Phân Cách - Chương 66
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
66: Để thế giới của em chỉ có chị được không?
"Nữ
sĩ, làm phiền cô đăng ký một chút, vị nữ sĩ này?" Quý Thanh Cừ ngây ngốc
ngồi ở trên ghế dài khu chờ đợi, y tá trước bàn kêu nàng vài tiếng, nàng lại
dường như mất hồn không có trả lời. Y tá thấy nàng hai mắt đờ đẫn, đi tới vỗ
nhè nhẹ bờ vai của nàng, Quý Thanh Cừ lúc này mới phục hồi tinh thần lại.
Trước mặt
là một phần đơn đăng ký điện tử, nàng đem ngón tay đè lên sẽ tự động phân biệt
thân phận, ghi vào trị liệu và thủ tục nhập viện. Nhìn trên đơn điện tử quan hệ
của mình và Quý Hâm Thư xuất hiện hai chữ tỷ muội, ánh mắt Quý Thanh Cừ quơ
quơ, một tia ánh nước nhanh chóng lóe qua, bị nàng trong chớp mắt ẩn đi.
Hai người
vừa ở nhà phát sinh tranh chấp, Quý Thanh Cừ không nghĩ tới chính mình sẽ thất
thủ đem Quý Hâm Thư đẩy ngã, hại đối phương bong gân chân. Ở trước tình huống
thân thể, bất kỳ mâu thuẫn nào đều sẽ bị vô hạn thu nhỏ. Quý Thanh Cừ lập tức
lái xe đem Quý Hâm Thư đưa tới bệnh viện, mới có tình cảnh hiện tại này. Nàng
có chút buồn phiền xoa đầu, đợi đến đăng ký xong xuôi mới đến phòng bệnh của
Quý Hâm Thư.
Cô bong
gân không tính quá nghiêm trọng, bác sĩ đangxịt thuốc xoa bóp cho cô. Khuỷu tay rách da, may mà không có thương tổn
đến xương. Quý Thanh Cừ nhìn dáng dấp bình tĩnh của Quý Hâm Thư, rất khó đem cô
của giờ khắc này và trước đó ở nhà dáng dấp cuồng loạn liên hệ cùng nhau. Hiện
tại lắng xuống, Quý Thanh Cừ ở trong đầu nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Quý Hâm
Thư, cùng với hành động của cô qua nhiều năm như vậy, trong lòng có một suy
đoán không xác định.
Nàng cảm
thấy tỷ tỷ bị bệnh rồi, Quý Hâm Thư nàng quen biết không nên là như vậy, chính
mình là em gái của cô, là người nhà của cô, nhưng tuyệt đối không phải là vật
riêng tư của cô, Lại càng không đồng ý bị cô thời khắc nhìn chằm chằm, không có
nửa điểm việc riêng tư. Cô ở trong bóng tối đối với Trương Minh làm những chuyện
kia, còn có đối với mình phần ý muốn sở hữu cơ hồ cũng coi là cố chấp này, đã
vượt xa quá cảm tình tỷ tỷ đối với muội muội. Quý Thanh Cừ nhíu chặt lông mày,
nàng do dự hồi lâu, vẫn là lấy điện thoại di động ra tìm tới dãy số của Phó
Vi Nhiên gọi ra.
"Vi
Nhiên, ta ở bệnh viện ngươi."
"Làm
sao vậy? Thân thể không thoải mái?"
"Là
tỷ ta... Nàng có một số việc, ngươi có thể giúp ta tìm một bác sĩ tâm lý
không?"
Quý
Thanh Cừ dự định cùng nói chuyện với bác sĩ tâm lý trước, nàng cảm thấy Quý
Hâm Thư hành động khác thường như vậy đại khái là tâm lý xảy ra vấn đề. Đã từng,
nàng không muốn đem Quý Hâm Thư xem là bệnh nhân, nhưng đối phương bây giờ
hành động lại làm cho Quý Thanh Cừ không có cách nào lựa chọn. Nàng không muốn
nhìn thấy Quý Hâm Thư có chuyện, cũng không đồng ý quan hệ của mình và Quý Hâm
Thư bị những việc này phá hoại.
