Phân Cách - Chương 55
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 55: Mình muốn triệt để có được Thanh Cừ, chỉ có nuốt chửng nàng.
Từ phố
Thiên Lan trở về lại qua hơn nửa tháng, hạ chí vừa đến, mùa hạ của trấn Hoài
Ninh cũng nóng lên theo. Năm rồi lúc này, Quý Thanh Cừ công tác không nặng nề
như vậy, thường thường sẽ chọn ở trên sô pha uống chút rượu, thổi máy điều hòa
không khí vượt qua một ngày. Ở sau trận show của trấn Thiên Lan, Quý Thanh Cừ
thân là chủ nhà nhiếp ảnh, hình ảnh nàng chụp ra được rất nhiều thương gia vừa
ý, cũng không có ít người chú ý tới bức ảnh nàng chụp có đặc sắc độc đáo cá
nhân của nàng, liên quan Quý Thanh Cừ cũng nổi theo, được mời không ngừng, cơ
hồ không nhàn rỗi.
Hôm nay
là một ngoại lệ, Quý Thanh Cừ ở tháng nóng nhất sinh ra, ngày 3 tháng 7 năm rồi,
Quý Thanh Cừ thường thường sẽ ở khách sạn Vũ Đảo làm tiệc sinh nhật chúc mừng,
năm nay đương nhiên cũng không ngoại lệ. Nếu nói tiệc sinh nhật là hoàn toàn tụ
hội tư nhân, Quý Thanh Cừ bình thường sẽ không mời tiệc đối tượng hợp tác trên
công việc, tới đều là bạn nàng thân thiết. Tống Ngôn Khê và Thẩm Khanh Vãn ở
ngoại quốc du lịch không có cách nào trở về, ngược lại đưa phần quà lớn gửi về,
Quý Thanh Cừ cũng là không quan tâm nàng có đến không.
"Thanh
Cừ, sinh nhật vui vẻ." Sáng sớm, trước khi Quý Hâm Thư đi làm thì làm mì
trường thọ cho Quý Thanh Cừ, đây là quen thuộc hàng năm của hai người, ai qua
sinh nhật, đối phương sẽ vì người kia tự mình làm một bát mì trường thọ, thói quen này từ sau khi Quý
ba rời đi, vẫn kéo dài đến bây giờ. "Tỷ, cám ơn chị, đêm nay chị lúc nào
trở về?" Quý Thanh Cừ ăn mì, nhẹ giọng hỏi Quý Hâm Thư.
Tụ hội năm
rồi đều là tổ chức buổi chiều, đến buổi tối Quý Hâm Thư trở về, hai tỷ muội lại
đơn độc cùng trãi qua. Nguyên nhân an bài như vậy là vì không bại lộ thân phận
của Quý Thanh Cừ, cũng là bởi vì nàng biết tỷ tỷ nhà mình không thích tình cảnh
náo nhiệt như vậy, hai người buổi tối đồng thời trãi qua bầu không khí cũng sẽ
càng tốt hơn.
"Hôm
nay công việc không nhiều, tỷ hết bận sẽ trở về, em cố gắng chơi, phải nhớ đừng
uống quá nhiều." Quý Hâm Thư ngẩng đầu nhìn về phía Quý Thanh Cừ, trong mắt
tràn đầy ánh sáng nhu hòa, bị cô nhìn như thế, Quý Thanh Cừ cảm thấy tim đập có
chút nhanh, nàng gật gù tiếp tục ăn mì, Quý Hâm Thư đã cầm văn kiện rời đi.
Sau khi cô đi rồi, Quý Thanh Cừ lấy điện thoại di động ra loay hoay, trên
wechat là Trương Minh gởi tới chúc phúc sinh nhật và tiền lì xì, Quý Thanh Cừ
nhận lấy, gửi cho hắn vẻ mặt phất tay.
"Nữ
vương đại nhân cuối cùng nhớ lại anh rồi, sinh nhật vui vẻ, hôm nay anh hỏi bác
sĩ rồi, anh còn không thể xuất viện, không có cách nào tham gia tiệc sinh nhật
của em rồi." Trương Minh gửi ngữ âm qua, Quý Thanh Cừ nghe được hắn không
thể tới, trong lòng vậy mà không có một tia mất mác, trái lại rất vui mừng.
