàng sẽ để ở nơi nào.
"Nếu
như em cảm thấy tẻ nhạt.."
"Không
có tẻ nhạt, thấy Khanh Khanh làm sao sẽ tẻ nhạt chứ?"
Lời Thẩm
Khanh Vãn nói còn chưa xong, Tống Ngôn Khê đã ôm chầm đến, hai người cùng nhau ăn
đồ vật, buổi chiều vẫn duy trì hình thức buổi sáng, Thẩm Khanh Vãn làm việc, Tống
Ngôn Khê khắp nơi đi dạo. Nàng chú ý tới danh sách công nhân viên của show lần
này, ở phía trên thấy được một cái tên quen thuộc, Quý Thanh Cừ. Cẩn thận ngẫm
lại, Quý Thanh Cừ ở giới thời thượng có chút danh tiếng, thêm vào lần này cũng
coi như việc làm ăn của bản thân Quý gia, Quý Thanh Cừ sẽ đến cũng không kỳ
quái. Tống Ngôn Khê muốn trực tiếp gọi điện thoại cho Quý Thanh Cừ, tín hiệu
bên kia hẳn không phải là rất tốt, liên lạc kéo dài rất lâu mới kết nối.
"Cục
cưng, đang làm gì?" Tống Ngôn Khê suy nghĩ một chút, chính mình hình như rất
lâu không liên lạc Quý Thanh Cừ, người này gần đây ẩn giấu đến lợi hại, buổi tối
cũng không tham gia tụ hội, như là bốc hơi khỏi thế gian.
"Không
có làm cái gì, ta ở trên máy bay."
"Để
ta đoán thử, ngươi phải đến phố Thiên Lan?"
Tống
Ngôn Khê nghe được Quý Thanh Cừ ở trên máy bay, một cái thì đoán ra nàng đại
khái là bay về phía này, Quý Thanh Cừ "Ừm." một tiếng, Tống Ngôn Khê
nhất thời tinh thần tỉnh táo. Nàng nhìn Thẩm Khanh Vãn một bên còn đang làm việc,
đi tới địa phương hơi yên tĩnh.
"Ta
hiện tại đã ở phố Thiên Lan, cùng cục cưng nhà ta tới bên này làm việc, ngươi
là tự mình tới sao?" Tống Ngôn Khê nghẹ giọng hỏi, kỳ thực ý dưới lời nói
chính là muốn biết nữ nhân Quý Hâm Thư đáng sợ kia có theo tới hay không.
"Đương nhiên là bản thân ta, ngươi muốn làm gì?" Quý Thanh Cừ luôn cảm
thấy ngữ khí Tống Ngôn Khê nói chuyện có chút thần thần bí bí, chính mình làm
việc, không phải một mình còn có thể mang mấy người?
"Không
có gì mà, đêm nay ăn một bữa cơm, ta đem ta cục đường của ta giới thiệu cho
ngươi." Tống Ngôn Khê nói xong liền cúp điện thoại, nàng lên tiếng chào hỏi
với Thẩm Khanh Vãn, đi phi trường đón Quý Thanh Cừ. Hai người ở phi trường chạm
mặt, Tống Ngôn Khê phát hiện Quý Thanh Cừ kẻ này lại ốm rồi. Nàng ăn mặc áo mỏng
ngắn màu đen đơn giản, hạ thân là quần bò cái lỗ màu đen bó sát người. Chân dài
nhỏ quả thực như người mẫu, nếu không phải gương mặt thúi Quý Thanh Cừ, e sợ mấy
người vây xem bên cạnh đều muốn đến xin chữ kí.
"Tiểu
Cừ Cừ, ngươi làm sao đầy mặt dáng vẻ không vui? Ai chọc ngươi tức giận?" Tống
Ngôn Khê đã lâu không thấy Quý Thanh Cừ, vui vẻ khoác vai của nàng đi ra ngoài.
"Không
có gì, chỉ là có chút mệt thôi, ngươi làm sao bỗng nhiên dính líu giới thời
trang rồi? Ta nhớ tới Tống thị cũng không có đầu tư phương diện này." Quý
Thanh Cừ tò mò nhìn Tống Ngôn Khê, cũng không biết nàng là lạ ở chỗ nào, bỗng
nhiên thì đến đầu tư loại chuyện này.
"Loại
chuyện nhàm chán này thì khỏi nói, ngươi cùng ta ở một khách sạn được rồi,
cũng thuận tiện ngươi làm việc." Tống Ngôn Khê mang theo Quý Thanh Cừ đi
ra ngoài, Quý Thanh Cừ nhìn bóng lưng của nàng, cong lấy khóe miệng đuổi tới.
Nàng thừa nhận, đi tới phố Thiên Lan làm việc kỳ thực cũng không uể oải, trái
lại để nỗi lòng luôn lo lắng của nàng cũng thả lỏng theo không ít.
Buổi tối
ngày hôm ấy sau khi nàng từ chỗ Trương Minh kia trở về, phản ứng của Quý Hâm
Thư rất bình thường, thậm chí có thể dùng bình tĩnh để hình dung. Nàng vốn tưởng
rằng tỷ tỷ ở trong điện thoại kích động như vậy lại sẽ làm ra chuyện kỳ quái,
nhưng sau đêm đó, tỷ tỷ lại không tên khôi phục bình thường, dường như trước đó
phát sinh hết tất cả đều là ảo giác.
Quý Hâm
Thư vẫn là sẽ mỗi ngày đi làm, không hề quản hành động của chính mình nhiều nữa,
chỉ là Quý Thanh Cừ cũng không dám ở trước mặt cô nhắc tới Trương Minh, thậm
chí không dám đến bệnh viện, chỉ lo sẽ lại kích thích đến Quý Hâm Thư. Sau đó,
Quý Thanh Cừ vẫn thận trọng ở chung với Quý Hâm Thư, thỉnh thoảng sẽ cảm thấy
ánh mắt của tỷ tỷ nhìn chính mình và khí tức tỏa ra rất khác thường, đến bây giờ
nàng cũng không có cách nghĩ rõ ràng nguyên nhân. Cũng mặc kệ nói thế nào,
trong lòng Quý Thanh Cừ vĩnh viễn không thể tức giận đối với Quý Hâm Thư.
Ý thức
được chính mình lại đang nghĩ chuyện của Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ bất đắc dĩ
cười lên. Vốn muốn đến phố Thiên Lan là có thể tháo xuống gánh nặng nhiều ngày,
có lẽ còn có thể hẹn bạn bè thả lỏng tâm tình uống chút rượu nữa. Ở trên máy
bay nàng còn rất vui vẻ có thể ra ngoài hơn nửa tháng, nhưng vừa mới xuống phi
cơ này một chút, nàng liền bắt đầu nhớ nhung Quý Hâm Thư rồi.
Hành lý
của chính mình vẫn là tỷ tỷ thu thập, trước khi đi, nàng có cố gắng nói hẹn gặp
lại với tỷ tỷ? Quý Thanh Cừ suy nghĩ miên man, hoàn toàn không chú ý tới Tống
Ngôn Khê ở bên cạnh như có điều suy nghĩ nhìn nàng hồi lâu.
Hết
chương 49.

Nhận xét
Đăng nhận xét