Phó Vi
Nhiên nghe được yêu cầu của Quý Thanh Cừ, lập tức đáp lại, nàng đem Quý Thanh
Cừ mang tới phòng khám tâm lý. Bên trong là một vị nữ bác sĩ, nàng họ Lý, nhìn
qua đại khái khoảng 40 tuổi, khuôn mặt rất ôn hòa. Thấy được sắc mặt Quý Thanh
Cừ có chút tái nhợt, còn có nàng cắn phá môi dưới, chủ động rót một chén cà
phê cho nàng.
"Quý
tiểu thư, tình huống của ngươi tiểu Phó nói đơn giản với tôi rồi, ngươi có vấn
đề gì cũng có thể hỏi ta."
"Bác
sỉ Lý, ta là muốn giúp tỷ tỷ ta hỏi một vài vấn đề, hy vọng lời tiếp theo ta
nói có thể giúp ta bảo mật, ta không hy vọng chuyện của nàng có người khác biết.”
Quý
Thanh Cừ có được bảo đảm, che giấu việc tư, chọn một ít thông tin tương đối
trọng yếu, thuật lại cho bác sĩ Lý, trong lúc đó Quý Thanh Cừ cũng nói suy đoán
và ý nghĩ của mình. Sau khi nàng nói xong, bác sĩ Lý trầm mặc một hồi lâu. Làm
tỷ tỷ đối với muội muội mình có trạng thái quản chế nghiêm ngặt như vậy, đã
hoàn toàn không thể xưng là tâm lý bình thường rồi.
"Quý
tiểu thư, tình huống của tỷ tỷ của ngươi ta biết đại khái rồi, nguyên nhân sản
sinh bệnh cùng với tình huống xác thực của nàng, ta nhất định phải cùng bản
thân nàng nói chuyện mới có thể biết. Loại
bệnh tinh thần này có chứa tính di truyền, mạo muội hỏi một chút, ba mẹ các
ngươi có lịch sử bệnh tương tự từng có hay không?"
Trải qua
chỉ điểm của bác sĩ Lý, Quý Thanh Cừ nỗ lực nhớ lại một hồi tình huống của ba Quý
mẹ Quý, ở bên trong trí nhớ của nàng, ba quá bận rộn công tác, rất ít sẽ trở về,
thỉnh thoảng trở về cũng sẽ cùng mình còn có tỷ tỷ cùng nhau ăn cơm, cũng không
có tình huống không bình thường gì. Mẫu thân mất sớm xác thực có chút dị thường,
Quý Thanh Cừ đối với ký ức của mẫu thân rất mơ hồ, bắt đầu từ nàng nhớ được việc,
mẫu thân thì sẽ ở trong bệnh viện, nửa năm chỉ có thể gặp mặt một lần, mỗi lần
thời gian gặp mặt cũng rất ngắn ngủi.
Quý
Thanh Cừ nhớ tới mẫu thân là người rất dịu dàng, cũng ở một số thời điểm sẽ
trở nên cuồng loạn, ngày ấy, mình ở bệnh viện thấy được mẫu thân đang điên cuồng
ném đồ vật, hô tên của chính mình, để nàng đừng chết. Đó là một lần cuối cùng
Quý Thanh Cừ thấy được mẫu thân, sau đó, mẫu thân cũng bởi vì bệnh tình qua đời.
Khi đó Quý Thanh Cừ không nghĩ quá nhiều, nhưng bây giờ nhớ lại, xác thực có rất
nhiều địa phương đáng giá cân nhắc.
Quý
Thanh Cừ không có che giấu chuyện này đem báo cho bác sĩ Lý, sau khi hai người
đơn giản nói qua, thu được kết luận chính là nhất định phải cùng bản thân Quý
Hâm Thư gặp một lần, mới có thể xác nhận Quý Hâm Thư có vấn đề hay không. Quý
Thanh Cừ nghĩ bên kia chắc xử lý xong rồi, nàng nói cám ơn với bác sĩ Lý, một
lần nữa trở lại phòng bệnh của Quý Hâm Thư. Nàng đẩy cửa đi vào, phát hiện bác
sĩ xoa bóp cho cô đã rời đi, Quý Hâm Thư thì dựa ngồi ở trên giường chờ mình.