Nàng
bây giờ còn nhớ tới quãng thời gian trước Quý Hâm Thư hành động khác thường, phần
hành động dây dẫn lửa này chính là Trương Minh gây ra đó. Xuất phát từ tư
tâm, Quý Thanh Cừ cũng không hy vọng Trương Minh và Quý Hâm Thư gặp mặt lại,
cũng tận lực sẽ không ở trước mặt Quý Hâm Thư nhắc tới Trương Minh. Nàng sợ
hãi tỷ tỷ sẽ biểu hiện ra dáng dấp khác thường trước đó, ngay cả bình thường
liên lạc với Trương Minh cũng đều lựa chọn che giấu.
"
Không có chuyện gì, thân thể ngươi tương đối quan trọng, đợi sau khi chúng ta
đơn độc bù đắp thì được rồi." Quý Thanh Cừ cười an ủi Trương Minh, lúc này
mới cúp điện thoại, ngay sau đó nàng sẽ vì tiệc sinh nhật buổi chiều đi làm tạo
hình rồi. Từ 24 tuổi bước vào 25 tuổi, Quý Thanh Cừ cảm thấy cự li này nhìn như
chỉ có một tuổi, nhưng làm tròn số đến xem, cự li của 24 và 25 là rất khác
nhau. 24 có thể nói thành chừng hai mươi, 25 chính là cái tuổi đường hoàng ra
dáng sắp đuổi tới 30 rồi.
Quý
Thanh Cừ đem tóc màu mật trà trước đó nhuộm thành màu hắc trà, không giống với
đen nhánh, mà là ở bên trong đen mang theo tông nhàn nhạt. Nàng không có cố ý
vấn tóc, chỉ là hơi cuộn ở đuôi tóc uốn ra cũng không rõ ràng. Sau khi làm xong
tóc, lễ phục làm riêng của Quý Thanh Cừ đưa đến, Nàng nhìn thời gian, thay xong
lễ phục, để tài xế đem mình đưa đến khách sạn Vũ Đảo.
"Đại
tiểu thư, đây là tư liệu hôm nay phải xử lý, ta đã giúp ngươi đem hội nghị và
xã giao đẩy đi rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, buổi chiều 3 giờ ngươi là
có thể kết thúc công việc." Đường
Khởi cầm máy tính cứng nhắc, đứng bên người Quý Hâm Thư bàn giao công việc.
Nàng cũng rõ ràng hôm nay là ngày rất đặc thù, đối với Quý Thanh Cừ là như thế,
đối với Quý Hâm Thư mà nói càng là không giống.
Dĩ vãng
sinh nhật của Quý Thanh Cừ, Quý Hâm Thư đều sẽ sớm nửa tháng liền bắt đầu chuẩn
bị quà, năm nay cũng không ngoại lệ.
Nhìn camera ngày hôm qua thì đưa đến văn phòng, còn có hai hộp quà đóng gói
tinh xảo, Đường Khởi mặc dù hiếu kỳ là cái gì, nhưng cũng không dám trực tiếp mở
miệng đi hỏi.
"Ừm,
vậy thì nhanh chóng xử lý tốt công việc, ngươi cảm thấy, ta về sớm một chút cho
Thanh Cừ một niềm vui bất ngờ thế nào?" Quý Hâm Thư thả ra văn kiện trong
tay, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn Đường Khởi. Con mắt đen nhánh của cô mang
theo mấy phần chờ mong và vui sướng, hào quang là chỉ có khi đối mặt Quý Thanh
Cừ mới có." Đại tiểu thư về sớm, nhị tiểu thư tự nhiên sẽ vui vẻ." Đường
Khởi nghiêm túc trả lời, nhưng mà nàng phát hiện, ở sau khi mình nói xong, Quý
Hâm Thư cảm xúc lại thấp xuống không tên, cô tự nhủ nói câu: "Thật
sao?" Sau đó lại yên tĩnh xử lý lên văn kiện, không hề nhắc chuyện vừa rồi.
Cho dù
không nói trở về sớm nữa, Đường Khởi vẫn là nhận ra được, Quý Hâm Thư hôm nay
hiệu suất công việc rất nhanh, ở trong thời gian đặt trước kết thúc công việc.
Mắt thấy Quý Hâm Thư có chút không thể chờ đợi được nữa rời khỏi công ty, Đường
Khởi vội vàng cầm lấy lễ vật chuẩn bị của cô theo sau, đi cùng Quý Hâm Thư đi tới
khách sạn Vũ Đảo.
Thời
gian hai người đến vừa đúng lúc là thời điểm bầu không khí tiệc rượu tốt nhất, ở
trong đám người phức tạp, Quý Hâm Thư vẫn có thể vừa nhìn tìm được Quý Thanh Cừ.