Trong
tay cô cầm điện thoại, ngẩng đầu lên thẳng tắp nhìn qua. Cái nhìn này bao hàm
tình cảm phức tạp, chất vấn và hoài nghi, còn có ủy khuất và không hiểu, dáng dấp
bị thương này để Quý Thanh Cừ nhìn ra khó chịu. Nàng đem Quý Hâm Thư đẩy ra
xác thực không đúng, cho dù khi đó nàng hoảng loạn và tức giận như thế nào đi
nữa, cũng không nên ra tay đối với tỷ tỷ.
“Tỷ, xin
lỗi, chân chị còn đau không?" Quý Thanh Cừ đi tới bên giường ngồi xuống,
nhìn mắt cá chân trắng thuần của Quý Hâm Thư hơi sưng lên, trong lòng càng áy
náy rồi.
"Không
có chuyện gì, không phải lỗi của Thanh Cừ, vừa rồi em đã đi đâu ?" Quý Hâm
Thư lại bình tĩnh rất nhiều, chí ít không giống trước vẫn phát run như vậy,
nghe cô hỏi như vậy, Quý Thanh Cừ có chút chột dạ, nàng dệt lời nói dối đi uống
cà phê, Quý Hâm Thư nghe xong "Ừm" một tiếng, ở địa phương Quý Thanh
Cừ không nhìn thấy, nắm lấy điện thoại thật chặt.
"Vậy
chúng ta hiện tại liền trở về đi, chị không phải rất yêu thích ở lại bệnh viện."
Quý Hâm Thư nói qua, đứng dậy xuống giường, đạp lên giày đáy bằng Quý Thanh Cừ
chuẩn bị cho cô. Nghe được cô muốn rời khỏi, Quý Thanh Cừ vội vàng đỡ lấy.
"Tỷ, đừng vội đi, cái kia... Chính là em có một người bạn, cũng là bác sĩ,
nàng sợ chị còn có vết thương khác, trước tiên em dẫn chị đi tâm sự cùng
nàng." Quý Thanh Cừ nghĩ đến một cái cớ tệ, né tránh tầm mắt cũng là trăm
ngàn chỗ hở, nhìn thấy dáng dấp của nàng, Quý Hâm Thư nàng gật đầu, theo Quý
Thanh Cừ tiếp tục đi.
Hai người
rời khỏi ngoại khoa, đi tới một cái phòng không có trên danh nghĩa khác. Hai
con mắt bình tĩnh của Quý Hâm Thư hơi co rút nhanh, cô không chút biến sắc mà
nhìn Quý Thanh Cừ một bên, bỗng nhiên nở nụ cười. Tiếng cười của cô rất nhẹ,
Quý Thanh Cừ không có chú ý tới, nàng hiện tại một lòng đều là nghĩ làm sao
đem Quý Hâm Thư mang đến chỗ bác sĩ Lý, vì không cho Quý Hâm Thư nhận ra được dị
thường, còn cố ý chọn cái phòng treo bảng khác.
"Thanh
Cừ, chị muốn đi phòng rửa tay một hồi, em ở phía trước chờ chị đi." Quý
Hâm Thư bỗng nhiên mở miệng, Quý Thanh Cừ gật đầu "Ừm" một tiếng,
không có suy nghĩ nhiều, đi tới phía trước bên máy nước uống. Nhìn thấy bóng
người nàng đứng ở đó, Quý Hâm Thư nhếch miệng lên, cô xoay người, từng bước một
rời khỏi, nụ cười trên mặt cũng theo bước chân càng ngày càng tản đi.
Quý
Thanh Cừ đợi đã lâu cũng không thấy Quý Hâm Thư từ phòng rửa tay đi ra, nàng
lo lắng có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không, không nhịn được đi tìm. Nhưng
mà, phòng rửa tay trống rỗng, không có một người ở bên trong, Quý Thanh Cừ cau
mày, ý thức được có cái gì không đúng, nàng vội vàng lấy điện thoại di động ra
gọi điện thoại cho Đường Khởi.
"Thư
ký Đường, tỷ ta có liên hệ ngươi không?"
"Không
có, đại tiểu thư sao rồi?"
"Ta
dẫn nàng bệnh viện bệnh viện, nàng bỗng nhiên không thấy rồi, ngươi lập tức
tìm người lại đây kiểm tra camera của bệnh viện."
Quý
Thanh Cừ vừa nói vừa nhanh chóng tiếp tục đi đường hầm khẩn cấp, nàng ở trong
bệnh viện đi vòng vài vòng, cũng không thấy bóng người của Quý Hâm Thư. Quý
Thanh Cừ biết Quý Hâm Thư sẽ không vô duyên vô cớ đi rồi đem mình vứt ở đây, cô
sẽ rời đi, nhất định là nhận ra được cái gì. Quý Thanh Cừ không dám nghĩ lấy
tình huống hiện tại của Quý Hâm Thư sẽ làm sao suy nghĩ lung tung, thêm vào vết
thương trên chân cô, lỡ như gặp phải bất ngờ gì làm sao bây giờ.
Quý
Thanh Cừ vừa vội vừa giận, tóc rối trên trán bị mồ hôi ướt nhẹp. Nàng đến bãi
đậu xe, đang chuẩn bị lái xe đi tìm Quý Hâm Thư, lại không nghĩ rằng, người
chính mình muốn tìm thì dựa ở bên xe. Trên người nàng là âu phục màu trắng, ở
trong bãi đậu xe tối càng dễ thấy. Nghe được tiếng bước chân của chính mình cô
không có nhìn sang, cũng chỉ là yên tĩnh nhìn cách đó không xa, vẻ mặt hốt
hoảng.
"Tỷ,
chị làm sao xuống lầu cũng không nói một tiếng?" Hơi thở của Quý Thanh Cừ
có chút ngổn ngang, nàng đi tới trước mặt Quý Hâm Thư nhẹ giọng hỏi, người sau
vào lúc này, chậm rãi xoay đầu lại.
"Nói
với Thanh Cừ có tác dụng sao? Thanh Cừ dẫn chị đi khoa tâm lý làm cái gì đấy?"
Thanh âm của Quý Hâm Thư nhu hòa như thường lệ, nhưng Quý Thanh Cừ có thể phát
hiện ý lạnh trong đó, phần nhu hòa này cùng nhu hòa bình thường là giống nhau, nó
cất giấu đao, cất giấu băng.
"Tỷ,
chị bị bệnh rồi, chi biết không? Chuyện chị làm đối với em đều là không bình
thường, chị là người nhà duy nhất của em. Em hi vọng chị có thể khỏe mạnh."
Quý Thanh Cừ cũng không ngại ý đồ thực của chính mình bị vạch trần, nàng chỉ
là hi vọng Quý Hâm Thư có thể tốt lên.
"Bị
bệnh? Thanh Cừ cảm thấy hành động của chị là bệnh tâm thần sao? Em đang ở đây
phủ quyết chuyện chị làm vì em, phủ quyết cảm tình của chị đối với em sao?"
Quý Hâm Thư lại một lần nữa kích động lên, trong mắt hiện ra màu đỏ dị dạng.
"Tỷ,
em không có nghĩ như vậy, em chỉ là cảm thấy ý nghĩ của chị quá cực đoan, cách
làm cũng quá điên cuồng. Em là một người độc lập, không phải của một mình chị,
em có bạn trai giao du, quyền lợi giao du bằng hữu, em cũng muốn có không gian
riêng tư của chính mình mà không phải là bị chị ở mọi thời khắc giám thị lấy. Vừa
rồi em đi tìm bác sĩ tâm lý, chị là làm sao mà biết được?"
Quý
Thanh Cừ nhìn Quý Hâm Thư, đến bây giờ mới ý thức được, đối phương rất có khả
năng trên người mình cài đặt máy nghe lén, nàng cúi đầu nhìn lắc tay Quý Hâm
Thư tặng cho chính mình, nhìn lại điện thoại mình một chút, trong lòng bồn chồn
theo. Chú ý tới tầm mắt của nàng, Quý Hâm Thư cười đến càng lớn tiếng, âm thanh
ở trên bãi đậu xe trống trãi vang vọng, sắc bén lại doạ người.