Thấy được nàng, mặt không hề cảm xúc của Quý Hâm Thư bỗng nhiên nứt ra một vệt
nụ cười. Cô không có vội vã đi vào, cũng chỉ là đứng ở ngoài cửa kính, yên tĩnh
nhìn Quý Thanh Cừ.
Thanh Cừ
đêm nay rất đẹp, nàng như vậy xuất hiện ở trên bất kỳ yến hội nào, đều tuyệt đối
sẽ là vai chính hoàn toàn xứng đáng. Nàng đem tóc màu mật trà nhuộm màu hắc
trà, phối hợp trang điểm thành thục mà khiêu gợi của hôm nay, làm cho khí chất
của nàng trở nên lãnh diễm
mà cao quý, đi tới chỗ nào cũng giống như ngôi sao óng ánh, nữ vương mọi người
vờn quanh, khiến người ta không có cách nào đem tầm mắt từ trên người nàng dời
đi.
Nàng ăn
mặc một bộ dạ phục hoa văn tối màu tím, vạt váy xẻ tà cao, lộ ra hai chân dài
nhỏ mà thẳng tắp, theo nàng đi lại, đùi như ẩn như hiện lộ ra, trắng mịn kia
qua lại đến con mắt người toả nhiệt. Cộng thêm váy ngắn là thiết kế thu theo ôm
mông, vải vóc đơn bạc phác hoạ đường cong mê người của nàng, vòng eo con kiến
dường như một cái tay là có thể vòng lại, cái mông mượt mà tinh xảo lại vểnh lại
ưỡn. Để Quý Hâm Thư không khỏi nghĩ đến buổi tối kiều diễm kia, Thanh Cừ là như
thế nào lắc mông của nàng eo của nàng, đem toàn bộ của nàng đưa đến trong miệng
chính mình.
Quý
Thanh Cừ một thân này thêm vào khí chất và dung mạo của nàng, trực tiếp giết tất
cả mọi người ở đây trong nháy mắt, thêm vào chiều cao thực của nàng không thấp,
lại mang một đôi giày cao gót có tới 8 cm. Nàng ở trong đám người quá mức chói
mắt, không cố ý đi tìm nàng, cũng có thể khiến người ta vừa nhìn thì chú ý tới.
Chỉ có điều, Quý Hâm Thư mãi mãi cũng là người đầu tiên phát hiện nàng.
Quý Hâm
Thư dùng tay nắm tay cầm, cô đang do dự mình có nên vào lúc này đi vào không,
vào lúc này, một đứa trẻ từ phía sau chạy tới không có chú ý, bỗng nhiên đụng ở
trên người Quý Hâm Thư. Tốc độ của bé gái rất nhanh, ngay cả Đường Khởi cũng
không kịp ngăn cản, Quý Hâm Thư bị nàng đụng phải hơi lảo đảo, nhanh chóng đỡ
lấy cửa mới đứng vững.
Đường Khởi
phục hồi tinh thần lại, khẽ cau mày nhìn bé gái, lại nhìn Quý Hâm Thư cúi đầu
nhìn cô gái. Bé gái hiển nhiên cũng không nghĩ tới nơi này còn sẽ có người,
nàng biết là chính mình chạy loạn đem người đụng trúng, ngẩng đầu lên còn phát
hiện là tỷ tỷ đẹp mắt như vậy, trong lúc nhất thời lại hoảng loạn lại ủy khất,
còn có chút sợ hãi.
Quý Hâm
Thư đứng thẳng người, từ trên cao xuống mà
nhìn cô gái. Cô gái hẳn là đứa con của người đến tham gia tiệc rượu,
nàng nhìn đến chỉ có hơn ba tuổi, cầm trong tay
bong bóng, mặt hốt hoảng mà nhìn mình. Quý Hâm Thư nửa khép mắt, bỗng
nhiên giơ tay lên, sờ đến cô gái. Đường
Khởi ở bên cạnh nhìn ra tâm trạng cả kinh, nàng vội vàng mở miệng kêu Quý Hâm
Thư một tiếng, lại thấy Quý Hâm Thư chỉ là đưa tay ra xoa đầu của bé gái, ở trước
mặt nàng chầm chậm ngồi chồm hỗm xuống.
"Tỷ
tỷ, xin lỗi, ta chạy trốn quá gấp, không nhìn thấy ngươi, đụng trúng ngươi rồi,
ngươi không sao chứ?" Bé gái rất có lễ phép nói xin lỗi, Quý Hâm Thư nghe
xong cười cười, vì cô gái sửa lại một chút cổ áo làm loạn. "Tỷ tỷ không
có chuyện gì, chỉ là làm như vậy rất nguy hiểm, sau này đừng chạy lung tung nữa,
biết không?" Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói qua, ngữ khí mềm đến để bé gái
không nhịn được nhắm mắt lại, theo bản năng mà dùng gò má cọ cọ tay cô.