"Thanh
Cừ, em vẫn chưa rõ sao? Em là hoàn toàn thuộc về chị, thế giới của chị chỉ có
em, có thể thế giới của em lại có quá nhiều sự tồn tại không nên có, chị làm tất
cả, đều là bởi vì chị yêu em." Quý Hâm Thư ấn lại bờ vai của Quý Thanh Cừ,
cuối cùng đem lời nói đè trong lòng nói ra, Quý Thanh Cừ mở to hai mắt, không
thể tin nhìn Quý Hâm Thư. Nàng ở trong lòng suy nghĩ ý của đối phương lần nữa
tự nói với mình, yêu trong miệng Quý Hâm Thư, chắc chỉ là cảm tình của tỷ tỷ đối
với muội muội, mà không phải tình yêu.
"Tỷ,
chị đang ở đây nói cái gì a, em là muội muội chị..."
"Thanh
Cừ, đừng lừa gạt mình, cũng đừng gạt chị, em biết rõ, yêu mà chị nói là loại cảm
tình nào. Những người kia muốn bên cạnh chị cướp em đi, bọn họ nên chịu phải trừng
phạt nên có. Em cũng giống như vậy, chị không cho phép em rời khỏi chị, em mãi
mãi cũng đừng hòng rời khỏi."
Quý Hâm
Thư rất ít sẽ dùng thanh âm lớn như vậy kêu ra, Quý Thanh Cừ sững sờ mà nhìn
người trước mặt, chưa kịp nàng mở miệng, Quý Hâm Thư điên cuồng lại thác loạn
hôn xuống. Cảm thấy bờ môi bị cô ngậm, đầu lưỡi linh xảo ở thời khắc chính mình
sững sờ chui vào trong miệng. Nàng không thể tin nhìn gương mặt của Quý Hâm
Thư trước mặt, chị gái của mình, sẽ đối với nàng sản sinh thứ tình cảm này.
"Quý
Hâm Thư, chị có phải điên rồi không!" Quý Thanh Cừ đem Quý Hâm Thư đẩy ra,
nàng dùng sức lau bờ môi, lại vẫn là không có cách nào quên cảm giác bị đối
phương hôn qua. Đây không phải là người khác, là chị gái từ nhỏ cùng nhau lớn
lên, cô... Cô làm sao có thể...
"Đúng
vậy a, chị điên rồi, bởi vì Thanh Cừ chị mới có thể biến thành như vậy. Thanh
Cừ, để thế giới của em chỉ có chị được không? Lại đây, để chị ôm em một
cái." Quý Hâm Thư đi tới, Quý Thanh Cừ thấy được, lập tức tránh khỏi.
"Tỷ,
xin lỗi, em không thể nào tiếp thu được." Quý Thanh Cừ khủng hoảng mà nhìn
Quý Hâm Thư, hung hăng lui về phía sau, nàng quay người kéo mở cửa xe, muốn
lái xe rời khỏi, vào lúc này, trên cổ bỗng nhiên truyền đến kịch liệt đau nhói,
Quý Thanh Cừ "a" một tiếng, lại không thể gọi ra, lập tức mắt tối sầm
lại, không còn tri giác.
Quý Hâm
Thư đem Quý Thanh Cừ ngất đi ôm vào trong ngực, lúc này, Đường Khởi cuối cùng cũng
chạy tới. Nàng chỉ nhìn thấy Quý Hâm Thư ôm Quý Thanh Cừ ngồi ở trong xe, cô
dùng tay vuốt ve gò má của Quý Thanh Cừ, ánh mắt nhu hòa lại điên cuồng.
"Đường
Khởi, chuyện của Quý thị tạm thời giao cho ngươi quản lý, ta muốn mang Thanh Cừ
đi một địa phương không ai quấy rối, chỉ hai người chúng ta."
Hết
chương 66.

Nhận xét
Đăng nhận xét