Bị động
tác của cô gái trêu cười, Quý Hâm Thư tránh ra thân thể để nàng rời khỏi, chỉ
là ở sau khi cô gái đi rồi, nụ cười của Quý Hâm Thư lập tức biến mất, lại đổi
thành dáng dấp lạnh nhạt trong ngày thường. Cô quay đầu lại nhìn về phía Đường
Khởi, cũng không phải không có phát hiện hoảng loạn vừa rồi của đối phương , Đường
Khởi kêu tên của mình,thực ra là muốn bảo vệ cô gái kia chứ?
"Ngươi
cảm thấy ta sẽ làm cái gì với nàng?" Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên nhìn Đường
Khởi, con mắt màu đen không nhìn ra hỉ nộ, tựa hồ chỉ là đang hỏi chuyện thưa
thớt bình thường, nhưng Đường Khởi đi theo bên người cô rất lâu, nàng có thể
nhìn ra rất nhiều cảm xúc giấu ở trong mắt Quý Hâm Thư. Đối phương là có chút
thất vọng và mất mác, ngay cả vừa rồi động tác muốn đẩy cửa ra thu lại rồi.
Xác thực,
Đường Khởi ở vừa rồi cho rằng Quý Hâm Thư sẽ thương tổn đứa trẻ kia, đi theo
bên người Quý Hâm Thư lâu như vậy, nàng quá rõ ràng nữ nhân này thật sự hung ác lên có lòng dạ độc ác cỡ nào. Trong
tiềm thức, Đường Khởi coi Quý Hâm Thư thành người của khu vực màu đen. Đường Khởi
cảm thấy hổ thẹn và thất trách, Quý Hâm Thư không phải người tốt, nhưng cũng
tuyệt đối không phải người xấu tội ác tầy trời. Thân là thuộc hạ của cô, là
chính mình tiến hành suy đoán sai lầm đối với cô.
"Đại
tiểu thư, xin lỗi." Đường Khởi nhẹ giọng nói xin lỗi, Quý Hâm Thư nghe
xong cười cười, thấy được cô từ bỏ ý đồ đến tiệc đứng, Đường Khởi suy đoán có lẽ
hành động vừa rồi của mình ảnh hưởng tới ý nghĩ của Quý Hâm Thư
"Ta
từng mơ một giấc mơ, mơ tới ta cùng Thanh Cừ kết hôn, còn có một đứa con gái
đáng yêu, kết cục của giấc mơ này không tốt đẹp, cuối cùng là ta tự tay giết
hài tử kia. Sau khi tỉnh mộng, ta tựa hồ còn có thể tinh tường cảm giác được
huyết dịch dính vào trên tay, ngửi thấy được mùi tanh tràn ngập xung
quanh." Quý Hâm Thư không trả lời Đường Khởi, cô chỉ là đứng tại chỗ, nhìn
Quý Thanh Cừ ở trong đám người lầm bầm lầu bầu. Tay cô nắm tay vịn cửa đang run
rẩy, chỉ có Đường Khởi mới có thể nhìn ra cô đang cực lực áp chế cái gì.
"Ta
không có chán ghét đứa trẻ, cũng không chán ghét sủng vật, lại càng không chán
ghét những người kia. Ta chỉ là không thể chịu đựng bọn họ tới gần Thanh Cừ,
căm hận bọn họ cướp đi vị trí bên người Thanh Cừ thuộc về ta." Quý Hâm Thư
tự lẩm bẩm, cô nhìn Quý Thanh Cừ bị mọi người chen chúc cùng nhau, đang chuẩn bị
nhảy một điệu nhảy cuối cùng đêm nay, trong mắt nổi lên ửng đỏ.
Đêm tối
và ban ngày không cách nào cùng tồn tại, chỉ có thể nuốt chửng. Mình muốn triệt
để có được Thanh Cừ, chỉ có nuốt chửng nàng. Như vậy mới sẽ không có người đến
bên người Thanh Cừ, sẽ không muốn đem Thanh Cừ từ bên cạnh mình cướp đi nữa.
Quý Hâm Thư si mê nhìn Quý Thanh Cừ khiêu vũ ở trong đám người, cách cửa kính
trước mặt, vuốt ve mặt nàng.
Hết
chương 55.

Nhận xét
Đăng nhận xét